Những Quân Cờ Domino

Lượt đọc: 142 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Trò chơi đuổi bắt

❊ ❊ ❊

Khanh bắt đầu việc tập luyện với Avy, thực chất thì Andre không phải người chỉ đạo tập luyện chính, mặc dù anh có chuyên môn tốt. Tất cả việc rèn luyện cho các người mẫu được nhận về Avy đều do Thảo My đảm nhiệm. Thảo My cũng đã từng là siêu mẫu, là bạn thân của Andre. Sau này khi đã rời bỏ thành công rực rỡ trên sàn diễn thì cô quyết định cùng Andre mở Avy, tiếp tục đào tạo và truyền kinh nghiệm cho lớp đàn em. Thực chất lượng mẫu để My đào tạo không nhiều, bởi Andre có thể coi là người vô cùng kén cá chọn canh. Cả năm có khi anh chỉ đưa về bốn năm người, nhưng tất cả đều sớm trở thành những ngôi sao của giới catwalk Sài Gòn sau đó. Thường thì bao giờ một lớp tập cũng sẽ có đến vài chục học sinh, nhưng Andre không bao giờ nhận học viên, nên khoảng thời gian này chỉ có Khanh là người được dạy duy nhất. Chuyện tưởng chừng vô lý nhưng dễ hiểu khi mà lợi nhuận từ việc giảng dạy và đào tạo không phải là tiêu chí của Andre.

Mỗi ngày Khanh đều phải có mặt trên công ty ít nhất chừng sáu tiếng. Chia đều ra hai tiếng tập đi, hai tiếng tập gym để giữ dáng, chừng hai tiếng để học múa và cảm nhạc.

Lần đầu tiên bước vào phòng tập của Avy, Khanh không khỏi sững lại. Những chiếc gương ốp liền tường hai bên, ánh sáng trắng muốt từ những chiếc đèn chìm dọc theo phòng tập hình vuông, nhiều camera được đặt ở khắp các góc, những chiếc cột giả gạch hoà vào sàn gỗ một cách hài hoà. Khanh nheo mắt:

“Camera để làm gì vậy chị?”

“Để sửa. Và cũng để em có thể xem lại sự thay đổi của chính mình. Chỉ chừng hai tuần nữa em sẽ thấy cuộn băng thu lại ngày hôm nay quả là một thảm hoạ. Mỗi lần nhận ra như thế là một lần em tiến bộ.” My nghiêm nghị. Cô có khuôn mặt sắc cạnh và ánh mắt nghiêm nghị, bộc lộ là một người chú trọng vào từng việc mình làm. Khi nhìn thấy ánh mắt ấy, đối phương dù là ai cũng dễ dàng bị thuyết phục, trở nên ngoan ngoãn như con cừu mặc người ta xén trụi bộ lông đẹp đẽ.

Và Khanh bước vào những giờ tập luyện căng như dây đàn. “Mắt nhìn về phía trước, không bao giờ nhìn vào chân. Lưng luôn thẳng, hai chân đi một khoảng cách đều. Ơ kìa, mắt nhìn về phía trước, em nhìn cái quái gì dưới chân vậy!” My liên tục quát lên bất cứ khi nào Khanh vấp phải một lỗi nhỏ.

“Hai vai cân bằng nhau, tay vung đều và tự nhiên lên. Đây là catwalk chứ không phải là tập quân sự. Như thế này này.” Nói rồi My bước đi thử những bước uyển chuyển, Khanh nhìn theo mà há hốc mồm. Thật sự nhìn là một chuyện còn để làm được tương tự thì quả thật không dễ chút nào.

Sau mỗi buổi tập, chân Khanh đều đau buốt không thể cử động được vì phải đi giày cao gót liên tục. Mặc dù Khanh đã khá cao, nhưng My vẫn để cô tập với những đôi giày cao chừng mười phân. Với lý do lúc tập đi càng cao càng tốt, nếu không đến khi diễn thật sẽ dễ bị cảm giác mất thăng bằng. Từ trước tới giờ, Khanh chưa bao giờ cần đến sự giúp đỡ của những đôi giày cao gót thực thụ. Giờ khi tiếp xúc và tập thật nhiều với chúng, Khanh mới hiểu tại sao phụ nữ lại say đắm vật dụng phù hoa này đến vậy. Hãy tưởng tượng một cô gái mang giày cao gót đi ngang qua bạn, trong đó là cả một thế giới ẩn chứa. Nàng sẽ không thể đi nhanh, không thể chạy, chỉ có thể lả lướt như một bông hoa đang rơi nhưng chưa chạm đất. Khi phụ nữ mang một đôi giày cao gót trên đôi chân mình, thì dù đẹp hay không, dù có tôn dáng hay không, họ cũng sẽ tự thấy mình mạnh mẽ hơn, quyến rũ hơn và lịch lãm hơn. Một cảm giác nửa e dè bởi sự chông chênh, nửa thú vị vì như đang đi trên vòng lửa, sẽ khiến tất cả những cô gái từng một lần thử bước lên nó đều không thể dừng lại. Những người đàn ông đam mê caravat sẽ hiểu điều này, hiểu thứ cảm giác rằng một vật gì đó sinh ra là để dành riêng cho họ, để phân biệt họ với nửa còn lại trên trái đất. Đơn giản chỉ là không thể cưỡng lại sự cuốn hút của nó.

