Những Quân Cờ Domino

Lượt đọc: 139 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Giữa tất cả

❊ ❊ ❊

Khanh ngồi dựa vào tủ lạnh, nước mắt ướt đẫm làm nhoè phấn trên mặt. Cô lấy tay gạt đi những giọt nước mắt mặn chát, không phải chỉ vì cái tát nổ đom đóm mắt bất ngờ của Quyên mà còn vì những lời lẽ Quyên dùng cho Khanh quá nặng nề với một người chỉ gặp nhau mới hai lần. Tuy không muốn, nhưng thái độ và những gì Quyên nói cứ chạy vòng vèo mãi trong đầu Khanh.

“Con khốn. Nếu có bản lĩnh thì hãy tự bước đi, đừng có dựa vào người khác mà làm trò cướp hàng của nhau.” Quyên hét thẳng vào Khanh sau cái tát.

“Tôi không hiểu cô nói gì.” Khanh chưa hết bàng hoàng, đặt hai bàn tay lên bên má còn nóng rát.

“Mày đã cướp hợp đồng quảng cáo mà khó khăn lắm tao mới giành được.” Quyên ngừng lại một chút như để lấy hơi. “Chừng đó đủ để nhận cái tát này chưa?”

Vừa nói đến đó Quyên như chực xông vào Khanh tiếp, nhưng Khanh đã tiến lên một bước, đứng sát hơn lại. Dù vẫn đang trong tâm trạng ngỡ ngàng, cô cũng không cho phép mình lùi xuống nữa. Cô không đánh lại Quyên, mà chỉ muốn cho Quyên hiểu mình không sợ cô ta.

“Cô nói gì?” Khanh mở to mắt ngờ vực. “Tôi giật hợp đồng quảng cáo gì của cô?”

“Quảng cáo mà mày chuẩn bị quay!” Quyên đẩy Khanh vào phòng và đóng cửa lại, mặc cho mọi người xôn xao bên ngoài. “Mày có biết tao đã phải rất cố gắng để giành được nó không? Mày có biết tao đã phải mất những gì, đã phải đánh đổi bao nhiêu không? Nay chỉ vì một đứa nhãi ranh chân ướt chân ráo như mày mà ông Nam và Andre đá tao ra không thương tiếc. Tao thậm chí chỉ nhận được một email thông báo huỷ hợp đồng vào hôm qua. Mày xem, trong mắt họ, tao có giống như một vật bỏ đi không?!”

Khanh im lặng suy nghĩ. Cô hoàn toàn không biết gì về điều này. Cô chỉ nhận lời, đồng ý đóng quảng cáo cho ông Nam mà không hề biết đằng sau nó còn những uẩn khúc thế này. Nếu biết trước rằng hợp đồng đã được ký với Quyên, không đời nào Khanh nhận. Nhưng có lẽ đúng như Long đã nói, biết trước Khanh sẽ không bao giờ đồng ý, đó là lý do người ta phải giữ mọi bí mật với cô. Từ tận đáy lòng, Khanh có thể hiểu được cảm giác của Quyên, thứ cảm giác rằng mình là người bị phản bội, là người bị gạt ra khỏi cuộc đời cho dù đã cố gắng biết bao nhiêu. Đó cũng chính là cảm giác của Khanh sau những ngày mẹ mất. Cô còn quá nhỏ để có thể hiểu được tai nạn đó, Khanh chỉ biết mẹ đã không về nhà như lời hứa. Cô ở đó một mình, đơn độc sống những năm tháng tiếp theo với người cha giàu tình cảm nhưng không biết cách chăm lo cho một đứa bé. Cảm giác đó rất tệ, Khanh biết.

“Mày nghĩ Andre thật sự quan tâm đến mày à? Rốt cuộc mày cũng chỉ là con rối thôi!” Quyên nói tiếp, mắt nhìn thẳng vào Khanh giận dữ. Rất tiếc điều mà Quyên nói đã từng có lúc là suy nghĩ của Khanh. “Mày cũng chỉ thế chân tao, như tao từng thế chân người khác. Mày không phải người đầu tiên, và cũng chẳng phải người cuối cùng của Andre.”

Khanh cảm giác mắt cô bỗng cay xè khi nghe hết câu nói ấy. Chưa bao giờ Khanh bị người khác hạ thấp đến thế... Mọi chuyện đến bất ngờ làm cô chẳng biết phải phản ứng ra sao, cư xử thế nào. Khanh đứng chết trân ở đó, một lần nữa, như bị ngàn vạn mũi kim xuyên qua đau nhói.

“Rồi tao sẽ giành lại nhiều hơn,” Quyên cười khẩy. “Hãy nhớ lấy điều đó.”

Dứt câu, Quyên quay lưng bước ra, bỏ lại Khanh với những giọt nước mắt lăn dài trên má, cánh cửa đóng sập lại phũ phàng.

Sau khi để An lại sân bay với những chỉ dẫn để đón ông Duy, Andre phóng về studio, đẩy cửa kính bước vào. Lúc này đường Sài Gòn đã vắng, dễ dàng nghe được những tiếng xe máy hiếm hoi lướt ngang qua. Khi thấy ánh mắt ngại ngùng của người trợ lý studio, Andre bỗng có ngay cảm giác bất an. Anh chạy về phía phòng riêng của mình. Ngay khi đó, Quyên bước ra. Trông thấy Andre, cô ta nhếch mép cười. Andre đưa mắt nhìn cô vô cảm, gương mặt không hề biến sắc. Hai người đi ngang qua trong một giây lặng yên, vai vô tình chạm vào nhau nhưng chẳng ai quay lại nhìn. Andre khép cửa rồi bước nhanh đến chỗ Khanh ngồi. Anh nhìn Khanh bối rối, chẳng nói gì, lấy khăn giấy lau nước mắt vẫn đọng lại ở má cô – nơi năm ngón tay Quyên vẫn hằn rõ. Gương mặt Khanh nhoè nhoẹt mascara, cô cũng chẳng biết phải bắt đầu ra sao. Những lời nói của Quyên vẫn đang ám ảnh Khanh. Rốt cục cô chỉ là một vật thay thế như những gì Quyên nói ư? Rốt cục có phải Andre chọn cô vì những lời lẽ đầy thuyết phục anh nói với cô không? Hay rồi Khanh cũng chỉ là một miếng chanh… Khanh nhủ thầm. Càng nghĩ, nước mắt lại càng rơi.

