Sau khi phóng xe rất nhanh ra khỏi khu vực trung tâm, Andre giảm tốc độ chậm lại. Anh hạ cửa kính xe, châm thuốc. Khanh đã ngừng khóc, cô không nhìn Andre, thì thầm nhỏ:
“Em xin lỗi. Em không nghĩ Vũ lại xử sự như vậy.”
Andre không nói gì. Anh ấn ngăn đựng đồ phía trước Khanh, đẩy hộp khăn giấy nhỏ về phía cô. Thật sự Andre cũng bất ngờ vì cách Vũ làm mọi chuyện, nhưng khi cú đấm của Vũ chạm vào mặt, bằng một nhạy cảm bất thường, anh nhận thấy người cậu ta có mùi rượu. Có lẽ cậu đã uống khá nhiều trước khi tìm đến PinkClub. Andre suy nghĩ về những chuyện sẽ phát sinh ngày hôm sau. Anh tính toán kỹ lưỡng, đánh giá rủi ro và xem xét những biến số. Thời điểm nhạy cảm là lúc người ta cần hết sức cẩn trọng. Những thắng lợi rực rỡ hoặc thất bại thảm hại sẽ đến những lúc như thế này.
“Không phải lỗi của em, Khanh ạ.” Andre nói sau một lúc im lặng. Cô không có lỗi gì trong việc tối nay. Giữa ba người, biết đâu Khanh lại là nhân vật cảm thấy tổn thương nhất. Giờ anh nghĩ cô cần nghỉ ngơi nhiều hơn là suy nghĩ về những điều này.
Khanh nhìn ánh sáng của những cột đèn lùi dần lại sau mình, quãng đường về nhà bỗng trở nên xa xôi. Giờ Khanh chỉ muốn đặt mình xuống giường, và ngủ một giấc dài. Giá như có thể quên đi chuyện vừa xảy ra, hy vọng sáng mai thức giấc tất cả chỉ là một giấc mơ. Nhưng chắc chắn điều đó cũng sẽ không hề dễ dàng. Không phải khi nào người ta cũng có thể ngủ lúc mệt mỏi. Đôi khi những ý nghĩ không tha cho chúng ta, nó chẳng quan tâm đến thể trạng cơ thể, đến thời gian hay không gian, đến tình cảnh mà ta đang gặp phải, nó chỉ không rời khỏi chúng ta. Một cuộc chiến của lý trí và tình cảm. Lý trí của Khanh chỉ rõ cho cô rằng Vũ đã sai, nhưng cô vẫn đặt tình cảm của mình vào anh nhiều hơn. Thêm vào đó, Vũ là người đầu tiên đã nói ra những điều anh nghĩ, bất chấp tất cả. Anh có nhiều thứ để mất hơn cô, đó là một lựa chọn không hề đơn giản.
Tất nhiên, Vũ đã phải mượn rượu để nói thay anh. Chúng ta không phải lúc nào cũng có thể nói hết ra những cảm nhận của mình với người khác, đặc biệt là những người mà chúng ta yêu quý. Người ta hay nói rằng: cứ sống tiếp đi, rồi mọi thứ sẽ có vị trí của nó. Nhưng nếu chỉ còn một ngày để sống, bạn có làm điều đó không? Bạn có chạy đến và nói với ai đó rằng bạn yêu họ, bởi chỉ ngày mai có thể sẽ không ai còn cơ hội. Khanh đã tự đặt câu hỏi đó cho mình sau khi mẹ mất, cô luôn cảm thấy bất cứ ai cũng có thể rời xa mình, bất cứ lúc nào. Thế nhưng ngay cả khi hiểu rõ điều đó, nhìn thẳng vào mắt một người và nói rằng bạn yêu người ấy vẫn không phải một thứ dễ làm. Vì nếu chỉ đơn giản như vậy thì tình yêu trên thế gian này đã không đáng giá.
Một đêm có nhiều người không ngủ.
