Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 1163 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 890
Bà Mối

❊ ❊ ❊

Thân thể Triệu Linh đột nhiên cứng đờ, kinh ngạc nhìn Diệp Khiêm một cái, tiếp đó trên mặt hiện lên một chút ửng hồng thẹn thùng. Nhìn thấy trong ánh mắt Diệp Khiêm thuần khiết vô ngần, sâu thẳm như bầu trời đầy sao, cô biết Diệp Khiêm không phải muốn chiếm tiện nghi của mình, mà là đang giúp mình giải vây, trong lòng không khỏi có chút cảm kích. Vốn định tránh thoát, nhưng trong lòng lại có một lực lượng vô hình thúc giục cô đừng làm như vậy.

Cảnh Hổ cười khinh bỉ một tiếng, nói: "SH thị có Song Hổ, nghe nói qua chưa? Tại SH thị này, bất kể là hắc đạo hay bạch đạo, đại quan nhỏ quan hay là đám lưu manh xã hội, ai thấy ta mà không phải gọi một tiếng Hổ gia? Chỉ cần ta động một ngón tay, ta đảm bảo ngươi có thể biến mất trên thế giới này."

"Đừng hù dọa ta, ta cũng không phải bị dọa mà lớn lên." Diệp Khiêm nói, "Song Hổ ở SH thị ta đúng là chưa từng nghe qua, nhưng trên thế giới này người muốn ta chết không có một ngàn cũng có tám trăm, thế nhưng đến tận bây giờ ta vẫn sống rất tốt, hơn nữa còn càng ngày càng tư nhuận. Nói nữa, mạng của ngươi đáng tiền, mạng của ta rẻ, không đáng tiền. Ép ta vào đường cùng, đối với ngươi cũng chẳng có chỗ tốt gì, không tin ngươi cứ thử xem."

"Kẻ lấy trứng chọi đá ta gặp không ít, nhưng cuối cùng không phải bị nghiền thành tro, thì cũng chết không có chỗ chôn. Người trẻ tuổi à, xã hội này không đơn giản như ngươi nghĩ đâu. Ta cứ nói thật với ngươi luôn, ta đã chấm vợ ngươi rồi, bất kể dùng thủ đoạn gì, ta cũng nhất định phải có được cô ấy. Nếu ngươi biết điều thì ngoan ngoãn tránh ra, ta còn có thể cho ngươi chút chỗ tốt, bằng không thì đừng trách ta." Cảnh Hổ nói.

"Cảnh tiên sinh, tôi có thể nói rất rõ ràng với ông, tôi Triệu Linh dù có nghèo đến mức mỗi ngày chỉ ăn rau dưa, tôi cũng không oán không hối. Tôi thấy ông là đã thấy ghê tởm rồi, sau này ông mà còn quấn lấy tôi, tôi sẽ báo cảnh sát." Triệu Linh phẫn nộ nói. Trong lòng cô không nhịn được có chút lo lắng cho Diệp Khiêm, không hy vọng vì chuyện của mình mà Diệp Khiêm đắc tội với hắn, vạn nhất Diệp Khiêm có chuyện gì, bản thân cô làm sao thấy an lòng.

"Hừ!" Cảnh Hổ cười khinh bỉ một tiếng, nói: "Thứ mà Cảnh Hổ ta muốn có được thì chưa bao giờ là không lấy được, tổng có một ngày, ta muốn ngươi quỳ trước mặt ta cầu xin ta. Cầu ta thương hại ngươi, cầu ta ban phát cho ngươi." Tiếp đó trừng mắt nhìn Diệp Khiêm một cái, nói: "Thằng nhóc, ta nhớ ngươi rồi, ngươi đợi đấy."