“Quyên đánh em à?” Andre ngồi xuống cạnh Khanh. “Cô ta đã nói gì?”

Khanh nhìn thẳng vào Andre, cố gắng mỉm cười.

“Không có gì đâu anh. Em ổn.” Khanh ngập ngừng. “Có lẽ Quyên cũng chỉ nói thật.”

“Em không cần để ý đến những lời Quyên nói.” Andre dễ dàng đoán ra mọi thứ. “Đừng bị phân tâm bởi những kẻ ganh ghét. Tôi chọn em vì chính em, vì chính những gì ẩn chứa trong em. Nếu không phải tôi, cũng sẽ có một người khác làm điều đó.”

Andre nói nốt sau một thoáng, rành mạch từng lời.

“Quyên từng là người mẫu của công ty tôi. Và bây giờ thì không phải nữa, chỉ vậy thôi. Hợp đồng này cũng là hợp đồng kết thúc của Quyên ở đây. Nhưng tôi và ông Nam đã cùng bàn bạc và thay đổi quyết định, dựa trên yếu tố công việc. Tôi chọn em cho mẫu quảng cáo này vì em đủ đẳng cấp để thực hiện nó tốt nhất. Tôi nghĩ mình không phải là người giải thích nhiều, em chỉ cần tin vào chính mình mà thôi.”

Andre nhìn sâu vào mắt Khanh, rất sâu. Lời anh nói khiến Khanh như bị hút vào, thoáng quên đi những miệt thị của Quyên. Không biết vì sao, Khanh lại có cảm giác tin tưởng vào những gì Andre nói hơn điều vừa xảy ra trước mắt cô. Mặc dù thế, nước mắt vẫn tự động rơi ra. Một chút gì đó trong tiềm thức của Khanh đã bị Quyên giằng ra, ném xuống đất, giẫm đạp không thương tiếc như một thứ đồ bỏ đi. Cô không thể thay đổi điều đã xảy ra và Andre cũng không thể hàn gắn nó. Trên đời này, đôi khi những người xa lạ có thể khiến bạn tổn thương biết bao.

“Anh trang điểm lại cho em nhé? Rồi chúng ta bắt đầu làm việc. Nước mắt làm lem hết rồi này... “ Khanh nói, nhịp thở của cô đã dần bình thường lại, cô không muốn trở thành kẻ thua cuộc ngay ngày đầu tiên thế này.

Andre khá bất ngờ, anh thật sự không nghĩ Khanh có thể giải quyết cảm xúc của mình nhanh đến thế. Bất giác Andre ôm cô vào lòng, nhanh đến mức Khanh không kịp phản ứng. Lưng cô vẫn dựa vào chiếc tủ lạnh phía sau. Khanh nhận ra đôi tay Andre nóng ấm sau gáy mình, cô thoáng thấy vui khi cuối cùng, cô cũng khiến anh bộc lộ cảm xúc của mình. Andre thì thầm:

“Chúng ta sẽ dời sang ngày khác.” Hơi thở Andre phả vào tai Khanh. “Em nghỉ ngơi đi, chút tôi sẽ tẩy trang rồi đưa em về.”

Khanh không muốn đẩy Andre ra, lòng cũng chẳng dằn vặt gì về việc đó. Cô cứ ngồi nguyên như vậy, Sài Gòn về đêm lạnh lắm, thoáng chốc cô cảm giác sao ấm lạ thường. Khanh từng cảm giác con đường mình vừa chọn sẽ dài và gập ghềnh lắm, bây giờ cô đã biết đúng thật là thế... Nhưng dù thế nào Khanh cũng sẽ đi tiếp. Cô cần tin vào bản thân trước khi bắt đầu tin vào bất cứ ai. Lúc Andre chưa xuất hiện, Khanh đã cầu mong tất cả thật chỉ là một hiểu lầm, nhưng giờ cô nghĩ không có điều gì trong cuộc đời này không phải trả giá. Dù có làm tốt đến mấy, có may mắn ra sao, vẫn sẽ có một ai đó không vừa lòng với bước tiến của cô.

Andre mở cửa phòng, búng tay ra hiệu cho trợ lý. Kiểu nói nhanh và không chủ ngữ của anh có lẽ đã quá quen thuộc với tất cả mọi người.

“Dừng quay. Hủy các lịch hẹn của studio trong hai ngày tới. Sắp xếp ảnh thử lên đồ gửi vào máy tôi trong đêm nay.”

Người trợ lý gật đầu, vừa hí hoáy ghi chép vừa quay đi. Andre đứng một mình trong căn phòng trống. Đôi khi, dù trong lòng cảm thấy thế nào, chúng ta vẫn phải tỏ ra rằng mọi thứ vẫn ổn, nếu không muốn nó tệ hơn. Anh thở dài nghĩ đến những gì mình đã làm, đang làm và sẽ làm. Điều gì là đúng, là sai trong cuộc sống vốn khắc nghiệt này? Bản thân anh cũng không biết. Có những quyết định trong cuộc đời chúng ta đến từ những chỉ dẫn vô hình, từ những dấu hiệu đặc biệt. Nhưng có khi nào, chỉ bởi vì chúng ta thấy những gì muốn thấy, nghe những gì muốn nghe? Chẳng ai có thể chắc chắn trong con đường kiếm tìm hạnh phúc của chính mình, chúng ta không vô tình làm tổn thương kẻ khác.

An đứng lóng ngóng một lúc ở sân bay thì ông Duy cũng ra. Ông trông vẫn chẳng có gì thay đổi, vẫn nụ cười thường trực trên gương mặt dễ mến.

“Bác Duy!” An kêu to, vẫy vẫy tay.

Ông Duy đưa mắt về phía An, mỉm cười rạng rỡ.