Hết giờ tập đi, My nghỉ để uống nước trong lúc có người massage chân cho Khanh. Sau đó là tiếp tục tập gym và học múa. Xong một buổi như vậy, Khanh rã rời gục xuống, cả người mỏi nhừ. Từ một cô gái mà thú vui tốn thể lực nhất có lẽ là đi bộ, cô chưa bao giờ nghĩ sẽ có lúc mình phải chạy hàng chục kilomet trên máy, hay nâng những chiếc tạ vài cân. Thật chẳng đơn giản chút nào. Người ta vẫn thường nghĩ người mẫu là nghề dễ kiếm tiền, chỉ mặc những bộ quần áo đẹp và đảo vài bước trên sàn diễn. Nhưng ngược lại, như Andre đã nói với cô: Người mẫu là nghề nhạy cảm và dễ bị đào thải nhất. Năng khiếu chỉ giúp ích những bước đầu tiên, còn đứng vững được trên sàn catwalk phải là những người chịu khó học hỏi, yêu nghề và có bản lĩnh. Đôi lúc Khanh nhớ lại lần đầu tiên khi bước lên xe Andre, cô đã nói những gì, nghe những gì, và tự thấy mình ngu ngốc thế nào.

Andre quá bận rộn để đến Avy mỗi ngày, anh chỉ thường xem lại băng sau đó. Thi thoảng, anh cũng đứng phía ngoài phòng tập, quan sát những bước đi lúng túng của Khanh qua lớp kính trong suốt. Đôi lúc thấy My mắng Khanh té tát và bắt gặp ánh mắt cô nhìn anh cầu cứu, Andre nhìn sang nơi khác, tránh không để cô thấy bất cứ sự quan tâm nào. Anh muốn Khanh biết trong giới người mẫu không có chỗ cho kẻ yếu, phải tự đứng được trên đôi chân của mình. Không ai có thể bước hộ ai trên sàn diễn catwalk và cả sàn diễn cuộc đời.

Trong sâu thẳm, Andre kỳ vọng ở Khanh. Anh nhìn thấy cô thuộc về một số ít sinh ra để vừa là một trong những biểu tượng của thế giới hào nhoáng này, lại vừa là một điểm nhấn khác biệt. Sẽ là tội lỗi nếu ngành công nghiệp thời trang để lỡ một viên ngọc nguyên sơ mà Chúa đã tạo ra như Khanh. Nhưng cũng trong sâu thẳm, dù không bao giờ hoài nghi, anh lại lo sợ. Andre không muốn rồi Khanh sẽ tuột khỏi tay như một người từng là yêu thương của anh...

Sau tin nhắn từ bữa tiệc, Vũ hiểu rằng Khanh đã lựa chọn một con đường của mình, anh muốn tôn trọng quyết định của cô như tất cả mọi người đang tôn trọng. Vũ cũng tránh thời gian gặp Khanh gần đây, phần vì anh cảm thấy những khúc mắc vẫn đang đan quanh mình, phần vì anh biết bây giờ chưa phải lúc. Cùng một điều, ở những thời điểm khác nhau lại có những giá trị khác nhau. Nhưng Vũ không lo lắng. Vì điều gì ở đó thì vẫn sẽ ở đó. Nếu Khanh thật sự thuộc về anh, cô sẽ thuộc về anh. Nếu không phải thì dù Vũ có cố gắng hơn, anh cũng chẳng thể làm gì.

