Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 1163 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 598
Bruce Lee

❊ ❊ ❊

Phải nói rằng, kỹ thuật của hai người phụ nữ đó thực sự rất tốt, dù Diệp Khiêm có sung mãn hơn người, nhưng vẫn không chống đỡ nổi sự tấn công liên hồi của hai người phụ nữ. Người đàn ông Nhật Bản kia thì khỏi phải nói, chưa đầy hai phút đã không chịu nổi nữa.

Diệp Khiêm là người thường xuyên rèn luyện thân thể, sự cường tráng của cơ thể anh không phải thứ mà kẻ chỉ biết chìm đắm trong tửu sắc như gã người Nhật kia có thể so sánh. Cộng thêm việc trong hơn một năm nay, công phu của Diệp Khiêm đã có bước tiến lớn, luồng tà khí trong cơ thể cũng ngày càng mạnh mẽ. Hiện nay, Diệp Khiêm đấm một quyền vào thân cây, bề ngoài nhìn không hề thấy bất kỳ vết thương nào, nhưng luồng tà khí đó đã đánh nát vụn bên trong thân cây. Có chút giống với Thất Thương Quyền được nhắc đến trong tiểu thuyết, chỉ là Diệp Khiêm vẫn chưa đạt đến mức độ đó, nhưng chỉ chừng này thôi cũng đủ gây kinh hãi rồi.

Kết quả khỏi phải bàn, Diệp Khiêm giành chiến thắng tuyệt đối. Gã người Nhật kia suýt chút nữa là bắn ra trên giày mình, đâu thể so được với Diệp Khiêm, lại còn bắn thẳng lên mặt Tiểu Tiểu đang ngồi đối diện với vẻ mặt kinh ngạc, làm cô nàng sợ đến mức hét lên một tiếng "A". Nhưng đã quá muộn, cả mặt đều dính đầy.

Tiểu Tiểu tuy rất chơi bời, không ít lần tham gia những bữa tiệc như thế này, nhưng cô nàng rất khôn ngoan, chưa bao giờ để bản thân chịu thiệt. Đây là lần đầu tiên cô hơi hoảng loạn, không biết nên lau hay không lau. Chưa đợi cô phản ứng kịp, hai người phụ nữ phụ trách phục vụ Diệp Khiêm đã nhào tới, thè lưỡi liếm sạch khuôn mặt của Tiểu Tiểu.

Diệp Khiêm cảm thấy đây là trò chơi vô lý nhất mà mình từng chơi. Chuyện này mà truyền đến tai đám anh em Lang Nha, không biết họ sẽ chế giễu mình thế nào nữa. Nếu truyền đến tai Tống Nhiên và mấy cô gái kia, Diệp Khiêm thực sự không biết phải đối phó ra sao, đến lúc đó sợ rằng mình có nói gì họ cũng không tin, ước chừng khó mà tránh khỏi bị chịu khổ một chút.

"Ngươi thua rồi, thực hiện giao kèo đi!" Diệp Khiêm liếc nhìn gã trai Nhật Bản kia, nói.

"Đệch, mày có biết tao là ai không? Mày mau cút cho bố, tao có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra, nếu không thì đừng trách tao không khách khí." Gã trai Nhật Bản vừa thẹn vừa giận, quát lên.

"Xì, sao mày có thể như thế chứ, đã chơi thì phải chịu thua chứ, mày làm vậy mất mặt quá đi." Những chàng trai khác phụ họa chế nhạo.

Gã trai Nhật Bản càng thấy mình không xuống đài được, tự nhiên đổ hết tội lỗi này lên đầu Diệp Khiêm, hận không thể ăn tươi nuốt sống anh. "Không tính, chắc chắn thằng này đã uống thuốc gì rồi, đám Trư Chi Na này vốn dĩ luôn hèn hạ như vậy." Gã trai Nhật Bản nói.

Chân mày Diệp Khiêm nhíu lại, một luồng sát khí dâng lên từ tận đáy lòng. Hơn một năm sống tách biệt với thế giới, Diệp Khiêm đã không còn sắc bén như trước, nhưng không có nghĩa là anh không còn nóng giận, chỉ là theo sự trưởng thành về tuổi tác và tâm lý, Diệp Khiêm đã biết thu liễm phong mang của mình. Diệp Khiêm vốn rất ghét người Nhật, bây giờ thằng nhãi này lại nói ra những lời như vậy, dù sự kiên nhẫn của Diệp Khiêm đã tăng lên rất nhiều, đó cũng là điều tuyệt đối không thể tha thứ.

Cũng không nói gì, Diệp Khiêm trực tiếp tung một cước đá qua, lập tức đá bay gã trai Nhật Bản kia đi, ngã nhào xuống đất, biểu cảm vặn vẹo. Một gã trai Nhật Bản tóc vàng khác thấy vậy, tất nhiên cũng không chậm trễ, cầm ghế phang thẳng vào đầu Diệp Khiêm.