“Chào An. Khanh đâu mà lại để cháu ra đứng một mình thế này? Khanh còn giận tôi sao?” Ông Duy bước lại phía An, hỏi.

“Khanh đang ở studio chuẩn bị, Andre bảo cháu đón bác về khách sạn sắp xếp. Khi nào xong hết mọi thứ thì anh ấy sẽ gọi cho chúng ta.” An đáp. “Khanh vẫn chưa biết việc bác vào Sài Gòn và làm đạo diễn cho shot quảng cáo đầu tay của cô ấy đâu.”

“Andre liên lạc với tôi hôm kia. Nếu chỉ vì cậu ta thì tôi chắc chắn không nhận, dạo này đang có quá nhiều dự án chạy song song. Nhưng khi nhắc đến Khanh thì tất nhiên tôi không thể từ chối.”

Ông Duy mỉm cười, nghĩ về cô con gái xinh đẹp của mình. Từ nhỏ Khanh luôn tỏ ra cứng rắn, mạnh mẽ, thực chất cũng chỉ là một viên bi thuỷ tinh có thể vỡ tan bất cứ lúc nào. Con đường của người mẫu vốn nhiều bất trắc và cám dỗ, nhưng nếu đây thật sự là chọn lựa của Khanh thì ông sẽ ủng hộ hết lòng. An bắt máy điện thoại, nói chuyện một chút rồi xoay qua ông.

“Andre nói quảng cáo sẽ chuyển sang quay ngày mai. Chúng ta có một số trục trặc nho nhỏ.”

Vũ ngồi trên xe. Thông tin về lượng vé bán ra tương đối tốt, phản hồi của khán giả trên các fanclub cũng cho thấy The red sunset đang là liveshow được chờ đợi nhất hiện tại. Những điều đó khiến Pi tỏ ra hứng khởi sau một ngày làm việc căng thẳng, cậu ta đang nhắm nghiền mắt, thả hồn vào những bài hát phát từ ipod. Vũ ngắm đường phố ngoài cửa xe, khu ăn uống của chợ Bến Thành vẫn còn đông đúc dù đã khá muộn. Thành phố này không muốn ngủ sớm, dẫu ngày mai ai cũng phải thức giấc và lao vào cuộc mưu sinh. Chiếc xe phóng ngang qua Nhà hát lớn, hình ảnh của Khanh chợt xuất hiện trong đầu anh. Vũ là một người sống khép kín, ngoài Long, Khanh là người đầu tiên Vũ chia sẻ những điều về bản thân như vậy, anh cảm thấy mình thật nhất khi ở cạnh cô. Long Flash nhắn tin cho Vũ, nói rằng anh nhận được thông tin Khanh sắp thực hiện shot thời trang với công ty ông Nam cùng sự giúp đỡ của Andre. Không hiểu sao khi nghe những điều đó, Vũ thấy vui vì Khanh cuối cùng đã quyết định thử sức hơn là lo lắng về chuyện cô đã chọn Andre để cộng tác lần đầu. Không biết từ khi nào, vòng xoay tẻ nhạt xung quanh anh đang dần bị hình ảnh của Khanh lấp đầy. Cánh cửa lớn thường khép kín như đã mở ra, mớ đồ bụi bặm bỗng thức tỉnh, Khanh như cơn gió thổi vào căn phòng cuộc sống vốn rất giản đơn của Vũ, đẩy lùi thứ cảm giác cũ kỹ và u tối. Vũ cứ tủm tỉm cười trên xe khiến cho người quản lý của anh cũng phải ngạc nhiên.

Một chiếc Mercedes đi ngược lại chiều xe của Demo, Khanh đang ngồi trong đó, hai người lướt qua nhau trong thoáng chốc, chẳng ai phát hiện ra sự có mặt của người còn lại. Cuộc đời này vẫn thế, con người ta đôi khi lướt ngang qua giấc mơ của mình mà không hề nhận ra.

Khanh dán mắt vào những căn nhà tối đèn bên ngoài xe. Đúng ra mà nói, những chuyện khi nãy đã không còn lảng vảng nhiều trong đầu cô, trừ cái ôm của Andre. Đây là lần đầu tiên cô để một người lạ ôm như vậy. Khanh lén liếc sang nhìn Andre với một chút ngượng ngùng. Vẻ bối rối của Andre khi nãy đã không còn nữa, thay vào đó là sự lạnh lùng quen thuộc.

“Em đói quá. Chúng ta đi ăn được không?” Khanh hỏi.

“Sau khi làm xong việc này.”

“Làm gì mà bí mật thế?” Khanh nheo mắt nghi ngại, vài chuyện xảy ra liên tiếp khiến cô không còn tự tin vào những điều bất ngờ.

“Ừ. Bí mật.” Cái cách trả lời như không trả lời này không biết xuất hiện trong ngôn ngữ giao tiếp của con người từ khi nào, và có mục đích gì.

Xe chạy băng qua cầu. Sông Sài Gòn đầy gió căng phồng mát lạnh. Khanh đẩy cửa sổ xe xuống để những cơn gió có cơ hội được chạm vào mặt mình, cô bỗng nhớ đến Vũ. Những cơn gió luôn làm cô nhớ đến... lưng anh. Đôi lúc là một cảm giác hồi hộp đến lạ lẫm. Khanh giật mình khi Andre quẹo xe vào khách sạn Hyatt. Xoay qua nhìn, gương mặt anh vẫn bình thản. Andre rút chìa khoá, xuống xe, mở cửa phía Khanh chờ cô bước ra.

“Chúng ta làm gì ở đây thế?” Khanh không khỏi ngạc nhiên.

“Có một bất ngờ dành cho em.” Andre nhìn Khanh.

“Nhưng... chẳng có bất ngờ gì ở một nơi như thế này cả.”

“Cứ đi theo tôi.” Andre định với lấy tay Khanh lôi đi, nhưng cô kịp rụt tay lại.

“Em nghĩ giữa chúng ta có hiểu lầm gì đó. Cái ôm khi nãy chỉ là... “ Khanh ngập ngừng, đầu óc rối loạn.

“Cái gì? Hai người ôm nhau à?”

Giọng An vang dội giữa tiền sảnh. Khanh quay lưng. An làm cái quái gì ở đây?

