Siêu Phẩm Tướng Sư

Lượt đọc: 1829 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 660
Bí mật của Tửu Tuyền

❊ ❊ ❊

Đêm đó, bên bờ sông Cừ, trong lầu trúc!

Dưới ánh trăng, bên cạnh Tửu Tuyền, có hai đạo thân ảnh một lớn một nhỏ, và ở giữa hai thân ảnh ấy còn có một khối đen tròn vo đang nằm bò.

“Trụ tử, lát nữa cháu cứ lặng lẽ nhìn như thế này, bất kể thấy gì cũng đừng lên tiếng hay kinh ngạc.” Tần Vũ nhàn nhã ngồi trên bục đá bên bờ Tửu Tuyền, bảo Khương Thiết Trụ.

“Vâng, cháu nghe lời sư thúc ạ.”

“Thiết Trụ, chị cháu muốn cháu học bản lĩnh của chú, học bản lĩnh của ông nội cháu, cháu có nguyện ý học không?” Tần Vũ nhìn sắc trời, thấy thời gian còn sớm nên tiện thể trò chuyện với Khương Thiết Trụ.

“Cháu muốn.” Khương Thiết Trụ không chút do dự gật đầu đáp.

“Thiết Trụ, vậy cháu có biết ông nội cháu làm gì không? Thứ cháu học là bản lĩnh gì không?”

“Là bản lĩnh đối phó với kẻ xấu, sư thúc đến đã đánh đuổi đám người xấu bắt nạt chị cháu, cháu cũng muốn học những bản lĩnh này, sau này bảo vệ chị cháu.” Gương mặt nhỏ nhắn của Khương Thiết Trụ tràn đầy vẻ kiên nghị.

Tần Vũ nghe câu trả lời của Khương Thiết Trụ thì ngẩn ra một chút, rồi bật cười, xoa đầu cậu bé, không tiếp tục chủ đề này nữa.

“Thời gian gần đến rồi.”

Tần Vũ nhìn ánh trăng, trăng tròn treo cao, chỉ còn thiếu một chút nữa là đến đỉnh đầu. Ánh trăng đã đổ xuống tận đáy Tửu Tuyền, có thể nhìn thấy rõ những tảng đá dưới đáy giếng.

Từ trong túi dài bên bờ Tửu Tuyền, Tần Vũ lấy ra một chiếc cần câu, sau đó lấy từ trong lòng ngực ra một xấp hoàng biểu, châm lửa rồi ném vào trong Tửu Tuyền.

Sau khi làm xong bước này, Tần Vũ lấy ra một loại chất lỏng màu xanh lục, nhỏ lên lưỡi câu. Thứ chất lỏng này tỏa ra mùi hương thanh tân giống như mùi mực, nhưng lại rất nồng, lưỡi câu lập tức biến thành màu xanh lục.

Chuẩn bị xong lưỡi câu, bước tiếp theo đương nhiên là ném lưỡi câu vào trong Tửu Tuyền. Tiểu Cửu vốn đang nằm bò trên mặt đất không biết từ lúc nào đã nhảy lên bờ giếng. Đôi mắt to tròn như bảo thạch nhìn chằm chằm vào đáy giếng.

Tần Vũ một tay cầm cần câu, cũng nằm bò bên bờ giếng, không để cái bóng của mình đổ xuống đáy giếng. Một người một thú cứ nhìn chằm chằm vào đáy giếng như thế, dường như đang đợi chờ điều gì đó.

Dưới sự chiếu rọi của ánh trăng, bất kỳ chỗ nào dưới đáy giếng đều lộ rõ mồn một trong tầm mắt Tần Vũ. Những tảng đá và một vũng nước suối lấp lánh ánh quang, xung quanh tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng nước tí tách nhỏ từ kẽ đá xuống mặt suối.

Mười phút trôi qua, đáy giếng vẫn không có lấy một chút biến đổi, nhưng biểu cảm trên mặt Tần Vũ không hề có chút nôn nóng. Anh ngẩng đầu nhìn ánh trăng phía trên, lúc này trăng tròn vừa vặn treo ngay phía trên giếng.

