Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 1207 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 870
Huynh Đệ

❊ ❊ ❊

Diêm Đông khẽ mỉm cười, không hề lên tiếng. Rõ ràng là kế hoạch của Bạch Thiên Hòe đã được ông ta đồng ý. Chỉ là, Diệp Khiêm không hiểu tại sao Bạch Thiên Hòe lại có thể thuyết phục được Diêm Đông. Lẽ nào Diêm Đông thực sự không sợ Bạch Thiên Hòe thua sao? Hơn nữa, tin rằng Diêm Đông cũng rất rõ ràng về mối quan hệ giữa mình và Bạch Thiên Hòe chứ? Ông ta đưa ra lựa chọn như vậy, chẳng lẽ không có chút băn khoăn nào sao?

Thực ra, nói Diêm Đông tin tưởng Bạch Thiên Hòe, chi bằng nói ông ta muốn xem Bạch Thiên Hòe và Diệp Khiêm quyết đấu thì hơn. Thông qua việc tiếp xúc với Bạch Thiên Hòe, Diêm Đông cảm thấy hắn rất hợp tính mình. Vừa rồi lại tận tai nghe thấy Diệp Khiêm biện giải cho mình, Diêm Đông lại nảy sinh hứng thú rất lớn với cả hai người họ, rất hy vọng được chứng kiến trận quyết đấu giữa họ. Tin rằng, trận đấu đó chắc chắn sẽ không thua kém gì trận quyết chiến giữa Diệp Chính Nhiên và Phó Thập Tam hai mươi năm về trước.

Diệp Khiêm toàn thân chấn động, biểu cảm lộ rõ vẻ đau khổ khó xử. Nhìn Bạch Thiên Hòe, Diệp Khiêm hít sâu một hơi, nói: "Thiên Hòe, chúng ta thực sự phải làm đến mức này sao? Có cần thiết không? Đây là đấu tranh của giới Cổ Võ bọn họ, không liên quan gì đến chúng ta, hà tất phải lôi chuyện giữa chúng ta vào?"

"Diệp Khiêm, lẽ nào đến tận bây giờ cậu vẫn không hiểu sao? Trận chiến giữa cậu và tôi là không thể tránh khỏi. Đã đợi lâu như vậy rồi, đã đến lúc phải giải quyết rồi." Bạch Thiên Hòe nói, "Nếu cậu cứ giữ mãi cái tâm thái này, cậu chỉ có con đường chết. Cái tôi cần là một cuộc tỉ thí đường đường chính chính, không phải một cuộc so tài hoàn toàn bất công. Cậu có điều kiện gì thì cứ nói, tôi sẽ cố gắng đáp ứng cậu."

"Đây là chuyện của giới Cổ Võ, không liên quan đến bọn họ." Ma Đức Hoành nói, "Diêm Đông, không phải ông muốn tỉ võ sao? Được, tôi đồng ý với ông. Khi nào, ở đâu, ông nói đi." Dù sao Diệp Khiêm cũng là cháu nuôi của mình, Ma Đức Hoành vẫn rất để tâm. Nhìn vẻ mặt đau khổ của Diệp Khiêm, rõ ràng ông không muốn làm khó cậu.

"Cha nuôi, đây là chuyện giữa con và Thiên Hòe, không liên quan đến giới Cổ Võ. Cho dù không xảy ra chuyện này, trận chiến giữa con và Thiên Hòe cũng là không thể tránh khỏi." Diệp Khiêm nói. Tiếp đó quay sang nhìn Bạch Thiên Hòe, nói: "Thiên Hòe, cậu và tôi dù sao cũng là huynh đệ một thời, hơn nữa, cái mạng này của tôi cũng là do cậu cứu. Năm đó trên sa mạc Libya kia, nếu không có cậu, chỉ sợ tôi đã sớm chết rồi."