“Bố!” Khanh ngỡ ngàng kêu khi thấy ông Duy đứng cạnh An. Rồi không kiềm được cảm xúc dâng lên, cô lao vào ôm chầm lấy bố mình. Những người còn lại đều khẽ quay đi, cất vội sự xúc động của cảnh đoàn viên vào lòng.

Đêm Sài Gòn bỗng như vang lên bản Hey there Delilah. Ngọt ngào, êm ái và đầy bí ẩn.

Khanh nằm dài trên giường, ông Duy đã ra ngoài café với người bạn cũ ở Sài Gòn từ sáng sớm. Tối hôm qua cô gọi điện xin ông Nam ngủ lại khách sạn cùng bố. Cô nhớ lại khoảnh khắc bất ngờ khi gặp ông, thật tình cô không nghĩ đó lại là món quà Andre dành cho mình. Khanh lấy tay vỗ vỗ vào cái đầu ngốc nghếch vì đã hiểu lầm Andre, anh quả thật là người khó đoán, nhưng chưa từng làm Khanh thất vọng. Bất giác, cô nghĩ đến Quyên. Dù không chút nghi ngờ Andre nhưng những lời nói của Quyên đã ít nhiều tác động đến cô. Khanh vươn vai, gạt tấm chăn mỏng ra bước dậy. Khi làn nước mát dội vào lạnh buốt, Khanh tự nhìn gương mặt của mình trong gương, nhìn thật lâu vào đó, muốn hỏi gương rằng liệu cô đã khác đi chưa? Mọi người đều sẽ đổi thay vì cuộc đời vốn luôn thay đổi. Biết đâu Quyên cũng đã từng là một người như Khanh, cũng từng có những bước đi đầu tiên như Khanh bây giờ. Và rồi biết đâu sẽ một ngày nào đó Khanh tỉnh dậy, soi gương và thấy Quyên trong đó, thấy chính hình ảnh của con người mà mình đã trở thành, tổn thương và rạn vỡ. Khanh rùng mình. Ngay phút này, mọi thứ với Khanh đã không còn như trước, cô không còn là cô gái ngây thơ vào Sài Gòn tìm kiếm một công việc part–time và chờ đợi liveshow của boyband ưa thích nữa, dẫu cho Khanh chưa thể quen với thứ suy nghĩ và cảm xúc này.

Dường như Vũ vẫn chưa thể quen với suy nghĩ và cảm xúc này, khi một ngày của mình bỗng bị chen vào bởi một điều gì khác ngoài âm nhạc và các lịch tập triền miên. Khanh là người đầu tiên khiến anh vẩn vơ như thế. Vũ ngồi ở quầy bar riêng của công ty anh, uống café và xem một vài tin tức thời sự đang phát trên tivi. Pi hí hửng ngồi đọc tạp chí Stars có bài viết mới về Demo, cậu ta dùng bút đỏ đánh dấu thứ gì đó liên tục. Mặc dù cùng ban nhạc và thân nhau, Vũ và Pi không sống cùng ở công ty như nhiều boyband khác. Đó cũng là điều kiện đầu tiên khi anh đặt bút ký vào hợp đồng với công ty âm nhạc này. Vũ thích sống một mình, anh không quen với việc bị người khác lao vào phòng mỗi sáng đánh thức, không quen với việc có ai đó dọn dẹp đồ đạc hộ mình. Chỉ khi đơn độc trong không gian riêng với ánh đèn vàng ảm đạm, Vũ mới cảm thấy thoải mái nhất. Căn biệt thự nơi Vũ ở cũng là chỗ duy nhất anh có thể sáng tác một cách thoải mái. Nghĩ đến lần đầu gặp Khanh ở đây, Vũ chợt mỉm cười. Con người cần rất nhiều duyên mới có thể gặp nhau tình cờ đến vậy. Ngay khi đó, người con gái với đôi mắt to tròn đó như ẩn chứa một thế giới mới đã để lại ấn tượng sâu đậm trong anh. Vũ tựa người vào thành bar, nhấm nháp chiếc bánh quy chấm bọt trên viền cốc cappuchino, mắt nheo lại bởi những tia nắng đang soi xuống gương mặt.

Mắt nheo lại bởi những tia nắng đang soi xuống gương mặt, Khanh tản bộ ngoài phố, cô thèm một cốc cappuchino quá chừng. Nắng Sài Gòn đầy đặn và nóng đến uể oải, tuy thế đường phố vẫn không hề vắng vẻ. Chẳng có ai có lựa chọn nào khác cho một ngày, họ vẫn phải lao ra đường, phải kiếm ăn, phải bươn chải, dù nắng hay mưa. Thực ra, Sài Gòn là mảnh đất hứa, nên cũng không khó sống lắm. Thành phố này du nhập đủ loại người từ khắp nơi tới, như một ngôi nhà chung không có mẹ già khó tính. Bạn không cần thiết phải giàu mới có thể tồn tại được ở đây, có hẳn những quán ăn, những siêu thị, những chốn giải trí dành riêng cho người có thu nhập trung bình. Cũng chẳng có ai soi mói hay quan tâm quá đáng tới bạn, bạn chỉ việc làm những điều mình cần làm, rồi sau đó có thể sống như mình muốn sống. Tất nhiên đây là một thứ lý thuyết không dễ thực hiện, bởi trong quá trình làm những thứ phải làm, bạn sẽ vô tình bị những người khác ảnh hưởng tới cách mà bạn sống. Đó là điều không thể tránh. Nhưng Sài Gòn thật sự dễ sống hơn Hà Nội. Mảnh đất nơi Khanh sống, người ta quan tâm đến nhau nhiều hơn. Chính sự quan tâm luôn quá lố đó khiến cho tất cả trở nên ngột ngạt, nhưng họ lại không chịu buông tay nhau ra. Cái vòng luẩn quẩn đó cứ kéo dài, người này làm khổ người kia bởi những giáo điều vô nghĩa của cuộc sống. Khanh dừng mạch suy nghĩ của mình khi tấm biển studio của Andre hiện ra trước mặt. Cô đẩy cửa bước vào, không khí mát mẻ của điều hoà phía trong dường như dập tắt ánh nắng bên ngoài.

