Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 1163 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 841
Trở Mặt

❊ ❊ ❊

Thấy thằng bé như vậy, vẻ giận dữ trong mắt Ma Đức Hoành càng đậm hơn. Ông và nó dù sao cũng là tình ông cháu hơn mười ngày, vậy mà lại chẳng sánh bằng cái ân cứu mạng nhỏ nhặt của Diệp Khiêm. Huống hồ, cái gọi là ân cứu mạng này, ông còn chưa rõ có phải là do Diệp Khiêm cố tình sắp đặt hay không. Một tên lính đánh thuê lấy việc giết người làm niềm vui, làm sao có thể so với quân nhân chân chính được, Ma Đức Hoành rất kiên quyết nghĩ như vậy.

"Tôi nghĩ, ban cho tôi vinh dự này, đó là vì tôi còn giá trị lợi dụng phải không? Lúc trước khi tôi đi ăn mày ở ven đường, tại sao quốc gia không nghĩ tới việc ban cho tôi danh hiệu này? Nếu không phải vì cuộc sống bức bách, có mấy ai nguyện ý sống cuộc đời liếm máu trên mũi đao này? Không sai, tôi là lính đánh thuê, nhưng tôi lấy điều đó làm tự hào. Hoa Hạ có mấy triệu quân nhân, ông dám nói trong đó không có con sâu làm rầu nồi canh sao? Ông dám nói ai ai cũng là nam tử hán sắt đá sao? Không phải tôi khoác lác, với số lượng người ngang bằng nhau, tôi dám nói, trên thế giới này không có bất kỳ đội quân nào là đối thủ của Lang Nha tôi." Diệp Khiêm tự hào nói.

Đúng vậy, điểm này không ai có thể phủ nhận. Khả năng tác chiến của Lang Nha đều được các quốc gia và các nước Liên minh châu Âu tán thưởng không ngớt, dù là tác chiến trong rừng rậm hay sa mạc, dù là khả năng tác chiến đơn binh hay hành động chém đầu, Lang Nha lần nào cũng hoàn thành vô cùng xuất sắc.

Diệp Khiêm có thể cho phép người khác coi thường mình, nhưng tuyệt đối không cho phép người khác coi thường Lang Nha. Đối với Diệp Khiêm mà nói, Lang Nha chính là tín ngưỡng của họ, là huy hoàng mà anh em họ cùng nhau tạo nên. Bất cứ ai, đều không có quyền và cũng không có tư cách để phủ nhận nó.

Lúc trước, nghe lão gia tử nói Ma Đức Hoành vì cái chết của cha mình mà trở mặt với Diệp gia, còn tưởng ông ta sẽ là một lão nhân đáng kính trọng. Nhưng xem ra bây giờ, cũng chỉ đến thế mà thôi.

"Vậy sao?" Ma Đức Hoành cười khinh bỉ một tiếng, nói, "Cậu tưởng Lang Nha chính là đội đặc nhiệm lợi hại nhất của Hoa Hạ chúng ta sao? Đội lính đánh thuê Lang Nha mà cậu tự hào, trong mắt tôi chẳng qua chỉ là một đám ô hợp mà thôi. Muốn tiêu diệt các người, căn bản chẳng tốn chút sức lực nào."

Đầu óc Diệp Khiêm chợt lóe lên, nhớ tới lời thằng bé đã nói, anh cười lạnh một tiếng, nói: "Ông nên là đang nói tới Hộ Long phải không? Tuy tôi chưa từng thấy rốt cuộc họ là đội quân như thế nào, nhưng tôi dám nói, trên thế giới này không có bất kỳ đội quân nào có thể tiêu diệt Lang Nha mà không phải trả cái giá thảm trọng."

"Cậu còn biết cả Hộ Long? Xem ra thật sự không đơn giản nha." Ma Đức Hoành nói, "Nói đi, cậu cố tình tiếp cận Hạo Ngọc, mục đích là gì?"

Cười lạnh một tiếng, Diệp Khiêm nói: "Cố tình tiếp cận? Hừ, có lẽ người khác sẽ tưởng rằng bám vào ông thì sẽ có lợi ích lớn lao gì, nhưng trong mắt Diệp Khiêm tôi, căn bản không đáng nhắc tới. Thứ tôi muốn, tôi sẽ tự mình tranh thủ bằng chính đôi tay của mình. Đã nghĩ như vậy, xem ra chúng ta cũng không cần phải nói tiếp nữa. Xin lỗi, cáo từ!"

Dứt lời, Diệp Khiêm quay người muốn rời đi. Đối với một người không tôn trọng mình, không tôn trọng Lang Nha, Diệp Khiêm cảm thấy mình không cần phải nói nhiều với ông ta. Cho dù ông ta là cha nuôi của cha mình, thì cũng chẳng liên quan gì đến mình một xu.

"Cậu tưởng nơi này là chỗ nào, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?" Ma Đức Hoành quát lớn một tiếng, nói.