Đây là cuộc chiến giữa các dân tộc, căn bản không kịp suy nghĩ nhiều, dù sao cũng không thể để người của mình chịu thiệt. Rất nhiều người Hoa Hạ cũng vậy, ở cùng một tỉnh, cùng một thành phố thì phần lớn là một tập thể; ở tỉnh khác, những người cùng tỉnh phần lớn là một tập thể; còn ở nước ngoài, người cùng quốc gia phần lớn là một tập thể. Đây được xem là một loại chế độ bảo hộ khu vực, không ai muốn thừa nhận nơi mình sinh sống thua kém người khác. Mà khi đối mặt với sự kỳ thị dân tộc như vậy, bầu không khí này lại càng mãnh liệt hơn, gã Nhật tóc vàng kia cũng chẳng quản gã trai Nhật kia có quan hệ tốt với mình hay không, tóm lại là người Hoa Hạ động thủ với người Nhật đó chính là đang tuyên chiến với toàn bộ nước Nhật, dù thế nào hắn cũng không thể ngồi yên không quản.

Lực của cú đá đó của Diệp Khiêm không hề nhẹ, hơn nữa còn âm thầm vận dụng kình khí của cổ võ thuật, khi đá vào người gã trai Nhật kia, có thể nghe rất rõ tiếng xương gãy "rắc". Những người khác trong phòng bao đều không khỏi ngẩn ngơ, hiển nhiên là không ngờ Diệp Khiêm lại có công phu cao cường như vậy, lũ lượt kêu gào: "Bruce Lee!" Đặc biệt là Tiểu Tiểu, càng phấn khích nhảy từ trên sofa xuống, không ngừng hét lên: "Đánh chết quỷ Nhật đi!"

Nghe thấy cách gọi "quỷ Nhật", Diệp Khiêm không nhịn được cười, cách gọi này dường như là cách gọi độc quyền của người Hoa Hạ dành cho người Nhật, người nước ngoài rất ít khi dùng. Nghĩ cũng phải, chắc là do mẹ của Tiểu Tiểu là người Hoa Hạ, nên từ nhỏ đã truyền đạt tư tưởng này cho Tiểu Tiểu rồi. Hoặc cũng có thể là mẹ Tiểu Tiểu khi kể về Chiến tranh chống Nhật, đã vô thức nói ra từ "quỷ Nhật", cho nên Tiểu Tiểu mới nhớ kỹ như vậy.

Thấy gã Nhật tóc vàng kia giơ ghế nện về phía mình, Diệp Khiêm hừ lạnh một tiếng, không hề tránh né, tung một quyền nghênh đón. "Bùm" một tiếng, chỉ thấy mảnh gỗ bay tứ tung, Diệp Khiêm tung một quyền nện mạnh vào ngực gã Nhật tóc vàng, đánh hắn lùi lại mấy bước, "bịch" một tiếng ngã xuống đất, chỉ thấy ngực tức nghẹn, thở cũng cảm thấy khó khăn. Mà cái ghế kia thậm chí bị đánh nát vụn.

Cảnh tượng này càng khiến những thanh niên kia đổ xô vào, không ngừng kêu gào. Tính cách nô lệ hèn kém của người Nhật rất nghiêm trọng, bạn càng tốt với hắn, hắn lại càng không coi bạn ra gì, bạn càng mạnh mẽ với hắn, hắn lại càng bợ đỡ bạn. Cho nên, thực ra ở rất nhiều quốc gia, người trẻ không hề thích người Nhật, lấy mấy người trước mặt này làm ví dụ đi, tuy họ sẵn lòng chơi đùa cùng hai gã Nhật này, nhưng cũng chỉ là để tận hưởng sự nịnh nọt và bợ đỡ của hắn dành cho mình mà thôi, chứ cũng chẳng thực sự coi trọng, càng không coi bọn họ là bạn bè gì cả.

"Chú ơi, chú giỏi quá đi!" Tiểu Tiểu phấn khích nhào đến bên cạnh Diệp Khiêm, vẻ mặt sùng bái nói.

"Đó là đương nhiên, cũng xem thử ta là ai chứ." Diệp Khiêm làm ra vẻ đắc ý, nói, "Cho nên, cháu phải cẩn thận đấy nhé, đừng có suốt ngày quyến rũ chú, nếu chú thực sự làm ra chuyện gì cầm thú không bằng, lúc đó cháu chịu thiệt đấy."

Tiểu Tiểu sửng sốt một chút, lườm Diệp Khiêm một cái, nói: "Chú suy nghĩ lung tung cái gì đấy, cháu là nói công phu của chú rất giỏi. Cháu không ngờ chú thực sự biết võ đấy, còn tưởng chú gạt cháu chứ. Đúng rồi, chú có phải là sư đệ của Bruce Lee không? Chú có thể dạy cháu võ không? Cháu cũng muốn giống như chú, một quyền là đánh bay quỷ Nhật đi."

