Cuốn sách này đã thiết lập một hệ thống học thuật hoàn chỉnh, luận giải một cách toàn diện rằng bản chất đầu tiên của nghệ thuật chính là sáng tạo, chứ không phải là sự "bảo tồn di sản" hay "kế thừa truyền thống" vốn bị xã hội Trung Quốc hiểu lầm rộng rãi. Những luận bàn trong cuốn sách bao quát cả cổ kim lẫn Đông Tây, nhưng chủ yếu lấy chất liệu từ nước Pháp - nơi có sức sáng tạo mạnh mẽ nhất, cùng với điện ảnh - nơi có trạng thái sáng tạo tổng hợp nhất. Cuốn sách này từng được đánh giá là một trong những tác phẩm mang tính đột phá và tiêu biểu nhất trong lĩnh vực nhân văn vào giai đoạn then chốt của công cuộc cải cách mở cửa tại Trung Quốc, đồng thời cũng tạo nên kỳ tích khi một tác phẩm học thuật chuyên sâu lại trở thành sách bán chạy.