Long ngồi ở Like This café, mắt anh lướt qua những tờ báo mạng trên màn hình laptop. Quả không có gì đáng ngạc nhiên khi scandal hôm qua đã trở thành tâm điểm của báo chí. Có khá nhiều trang chụp được cảnh Vũ vung tay đấm Andre, Khanh đứng ở giữa ngỡ ngàng và thảng thốt. Đúng là một bức ảnh đẹp. Long ngán ngẩm. Những lời bình luận thì không chê vào đâu được: “Chàng trai vàng của Demo xô xát với Mắt Quỷ”, “Cuộc tình tay ba giữa Vũ, Andre và người mẫu mới nổi Thiếu Khanh?”, rồi một loạt những cụm từ nổ đùng đoàng đầy giá trị nhân văn to tát như: tư cách của người nghệ sĩ, góc nhìn của những người trẻ, dư luận đánh giá, kiều nữ chơi bời, đại gia và chân dài… Đọc một lúc thấy nhức mắt, Long vứt hết sang một bên ngồi uống nước, ngắm người qua lại. Lam gọi cho anh sáng nay, ngay khi nhận được tin và không thể liên lạc với Khanh. Cô thật sự bất ngờ, cho đến khi Long kiên nhẫn giải thích rằng mọi chuyện có lẽ không tệ đến thế, chỉ là một sự hiểu nhầm cho tất cả.
Long vừa đi chụp sáng nay trên Đà Lạt, sau khi nghe tin xong anh đã quyết định về Sài Gòn ngay. Long dự định để Khanh chụp cho một tạp chí lớn cuối tuần này, nhưng việc vừa rồi làm anh thay đổi ý kiến. Anh sẽ phải án binh bất động, chờ phản ứng của công chúng cho việc này. Dù chẳng ảnh hưởng đến anh, điều Long lo nhất chính là việc Khanh sẽ thay đổi quyết định tham gia liveshow Demo.
“Hôm nay thì video quảng cáo cho công ty Nina cũng bắt đầu phát sóng. Liveshow của Demo cũng sắp diễn ra, thật không đúng lúc chút nào. Cậu ta đã bước chân vào showbiz khá lâu rồi mà vẫn không biết cân nhắc những hành động của mình.” Lam thở dài, thực lòng, cô không có ác cảm với Vũ, nhưng không thể không nói ra sự thật.
“Chưa biết được việc này là lợi hay hại. Một scandal luôn có hai mặt của nó.” Lam nghe thấy tiếng cười của Long qua điện thoại. “Demo có thể bị thiệt. Nhưng Khanh thì chưa chắc. Sự xuất hiện của cô ở mọi nơi bây giờ đều là điểm nóng. Quảng cáo sắp lên sóng chắc chắn sẽ khiến tên tuổi Khanh càng nổi hơn. Xã hội này vốn yêu thích thị phi, chị còn lạ gì điều đó!”
“Là lỗi của em.” Vũ nói.
Trước mặt giám đốc công ty âm nhạc của mình, Vũ không có lời nào để bào chữa cho những gì đã xảy ra. Ông thật sự tức giận sau khi đọc những bài báo sáng nay. Ông nói Vũ cư xử không nghĩ trước sau, chẳng giải quyết được gì mà chỉ làm hỏng chuyện. “Bây giờ thì liveshow của Demo với Khanh làm hình ảnh chính sẽ tính sao? Không lẽ phải thay đổi hết nội dung của chương trình?” Vũ im lặng, đến tận khi ngủ dậy, mùi rượu vẫn nồng nặc trong hơi thở anh. Pi ngước nhìn sang bạn, thở dài:
“Bọn em sẽ cố gắng giải quyết chuyện này. Em sẽ nói chuyện lại với Khanh. Vũ đã thiếu chuyên nghiệp trong hành xử, nhưng hy vọng Khanh không phải một cô gái ngớ ngẩn khi bỏ qua cơ hội tham gia liveshow.”
Khi cuộc họp kết thúc, Vũ ngồi một góc trong phòng thu âm, bên cạnh những chiếc mic treo ngược quen thuộc và tai nghe vứt chỏng chơ. Anh đã đi một nước cờ hoàn toàn sai, đã không kiểm soát được mình khi say xỉn và gây lộn trước mặt hàng trăm ống kính máy ảnh. Chắc chắn, anh đã dồn Khanh vào thế khó. Vì lý gì một cô gái sẽ chọn kẻ vừa đấm người đi cùng mình? Quả là kiểu tỏ tình thậm tệ nhất anh có thể hình dung ra. Nhưng biết đâu, trải lòng ra còn tốt hơn là cứ giữ kín với chính mình. Chuyện với Khanh không phải vấn đề đau đầu duy nhất mà Vũ đang phải trải qua. Nếu việc thương thuyết với tên trộm khỉ gió kia bất thành, liveshow cũng không thể diễn ra đúng như dự kiến. Tạm thời anh không thể nói những điều này với giám đốc công ty, Pi, Long hay bất cứ ai khác. Đây là chuyện mà Vũ sẽ phải tự giải quyết. Anh chỉ có một nghi vấn trong đầu: Có rất ít người biết nơi Vũ ở. Ngay cả cánh báo chí vẫn nhầm tưởng rằng anh ở công ty cùng với thành viên còn lại của Demo. Làm sao kẻ lạ mặt lại có thể biết đó là nhà anh, khi mà sự lục lọi chứng tỏ hắn đã chủ động tìm những bản thu âm đó?