Không khí mát mẻ của điều hòa dường như không liên quan gì đến ánh nắng đang gay gắt ngoài xe, Vũ bước xuống. Bỗng anh thấy một người đàn ông cũng vừa từ chiếc taxi trước mặt bước ra và đi theo cùng vào studio. Vũ bất ngờ nhận ra...

“Cháu chào bác.” Vũ lễ phép cúi người.

Ông Duy ngạc nhiên nhìn Vũ.

“Cháu là thành viên của Demo mà mấy tháng trước bác thực hiện clip ở Singapore!” Vũ mỉm cười, nói tiếp khi thấy ông Duy không nhận ra mình.

Ông Duy vỗ trán:

“Xin lỗi cậu, tôi vừa già vừa bận rộn nên không sao nhớ hết được những người từng làm việc cùng. Mà hôm nay có cả Demo sao?”

“Không... không ạ! Cháu chỉ đến để gặp một người bạn... “ Vũ nói, hướng mắt vào phía trong tìm kiếm.

“Ồ... ai mà có diễm phúc được chàng trai nổi tiếng để mắt đến vậy?” Ông Duy cười to.

“Quảng cáo ngày hôm nay do bác làm đạo diễn ạ?” Vũ lảng sang chuyện khác.

“Bố, bố đến trễ quá đi. Mọi người đợi... “ Khanh bất ngờ xuất hiện sau phòng chụp bước ra, “Ơ... anh!” Cô há hốc mồm khi thấy Vũ và bố đang nói chuyện với nhau ngoài sảnh.

Hai người nhìn Khanh rồi quay sang nhau tròn mắt dò xét. Vũ thì không thể tin được vào đại từ nhân xưng Khanh vừa dành cho ông Duy, còn ông Duy thì ngẩn người nhìn Vũ theo cách của một người đàn ông đang đánh giá con rể tương lai của mình.

Những tiếng ồn ào ngoài phòng quay làm Andre rời mắt khỏi kịch bản mà người trợ lý vừa chuyển cho anh. Anh đứng dậy và thong thả bước ra, có vẻ thoáng bất ngờ với sự xuất hiện của Vũ:

“Tôi có mời cậu sao chàng trai Demo?”

“Là em mời cậu ấy đến.” Khanh cười gượng, cảm thấy xấu hổ vì sự thiếu chuyên nghiệp của mình.

“Rất vui lòng nếu anh cho phép tôi làm khán giả.” Vũ thêm vào lịch sự.

Andre chỉ khoát tay như muốn nói “Kệ cậu”, rồi quay lưng bước vào. Đôi lúc, Khanh cảm thấy rất ghét thái độ đó của anh. Nhưng “Mắt quỷ” không phải kiểu người thích nói ngọt, anh sống như anh thích, mặc kệ dèm pha. Mọi người cùng bước vào phòng quay, phông nền được dựng lên nhanh chóng dưới vài cái búng tay của Andre. Anh và ông Duy nói chuyện một lúc trong phòng riêng trước khi bắt đầu. Ông Nam cũng đã có mặt vài phút trước, ông ngồi trên tầng hai nhìn xuống với những tờ giấy trên tay. Đó là vị trí của những người tổ chức sản xuất.

Một thoáng sau, Andre dắt tay Khanh bước ra. Quả thật dùng nhiều từ ngữ để miêu tả vẻ đẹp của Khanh sẽ là thừa, nhưng cô đã làm toàn bộ những người xung quanh phải trầm trồ. Vũ quay sang phía khác, tim anh chợt đập mạnh hơn khi thấy Khanh như nàng công chúa trong cổ tích, một nàng công chúa thuần khiết và kiêu sa. Tuy nhiên, Vũ nhíu mày khi thấy Khanh đang nắm tay người khác, còn là một người anh chẳng có chút cảm tình gì. Vũ không biết thật sự lúc này Khanh chẳng nghĩ gì cả, cô chỉ quá run mà thôi.

“Con đã đọc kỹ kịch bản rồi phải không?”

“Dạ vâng.” Khanh gật đầu, cô thấy chân mình bắt đầu run lên vô thức.

“Vậy thì bắt đầu. Chỉ là một shot quay ngắn nhưng liên tục nên mọi người hãy cố gắng tập trung. Đừng để mình trở thành gánh nặng của người khác vì sẽ phải quay lại từ đầu bất kể là lỗi của ai,” Không hiểu sao trước ê kíp chuyên nghiệp này, Khanh cảm thấy như những lời nói đó hướng hoàn toàn vào cô. “Vào vị trí. Ánh sáng đâu rồi? Các máy quay sẵn sàng. Máy 2 chú ý đuổi theo cảnh thật chuẩn xác nhé. Nhạc lên. Lần thứ nhất. Diễn!”

Tất cả mọi thứ trong bàn tay của ông Duy trở nên gọn gàng và chuẩn xác, thái độ làm việc nghiêm túc của ông khiến cho người ta liên tưởng đến một đầu bếp Nhật Bản đang tỉ mỉ thái một miếng cá hồi và bày lên đĩa.

“Cắt! Tàm tạm nhưng vẫn chưa được. Khanh, bớt gượng gạo đi và ngẩng cao đầu lên một chút. Cố gắng bắt ánh sáng nào. Có đẹp mấy mà không ăn hình thì cũng vứt! Tất cả lại nào.”

“Cắt. Còn tệ hơn lần trước. Khanh, không có chút cảm xúc nào. Đây không phải là kiểm tra mười lăm phút trên bảng. Cảm xúc ở đâu? Nghỉ ba phút rồi bắt đầu lại.”

“Cắt.”

“Cắt!”

...

