Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 1163 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Âm Sai Dương Thác

❊ ❊ ❊

Khi Hồ Nam Kiến và Hoàng Phủ Kình Thiên đề nghị phong quân hàm Thiếu soái cho Diệp Khiêm, Ma Đức Hoành đã kiên quyết phản đối. Ông ta không cần biết Diệp Khiêm có bao nhiêu giá trị lợi dụng, cũng không quan tâm cái danh Thiếu soái này chỉ là hư danh hay có thực quyền, đối với ông mà nói, phong cho một tên lính đánh thuê quân hàm như vậy, không nghi ngờ gì chính là sự sỉ nhục đối với quân nhân Hoa Hạ. Chỉ là, những người trong Trung ương đồng loạt bỏ phiếu thông qua, ông cũng đành phải đồng ý.

Thế nhưng, điều này không có nghĩa là ông thực sự phải nhìn Diệp Khiêm bằng con mắt khác. Vừa rồi biểu hiện của Diệp Khiêm, ông rất tán thưởng, đúng là một quân nhân vô cùng xuất sắc, thế nhưng, một người không có lòng yêu nước, một người không hiểu được tinh thần trách nhiệm và sứ mệnh, thì không xứng đáng được gọi là một quân nhân.

Nhìn thấy Diệp Khiêm lấy Thất Tuyệt Đao trong tay ra, Ma Đức Hoành vô cùng nghi hoặc, nếu không phải tuổi tác của Diệp Khiêm chênh lệch quá xa, ông sẽ cảm thấy Diệp Khiêm không thoát khỏi liên quan đến cái chết của Diệp Chính Nhiên năm đó. Chuyện năm đó, tuy chỉ có cực ít người biết, nhưng Ma Đức Hoành lại biết rất rõ, khi quyết chiến với Phó Thập Tam, Diệp Chính Nhiên đã mang thương tích đầy mình. Thế nhưng vì sao bị thương? Thì không ai biết, ngay cả người Diệp gia cũng không rõ.

Nếu không phải Diệp Khiêm quá trẻ, Ma Đức Hoành sẽ cảm thấy việc Diệp Chính Nhiên bị thương là do một tay hắn gây ra. Tuy nhiên, đã là Thất Tuyệt Đao xuất hiện trên giang hồ, Ma Đức Hoành không thể không báo một tiếng với Diệp gia, mặc dù ông rất không thích lão già Diệp Phong Mậu kia.

Quay đầu nhìn cậu bé một cái, Ma Đức Hoành nghiêm nghị quát: "Về phòng đi, sau này không có lệnh của ta, con không được rời khỏi nhà. Nếu không, ta lột da con."

Cậu bé bĩu môi một cái, vô cùng không tình nguyện đứng dậy đi lên lầu. Thế nhưng, cậu ta sẽ không coi lời của Ma Đức Hoành là thật, mình là huyết mạch duy nhất của Ma gia, nói toạc ra, chính là tương lai của Ma gia phải dựa vào mình, cậu không tin Ma Đức Hoành sẽ thực sự nhẫn tâm xuống tay.

Nhìn thấy cậu bé rời đi, Ma Đức Hoành lấy điện thoại ra gọi cho Diệp Phong Mậu. Số điện thoại từng quen thuộc này đã hai mươi năm rồi không gọi, nếu không phải xảy ra chuyện này, đánh chết Ma Đức Hoành cũng sẽ không gọi cho Diệp Phong Mậu. Điện thoại nhanh chóng được kết nối, bên kia truyền đến giọng nói của lão gia tử Diệp gia - Diệp Phong Mậu. "Lão già, cuối cùng cũng chịu gọi điện cho ta rồi à?" Diệp Phong Mậu nói.

"Hừ!" Ma Đức Hoành hừ lạnh một tiếng, nói: "Hôm nay gọi điện cho ông là muốn nói cho ông một chuyện, vừa rồi ta nhìn thấy có người dùng Thất Tuyệt Đao."

"Thất Tuyệt Đao? Ông xác nhận là Thất Tuyệt Đao? Không nhìn lầm chứ?" Diệp Phong Mậu chấn động toàn thân, kinh ngạc hỏi.

"Ta còn chưa lẩm cẩm như ông, mắt nhìn của ta không sai đâu, tuyệt đối là Thất Tuyệt Đao." Ma Đức Hoành nói.

"Nhìn thấy ở đâu?" Một trái tim của Diệp Phong Mậu rõ ràng bị treo lên.

"Ở nhà ta." Ma Đức Hoành nói, "Tối qua có một người trẻ tuổi ở quán bar cứu mạng Hạo Ngọc, hôm nay tới nhà ta một lát, trong tay thằng nhóc đó rõ ràng chính là Thất Tuyệt Đao. Lão già chết tiệt, năm đó Thất Tuyệt Đao của Chính Nhiên rốt cuộc vì sao lại biến mất? Chính Nhiên không nói gì sao? Nó không nói với các người à?"