"Đó đã là chuyện quá khứ rồi, không cần phải nhắc lại nữa. Cậu không nợ tôi gì cả, vì lúc đó tôi căn bản chưa từng nghĩ đến chuyện cứu cậu. Tôi vốn định rời đi một mình, không muốn mang theo cái gánh nặng là cậu, nhưng vô tình gặp được thương đoàn lạc đà, tôi chỉ là làm một cái ân huệ thuận nước đẩy thuyền mà thôi." Bạch Thiên Hòe thản nhiên nói.

Diệp Khiêm cười bất lực, Bạch Thiên Hòe vẫn cái tính đó, luôn nói những ý tốt của mình đối với người khác thành ác ý, không bao giờ muốn người khác nợ nhân tình của mình. Tuy nhiên, Diệp Khiêm rất rõ, trong hoàn cảnh đó, nếu Bạch Thiên Hòe muốn vứt bỏ mình thì đã vứt bỏ từ lâu rồi, hà tất phải cứu mình chứ? "Thực ra, bao nhiêu năm nay, tôi luôn muốn có thể lại được kề vai sát cánh cùng cậu. Lần hợp tác trước, tôi rất vui, tôi cứ tưởng sau này chúng ta đều có thể như vậy. Bây giờ xem ra là không được rồi." Diệp Khiêm hít sâu một hơi, nói, "Nếu cậu đã một lòng muốn tỉ thí với tôi, cậu hãy đồng ý với tôi một điều kiện trước đã."

"Cậu nói đi!" Bạch Thiên Hòe thản nhiên nói.

Ngày đó, trên hoang mạc Libya, sau khi trận bão cát kết thúc, thành viên của Lang Nha do Hắc Quỷ dẫn đầu đã nhanh chóng phát động tấn công vào Danny Bauer. Kết quả, Lang Nha thắng, nhưng chỉ còn lại hai người Diệp Khiêm và Bạch Thiên Hòe. Khi đó, Diệp Khiêm đã toàn thân đầy vết thương, máu chảy ròng ròng.

Trận bão cát trước đó không những cuốn bay vũ khí của họ, mà còn cuốn đi cả thức ăn và nước uống. Bạch Thiên Hòe băng bó sơ qua vết thương cho Diệp Khiêm, rồi cõng Diệp Khiêm đi về phía trước. Tiếc là la bàn cũng không còn, Bạch Thiên Hòe hoàn toàn chỉ dựa vào ký ức trước đó và cảm giác của bản thân mà đi về phía trước, cố gắng tìm kiếm ốc đảo mà Hắc Quỷ đã nhắc tới. Chỉ khi tìm được ốc đảo đó, họ mới có hy vọng sống sót.

Máu chảy trên người Diệp Khiêm tỏa ra mùi tanh nồng nặc, lũ kền kền trên sa mạc bay lượn không ngừng trên đầu họ, dường như đang chờ đợi khoảnh khắc Diệp Khiêm chết đi để lao xuống xé xác cậu thành từng mảnh. "Thiên Hòe, cậu đặt tôi xuống đi, tôi tự đi được. Cậu chỉ cần cõng tôi, cậu sẽ kiệt sức mà chết mất." Diệp Khiêm giãy giụa nói.

"Đừng động đậy." Bạch Thiên Hòe quát lên một tiếng đanh thép, nói, "Tôi đã hứa với phó đội trưởng là phải chăm sóc cậu, tôi nhất định phải đưa cậu ra khỏi sa mạc này."

"Nhưng, cậu cứ cõng tôi như thế này sẽ rất tổn hại thể lực." Diệp Khiêm nói, "Thiên Hòe, cậu nghe tôi nói này, tôi đã không xong rồi, cậu đặt tôi xuống, cậu đi một mình, có lẽ còn có thể ra khỏi sa mạc. Nếu cậu mang theo tôi, chúng ta chỉ có thể cùng chết trong sa mạc này thôi."