Đó là câu hỏi Vũ chưa có lời giải đáp, trong lúc trăn trở về cách giải quyết với hắn ta. Nếu phải dùng tiền thì đó sẽ là hạ sách cuối cùng. Trong tình huống xấu nhất khi không thể rút tiền của mình từ công ty – điều sẽ khiến anh bị đặt câu hỏi, thì Vũ sẽ tìm đến Vicky.
Tất nhiên, một người đàn ông ghét phải nhờ vả một người đàn ông khác, họ chỉ làm điều đó khi không còn lựa chọn nào tốt hơn.
“Dẫu có yêu Vũ hay không, cô vẫn sẽ bước lên xe của Andre khi đó mà thôi.” Bảo vừa chỉnh lại cổ tay áo vừa nói, bình thản nghe câu chuyện Khanh vừa kể.
“Có lẽ thế, anh ạ.”
Khanh không biết tại sao ngay sáng nay tỉnh dậy, cô lại tìm đến Paloma café để nói chuyện với Bảo. Có lẽ cô cảm thấy dễ chịu với không khí nhẹ nhàng mà Bảo mang lại ở lần gặp trước. Khi Khanh đến, cô không thấy người mình cần gặp. Khanh hỏi người quản lý nhà hàng về một người tên Bảo thường đến đây. Ông ta nhíu mày một chút rồi nói có lẽ anh ta sẽ sớm đến. Và một lúc sau thì Bảo đến thật.
“Hôm qua em ngủ được không?”
“Một chút.” Khanh gượng cười, cô ủ hai tay bằng cốc mocha nóng.
“Tôi lấy cho em một ít bánh quy nhé, vì chắc là em chưa ăn sáng.”
“Vâng.” Khanh mỉm cười, thật là ngọt ngào, cô thầm nghĩ. “Anh có thể xưng anh – em được mà, dù sao anh cũng hơn tuổi em.”
Bảo cười, bước về phía quầy bar lấy ra một ít chocolate cookie mang cho Khanh. Anh chống tay vào cằm, ngả người ra như mọi khi:
“Anh không phải đi làm hôm nay sao?”
“Không, anh thất nghiệp.” Bảo nói điều đó tự nhiên tới mức người đối diện không thể phân biệt được anh nói đùa hay thật. Anh xoắn những sợi tóc của mình, nhún vai. “Sáng nay anh cũng vừa xem quảng cáo của em trên TV. Quảng cáo cho Nina đó.”
“Đã lên sóng rồi sao. Em cũng chưa được thông báo nữa. Em tắt máy suốt từ đêm qua.” Khanh cắn một mẩu cookie, tay giữ nút khởi động lại điện thoại. “Quảng cáo ổn không anh?”
“Trông em rất cuốn hút.” Bảo cười.
Thực ra câu hỏi của Khanh không phải như thế nên câu trả lời làm cô có chút bối rối. Khanh đỏ mặt:
“Em hỏi quảng cáo thế nào mà anh?”
“À, được lắm. Quảng cáo rất chuyên nghiệp. Andre thực hiện phải không?”
“Thực ra là người khác làm đạo diễn. Nhưng Andre là người phụ trách chính.” Khanh lảng tránh, không muốn nhắc đến người bố nổi tiếng của mình. “Anh biết anh ấy?”
“Trong thành phố này, ai mà chẳng biết anh ta. Andre nổi tiếng mà. Là người có tài, đặc biệt ở khoản săn người mẫu mới.” Bảo nheo mắt. “Em cảm thấy đỡ hơn rồi chứ? Đừng quá khắt khe với chính mình. Hãy cứ nghĩ hôm nay là một ngày trời đẹp thôi, nắng kìa!”