Nói xong, tức tối ném bó hoa trong tay đi, đi về phía xe của mình. Chui vào trong xe, Cảnh Hổ vội vàng bấm một cuộc điện thoại, trên mặt lập tức nở một nụ cười nịnh nọt, nói: "Hổ gia, là tôi, Cảnh Hổ đây. Đúng đúng đúng, có chút việc muốn làm phiền ngài. Không phải việc gì lớn, đối với Hổ gia ngài mà nói, chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ như móng tay. Ân, tôi hiện đang ở tiểu học song ngữ Thắng Lợi, có thằng nhóc gây phiền phức cho tôi. Phải ạ phải ạ, tôi đã báo danh hào của ngài rồi, thế nhưng thằng nhóc đó kiêu căng lắm. À à, còn phải phiền Hổ gia giúp giải quyết một chút, hôm nào mời ngài ăn cơm."

Sau một tràng hàn huyên hỏi thăm nịnh hót, Cảnh Hổ cúp điện thoại, trên mặt hiện lên một tia đắc ý. Từ trong xe bước ra, nhìn Diệp Khiêm một cái, nói: "Thằng nhóc, có bản lĩnh thì ngươi đừng đi."

Triệu Linh rất áy náy nhìn Diệp Khiêm một cái, nói: "Xin lỗi, đã gây phiền phức cho anh rồi. Diệp tiên sinh, anh vẫn nên đi trước đi, tôi không muốn vì chuyện của tôi mà tăng thêm nhiều rắc rối cho anh."

Diệp Khiêm thản nhiên cười một cái, nói: "Không có gì. Cô là giáo viên của Lâm Nhi, đối với Lâm Nhi lại chăm sóc chu đáo như vậy, nếu tôi bỏ mặc cô, không chỉ Lâm Nhi mắng tôi, ngay cả chính tôi cũng không vượt qua được cửa ải này. Yên tâm đi, tôi sẽ không sao đâu." Tiếp đó, quay đầu nhìn Cảnh Hổ một cái, nói: "Tôi bây giờ phải đưa vợ tôi đi ăn cơm, không có thời gian dây dưa ở đây với ông. Chúng tôi ở quán ăn nhanh ngay góc phố đó, muốn tìm tôi thì lát nữa cứ qua."

Cảnh Hổ cười lạnh một tiếng, tưởng rằng Diệp Khiêm định bỏ trốn, khinh bỉ nói: "Ta nói cho ngươi biết, ngươi tuyệt đối đừng nghĩ đến việc chạy. Tránh được mùng một, không tránh được ngày rằm, bất kể ngươi trốn đi đâu, ta cũng có bản lĩnh đào ngươi ra."

Diệp Khiêm khinh bỉ hừ một tiếng, lười để ý đến hắn. Quay đầu cười với Triệu Linh, nói: "Triệu lão sư, cùng đi ăn cơm đi, bây giờ cô có không đồng ý cũng không được rồi nha, haha. Chuyện này nếu không giải quyết, con cóc ghẻ này sẽ luôn quấn lấy cô thôi."

"Thật sự rất xin lỗi, Diệp tiên sinh, khiến anh bị cuốn vào rồi." Triệu Linh áy náy nói, "Hay là chúng ta báo cảnh sát đi, tôi thấy Cảnh Hổ này cũng chẳng phải người tốt lành gì, vạn nhất..."

Diệp Khiêm mỉm cười, nói: "Cảnh sát cũng không phải vạn năng, hơn nữa, các chú cảnh sát cũng rất bận, chúng ta đây cũng chưa xảy ra chuyện gì, dù có báo cảnh sát, người ta cũng không qua đâu. Yên tâm đi, Triệu lão sư, có tôi ở đây sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."

"Đúng vậy, Triệu lão sư, cô vẫn chưa biết đúng không? Bố cháu rất biết đánh nhau, hồi nhỏ từng học võ ở Thiếu Lâm Tự, là võ tăng của Thiếu Lâm Tự. Sau này gặp mẹ cháu, nên nảy sinh phàm tâm, vì vậy hoàn tục. Tuy nhiên, thân võ công này vẫn còn, lợi hại lắm, Triệu lão sư cô cứ yên tâm đi." Cô nhóc nói dối mà mặt không đỏ tim không đập.