Một ngày thứ bảy, Vũ và Pi lên Piano café, theo lời mời của một người bạn cũ – Thanh. Đó là một trong những người từng sáng tác nhiều ca khúc cho Demo khi ban nhạc mới được thành lập. Những sáng tác của Thanh nhanh chóng đưa Demo lên đỉnh cao lúc bấy giờ, nhưng chị lại là người khép kín, không thích sự nổi tiếng và ghét bị báo giới quan tâm, nên trong suốt khoảng thời gian ấy, không ai biết Thanh chính là người nhạc sĩ giấu tên kia. Không lâu sau, Thanh đi Mỹ và ngừng sáng tác, nhưng trong lòng Demo thì Thanh là một người chị, một người mà họ khâm phục, nhiều hơn cả là lòng biết ơn. Thanh mới về nước vài hôm trước và hẹn gặp Demo, cú điện thoại của chị trong một chiều cuối tuần như một bất ngờ nho nhỏ với Vũ. Thanh thích Piano café, chị từng hay lên đây viết nhạc cho Demo vài ba năm trước, giờ thành kỉ niệm của mỗi người. Khắp nơi trong quán, dọc cả cầu thang vẫn là nến phong cách bài trí không có gì thay đổi. Ba người ngồi trò chuyện vui vẻ, nhắc lại kỉ niệm cũ. Với Thanh, Demo không bao giờ là những người nổi tiếng, vẫn chỉ là những người bạn cũ, những người em. Khi ở cạnh một người quá lâu, bạn sẽ không mấy khi để ý tới hào quang của họ nữa.

“Đã lâu lắm rồi chị không còn nghe em chơi nhạc!”

“Em nghe nói chị từ bỏ việc sáng tác rồi?” Vũ xoay chiếc thìa trong ly cà phê trước mặt, tư lự.

“Ừ. Chị nghỉ hẳn, chị muốn chuyên tâm vào nghiên cứu. Nhưng tất nhiên chị vẫn yêu nhạc, đặc biệt yêu cách em chơi nhạc. Đàn một bản đi, Vũ.”

“Chị muốn nghe bài gì?” Vũ không cười nhưng ánh mắt anh chứa niềm vui và sự an ủi.

Thanh nhíu mày:

“Nhiều lắm, nhưng hãy chơi một bản gì em thích đi. Chị thích cách chơi nhạc tự do của em.”

Vũ ngồi vào chiếc piano ở góc phòng. Không nhiều người trong quán nhận ra anh với chiếc mũ nỉ và cặp kính to lạ lẫm. Họ chỉ lặng lẽ quan sát, tất cả dường như đều biết không gian bên cạnh chiếc piano luôn phải tĩnh lặng... Vũ nhắm mắt. Rồi những nốt nhạc đầu tiên vang lên, da diết và quen thuộc. Bản Boston của Augustana. Vũ ngồi trước chiếc piano, những ngón tay thon dài rung lên trước từng phím đàn, đôi mắt buồn bã và giọng hát mạnh mẽ đầy cảm xúc như chạm vào trái tim người con gái vô hình trước mặt: “In the light of the sun. Is there anyone? Oh it has begun. Oh dear, you look so lost…” Những giai điệu vô cùng nổi tiếng của Boston vang lên trong mỗi người đang lắng nghe những nốt nhạc kỳ diệu. Anh không hề biết, từ góc trong cùng của Piano café, Khanh đang ngồi cạnh An, hai người tình cờ cũng chọn quán này trong một chiều yên ắng. Nước mắt cô trào ra mà không sao ngăn cản được. An giữ lấy tay cô, im lặng cảm thông. Khanh lắng nghe những phím đàn của Vũ, cô biết anh đang nghĩ gì, như là từ trong tâm khảm hai người đã ở trong nhau. “You don’t know me. And you don’t even care. She said… You don’t know me, And you don’t wear my chains…” Từng giai điệu cứa vào lòng Khanh. Cô cảm thấy có lỗi với Vũ. Khanh đã không cố để hiểu nỗi buồn của anh, hiểu những gì anh cảm thấy, hiểu những khó khăn anh đang phải trải qua, hiểu anh muốn giằng lại cô bao lần, hiểu anh đã cố gắng giấu tình cảm của mình như thế nào... Khi ở cạnh Andre, cô chỉ làm theo những gì anh bảo, miệt mài tập luyện và bỏ qua những điều khác. Cô đã quên hết. Khanh biết Vũ buồn và khi nhìn anh chơi bản Boston, cô biết anh đang nghĩ về cô. Nhưng Khanh không biết làm gì, cô chưa sẵn sàng để nhận lời với Vũ, và anh thật sự đã ép cô phải từ chối ngày hôm đó. Cô không có lựa chọn, trước hàng trăm ánh chớp máy ảnh đang loé lên đó.