"Không có." Diệp Phong Mậu nói, "Năm đó khi Chính Nhiên và Phó Thập Tam quyết chiến, ta thấy nó không lấy Thất Tuyệt Đao ra, lúc đó ta cũng vô cùng kinh ngạc, nhưng sau đó nó bị thương nặng như vậy, nó không nói, ông bảo ta hỏi thế nào đây. Người trẻ tuổi kia đâu? Cậu ta hiện đang ở đâu?"

"Đi rồi." Ma Đức Hoành nói, "Công phu của người trẻ tuổi này rất khá, xem ra cũng là người trong giới Cổ Võ. Lão già, nếu không phải nhìn thấy Thất Tuyệt Đao, cả đời này ta cũng sẽ không gọi cho ông. Năm đó nếu không phải ông thiên vị Diệp Chính Hùng, rõ ràng biết Chính Nhiên bị thương lại còn ép buộc nó xuất chiến, thì Chính Nhiên làm sao lại chết? Con của nó sao lại mất tích? Hừ, cả đời này ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ông."

Thở dài thật sâu, Diệp Phong Mậu nói: "Chuyện đều đã qua bao nhiêu năm rồi, ông vẫn còn ghi hận trong lòng sao? Chuyện năm đó đúng là ta không đúng, nhưng lòng bàn tay là thịt, mu bàn tay cũng là thịt, ông bảo ta làm thế nào đây? Trước kia ta cũng một lòng muốn truyền vị trí gia chủ Diệp gia cho Chính Nhiên, nhưng nó bị thương nặng như vậy, trọng trách của Diệp gia chắc chắn không thể giao vào tay nó được. Chính Hùng là hy vọng duy nhất của Diệp gia ta, công phu của Phó Thập Tam kia ở trong giới Cổ Võ vang danh lừng lẫy, ngoại trừ Chính Nhiên, thì ai có thể là đối thủ của hắn? Chính Hùng căn bản không phải đối thủ của hắn, chẳng lẽ ông muốn ta trơ mắt nhìn Chính Hùng đi chịu chết sao?"

"Vậy ông lại nguyện ý nhìn Chính Nhiên đi chịu chết? Nó cũng là con ruột của ông, hơn nữa, lúc đó nó bị thương, bắt nó đi xuất chiến, chẳng lẽ ông không hề nghĩ tới hậu quả sao?" Ma Đức Hoành nghiêm giọng trách mắng.

"Ta biết là ta không đúng, nhưng lúc đó ta cũng không còn con đường nào khác để đi. Diệp gia không thể không có người thừa kế." Diệp Phong Mậu nói.

"Hừ, bao nhiêu năm rồi, ông vậy mà vẫn không biết mình sai ở đâu, coi như ta uổng công quen biết ông bao nhiêu năm nay, loại người như ông căn bản không xứng làm bạn của Ma Đức Hoành ta. Năm đó giao du với ông, quả thực là nỗi nhục cả đời của ta." Ma Đức Hoành giận đến mức run rẩy không ngừng, nếu năm đó không phải Diệp Chính Nhiên xuất chiến, thì nó đã không chết. Nó là đệ nhất cao thủ của giới Cổ Võ, lại rơi vào kết cục như vậy, điều này làm sao ông có thể chấp nhận được, đó là con trai nuôi của mình đấy.

"Được rồi, không nói chuyện này nữa, được không?" Diệp Phong Mậu bị Ma Đức Hoành mắng đến mức không còn chút khí thế nào, trong lòng càng thêm vô cùng áy náy. Thực ra bao nhiêu năm qua, ông cũng vẫn luôn tự trách mình, trong lòng tràn đầy áy náy và bất an. Lòng bàn tay là thịt, mu bàn tay cũng là thịt, Diệp Chính Nhiên cũng là con trai của ông, hơn nữa còn là đứa con vô cùng đáng tự hào của ông, ông làm sao nỡ để nó đi chịu chết chứ? Nhưng ông còn cách nào khác? Diệp gia cần tương lai, thì cần phải có một người thừa kế, Diệp Chính Phong vô tâm với quyền thế, căn bản không thể trọng dụng. Người duy nhất còn lại chỉ có Diệp Chính Hùng, ông không thể để Diệp Chính Hùng đi quyết chiến với Phó Thập Tam, không thể để Diệp Chính Hùng đi chịu chết. Vì tương lai của Diệp gia, ông chỉ có thể lựa chọn như vậy.

"Tại sao ông không giữ người trẻ tuổi đó lại? Thất Tuyệt Đao là vật của Diệp gia ta, tuyệt đối không được rơi vào tay người ngoài." Diệp Phong Mậu nói.

"Tại sao ta phải giữ cậu ta lại? Là đồ của Diệp gia ông, chứ có phải đồ của ta đâu." Ma Đức Hoành nói.

"Nhưng đó là binh khí của Chính Nhiên mà, là binh khí của con trai nuôi ông đấy, chẳng lẽ ông hy vọng nó rơi vào tay người khác sao? Con của Chính Nhiên đã trở về rồi, binh khí đó nên là của nó." Diệp Phong Mậu nói.

"Con của Chính Nhiên? Ông nói là con trai của Chính Nhiên? Đứa con trai mất tích lâu như vậy?" Ma Đức Hoành không kìm được run rẩy cả người, kích động hỏi.