Không có chút nhân nhượng nào cho cô con gái cưng từ ông Duy. Khanh đã lấm tấm mồ hôi, những ánh đèn của studio chiếu thẳng vào một cách gay gắt. Cô cảm thấy người mình cứng lại, chiếc váy bỗng trở nên chật chội. Người trợ lý đứng cạnh cô, mỉm cười khích lệ. Andre lên tầng hai ngồi cạnh ông Nam, im lặng hướng mắt xuống dưới. Anh chờ đợi sự đột phá của Khanh như anh vẫn thường tưởng tượng. Cố lên nào Khanh, hãy là chính em. Tôi biết em có thể. Khanh vô tình liếc mắt nhìn Vũ. Anh ngồi một góc quan sát bình thản, ánh nhìn như muốn nói rằng em hãy cứ làm hết sức mình đi, rồi mọi thứ sẽ ổn thôi.

Einstein từng định nghĩa điên là làm đi làm lại một việc theo một cách y hệt rồi chờ đợi kết quả khác nhau. Nếu muốn nhận được kết quả tốt hơn, bạn phải thay đổi. Khanh nhắm mắt lại, hít một hơi dài. Cô cảm nhận được mọi người đang tiếp thêm sức mạnh cho mình. Khanh như choàng tỉnh. Cô muốn làm. Và cô có thể làm được. Không, cô sẽ làm được. Chạy trốn khỏi cảm xúc không bao giờ là cuộc chơi mà bạn có thể chiến thắng. Khanh sẽ phải đối mặt với nó, ngay bây giờ.

Ông Duy ra hiệu sẵn sàng:

“Mọi người chuẩn bị. Lần thứ sáu. Diễn!”

Khanh mỉm cười rạng rỡ, cô đã tìm được rồi, đúng cái nhịp đập này, đúng cái cảm giác này. Khanh đưa tay vuốt tóc, ánh mắt bừng sáng. Toàn bộ cơ thể Khanh nhẹ nhàng và uyển chuyển, như đã là một con người khác hẳn so với vài giây trước đó. Từng lời thoại buông ra nhẹ nhàng, mọi thứ dễ dàng như hơi thở. Khanh tỏa sáng sống động và quyến rũ. Shot phim trôi chảy không một tì vết.

Ông Nam đứng bật dậy ở tầng hai.

Andre mỉm cười, thoả mãn.

Vũ sững lại ở góc phòng.

Ông Duy gật gù, thầm khen con gái của mình.

Tất cả mọi người đều nhận thấy sự xuất sắc đột biến của Khanh và đều khen Andre đã nhìn không sai người chút nào.

Thành phố cũng biến đổi ngoài khung cửa sổ kia. Những vạt nắng đâu phải lúc nào cũng màu vàng rực. Hoàng hôn Sài Gòn như một vệt phẩy màu tím sắc nét nổi bật trên bức tranh chớm chiều mùa hạ.

Khanh và Vũ đi chậm rãi trên thềm hoa gần studio. Sài Gòn giờ đã vào đêm. Lúc nào cũng vậy, khi bóng tối phủ xuống, mọi vật chìm trở lại vào quy luật tự nhiên. Không khí hối hả của đường phố cũng không thể xua tan được cảm giác yên bình trong cái bản chất vốn dĩ này. Giống như việc chẳng mấy khó khăn để tìm được một nốt lặng ngộ nghĩnh trong khúc hát sôi động vậy. Thành phố này đầy hiền hoà qua kẽ lá. Một số người có thể cảm nhận cơn mưa, một số khác chỉ để bản thân mình bị ướt. Thái độ sống dường như sẽ quyết định cảm giác chúng ta nhận được.

“Khi nãy em diễn tốt lắm. Dù đã đoán trước được nhưng em vẫn làm anh bất ngờ.” Vũ đi phía dưới, Khanh thì đi chập chững trên thềm hoa cạnh bên.

“Không đâu, chỉ là mọi người đánh giá em quá cao thôi.” Khanh luôn gượng gạo trước những lời khen, “Mà nhìn anh giống như bị ép buộc phải ở đây với em vậy.” Khanh nói tiếp, giọng trách móc.

“Chỉ vì anh ít đi cùng một người thế này.” Vũ lúng túng. “Em đã suy nghĩ vào việc tham gia vào liveshow của bọn anh chưa?”

“Em chưa. Giờ em chẳng có lúc nào để suy nghĩ cả” Khanh nói thật.

Thềm hoa khiến Khanh trở nên cao hơn một ít. Khanh khẽ liếc sang nhìn Vũ. Khuôn mặt nghiêm nghị với những đường nét rất đàn ông đó cũng quay sang Khanh. Trong một khoảnh khắc, hai ánh mắt chạm nhau vô thức. Khoảng thời gian ấy thật khác, những suy nghĩ trong đầu Khanh bỗng dừng lại không một lý do, để rồi khi đầu óc hoạt động lại, Khanh giật mình nhắm nghiền mắt với cảm xúc đầy ngại ngùng quen thuộc. Vũ cũng vội vã xoay về phía khác. Những ánh mắt không còn tìm đến nhau. Chẳng ai dám nói với ai một lời nào, chỉ lẳng lặng bước đi về phía trước.

Dù không đặt tay vào ngực, nhưng Khanh vẫn nghe rõ tim mình đang đập vội vã. Giữa hai người như có một bức tường mà ai đó cẩn thận xây chắn lại. Khanh liếc qua Vũ dò xét, bỗng chân bất cẩn trượt khỏi đường đi, cô ngã xuống đất.

“Em không sao chứ?” Vũ kêu lên, vội vã ngồi xuống đưa tay đỡ lấy Khanh, một câu hỏi thật ngốc. “Em có đau không?” Vũ nhìn cô đầy lo lắng.

Cú ngã đau điếng nhưng rốt cục lại như một cánh cửa bất ngờ xuất hiện giữa bức tường gạch. Những nghi ngại không căn cứ từ đầu bỗng nhiên tan đâu mất. Vũ thoáng nhận ra được phản ứng hơi quá đà của anh. Khanh đang gối đầu lên tay và đùi Vũ. Cánh tay chắc khoẻ đỡ lấy cô nhẹ nhàng. Bỗng Khanh bất giác nhớ đến cái ôm lạ lùng của Andre hôm trước mà lòng giật thót. Không, cảm giác hoàn toàn không phải thế này. Nhất định không! Khanh hoảng hốt đính chính với bản thân rồi gượng dậy khỏi Vũ. Một thoáng ngỡ ngàng trước hành động của Khanh, Vũ cũng đứng lên.