Nhưng những người có duyên thì vẫn lại cứ vô tình gặp nhau. Và giữa thiên đường nhỏ bé mà Vũ đang tạo ra bằng tiếng nhạc này, Khanh đã vô tình lạc vào, để rồi bế tắc nơi đây... “They’re not the only ones who cry when they see u. You said…”

Giữa hai người giờ là một khoảng cách, một bậc thang trong suốt vô hình, ai cũng nhìn về phía còn lại trong tiềm thức, nhưng không ai có thể bước tới. Họ đều sợ sẽ trượt chân và rớt xuống vực thẳm phía dưới, một mình.

Lần đầu tiên từ khi về Avy, Andre mới để Khanh chụp cho một tạp chí ảnh. Anh chọn lựa rất kỹ và Khanh hoàn toàn tin tưởng vào những gì Andre làm cho cô. Andre tự tay thực hiện toàn bộ phần trang điểm mà không lấy một chút thù lao nào và tất nhiên là tạp chí đó không thể vui hơn. Những bức ảnh của Khanh tiếp tục tỏa ra khắp nơi trên mảnh đất luôn khát những gương mặt mới này. Đây cũng là lần đầu tiên cô chụp ảnh một cách nghiêm túc và có chuẩn bị, không phải như các lần xuất hiện khác trong bàn tay của paparazzi Long Flash. Khi tiếp tục có những lời khen ngợi về vẻ đẹp thuần khiết và phong cách hút hồn của Thiếu Khanh, thì là lúc Andre nói với cô về một thứ mà cô đã suýt quên mất.

“Bây giờ là lúc em cần quay trở lại bàn bạc chính thức về liveshow sắp tới với Demo.”

Khanh khá ngỡ ngàng khi nghe Andre nói về điều đó. “Thế mà em cứ ngỡ rằng anh không thích em qua lại với Demo sau chuyện đó cơ đấy.” Khanh thành thật.

“Tôi không nhỏ mọn như thế. Và trong những công việc như thế này thì người ta dựa vào lòng tin và chữ tín nhiều hơn những tờ giấy. Đó là lời hứa của em với Demo, và tôi để em thực hiện nó. Nó sẽ ảnh hưởng đến công việc sau này của em tại Sài Gòn. Sáng mai chúng ta sẽ sang công ty của Demo.” Andre nói bình thản.

Vậy là ngày mai, Khanh sẽ gặp Vũ, dù muốn hay không. Cuộc sống không thiếu những cách dồn đẩy để người ta phải đối mặt với nhau, cho dù chỉ là lướt qua thoáng chốc. Tiếng nhạc của Boston vang vọng lại, nhắc Khanh về chàng trai của ngày hôm qua.

Buổi sáng Khanh vẫn phải đến tập múa và cảm nhạc như thường lệ. Giờ đây thì ngay cả khi đi ngủ, tiếng giày cao gót gõ trên sàn catwalk vẫn văng vẳng trong tai cô. Mặc dù vậy, mỗi lần đặt mình xuống đệm là Khanh lăn ra ngủ như chết vì những khớp trong người đã rã rời mỏi mệt. My ra sức quát mắng cô khi Khanh vẫn liên tục bắt sai nhịp nhạc. Dần dần đã quen với thái độ làm việc nghiêm khắc của My, Khanh không còn thấy sợ nữa. Cô răm rắp tuân theo những gì My đang hết mình chỉ bảo. Mãi đến trưa, khi những ánh nắng gay gắt bắt đầu rọi qua những ô cửa vuông sát trần, Andre mới bước vào ngắt quãng việc tập luyện:

“Được rồi, My, hôm nay thế là đủ rồi. Tôi đưa Khanh đi có chút việc. Em thay đồ đi Khanh.”

Khi ngồi trong xe Andre để anh chở đến công ty của Demo sau đó, Khanh đọc nốt cuốn sách của Amélie Nothomb. Cuốn sách tương đối dễ đọc, nói về một nhân viên nước ngoài làm việc tại một công ty Nhật Bản, nơi sự khác biệt về văn hoá đông tây đã dẫn đến hàng loạt những tình huống dở khóc dở cười. Thay vì trở thành phiên dịch như ý định ban đầu, cuối cùng cô ta phải dọn nhà vệ sinh hàng ngày. Cuốn sách tương đối hài hước với lối kể chuyện chân thật và sống động. Đó là một người phụ nữ cô đơn, hoang hoải trong một thế giới không dành cho mình. Khi gấp cuốn sách lại, Khanh cảm thấy dễ chịu, cô ngẫm nghĩ về mối quan hệ giữa tiền bạc và hạnh phúc. Rồi như chợt nhớ ra điều gì giữa những đoạn văn, Khanh quay sang hỏi Andre:

“Này anh, anh không có người yêu à?”