"Trên thế giới này vẫn chưa có nơi nào có thể giữ chân được Diệp Khiêm tôi, Cục Tình báo Trung ương của các nước tôi đều có thể ra vào tự do, nơi này cũng vậy." Diệp Khiêm dừng bước, không thèm ngoảnh đầu lại nói một tiếng, nhấc chân bước ra ngoài.

Đường đường là một Thượng tướng lại bị một tên lính đánh thuê uy hiếp, đây là điều Ma Đức Hoành tuyệt đối không thể dung thứ. Ông ta mới lười quản Diệp Khiêm có quan hệ thế nào với Hoàng Phủ Kình Thiên, với Hồ Nam Kiến, hôm nay ông nhất định phải dạy cho Diệp Khiêm một bài học đích đáng, nếu không thì quân uy của Hoa Hạ để ở đâu? Sau này chẳng phải ai cũng có thể đến uy hiếp Hoa Hạ hay sao?

Ma Đức Hoành quát lớn, lập tức, hai tên cảnh vệ cầm súng chĩa vào Diệp Khiêm, quát: "Đứng lại, nhúc nhích nữa là tao nổ súng đấy."

Thằng bé lúc này hoàn toàn ngơ ngác, bắt đầu lo lắng. Diệp Khiêm chính là ân nhân cứu mạng của nó, hơn nữa, nó vô cùng thích Diệp Khiêm, sao có thể để ông nội giết anh được chứ. Nó biết rất rõ, trong đại viện này, cho dù có giết Diệp Khiêm, cũng căn bản sẽ không xảy ra chuyện gì cả. "Ông nội, chẳng phải ông thường dạy con, phải biết ơn báo đáp sao? Sao ông có thể giết ân nhân cứu mạng của con? Ông làm vậy thì để con vào đâu chứ?" Thằng bé hoảng hốt nói.

"Câm miệng, ở đây không tới lượt con lên tiếng." Ma Đức Hoành quát lớn một tiếng, biểu cảm vô cùng nghiêm khắc. Trong nhà này, thằng bé chính là một tiểu ma vương quậy phá trời không sợ đất không sợ, nhưng nó lại chỉ sợ Ma Đức Hoành.

Diệp Khiêm chậm rãi quay người lại, nhìn hai tên cảnh vệ đang chĩa súng vào mình cười lạnh một tiếng. Sau đó nhìn thằng bé một cái, nói: "Ông nội cháu nói đúng, ở đây không có chuyện của cháu, đừng xen mồm." Nghe lời Diệp Khiêm, thằng bé có chút oán giận nhìn Ma Đức Hoành một cái, nhưng lại không nói thêm câu nào.

"Phòng vệ ở đây tuy trông có vẻ rất nghiêm ngặt, nhưng nếu tôi muốn rời khỏi đây, vẫn chưa có ai có thể ngăn cản tôi." Diệp Khiêm liếc nhìn hai tên cảnh vệ, thản nhiên nói, "Các người biết tôi ghét nhất điều gì không? Đó là bị người khác chĩa súng vào mình. Trước kia cũng từng có, nhưng bọn họ đều đi gặp Diêm Vương gia rồi. Các người có muốn thử không?"

"Hừ, tên nhóc cuồng vọng." Ma Đức Hoành nói, "Tôi lại rất muốn xem tên thủ lĩnh lính đánh thuê Lang Nha cái gọi là cậu rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh."

"Cung đã dương thì không có tên quay đầu, có vài chuyện là không thể thử. Nhưng đã muốn xem thử, vậy tôi sẽ tác thành cho ông, tránh cho ông kiêu ngạo tự phụ, tưởng rằng trên thế giới này 'lão tử là thiên hạ đệ nhất', không coi ai ra gì." Dứt lời, thân hình Diệp Khiêm chợt chuyển động.

Hai tên cảnh vệ rõ ràng cũng nhận ra có điều không ổn, vội vàng muốn bóp cò. Thằng bé tuyệt vọng nhắm mắt lại, trong lòng đối với Ma Đức Hoành vô cùng chán ghét. Nó cũng hận chính mình, hận bản thân tại sao lại dẫn Diệp Khiêm tới đây chứ? Nếu không, Diệp Khiêm sao có thể gặp chuyện.

Nhưng cảnh tượng tiếp theo khiến tất cả mọi người kinh ngạc, chẳng thấy Diệp Khiêm có động tác gì, súng ống trong tay hai tên cảnh vệ đã bị tháo rời tan tành. Một tia hồng quang lóe lên, Huyết Lãng trong tay Diệp Khiêm vẽ ra một quỹ đạo quỷ dị, nhanh chóng cắt qua cổ tay hai tên cảnh vệ. Tuy nhiên, anh không ra tay tàn độc, không làm tổn thương động mạch chủ và kinh mạch của họ, nếu không thì đời này của họ coi như xong, đừng hòng làm quân nhân nữa.

Ma Đức Hoành rõ ràng sững sờ một chút, ông nhìn rất rõ con dao găm trong tay Diệp Khiêm, đó rõ ràng là vũ khí mà Diệp Chính Nhiên của Diệp gia từng sử dụng, Thất Tuyệt Đao.