“Em bị trẹo chân rồi này.” Vũ lên tiếng và xoay lưng lại phía Khanh, ngồi xuống. “Lên đi, anh cõng về.”

Khanh im thin thít với lời đề nghị của Vũ. Hai mắt cô mở tròn to nhìn anh giữa bóng tối, cố định hình những cảm giác mơ hồ trước mặt. Vũ bỗng bật cười ngại ngùng, có lẽ cũng chính với lời đề nghị bất ngờ của mình, nhưng Vũ vẫn tiếp tục ngồi đó. Thấy Khanh đơ người không cử động, anh liền bước lại gần, vòng hai tay Khanh qua cổ mình và đỡ chân Khanh về phía trước rồi đứng dậy. Khanh đặt đầu ngả vào lưng Vũ, ngả vào điểm tựa yên bình giữa mọi điều bộn bề vẫn còn lắm xa lạ. Chính bờ vai này, Khanh đã muốn ngả vào từ hôm đi chung chiếc taxi... Trời Sài Gòn vắng lặng, đường phố cũng chẳng còn ai, và cô cũng chẳng muốn nghĩ gì nữa. Cô đã từng đơn phương yêu chàng trai này rất lâu trước khi những điều này xảy ra, liệu có mấy tình yêu như vậy đi đến điểm rẽ này?

Giữa tất cả, là đêm đen yên lặng.

“Bạn bị sao thế?” An kêu lên khi thấy Vũ cõng Khanh bước vào studio, cậu đã đến từ lúc nào.

“Ngã, thế bạn nghĩ mình bị ngáo ộp bẻ chân chắc.” Khanh cười.

“Là bạn thì dễ bẻ chân ngáo ộp lắm.” An thở dài. “May quá quảng cáo cũng quay xong rồi, không là sẽ lại có người điên lên... “

An bỗng nhận thấy chân Khanh vẫn còn bước được bình thường khi đỡ cô ngồi xuống sofa. Cậu mỉm cười lờ mờ hiểu sự việc. Mặt Vũ bất giác đỏ lên, không biết vì ánh đèn hay vì khi trở lại giữa chốn đông người anh mới thấy hành động vừa rồi của mình không giống bản thân lắm. Khanh cũng ngượng ngùng không kém, chẳng lẽ cô lại giải thích về việc vẫn có thể đi được, nhưng được chàng trai trong mơ cõng thì vẫn thích hơn. Con gái mà như thế thì... tiểu xảo quá.

“Thôi... Anh cũng phải về nghỉ bây giờ. Có gì nhờ em để ý Khanh nhé.” Vũ lúng túng tìm đường rút lui.

“Làm cháu gái tôi bị thương rồi tìm cớ trốn tránh trách nhiệm. Thậm chí còn không thèm chào dì tương lai một tiếng nữa sao?” Tiếng của của một người phụ nữ bỗng chen vào câu chuyện.

Thì ra nãy giờ dì Lam đứng cùng ông Nam ở dưới chân cầu thang nghe hết mọi thứ. Hai người tiến về phía ba đứa trẻ. Ông Nam mỉm cười với Vũ, tỏ vẻ đầy thông cảm với lời trêu chọc.

“Ơ! Dì?” Khanh há hốc mồm, reo lên vui sướng. “Dì bay vào khi nào thế?”

“Bay vào từ năm ngoái!” Lam nói đầy mỉa mai.

“Thôi mà dì!” Khanh bật cười, quay qua Vũ. “Anh về nghỉ đi. Dì em chỉ trêu anh thôi, không có gì đâu!”

Vũ lóng ngóng nhìn Khanh rồi liếc sang dì Lam. Bắt được thái độ ngượng ngập của chàng trai, ông Nam đỡ lời:

“Cậu cứ về đi. Quý bà đây đang ghen với Khanh được trai đẹp cõng chứ chẳng có gì đâu!”

Lời nói của ông Nam làm mọi người tủm tỉm, dì Lam liếc mắt nhìn ông Nam đầy hăm dọa. Vũ đành cúi đầu chào mọi người rồi vội vã mở cửa đi thẳng ra, bước vào chiếc xe đã chờ sẵn từ trước.

“Dì hay thật! Chỉ được cái trêu chọc bạn cháu thôi.” Khanh hờn dỗi.

“Trêu gì, tôi thấy cô tiến hơi bị nhanh quá đấy! Mới ngày nào còn hôn chùn chụt vào ảnh cậu này trên tường, giờ đã được cõng rồi cơ đấy!”

“Dì chưa dạy cháu chiêu tự giả vờ ngã đâu, là cháu tự nghĩ ra đấy!” Khanh nháy mắt.

“Anh này, hay mình đừng cho Khanh làm người mẫu, hãy cho làm luật sư đi. Cô nàng cãi giỏi lắm anh ạ.” Giọng dì Lam quả quyết khi thấy ông Duy từ trong phòng máy bước ra.

Ông Duy đưa mắt nhìn Khanh. Dù chẳng hiểu mọi người đang nhắc tới vấn đề gì nhưng từ lâu đã quá quen với những trò đùa của cô em vợ nên ông cũng mỉm cười. Mọi người cười nói rộn rã cả studio. Những mệt mỏi vụt trôi qua. Giữa tất cả, là những nụ cười.

Khanh với tay tắt chiếc đèn ngủ và nhắm mắt. Dì Lam đã cuộn chăn lại một góc từ khi nào. Tối nay An ở chung phòng với ông Duy, còn cô thì ngủ cùng dì Lam. Cũng đã lâu rồi chưa gặp nhau, Khanh bỗng muốn ôm Lam thật chặt một cái nhưng lại sợ đánh thức dì. Xa dì mới tính trên bàn tay mà cô đã thấy lâu lắm rồi. Những bước đầu tiên của cô trong nghề người mẫu đã làm cho Khanh nhận ra dì Lam trăn trở với điều này đến thế nào. Nếu cách đây vài năm cô nhận lời dì để trở thành người mẫu, thì liệu mọi thứ có như ngày hôm nay không? Liệu có gặp Andre và Vũ không? Mọi thứ dường như đã được an bài từ trước. Nhưng niềm vui thì ngắn mà nỗi nhớ quá dài, liệu ngày mai khi bố Khanh trở lại Singapore, Khanh có còn thấy bình an như thế này nữa không?