"Chát!" Bạch Thiên Hòe vung tay ném Diệp Khiêm từ trên lưng xuống, khiến Diệp Khiêm đau đến mức nhăn nhó mặt mày. Xoay người lại, Bạch Thiên Hòe nhìn cậu, nói: "Tôi tin nhân định thắng thiên, vận mệnh nằm trong tay những kẻ dũng cảm, chỉ có kẻ hèn nhát mới thua cuộc trước số phận." Nói xong, Bạch Thiên Hòe đột ngột lao tới, dùng thủ đao chặt mạnh vào gáy Diệp Khiêm, khiến cậu ngất lịm đi.

Đỡ Diệp Khiêm lên lưng, Bạch Thiên Hòe lại tiếp tục bước đi. Mặt trời trên đỉnh đầu thiêu đốt gay gắt, chẳng mấy chốc, mồ hôi trên người Bạch Thiên Hòe đã tuôn ra như mưa. Đôi môi nứt nẻ, máu chảy ròng ròng, trông vô cùng đáng sợ. Hắn cố gắng dùng cái lưỡi khô khốc của mình liếm láp chút hơi ẩm trên môi, nhưng thời tiết khô khốc đã khiến lượng nước trong cơ thể hắn cạn kiệt, trong miệng không còn lấy một giọt nước bọt.

"Nước, nước..." Nằm trên lưng Bạch Thiên Hòe, Diệp Khiêm mơ màng kêu lên.

Bạch Thiên Hòe nhìn ra xa, vẫn là một hoang mạc mênh mông, không thấy chút sự sống nào. Chậm rãi đặt Diệp Khiêm xuống, Bạch Thiên Hòe rút dao găm từ trong ngực ra, rạch cổ tay mình, máu lập tức chảy ra từng giọt từng giọt. Bạch Thiên Hòe đưa cổ tay đến bên miệng Diệp Khiêm, dịu dàng nói: "Nước ở đây này, uống nhanh đi."

Diệp Khiêm trong cơn mê sảng, làm sao phân biệt được là máu hay là nước, cứ thế liều mạng hút lấy. Bạch Thiên Hòe cảm thấy đã đủ rồi, liền rút tay về, liếm liếm đôi môi mình, khô khốc đến phát đau. Đi ra một bên, Bạch Thiên Hòe lấy từ trong ngực ra một tờ giấy, gấp thành hình cái chén, rồi cởi quần xuống. Thế nhưng, thời tiết nóng bức đã khiến lượng nước trong cơ thể hắn giảm sút nhanh chóng, ngay cả nước tiểu cũng ít đến đáng thương. Cố gắng nhịn một hồi lâu, cuối cùng cũng giải quyết được một chút. Bạch Thiên Hòe gần như không chút do dự, ngửa cổ uống cạn.

Để sinh tồn, đây là cách duy nhất chẳng còn cách nào khác.

Khi Bạch Thiên Hòe xoay người lại, Diệp Khiêm đã tỉnh, nhìn thấy Bạch Thiên Hòe trước mặt, Diệp Khiêm chỉ thấy trong lòng dâng trào cảm xúc, nước mắt tự động chảy ra. "Tại sao? Tại sao cậu lại làm như vậy?" Diệp Khiêm nói giọng khàn khàn, "Cậu bỏ tôi lại mà đi đi, làm vậy chúng ta đều sẽ chết ở đây cả thôi."

"Chát!" Diệp Khiêm tự tát mình một cái thật mạnh, nói: "Mẹ kiếp, tao đã làm cái gì thế này, tao lại uống máu của huynh đệ mình, rốt cuộc tao đã làm cái gì thế này. Thiên Hòe, cậu mau đi đi, Lang Nha có thể không có tôi, nhưng không thể không có cậu. Cậu là cao thủ số một của Lang Nha, tương lai của cậu còn rất rộng mở. Hứa với tôi, mau đi đi."