Quả thật hôm nay đường Sài Gòn rất đẹp, Khanh đã không để ý đến điều đó lúc ra khỏi nhà, từng tia nắng mỏng chạy đuổi cùng những cơn gió nhẹ. Không nóng không lạnh, không khí mát mẻ một cách êm ả. Sài Gòn hiếm khi như thế. Tâm trạng người ta bao giờ cũng bị ảnh hưởng bởi thời tiết, có lẽ vậy. Khanh thấy dễ chịu hơn. Cô ngồi thư giãn ở chiếc sofa đỏ, nhìn ra dòng người tấp nập ngoài phố với những chiếc khẩu trang che kín mặt. Khanh rút di động ra, một vài cuộc gọi nhỡ của dì Lam, Long Flash và An. Nhưng Khanh đang chờ đợi và tìm kiếm thứ khác...
Cô đã có quyết định của riêng mình. Đó là một con đường dài và không thẳng.
Nhưng Khanh sẽ đi, ngay bây giờ.
Bởi ngay cả khi bạn có những chuẩn bị xuất sắc nhất cho cuộc hành trình của cuộc đời mình, có gì đảm bảo rằng sau đó tất cả sẽ không đổ bể? Mỗi con người là một biến số thay đổi liên tục như những dòng chữ xanh trên nền đen mờ ảo của bộ phim Ma Trận, và chúng ta sẽ vô ý kéo theo sự thay đổi của cuộc đời người khác. Bạn sẽ ngộp thở trong những âm mưu của chính mình, trước khi bắt đầu thay đổi thế giới.
Chi bằng, hãy để trái tim dẫn lối.
Trong căn phòng nhỏ của mình ở công ty thời trang Avy, Andre đang ngồi xem lại những ảnh chụp show catwalk tối qua tại PinkClub. Anh không hề quan tâm hay động đến những bài báo viết về scandal đã xảy ra sau đó. Thật ra, Andre không có thời gian. Khi một người quá bận rộn, điểm tốt là họ quên đi cả những thứ nhảm nhí chạy vòng quanh mình một cách vô nghĩa. Màn hình di động chợt sáng lên. Anh đọc tin nhắn với nụ cười trên môi, sự vui mừng hiện lên một cách hiếm hoi trên khuôn mặt vốn ít cảm xúc.
“Em đồng ý vào công ty của anh. Em muốn trở thành người mẫu chuyên nghiệp.”
Sáng tinh mơ, những kẻ ngủ nướng còn đang say giấc nồng và những cơn gió mát của mùa hè đã bắt đầu thổi đến, mang theo hương vị của biển. Những bài trả lời phỏng vấn Andre cũng lên khắp các mặt báo. Anh phủ nhận chuyện xích mích với một thành viên của Demo, cho rằng đó chỉ là một hiểu nhầm không đáng có. Andre cũng từ chối trả lời những câu hỏi liên quan đến vấn đề tình cảm cá nhân với Trịnh Thiếu Khanh, công bố Khanh đã chính thức trở thành người mẫu của công ty Avy.
Thông tin cuối cùng lập tức được nhai đi nhai lại ở khắp nơi, trở thành chủ đề nóng của giới báo chí sau khi scandal “chuyện tình tay ba” vừa lên sóng hôm qua. Vũ nhận thông tin một cách muộn màng vào buổi tối khi anh đang ở buổi tiệc sinh nhật của một người bạn. Anh không thường đi những bữa tiệc như thế, nhưng đôi khi người ta phải làm khác đi so với những thứ họ đã từng, nếu muốn cuộc đời thay đổi. Một người bạn rỉ tai anh rằng Khanh đã về với Avy. Vũ bật máy lên nhắn tin rồi lại xóa đi nhiều lần. Lời xin lỗi không phải thứ dễ dàng được nói ra trong một xã hội ai cũng cho rằng mình là cái rốn của vũ trụ. Chúng ta tìm cách thoái thác mọi sai lầm của bản thân, hẳn phải có một ai đó khác, một tập thể nào đó khác chịu trách nhiệm cho con kiến vừa rơi vào cốc nước cam chứ? Sau cùng Vũ nhắn ngắn gọn: “Anh xin lỗi về chuyện hôm trước. Anh đã xử sự không đúng và sẽ có lời trực tiếp với Andre. Hy vọng em suy nghĩ kỹ về việc với Avy.”