Mặc dù cô nhóc nói như đinh đóng cột, thế nhưng, Triệu Linh đã làm giáo viên bao nhiêu năm cũng hiểu rất rõ, trong lòng bọn trẻ, thường thì bố chúng đều là thiên hạ vô địch, hình như là cái gì cũng làm được vậy. Cho nên, cũng không quá tin lời cô nhóc. Tuy nhiên, thấy Diệp Khiêm đầy thành ý, cô cũng không tiện từ chối, dù sao đây cũng là tâm ý của người ta, muốn giúp mình giải vây mà. Nghĩ nghĩ, Triệu Linh vẫn gật đầu đồng ý, lát nữa nếu có chuyện gì thì mình báo cảnh sát là được.

Lái xe, ba người đến một quán ăn nhanh gần đó. Cô nhóc cũng không phải loại kén ăn, điểm này rất giống Diệp Khiêm, đối với thức ăn không quá cầu kỳ. Còn về Triệu Linh, vốn dĩ là đứa trẻ nông thôn, cũng không tiểu thư đài các như vậy, nên cũng không chê quán ăn nhanh này không tốt, cô bây giờ lo lắng hơn cả là lát nữa Cảnh Hổ sẽ làm ra chuyện gì. Cho nên, lúc ăn cơm cũng mang bộ dạng tâm sự nặng nề.

Do vừa mới ăn cơm cùng Tần Nguyệt và cô nhóc rồi, nên Diệp Khiêm cũng không có bao nhiêu khẩu vị, chỉ tùy tiện ăn một chút. Nhìn thấy bộ dạng tâm sự nặng nề của Triệu Linh, cũng không nói nhiều. Cô nhóc thì ngược lại rất biết điều tiết không khí, ở một bên ríu ra ríu rít nói không ngừng, toàn là chuyện của Diệp Khiêm. Tuy nhiên, đều là tùy tiện bịa đặt, không có chuyện nào là thật. Vừa nói, còn vừa không ngừng nháy mắt với Diệp Khiêm, nhìn bộ dạng dường như thật sự muốn Diệp Khiêm đi tán tỉnh Triệu Linh.

Tuy nhiên, Diệp Khiêm làm gì có tâm tình này, cũng không có ý đó, chỉ có thể giả vờ như không biết gì, quay đầu nhìn ra ngoài. Biểu hiện của Triệu Linh vô cùng kỳ quái, dưới sự oanh tạc liên hồi của cô nhóc, ngược lại đã không còn khẩn trương như lúc nãy, còn thỉnh thoảng xen vào hỏi chuyện của Diệp Khiêm. Cô nhóc tự nhiên hưng phấn không thôi, hiển nhiên chính là bộ dạng của một bà mối. Mỗi khi cô nhóc nói đến chuyện để Triệu Linh làm mẹ mình, Triệu Linh nha đầu này lại không tự chủ được quay đầu nhìn về phía Diệp Khiêm, không hề lên tiếng phản đối, trên mặt hiện ra một vệt ửng hồng, trong ánh mắt có chút thần sắc chờ đợi.

Điều này làm tâm Diệp Khiêm không khỏi lỡ nhịp, thầm nghĩ: "Không phải cô nhóc này thật sự đã chấm mình rồi chứ?" Nghĩ đến đây, Diệp Khiêm trừng mắt nhìn cô nhóc một cái thật mạnh. Thế nhưng, cô nhóc lại như bộ dạng hoàn toàn không thấy gì cả, vẫn không buông tha mà nói với Triệu Linh về quá khứ bi thảm của Diệp Khiêm, rằng là như thế nào như thế nào si tình, vân vân. Cũng không biết cô nhóc này lấy đâu ra nhiều chuyện như vậy, vậy mà có thể mặt không đỏ tim không đập đổ hết lên đầu Diệp Khiêm, khắc họa Diệp Khiêm thành một hạt giống si tình, khiến lòng đồng cảm của Triệu Linh tăng vọt.