Quay sang nhìn Khanh một cách lạ lẫm như là có chút bất ngờ với câu hỏi vô duyên, Andre định nói gì đó để châm biếm điều ngớ ngẩn mà Khanh vừa hỏi, nhưng rốt cuộc lại thôi. Dường như Andre luôn như vậy, anh giống như một người đã luyện đến đỉnh cao của việc tiết chế những gì mình nói ra. Chắc hẳn anh đã uốn lưỡi đủ bảy lần trước khi thả bất cứ một lời vàng ngọc nào đó. Y như rằng, Andre trả lời ngắn gọn:

“Không.”

“Sao lại thế?” Khanh tự thưởng cho mình một nụ cười mỉm vì đã đoán trúng được cách mà Andre sẽ trả lời, kiểu trả lời cụt ngủn không thêm thắt. Hoặc anh ta sẽ nói dài và nhiều ẩn ý, trong đó có đầy đủ các phần long trọng như một bài diễn văn nhậm chức của Chủ tịch Hội đồng thành phố, hoặc anh ta sẽ buông ra một từ không đầu đuôi, tựa như tiết kiệm nước bọt.

“Cái gì sao lại thế?”

“Sao anh lại không có người yêu?”

“Tôi không biết, có lẽ không ai yêu tôi, hoặc tôi không yêu ai.”

Câu nói rơi tõm vào khoảng không. Chiếc xe phóng vụt qua một tấm biển quảng cáo lớn với hình Khanh trên đó. Cô ngước nhìn qua gương, cảm thấy chủ đề mà mình vừa khơi gợi sẽ không mấy hiệu quả với Mắt Quỷ.

“Tôi đã từng có.” Andre bỗng nói khi chiếc xe dừng lại trước đèn đỏ. Anh về số, hạ cửa kính rồi châm thuốc, hít một hơi dài. “Thực ra em nhìn thấy rồi đó.”

“Em?” Khanh há hốc mồm.

Trời ạ, trong đầu Khanh bật lên vài ý tưởng kiểu như Andre sẽ nói rằng cô hãy tự soi gương đi và sẽ thấy người anh yêu. Tự dưng mặt Khanh đỏ bừng lên một cách vô lý. Nhưng Andre đã nhanh chóng ngắt dòng tưởng bở của cô:

“Đúng, em đã nhìn thấy rồi, cô gái trên bức ảnh ở phòng riêng của tôi trong studio mà em đã xem.”

“Sao anh biết là em đã xem?” Mắt Khanh mở to, cô nhớ lại hôm Quyên đã tát mình trong studio của Andre, đúng là trước đó cô có xem một tấm ảnh.

“Vì trên đó có dấu vân tay, hôm đó chỉ có em vào phòng tôi, nếu không tính Quyên. Em phải biết dân hiểu về ảnh không bao giờ chạm tay trực tiếp vào ảnh như vậy. Sau này nó sẽ bị oxy hóa và dễ hỏng.”

“Em xin lỗi.” Khanh chưng hửng.

“Không sao.”

Khanh im lặng, bằng nhạy cảm, cô nghĩ lúc này mình không nên nói gì. Andre tiếp:

“Tên cô ấy là Veronica Trần.”

Veronica Trần? Cái tên này nghe rất quen. Khanh cố lục lại trí nhớ của mình. Cách đây vài năm cô đã từng đọc một bài báo về cô gái này. Đó là một người mẫu Việt rất nổi ở Pháp, tham gia vào khá nhiều quảng cáo cho nhiều thương hiệu nổi tiếng của vương quốc thời trang. Cô ta từng là người yêu của Andre ư? Bây giờ cô ta đã về nước chưa? Từ lâu sau đó Khanh không còn quan tâm đến những thông tin của giới người mẫu, khi dì Lam bắt đầu có ý tưởng rằng đó là thiên đường mà Khanh phải dấn bước vào. Bạn biết đấy, nếu nói với một đứa trẻ rằng hai lỗ cắm trên ổ điện là thứ tuyệt đối nguy hiểm, không được bén mảng lại gần, thì chỉ một giây sau chúng sẽ cắm cả hai ngón tay vào và cười thích thú. Còn nếu nói với chúng rằng có cả một tuyệt phẩm đang chờ đợi chúng ở hai cái lỗ đó, nhất định đến cuối đời bạn cũng chẳng bao giờ thấy chúng sờ vào đồ điện. Con người là một sinh vật cứng đầu nhất hành tinh này, nếu không tính đến tê giác.