Buổi tiệc vẫn tiếp diễn.
Ở một nơi khác của thành phố.
Khanh trả lời tin nhắn của Vũ: “Em ghi nhận lời xin lỗi. Nhưng việc em vào Avy không liên quan đến chuyện đó. Sớm muộn em cũng sẽ chọn một công ty cho mình sau khi đã quyết định bước vào con đường người mẫu chuyên nghiệp. Và em chọn Avy. Take care.”
Cô nâng ly cocktail lên nhấp một ngụm. Bộ váy dạ tiệc màu ghi với những viên đá đính khéo léo của Khanh làm cô nổi bật khi đứng cạnh Andre. Với cây vest đen quen thuộc và khuôn mặt lạnh lẽo, anh bắt tay một vài nhân vật, giới thiệu những người làm trong giới giải trí cho Khanh. Đây là một bữa tiệc Andre dành riêng cho Khanh để chào đón cô vào Avy, cũng để bước đầu tạo dựng một vài mối quan hệ và gây thiện cảm cho giới báo chí. Mặc dù chưa hề có tiền lệ một người mẫu mới được làm riêng một buổi như thế này, nhưng Andre biết đâu là điều tốt cho Khanh. Không nhất thiết phải đi theo những lối mòn, nếu bạn muốn thành công.
Có khá nhiều người mẫu nổi tiếng được mời đến, Khanh cũng từng nghe tiếng tăm của nhiều người trong số họ trước ngày hôm nay. Tất cả đều cúi chào khi Andre lướt ánh mắt qua. Họ nở những nụ cười niềm nở và trò chuyện vui vẻ với Khanh.
“Những đôi môi nhếch lên nhạt nhẽo, những cử chỉ giả tạo, những lời nói sáo rỗng. Ánh mắt của họ nói rằng họ sẽ quỳ xuống bắc thành chiếc thang đưa em lên đỉnh cao danh vọng, nhưng trong đầu họ, nếu không muốn dìm em xuống vực sâu thì cũng chỉ cần kiếm chút lợi cho cá nhân mình. Bắt đầu làm quen với những bữa tiệc đi, cô gái.” Andre thì thầm.
Khanh liếc một vòng quanh căn phòng, cô biết Andre nói đúng. Khắp nơi người ta chào hỏi, câu kéo, bắt tay, xã giao với nhau bằng những lời lẽ như được tua ra từ những đoạn băng thu sẵn lặp đi lặp lại. Những khuôn mặt trang điểm kỹ lưỡng, liếc nhìn nhau bằng một phần tư khóe mắt, nhưng lại cuống quýt lên với những lời nói đầu môi. Những kẻ ma lanh lượn lờ trong đám đông thả chiếc cần câu bẩn thỉu của mình xuống lùa vội những chú cá sót: “Lâu lắm không gặp. Dạo này cô em xinh quá!” Những cái bắt tay vội vàng trước khi chùi vào áo. Những bộ cánh đẹp đẽ có thể là đang khoác ra ngoài những âm mưu bẩn thỉu. Những nụ cười thường trực để che giấu cái bĩu môi dè bỉu. Sự khinh thường, những đánh giá vô căn cứ và có thể là cả những toan tính mưu mô. Không gian tựa như trong một vở kịch từ tiểu thuyết “Tấn trò đời” của đại văn hào Balzac.
Khanh thoáng rùng mình, nhưng cô đang làm quen với những điều đó. Cô không cảm thấy mình cần phải giao tiếp nhiều lắm với những người đến từ một thế giới khác, mang một lối suy nghĩ khác. Việc trở thành người mẫu chuyên nghiệp sẽ không khiến Khanh phải hạ mình cố trở thành bạn của những kẻ muốn ăn thịt cô, hãy để điều đó cho Andre. Một tay giữ ly cocktail, một tay tự nắm lấy thân váy, Khanh đứng bình thản giữa bữa tiệc.
Như một chú cừu non khiêu vũ giữa bầy sói.