Diệp Khiêm bất lực cười cười, nói: "Cháu gái à, đầu óc cháu có phải toàn chứa phân không đấy, Bruce Lee lớn hơn ta bao nhiêu tuổi, sao có thể là sư huynh của ta được? Nhưng mà ta rất khâm phục ông ấy, xem như là một vị anh hùng. Còn chuyện dạy cháu võ công à, thì không phải là không được, nhưng cái thứ này không phải ai cũng học được, ta phải xem cháu có thiên phú hay không, ta không muốn dạy ra một đồ đệ ngốc nghếch làm mất mặt ta."

"Chú mới là đồ ngốc ấy, người ta thông minh lắm đấy." Tiểu Tiểu nói.

"Dạy cháu một chút trước đã. Hoa Hạ coi trọng nhất là tôn sư trọng đạo, tức là đối với sư phụ phải vô cùng tôn kính, lời sư phụ nói đều là đúng, tuyệt đối không được phản kháng." Diệp Khiêm nói. Diệp Khiêm cố ý nói hơi quá lên, chỉ là không như vậy thì e là rất khó thuần phục cô nàng này.

"Chúng cháu cũng muốn học, chúng cháu cũng muốn học!" Các cô gái và chàng trai khác cũng lần lượt vây lại, người này người kia nói.

"Các người đừng làm loạn có được không? Chú là người tớ dẫn tới, chú chỉ nhận một mình tớ làm đồ đệ là đủ rồi, các người đừng có mà góp vui. Nếu các người thực sự muốn học, vậy thì bái tớ làm sư phụ đi, đợi tớ học xong từ chỗ sư phụ, tớ sẽ dạy lại các người." Tiểu Tiểu nói. Cô nàng nhớ kỹ câu vừa rồi của Diệp Khiêm, làm sư phụ có quyền lớn như vậy, đó đúng là có lợi đủ đường, sau này chuyện gì cũng có thể sai khiến đồ đệ giúp mình làm.

"Đều đừng gấp, trước hết giải quyết chuyện trước mắt đã." Diệp Khiêm nói. Tính cách người nước ngoài tương đối phóng khoáng, huống hồ đám thế hệ 9x này, thì lại càng phóng khoáng đến đáng sợ, Diệp Khiêm không muốn mình nhận một đám ông nội, đến lúc đó bản thân không những không quản được, không chừng còn bị những người này cắn ngược lại một cái. Trong mắt những người nước ngoài này, khái niệm về sư phụ không quá sâu sắc, cũng căn bản không hiểu thế nào là tôn sư trọng đạo, họ càng đề cao một loại cá tính phóng khoáng.

Nói xong, Diệp Khiêm bước tới trước mặt gã trai Nhật Bản đã thi đấu với mình lúc nãy, lấy từ trong ngực ra một điếu thuốc ngậm vào miệng, chậm rãi nói: "Ta vốn đã rất ghét đám người Nhật các ngươi rồi, ngươi lại còn muốn giả làm ông nội trước mặt ta, thua rồi không chịu nhận nợ, vậy thì càng không thể tha thứ. Thế nào? Cho ngươi thêm một cơ hội nữa, là chịu thực hiện giao kèo, hay muốn ta tiếp tục cho ngươi một trận đòn nữa?"

"Đệch, mày có giỏi thì giết tao đi? Mày có biết tao là ai không? Hôm nay mày đánh tao, tao đảm bảo mày không sống nổi ba ngày." Gã trai Nhật Bản kia vẫn già mồm cãi cố, mưu đồ uy hiếp Diệp Khiêm.

"Ồ? Nói vậy là thế lực của ngươi rất lớn sao? Vậy thì ta rất có hứng thú muốn nghe thử, không biết ngươi là thiếu gia nhà nào đây?" Diệp Khiêm cười nhạt nói.

"Tao không phải thiếu gia gì cả, nhưng đại ca tao là người của Yamaguchi-gumi. Đắc tội tao chính là đắc tội với đại ca tao, Yamaguchi-gumi bọn tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu." Gã trai Nhật Bản nói.

"Yamaguchi-gumi? Ta sợ quá đi mất, vậy phải làm sao đây?" Diệp Khiêm làm ra vẻ giống như đang rất sợ hãi, nhưng người tinh mắt nhìn vào là biết rõ đó chính là sự chế nhạo của Diệp Khiêm. Thế nhưng gã trai Nhật Bản kia lại dường như hoàn toàn không nhìn ra, càng thêm kiêu ngạo và đắc ý, nói: "Mày biết sợ rồi hả? Hừ, đừng nói tao không cho mày cơ hội, bây giờ quỳ xuống dập đầu cho tao ba cái, sau đó gọi ba tiếng ông nội, bồi thường chút tiền thuốc men, chuyện này cứ vậy mà bỏ qua. Nếu không, tao đảm bảo mày đừng hòng sống sót trên thế giới này nữa."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:877
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.