"Đúng vậy." Diệp Phong Mậu nói, "Mấy hôm trước lúc ta đại thọ, nó đã trở về, cuối cùng cũng nhận tổ quy tông, để ta trước khi chết còn có thể gặp được đứa cháu trai này. Nó hiện đang ở kinh đô, ta đã gọi điện cho nó, bảo nó tới bái phỏng ông. Sao? Nó không đi à?"

"Không có. Mấy ngày nay ta vẫn luôn ở nhà." Ma Đức Hoành nói, "Mau, gọi điện cho nó lần nữa, bảo nó qua đây đi. Hay là ông nói cho ta biết nó ở đâu, ta đi gặp nó cũng được. Con của Chính Nhiên, con của Chính Nhiên, vậy chẳng phải là cháu nuôi của ta rồi sao? Ha ha, không biết có giống cha nó không, là một vị anh hùng cái thế."

"Đừng kích động thế." Diệp Phong Mậu cười hắc hắc, nói, "Lúc thọ yến ta đã thấy biểu hiện của nó, rất được, mạnh hơn tất cả hậu bối khác của Diệp gia ta, là một nhân tài đáng để trọng dụng. Lát nữa ta sẽ gọi điện cho nó, bảo nó sớm đến gặp ông."

"Được rồi, không nói nhảm nữa, ông mau gọi điện đi." Ma Đức Hoành nói, "Người trẻ tuổi cầm Thất Tuyệt Đao kia chỉ cần còn ở kinh đô, hắn sẽ không bay đi đâu được, ta sẽ tìm được hắn. Hừ, đã là đồ của cháu nuôi ta, khi nào tới lượt hắn dùng, phải vật quy nguyên chủ mới đúng."

Nói xong, Ma Đức Hoành cũng không đợi Diệp Phong Mậu nói, "bạch" một tiếng liền cúp điện thoại. Diệp Phong Mậu vốn đã biết tính khí của Ma Đức Hoành, chỉ đành bất lực cười với điện thoại.

Cúp điện thoại, sắc mặt Ma Đức Hoành lộ vẻ vui mừng không thể kìm nén, lên tiếng gọi: "Người đâu, người đâu!"

Tiếng nói vừa dứt, một người đàn ông trung niên chừng ba mươi tuổi bước vào, chính là người lái xe mang quân hàm Đại tá kia. "Thủ trưởng!" Viên Đại tá lái xe chào một kiểu chào quân sự tiêu chuẩn, nói. Tất nhiên hắn không phải là tài xế đơn thuần, dù Ma Đức Hoành có ngầu đến mấy, cũng không thể lấy một Đại tá làm bảo mẫu lái xe cho nhà mình được.

"Đi tra xem, thằng nhóc vừa rồi hiện đang ở đâu. Hừ, cho dù có lật tung kinh đô lên, đào đất ba tấc cũng phải tìm ra cho ta." Ma Đức Hoành nghiêm giọng nói.

Viên Đại tá lái xe hơi ngẩn người, ngạc nhiên hỏi: "Thủ trưởng? Có chuyện gì vậy?"

"Còn nhớ ta đã nói với cậu về con trai nuôi Diệp Chính Nhiên của ta không?" Ma Đức Hoành nói.

"Tất nhiên là nhớ." Viên Đại tá lái xe trả lời. Ma Đức Hoành không ít lần nhắc đến Diệp Chính Nhiên trước mặt hắn, mỗi lần nhắc tới người đó, Ma Đức Hoành luôn tỏ ra vô cùng kiêu hãnh, người con trai nuôi này quan trọng thế nào trong lòng Ma Đức Hoành, hắn rất rõ.

"Năm đó trước khi Chính Nhiên quyết chiến với Phó Thập Tam, nó không lấy binh khí Thất Tuyệt Đao của mình ra, bao nhiêu năm nay, chúng ta đều cho rằng Thất Tuyệt Đao đã mất tích. Thế nhưng, Diệp Khiêm vừa rồi lại cầm trong tay Thất Tuyệt Đao. Nhất định phải tìm cậu ta ra cho ta, đó là binh khí của Chính Nhiên, lẽ ra nên để lại cho con của Chính Nhiên." Ma Đức Hoành nói.

"Thủ trưởng, chẳng phải ông từng nói con của Diệp Chính Nhiên đã mất tích từ khi còn rất nhỏ sao? Không ai biết nó đi đâu cả." Viên Đại tá lái xe nói.

"Ta có nói, nhưng vừa rồi ta đã gọi điện cho lão già Diệp Phong Mậu kia, ông ta nói con của Chính Nhiên đã tìm được rồi, hơn nữa còn là một người trẻ tuổi vô cùng xuất sắc. Binh khí của cha cậu ta, tự nhiên phải do cậu ta thừa kế, dùng nó viết tiếp sự huy hoàng của cha cậu ta. Ta tin cậu ta làm được, bởi vì cậu ta là con trai của Chính Nhiên." Ma Đức Hoành nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:833
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.