“Chính Veronica cũng từng là người mẫu của tôi, trước cả khi Avy đình đám như bây giờ. Tôi và Veronica yêu nhau khi cô ấy bắt đầu bước vào giới mẫu, bước những bước đầu tiên như em bây giờ.” Andre nhấn ga cho xe chạy chầm chậm, mắt nhìn về phía trước. “Nhưng rồi dần dần cô ấy thay đổi, tiếp xúc nhiều với giới doanh nhân và bị lóa mắt bởi những đồng tiền mà họ phô ra. Khi ấy thì tôi chưa nổi tiếng như bây giờ, tất cả những gì tôi có là tình yêu.” Andre nói, trong giọng anh có chút cay đắng của một kẻ đã nhận ra nhiều điều hơn mức cần thiết. “Veronica nhanh chóng thành công rực rỡ bởi những nét độc đáo trên khuôn mặt và phong cách trình diễn. Trong một lần cùng tôi sang tham dự tuần lễ thời trang Paris, Veronica đã lọt vào mắt một nhà thiết kế danh tiếng của Pháp. Cô ấy nhanh chóng đưa ra quyết định của bản thân...”

Andre dừng lại. Làn khói thuốc mỏng mảnh phả ra từ môi anh trông thật chua xót. Khanh nhìn anh không rời mắt. Thì ra đó là Andre của một thời gian trước. Bây giờ, lần đầu tiên, cô đã hiểu tại sao Andre lại trở thành người như thế này. Cũng là lần đầu cô thấy Andre kể chuyện cá nhân. Hiện tại, mọi thứ trở nên bình thản với Andre, anh không còn nhiều cảm xúc cho tất cả mọi thứ. Dù vậy. Khanh thoáng cảm thấy mình gần với anh hơn. Cô nhìn thấy được trong sự lạnh lẽo của anh những rung động lớn hơn những kẻ khác. Nhưng ngay trong sự mở lòng đó, Khanh cũng thấy trái tim anh dường như đã dành trọn vẹn cho một người con gái cũ. Cô gái của ngày hôm qua.

“Không phải anh luôn mong cô ấy thành công sao? Biết đâu điều đó tốt cho cô ấy.” Khanh rụt rè nói, cô chỉ mong có thể làm điều gì đó an ủi Andre.

“Veronica mất cách đây một năm. Các khám nghiệm sau đó cho thấy dương tính với một số loại ma tuý tổng hợp. Cô ấy đã không chọn được điểm dừng trên con đường tìm kiếm hào quang của mình.”

Khanh sững sờ trước điều mình vừa nghe. Trời Sài Gòn bỗng đổ một cơn mưa to.

Người quản lý thông báo về việc chiều nay Khanh sẽ đến để bàn về vấn đề của liveshow Hoàng hôn đỏ. Thực sự Vũ có chút ngạc nhiên. Anh nghĩ sau khi Khanh về với công ty Avy thì việc hợp tác sẽ chấm dứt, bởi thực tế Andre hoàn toàn có khả năng hủy bỏ lời hứa không giấy tờ đó với công ty của Demo. Trong một xã hội mà lòng ích kỷ và sự tự tôn thường được đặt cao hơn những giá trị còn lại, không có mấy người kỳ vọng vào lòng tốt của người khác. Vì sau tất cả, công bằng mà nói thì đời vốn không bằng. Nhưng Andre đã không xử sự nhỏ nhen như vậy. Hoặc anh ta cố tình để hai người đối mặt với nhau, Khanh và Vũ.