Ở một góc khác của căn phòng, có một chàng trai chăm chú theo dõi Khanh, đôi môi hơi mím lại. Mái tóc xoăn ánh lên bụi kim tuyến từ những quả pháo giấy được bắn lên ở đầu bữa tiệc. Anh mặc một chiếc sơ mi màu trắng và gilê đen quả trám, hoà lẫn vào những người phục vụ đi ngang qua. Khi mà bữa tiệc còn chưa thật sự bắt đầu và đồ ăn mới dọn ra lượt đầu tiên, chàng trai đã lấy một ly vang trắng bước ra phía lan can của tòa nhà, ngồi đón những hơi thở của bầu trời Sài Gòn thoáng đãng. Một người luôn biết thưởng thức những cảm xúc từ gió và nắng.
Trong phòng hội nghị của Sofitel là bữa tiệc định kỳ của công ty Nina. Những công ty tổ chức sự kiện thường làm tiệc khách hàng hàng tháng, nhất là khi quảng cáo mới nhận được hồi âm hoàn toàn tốt đẹp. Những chỉ số doanh thu bắt đầu tăng lên, vài hợp đồng mới được ký nhanh chóng. Nam hoàn toàn hài lòng với những gì mà Thiếu Khanh đã thể hiện, với ê kíp chuyên nghiệp đã hoàn thành shot quảng cáo tuyệt vời – thứ đang rót tiền vào tay ông từng ngày. Ông có nhắn tin mời Khanh nhưng cô nói bận tham gia buổi tiệc riêng. Giờ thì Khanh đã là người của Avy. Andre đã thành công trong việc kéo một gương mặt triển vọng mới nổi về phía mình. Cũng công bằng thôi, khi mà chính anh là người đã phát hiện ra Khanh đầu tiên và nỗ lực để kéo cô vào giới mẫu. Thực tế, Khanh chưa làm được gì đáng kể, nhưng cũng không cần thiết phải làm nhiều trong một xã hội ưa những điều phù phiếm. Họ sẽ nâng bạn lên tận mây xanh cho dù bạn chỉ chạy theo một chiếc xe buýt và gào thét tên đội bóng yêu thích, sẽ đưa bạn đến những trải nghiệm tuyệt vời cho dù bạn chỉ làm một vlog cá nhân ném lên mạng... Ngược lại, bạn có thể chăm chỉ như một con ong, nhưng cũng chẳng ai đoái hoài đến những giọt mật mà bạn làm ra. Họ đã quá quen với vị ngọt và chán ngấy điều đó. Khanh là một ví dụ may mắn, một Xuân tóc đỏ đương thời, một Hư Trúc phiên bản thật, một Flappy Bird bằng xương bằng thịt... nhưng chẳng phải ai cũng cần may mắn để có thể khẳng định chính mình sao? Một cách ngẫu nhiên, khá nhiều những nhân vật nổi cộm trong giới nghệ thuật Sài Gòn đang cùng lúc để ý tới cô.
Những buổi dạ tiệc như một điểm sáng của đêm Sài Gòn, đầy mê hoặc và dối trá. Sau những bữa tiệc như thế, ai sẽ bay lên và ai sẽ phải lùi bước?
Điều đó thì thật khó nói trước. Vậy ở ngay bữa tiệc này, chúng ta hãy cứ vui đi đã.
Khi những âm thanh du dương từ bản Always của Richard Clayderman vang lên từ chiếc piano trên tầng hai, Khanh tự cảm thấy mình cần một chút không khí. Cô cầm ly cocktail rút ra một góc, cố gắng không để ai nhìn thấy mình. Giữa một bữa tiệc mà người ta đến để mồi chài lẫn nhau, làm ăn, tạo dựng quan hệ, chim chuột, cưa cẩm, dèm pha... thì chẳng ai quan tâm đến một chiếc váy màu ghi đang lảng về phía cửa kính lớn. Khanh mở cửa lan can, bước ra ngoài, rồi khép cửa lại. Cô nhắm mắt, hít một hơi đầy gió trời vào lồng ngực, lẩm nhẩm:
“Thật dễ chịu!”
“Anh cũng thấy thế.” Một giọng nói vang lên.