Dì Lam bỗng xoay người về phía Khanh, ôm chặt cô vào lòng thì thầm:

“Đừng nghĩ gì nữa, ngủ ngoan nào... “

Giữa tất cả, là sự thấu hiểu.

Tối hôm sau, Khanh ngồi trong taxi im lặng nghĩ vẩn vơ, ông Duy ngồi cạnh cô, ánh mắt hướng về dải phân cách đang vùn vụt chạy qua cửa kính. Ánh mắt ông đầy suy tư. Lam phải đi họp công ty mẹ trong Nam nên Khanh tiễn ông Duy ra sân bay một mình. Cô biết bố thực sự rất bận rộn, nên cũng chẳng trách gì về việc này. Nếu không vì đây là quảng cáo đầu tiên của cô thì ông cũng chẳng thiết tha việc về nước, dù cho đó là Andre hay bất cứ ai đề nghị. Trong lúc chờ ông Duy làm thủ tục và gửi hành lý, Khanh đứng phía sau, ngắm nhìn những mảng xám trong kết cấu lạnh lẽo của sân bay. Thấy cô quạnh bởi nỗi cô đơn rồi sẽ lại ập đến, hành hạ cô bất cứ khi nào nó muốn.

Những cái ôm. Những lời dặn dò. Nỗi nhớ. Tâm trạng người đi kẻ ở.

Sân bay luôn mang lại những cảm giác đặc biệt. Cảm giác của sự gặp gỡ và chia ly. Người ta thường nói có thể tìm thấy ở sân bay nhiều tình cảm thật hơn bất cứ nơi nào khác, nhiều nụ hôn hơn bất cứ đám cưới nào và nhiều nỗi buồn lớn hơn bất cứ đám tang nào. Những chiếc vali kéo qua lại vô nghĩa. Những người ngó từng tấm bảng điện tử đầy chữ, nửa vội vã, nửa hờ hững. Những hàng ghế dài im lìm, chờ đợi những người uể oải ngồi xuống đợi chuyến bay muộn. Cả một bầu trời đầy sao.

Giữa tất cả, đường bay như một ánh sáng vụt lên giữa đêm tối.

Từ sân bay, taxi rẽ thẳng vào câu lạc bộ Lan Anh. Nhận được tin nhắn của Vũ rằng anh muốn Khanh tạt qua xem buổi trình duyệt cho liveshow sắp tới. Dù không chắc có thể tham gia hay không, cô vẫn muốn xem Demo tập những bài hát mới, và cũng nôn nao gặp Vũ. Những chuyện hôm qua vẫn còn làm Khanh phân tâm trong quyết định rất nhiều.

Khi Khanh đến, mọi người đã bắt đầu luyện tập. Cô bước lại gần quan sát sân khấu đang được dựng thử. Ánh sáng từ chiếc đèn follow có thể khiến bất cứ ai giật mình. Âm thanh ồn ào của những thùng đồ được di chuyển nhanh, tiếng gọi nhau í ới. Khanh bước từng bước lên sân khấu. Những bậc thang trong suốt lấp lánh tưởng chừng được làm ra bằng thủy tinh khiến những bước chân đi lên trở nên tham vọng và khát khao hơn. Sân khấu được thiết kế hình chữ T như sàn catwalk. Dù cho ca sĩ đứng trình diễn ở góc nào cũng sẽ quan sát được rõ ràng. Khanh bất ngờ khi Pi xuất hiện cùng cây guitar ở góc trái, còn Vũ đã đứng ở góc phải tự lúc nào, họ dường như không để ý thấy sự hiện diện của cô. Giai điệu bài Everything we had vang lên khi Pi bắt đầu chơi đàn. Khanh ngỡ ngàng đến lặng người, đây là lần đầu cô được nghe Demo hát live acoustic như thế này. Những tiếng guitar thùng ở nốt cao rõ ràng và chậm rãi đến mức quá mong manh. Khanh không còn nhận ra nét vui vẻ quen thuộc của Pi, anh như hoá thân vào từng nốt nhạc. “You were the only face I’ve ever known. I was the light from the lamp on the floor…” Giọng Vũ mong manh đầy cảm xúc cất lên.

Khanh đứng ở cuối của sân khấu mở to mắt nhìn. Đây chính là Demo mà cô yêu, chính là thứ âm nhạc với những cảm xúc bất tận thế này. Tất cả điều này chính là khởi điểm dẫn cô vào mảnh đất ấy. Cái sân khấu rộng lớn và ồn ào khi nãy bỗng im lặng khác thường, như một bộ phim đã lọc tiếng. Những ánh đèn đủ thứ màu đang được mở ra hết công suất, bên trái là màu vàng êm dịu, còn bên phải là những ngôi sao lấp lánh màu đỏ cherry được pha lẫn một ít xanh biển, tất cả tạo thành một thứ màu trung lập dễ chịu. Trong mắt Khanh chỉ có ba con người đang đứng ở ba góc là tồn tại: cô, Pi và Vũ. Giọng của hai chàng trai dường như hoà làm một. Cảm xúc mãi ngủ yên vài hôm nay trong Khanh bất giác giật mình, vươn vai uể oải tỉnh giấc. Khanh nhận ra, thì ra bình yên cũng chỉ trong chính mình, vậy mà con người cứ mãi kiếm tìm ở những nơi xa xôi nào khác.

Long Flash bấm máy liên tục ở phía dưới, anh luôn là người thầm lặng lưu lại những khoảnh khắc như thế này. Mọi người dường như đều ngừng việc đang làm, hướng mắt về sân khấu lắng nghe những lời ca du dương cùng tiếng guitar mạnh mẽ: “Everything we had, everything we had is no longer there…”

Giữa tất cả là không giữa điều gì cả, chỉ còn những nốt nhạc êm dịu…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.