Khi Khanh đến công ty, Vũ đang trong phòng luyện thanh với Pi. Nhân viên vào thông báo rằng người quản lý cho gọi hai người lên phòng họp, những người cần đến đã đến. Khi Vũ và Pi bước vào, ba người còn lại đã ngồi đầy đủ bên chiếc bàn họp lớn, Demo ngồi cạnh quản lý của họ. Đối diện với Khanh. Trông giống như là hai bên chiến tuyến vậy. Khanh thầm nhủ. Cô mỉm cười với Pi, trông anh hôm nay rất dễ thương trong chiếc áo nhiều màu thêu một chiếc đầu lâu lớn. Vũ khoác chiếc cadigan xanh nước biển, không biết có phải vì chiếc áo không nhưng trông anh có vẻ gầy đi một chút. Khi bắt gặp ánh mắt Vũ, Khanh cúi mặt xuống. Từ đó cho đến hết buổi họp cô chỉ chăm chú nhìn vào đôi Vans Zapato mà anh đang đi, như thể đó là một vật thể kỳ diệu lần đầu tiên xuất hiện trong Thái dương hệ. Khanh tránh ánh mắt của Vũ, cô không muốn tỏ ra khiếm nhã trước tình huống khó xử. Cả ba người im lặng trong khi Andre và người quản lý bàn việc soạn thảo hợp đồng và những việc Khanh cần làm trong thời gian diễn ra liveshow. Toàn bộ mọi thứ sẽ diễn ra trong ba ngày tính cả tổng duyệt, thời gian đó Andre sẽ cử người theo chứ không trực tiếp tham gia. Trong một thoáng chốc, Khanh đưa mắt nhìn Vũ, cô không biết anh sẽ làm gì với sự cố vẫn chưa được giải quyết. Nếu Vũ tiếp tục giấu mọi người về kẻ đã đột nhập vào nhà anh và lấy đi những thứ quan trọng, thì liveshow rồi sẽ ra sao? Cô cũng đọc được sự bối rối trong mắt anh, khi những người còn lại vẫn không hay biết gì. Mọi việc diễn ra nhanh chóng và thuận lợi, trong không khí có vẻ như hòa giải. Khi Khanh đã đặt bút ký xong hợp đồng, Andre ghé vào tai cô, nói nhỏ:

“Tôi để em khoảng mười phút. Tôi chờ em ngoài xe.”

Mặc dù Andre không nói anh để Khanh ở lại làm gì, nhưng cô biết ý anh và thầm cảm ơn cách ứng xử đó. Khi Andre chuẩn bị bước ra cửa, đột nhiên Vũ lên tiếng:

“Andre, tôi muốn xin lỗi về chuyện hôm trước.”

Thoáng im lặng. Khanh nghe rõ thấy tim cô đập mạnh. Cái cách mà Vũ nói không rõ ràng. Anh thật sự cảm thấy có lỗi, hay chỉ muốn cho qua mọi chuyện để dễ dàng làm việc hơn? Những điều nhập nhằng như thế thường rối vào nhau trong mối quan hệ giữa người với người, trong mối quan hệ giữa tình cảm và công việc. Tất cả chờ phản ứng của Andre. Nhìn Vũ một chút, anh bình thản:

“Không có gì.”

“Anh rất cao thượng, nhưng tôi sẽ không thay đổi những gì tôi nghĩ về anh, Andre.” Đột nhiên Vũ nói thêm, có lẽ anh không kìm được.

“Điều đó không cần thiết. Tôi cũng không quan tâm người ta nghĩ gì về tôi.” Andre trả lời rồi bước ra cửa.

Khanh và Pi cùng thở phào. Người quản lý rời khỏi căn phòng với tập tài liệu, Pi đi theo anh, lịch sự để hai người lại với nhau. Căn phòng rộng bỗng trở nên thừa thãi. Vũ quay sang nhìn Khanh:

“Mọi thứ ở Avy tốt chứ em?”

“Tốt anh ạ. Chị Thảo My dạy em. Giờ em phải tập hàng ngày nên cũng không có nhiều thời gian đi chơi như trước.”

Một thoáng im lặng giữa hai người muốn nói với nhau quá nhiều điều. Rồi Khanh lên tiếng trước.

“Anh à, em muốn mình trở lại là bạn bình thường, giống như khi mình mới quen nhau. Trong những ngày làm việc với nhau sắp tới, anh đừng như cư xử lần trước nữa nhé.”

“Anh chỉ muốn hỏi em một điều thôi.” Vũ thở dài. “Em không yêu Andre phải không?”

“Vũ! Andre còn không hỏi em những câu như thế.” Khanh bất giác mỉm cười.

“Đó không phải câu trả lời.”

“Vì em sẽ không trả lời câu vừa rồi. Nhưng anh có thể hiểu ở thời điểm này thì em không nhận lời ai cả, em không nghĩ đến chuyện đó. Thêm nữa, em không nghĩ Andre yêu em.” Khanh nói thẳng những gì mình nghĩ với Vũ.

“Có lẽ vậy, như thế cũng đủ rồi,” Vũ nói sau hồi ngẫm nghĩ “Tạm thời như vậy thì tốt hơn.”

“Vâng, gặp lại anh sau. Em về công ty đây.”

