Đây là một tác phẩm mỹ học đặc biệt. Tư tưởng mỹ học của tác giả từng tiếp nhận rồi lại thoát ly khỏi những lý thuyết quá đỗi học thuật của Kant, Hegel, mà thiên về Lessing – người thích giải phẫu các điển phạm mỹ học cụ thể như "Laocoön". Tác giả cho rằng, việc giải phẫu điển phạm nên lấy trạng thái cực đoan của nó làm "tiêu bản tới hạn", mà dân tộc Trung Hoa có ba hạng mục điển phạm về phương diện này: Thư pháp, Côn khúc và trà Phổ Nhĩ. Trong đó, trà Phổ Nhĩ là một loại điển phạm mỹ học sinh thái mang tính cực đoan, có tính khai phá trong xu hướng mỹ học. Vì chính bản thân tác giả đã đạt được quyền phát ngôn được xã hội công nhận trong cả ba hạng mục này, nên tác phẩm mỹ học này còn bao hàm cả tính thẩm quyền chuyên môn.