Khanh giật mình mở toang mắt. Trước mặt cô là nụ cười thân thiện của Bảo, hôm nay anh đeo một chiếc kính trắng, làm khuôn mặt trở nên khác lạ. Cách một người đeo kính không số để che giấu chính mình làm Khanh nhớ đến Vũ những khi ra ngoài. Quả là một xã hội phức tạp. Người ta không thể sống đúng như mình muốn một cách thoải mái, không thể công khai những gì mình suy nghĩ. Tuy vậy, nếu tất cả mọi người đều có thể đọc được suy nghĩ của nhau, ẩu đả chắc sẽ xảy ra thường xuyên hơn, những ông chồng sẽ không cách nào ngoại tình, những chính trị gia và luật sư sẽ trở nên vô dụng. Dù sợ hãi những vỏ bọc quanh mình, nhưng như một bữa tiệc hoá trang lớn của cuộc đời, ai cũng phải tìm cho mình một chiếc mặt nạ.
“Anh làm gì ở đây vậy? Làm em hết hồn!”
“Một người bạn của anh được mời hôm nay nên anh bám gót đi chơi thôi. Vả lại anh là fan hâm mộ của em mà, em quên sao?”
“Sao anh không gọi em?” Khanh cười.
“Có gì đâu, em còn đang bận rộn mà. Em là nhân vật chính của bữa tiệc này, lỡ anh ra nói chuyện với em mà các phóng viên xô vào chụp ảnh thì chết.”
“Nhân vật chính gì mà biến mất rồi cũng chẳng ai thèm quan tâm.” Khanh cúi xuống tháo giày cao gót ra, để đôi chân trần được chạm vào nền gạch mát lạnh. “Mà sao anh ngồi ngoài này một mình vậy? Anh có âm mưu gì hãy nói xem, biết đâu em có thể giúp.” Giọng Khanh châm chọc.
“Anh không quen với những bữa tiệc lắm.” Bảo nháy mắt, “Hơn nữa, trong kia người ta đang chuẩn bị đại tiệc với hàng chục tấn cá hồi và tôm, anh thì dị ứng hải sản! Nhưng ít ra nhờ việc em vào Avy mà anh cũng được uống trộm một cốc vang!” Bảo giơ ly vang lên làm động tác chúc mừng Khanh.
Khanh cũng giơ ly cocktail lên:
“Em bắt đầu tò mò về anh rồi đó. Hãy kể về bản thân mình chút đi nào.”
“Có gì đâu mà kể. Anh chỉ là một kẻ thất nghiệp, thích café và thích thưởng thức những cơn gió mát ở nơi thoáng đãng thế này thôi.”
“Nghe lãng mạn quá nhỉ? Em cũng có hai trên ba điểm đó! Nhưng em không thất nghiệp. Giờ thì em đã có công việc được trả lương đoàng hoàng.”
“Thế thì không được rồi, vì thất nghiệp là điều lãng mạn nhất mà anh có.” Bảo cười to.
Khi mà bên trong những điệu nhạc đã bắt đầu được vặn to lên, không khí bữa tiệc trở nên nóng hơn bởi những cô gái chân dài lướt thướt liếc mắt đưa tình với những con sói khoác bộ vest bóng bẩy, thì có hai kẻ trốn ra đây, phóng tầm mắt vào không gian rộng lớn trước mặt, trò chuyện quên đi vòng quay mệt mỏi của bữa tiệc. Lan can ngắn như một phần thưởng nhỏ cho hai con người vô tình muốn biến mất khỏi đám đông.
Một kẻ với điếu thuốc trên tay hờ hững, đốm lửa chập chờn mê hoặc. Một cô gái bó gối ngồi đơn độc với chiếc điện thoại lướt lên lướt xuống vô thức, như chờ đợi chàng Hoàng tử vô hình. Một nghệ sĩ violon say đắm trên những nốt nhạc, buông nghệ thuật vị tha xuống những con người phàm phu tục tử đang nhồm nhoàm thức ăn và cười sảng khoái. Ở bữa tiệc nào cũng có một góc như thế, có những con người như thế, vấn đề là chúng ta có để ý đến họ hay không mà thôi.
Và gió ngoài kia hát những khúc thì thầm ru con người mê muội, dường như chỉ có nơi đây với bữa tiệc nhỏ này là có những nụ cười hạnh phúc. Những điều tưởng như vô nghĩa của cuộc sống lại mang những giá trị của riêng nó mà đôi khi những cuộc chơi lớn lại vô tình đánh mất. Khanh ngước nhìn, có một ngôi sao vụt sáng lên giữa bầu trời đen thẫm. Tạm đặt tên cho ngôi sao ấy là An lành.