Thân hình Diệp Khiêm xoay chuyển, ngón tay nhanh chóng điểm ra, đánh trúng vào cổ của hai tên cảnh vệ. Lập tức, hai tên cảnh vệ không có lấy nửa phần sức chống trả, ngất đi. Toàn bộ quá trình hoàn toàn diễn ra trong chớp mắt, tất cả động tác liền mạch trôi chảy, quả thực là đặc sắc tuyệt luân.

Khi thằng bé mở mắt ra, mọi chuyện đã kết thúc. Nó ngỡ ngàng nhìn hai tên cảnh vệ ngã trên mặt đất, tiếp đó lớn tiếng kêu lên, "Yeah, anh, anh tuyệt quá, anh chính là thần tượng của em."

"Con dao găm của cậu lấy ở đâu ra?" Ma Đức Hoành nghiêm giọng hỏi. Ông và Diệp gia giao tình cực sâu, đương nhiên rõ ràng, năm đó sau khi Diệp Chính Nhiên qua đời, Thất Tuyệt Đao cũng theo đó biến mất không dấu vết, nay lại xuất hiện trong tay Diệp Khiêm, điều này khiến ông vô cùng nghi hoặc. Mặc dù sau khi Diệp Chính Nhiên chết, ông có chút trách Diệp Phong Mậu thiên vị, và đã cắt đứt qua lại với Diệp gia, nhưng ông vẫn luôn chú ý tới động tĩnh của Diệp gia.

"Đây vốn dĩ là đồ của tôi, hơn nữa, bây giờ tôi là người chiến thắng, hình như không cần thiết phải trả lời câu hỏi của ông." Diệp Khiêm thản nhiên nói, "Xin lỗi, không tiễn." Nói xong, bóng người Diệp Khiêm lóe lên, ra khỏi căn phòng, rất nhanh liền biến mất không dấu vết. Động tác phi thân nhảy vọt đó quả thực nhanh nhẹn vô cùng, không hề kém cạnh bất kỳ chiến binh đặc chủng nào, hơn nữa, màn thể hiện vừa rồi của Diệp Khiêm rõ ràng còn nhỉnh hơn họ một bậc.

Diệp Khiêm hiểu rất rõ, trong phòng xảy ra động tĩnh như thế này, rất nhanh sẽ có một lượng lớn cảnh vệ ùa tới. Cho dùcông phu anh có tốt đến đâu, nhưng hai nắm đấm khó địch bốn tay, cũng không thể toàn thân rút lui dưới sự bao vây của chừng ấy cảnh vệ trang bị tận răng. Anh mới không ngốc đến mức ngồi chờ chết ở đây, tuy rằng anh nói ra thân phận của mình có lẽ sẽ không sao, nhưng sau khi gặp Ma Đức Hoành, anh đã từ bỏ ý định đó. Lão già này, Diệp Khiêm vô cùng không thích, so với Hoàng Phủ Kình Thiên quả thực không cùng một đẳng cấp, quá cố chấp, lại quá tự cho là đúng.

Nhìn nơi Diệp Khiêm biến mất, chân mày Ma Đức Hoành nhíu chặt lại, đây đúng là một nhân tài hiếm có, nhưng lại quá phóng túng, không dễ quản thúc. Người như vậy tuyệt đối không phải là một chút danh lợi có thể mua chuộc được. Ma Đức Hoành cảm thấy, giữ người như vậy lại Hoa Hạ, thì đối với Hoa Hạ chính là một mối đe dọa. Thầm suy tính, xem ra nên bàn bạc với người ở Trung ương một chút, phải trừ khử tên nhóc này mới được.

"Quá ngầu, đây mới là quân nhân chứ. Ông nội, đám người dưới tay ông quả thực quá hèn nhát, thấy chưa? Đây mới là quân nhân chân chính." Thằng bé đắc ý nói.

"Con biết thế nào là quân nhân không? Hừ, một kẻ đến yêu nước còn không hiểu, xứng làm quân nhân sao?" Ma Đức Hoành nghiêm giọng quát.

Thằng bé khẽ bĩu môi, nói: "Nhưng con cứ thấy anh ấy lợi hại hơn đám binh lính dưới tay ông, người của Hộ Long tuy công phu cũng không tệ, nhưng căn bản không phải là đối thủ của anh ấy mà."

"Con còn nói một câu nữa xem? Ta thấy con ngứa da rồi đúng không? Ở cùng với loại người như vậy, chỉ làm lỡ dở tiền đồ của con thôi." Ma Đức Hoành nghiêm giọng quát. Thằng bé uất ức bĩu môi, không nói gì thêm nữa.

Ma Đức Hoành hít sâu một hơi, xem ra cần phải gọi một cú điện thoại cho lão già Diệp Phong Mậu đó thôi, Thất Tuyệt Đao vốn là đồ của Diệp gia, đã tái xuất giang hồ thì người của Diệp gia nên có quyền được biết.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:833
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.