"Bộp!" Bạch Thiên Hòe tiến lại gần Diệp Khiêm, hung hăng đá một cái, khiến Diệp Khiêm ngã lăn ra đất, nghiêm giọng nói: "Bỏ rơi cậu? Bỏ rơi cậu rồi thì Bạch Thiên Hòe tôi còn mặt mũi nào sống trên đời này nữa? Thành tựu có lớn đến đâu thì đã sao? Cho dù tương lai tôi có sở hữu cả thế giới, nhưng nếu không có một người huynh đệ chia sẻ cùng mình, thì điều đó có ích gì? Diệp Khiêm, Bạch Thiên Hòe tôi không có bạn bè, chỉ có một mình cậu thôi. Nếu đến cả người bạn duy nhất mà tôi cũng bỏ mặc để chạy thoát thân, thì tôi còn là con người sao? Cho dù không bước ra khỏi sa mạc này thì đã sao, cùng lắm thì huynh đệ chúng ta chết chung một chỗ. Nhưng, tôi tin rằng, chỉ cần chúng ta không từ bỏ, số phận sẽ phải quỳ rạp dưới chân chúng ta. Tôi nói cho cậu biết, thằng nhóc kia, sau khi trở về cậu mà dám kể với người khác chuyện tôi uống nước tiểu của chính mình, thì tôi tuyệt đối không tha cho cậu đâu."

Mặc dù Bạch Thiên Hòe nói rất nghiêm khắc, nhưng sự quan tâm lo lắng ấy lại hiện rõ mồn một. Trong lòng Diệp Khiêm vô cùng cảm động, có thể khiến Bạch Thiên Hòe hy sinh vì mình như vậy, Diệp Khiêm cảm thấy, dù có chết cũng đáng giá rồi.

Hít sâu một hơi, Bạch Thiên Hòe đi đến bên cạnh Diệp Khiêm, đỡ cậu ngồi dậy, nói: "Cậu nghe tôi này, nếu cứ đi như thế này thì chẳng ai ra khỏi sa mạc được cả. Cậu ở đây đợi tôi, tôi đi tìm nước. Đây là súng tín hiệu, một tiếng đồng hồ cậu bắn một phát lên trời, tôi sẽ dựa vào đó để tìm vị trí của cậu. Rõ chưa? Nhớ kỹ, người của Lang Nha không có kẻ nào là đồ hèn nhát, dù có chết cũng phải chết trên chiến trường. Thằng nhóc cậu mà dám tự sát, cậu đúng là đồ khốn, là kẻ hèn nhát, tôi sẽ không nhận cậu là huynh đệ nữa."

"Tin tôi đi, tôi nhất định sẽ đưa cậu ra ngoài, biết chưa? Tuyệt đối không được từ bỏ, nếu không, tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho cậu, cả đời này cũng không." Bạch Thiên Hòe nói.

Ánh mắt nóng bỏng, vẻ mặt quan tâm ấy đã lay động từng sợi dây cảm xúc trong lòng Diệp Khiêm. Cậu tuyệt đối tin tưởng Bạch Thiên Hòe, tuyệt đối tin tưởng hắn. Cậu gật đầu thật mạnh, nói: "Ở đây có sáu viên đạn, nếu bắn hết sáu viên đạn mà cậu vẫn chưa tìm được nước, thì cậu hãy đi một mình, biết chưa? Cậu nhất định phải hứa với tôi, nếu không, tôi thà chết ngay bây giờ còn hơn."

Bạch Thiên Hòe gật đầu, cười nhạt nói: "Tôi không có ngu ngốc như vậy đâu, nếu cậu chết rồi, tôi chắc chắn sẽ không quay lại tìm cậu, để mặc cậu bị lũ kền kền trên trời kia ăn thịt."

Diệp Khiêm mỉm cười, vỗ vỗ vai Bạch Thiên Hòe, nói: "Cảm ơn cậu, Thiên Hòe!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:833
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.