Đứng trên tầng hai nhìn xuống đường, từ lúc Khanh đã bước vào xe và chiếc xe trôi đi chầm chậm cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ ở cuối đường, Vũ mới mỉm cười. Thái độ vừa rồi của Khanh cho thấy anh vẫn còn rất nhiều cơ hội.

Vì những ngày tháng thì vẫn luôn ở trước mặt... Vũ còn nhiều điều phải làm. Khanh cũng có quá nhiều thứ để cố gắng. Andre thì không bao giờ ngừng nghỉ những toan tính của mình. Trò chơi đuổi bắt này dường như lại chỉ mới bắt đầu.

Khanh ngồi ở Ally café, một chiều yên tĩnh. Quán mang những nét nhẹ nhàng êm ả bởi dãy ghế liền dài nối giữa các bàn và cách bài trí dịu mắt. Toàn bộ không gian mở phía trước nhà hàng được thiết kế bằng những tấm kính lớn trong suốt, mang lại một tầm nhìn rộng ra phố. Khanh nhấm nháp hương vị ngọt ngào của ly cocktail French Kiss, bartender đã ưu ái cho cô thêm một ít café bột vào viền cốc, Khanh mỉm cười về điều đó. Dù có nhiều chuyện xảy ra, Khanh vẫn tự nhủ cô đã may mắn không ít trong thời gian vừa rồi. Từ những bước chân tình cờ đến mảnh đất này, những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, những con người không định trước. Mọi thứ vừa dịu dàng vừa hấp dẫn.

Chỉ có một người khách nước ngoài đang ngồi chăm ông đọc báo ở phía cuối quán, tầng hai luôn vắng vẻ như thế, đó là điểm cô yêu thích ở Ally, khi mà chỉ đối diện đó là Ciao café luôn nhộn nhạo và ồn ào theo một cách rất Sài Gòn. Khanh có hẹn với Bảo, anh là người bạn bí mật của riêng cô. Sau lần ở bữa tiệc, hai người đã trao đổi số điện thoại và hẹn một buổi café khác.

Bảo đến không lâu sau đó, gọi cho mình một ly mocha như thường lệ. Hai người ngồi nói những câu chuyện phiếm về cuộc đời đến gần cuối giờ chiều, khi những ly cocktail đã cạn và phố đã dần đông lên bởi những con người công sở ùa ra từ khắp các văn phòng trong trung tâm thành phố. Sài Gòn xa lạ một cách quen thuộc. Khanh cảm thấy thật sự dễ chịu khi ngồi café với Bảo, chỉ như một đoạn nhạc ngắn nối giữa những quãng của một bài hát, nhưng nó thật sự quan trọng để kết nối cảm xúc. Cô thích cách Bảo lắng nghe câu chuyện của người khác mà không đưa ra lời bình luận gì, cô thích cách Bảo không bao giờ hỏi gì về chuyện cá nhân của cô, cô thích việc anh im lặng cùng cô và nhìn ra phố. Đôi khi người ta luôn phải cố gắng quá lúc ở cạnh nhau, thì chẳng thà hãy thả lỏng cơ thể và trí óc, và đừng nói gì. Những mệt mỏi tan biến dần trong quãng không gian cô quạnh và yên tĩnh.

Vũ bận rộn với việc tập dượt cho chương trình còn Andre đã bay ra Bắc tham gia một show diễn, Khanh cảm thấy như những đám mây đã tan trên bầu trời sau một cơ giông lớn. Lâu lắm mới có một thời khắc cô thoải mái đến thế, như là chẳng phải suy nghĩ gì, chỉ việc để mình trôi đi theo dòng nước. Ngồi một lúc rất lâu như vậy, cô chợt nói với Bảo:

“Anh có nghĩ gì ra nên làm gì không? Em muốn làm thứ gì đó, mà lại chẳng muốn làm gì. Vậy là sao nhỉ?”

“Vậy thì đi chỗ này với anh. Anh có một nơi chắc sẽ hợp với cảm giác của em bây giờ.”

Khanh gật đầu cười. Khi thanh toán tiền xong và bước xuống nhà, Bảo mở cửa xe cho cô bước vào. Khanh hoàn toàn bất ngờ, ngắm nghía chiếc SUV đen tuyền trước mặt, rồi quay sang Bảo:

“Anh chưa bao giờ nói với em rằng những người thất nghiệp cũng có thể mua được xe xịn thế này.”

“Người ta có nhiều thứ để làm, nhưng chưa chắc họ đã coi đó là công việc.” Bảo nhún vai.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.