Thật ra, bất kể là phụ nữ nào, trong lòng họ đều ẩn giấu một phân khí chất mẫu tính. Họ đều không tự chủ được mà đồng tình với kẻ yếu, như Triệu Linh nha đầu này thì càng hơn. Rất nhanh đã bị cô nhóc dẫn vào bẫy, trong lòng đối với Diệp Khiêm bùng phát sự đồng cảm vô hạn. Lòng đồng tình, là điểm yếu lớn nhất của một người phụ nữ, điều này rất dễ khiến phụ nữ yêu phải người đàn ông đó.

Ngoài cửa, chỉ thấy Cảnh Hổ và một đám nhóc đang xì xào bàn tán, vừa nói vừa không ngừng dùng tay chỉ vào Diệp Khiêm. Bộ dạng đó, phảng phất như hận không thể lột da rút gân Diệp Khiêm vậy. Diệp Khiêm mỉm cười, hồn nhiên không để trong lòng. SH thị này, chính là đại bản doanh đầu tiên Lang Nha tiến vào Hoa Hạ, tại SH thị này, Diệp Khiêm chỉ cần một câu lệnh, đủ để khiến một người đi vào đường cùng. Huống hồ, SH thị hiện nay bang phái lớn nhất nằm trong tay Vương Hổ, đám lưu manh này có thể làm nên trò trống gì?

Đám nhóc đó sau khi nhìn Diệp Khiêm một cái, từ bên ngoài đi vào. Từng tên một đều là bộ dạng hung thần ác sát, phảng phất như sợ người khác không biết chúng làm gì vậy, vừa mới vào cửa, một tên nhóc cầm đầu liền quát lớn: "Không có chuyện gì thì cút hết, chúng tao muốn làm việc."

Khách trong quán ăn nhanh, nhìn thấy tình hình này thì làm sao dám chần chừ, lần lượt vứt tiền chạy ra ngoài. Triệu Linh nhìn thấy Cảnh Hổ ngoài cửa, cũng biết xảy ra chuyện gì, trong lòng không khỏi có chút khẩn trương, hoảng loạn từ trong ngực móc điện thoại ra muốn gọi 110. Diệp Khiêm thản nhiên cười một cái, đưa tay ngăn cô lại, nói: "Đừng lo, tin tôi đi, không sao đâu."

Triệu Linh kinh ngạc nhìn Diệp Khiêm một cái, chậm rãi bỏ tay xuống. Cô cũng không biết tại sao, khi nhìn thấy ánh mắt tự tin đó của Diệp Khiêm, trong lòng đối với Diệp Khiêm tràn đầy tin tưởng, không hề do dự mà tin rằng người đàn ông trước mắt này có thể giải quyết chuyện này. Cô nhóc chớp chớp mắt, quay đầu lại nhìn một cái, quay đầu nói với Diệp Khiêm: "Bố à, lúc ra tay chú ý một chút, đừng đánh đổ bàn ghế của người ta là được."

Diệp Khiêm bất đắc dĩ cười một cái, trừng mắt nhìn cô nhóc một cái, nói: "Không phải có người bồi thường sao, Cảnh Hổ đó khá nhiều tiền, không sao đâu."

Trong quán ăn nhanh, khách rất nhanh đã chạy hết, chỉ còn lại bàn của Diệp Khiêm. Ông chủ quán ăn nhanh và phục vụ lần lượt trốn ra phía sau, làm sao dám lên tiếng. Loại chuyện này, cũng không phải thứ họ dám nhúng tay vào, đợi đến khi giải quyết gần xong, bên nào thua thiệt thì tự mình bồi thường là được. Đây là phong cách làm việc nhất quán của họ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:891
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.