Nửa tiếng sau, khi trăng tròn bắt đầu từ từ dịch chuyển, đột nhiên, trong mắt Tần Vũ lóe lên một đạo sáng quang, bởi vì dưới đáy giếng kia, cuối cùng đã xuất hiện biến hóa.

Nguyên bản chỉ khi nước nhỏ xuống mới gợn lên những vòng sóng lăn tăn, lúc này đột nhiên xuất hiện những đợt sóng dao động diện rộng, sau đó, một điểm sáng xuất hiện ở vị trí trung tâm mặt suối, tuy nhiên, chỉ trong nháy mắt, điểm sáng này lại biến mất. Nếu không phải Tần Vũ vẫn luôn tập trung ánh nhìn, e rằng thật sự không phát hiện ra điểm sáng lóe lên rồi biến mất đó.

“Đến rồi.”

Khóe miệng Tần Vũ hơi nhếch lên, nhưng không vội hành động, vẫn giữ nguyên tư thế cũ. Cứ lặng lẽ chờ đợi như vậy, anh hiểu, đã là thứ đó lộ diện rồi, thì chắc chắn sẽ không biến mất dễ dàng như vậy.

Đợi thêm nửa tiếng nữa, tiểu gia hỏa Khương Thiết Trụ đứng phía sau Tần Vũ trên mặt treo hai chữ "nhàm chán" to đùng, nhưng nhớ tới những lời sư thúc Tần đã dặn trước đó, nó chỉ có thể đứng ở đó, không dám hé răng một tiếng.

Nửa tiếng sau, đáy giếng cuối cùng lại có biến hóa, lại một điểm sáng xuất hiện giữa mặt suối, và lần này, điểm sáng kia không hề lóe lên rồi biến mất mà cứ hiển lộ ở đó. Tất nhiên, người không quan sát kỹ sẽ tưởng đó chỉ là ánh sáng phản chiếu của nước suối dưới ánh trăng mà thôi.

Khi điểm sáng xuất hiện lần nữa, cổ họng Tiểu Cửu khẽ nuốt xuống mấy lần, chân trước hơi vươn tới trước một chút, nhưng dưới cái trừng mắt của Tần Vũ, tiểu gia hỏa đành lủi thủi thu lại.

Điểm sáng dừng lại trên mặt nước chừng thời gian uống cạn chén trà thì bắt đầu từ từ dâng lên. Lúc này Tần Vũ mới nhìn rõ hình dạng cụ thể của nó, đây là một khối quang đoàn hình lập phương tương tự như Rubik, mà điểm sáng trước đó chính là một góc của nó.

Quang đoàn cứ lặng lẽ lơ lửng trên mặt nước, không ngừng xoay tròn, mà cái lưỡi câu màu xanh lục Tần Vũ thả xuống chỉ cách quang đoàn chưa đầy một mét.

Quang đoàn này rõ ràng không có mắt, nhưng Tần Vũ đứng phía trên có thể cảm nhận được, quang đoàn giống như một con cá ham ăn, lúc này đang nhìn chằm chằm vào mồi câu màu xanh lục kia. Hiện tại sở dĩ chưa hành động, chỉ là đang phán đoán xem có nguy hiểm hay không mà thôi.

Trong "Chư Cát Nội Kinh", ghi chép về thứ này rất chi tiết, nhát gan mà lại ham ăn, cho nên Tần Vũ hiểu, cái anh cần bây giờ chính là chờ đợi, chờ đợi đối phương mắc câu, chỉ cần có mồi câu, không sợ nó không cắn.

Quả nhiên, sau khi quang đoàn lơ lửng vài phút, dường như không cảm thấy nguy hiểm, liền chậm rãi hướng về phía mồi câu màu xanh lục phía trên, tốc độ còn chậm hơn cả ốc sên.

Tần Vũ cầm cần câu siết chặt, trong lòng bàn tay anh đã đẫm mồ hôi, nhưng dù vậy, Tần Vũ vẫn giữ sự ổn định, cánh tay không hề lay động.

Vút!

Ngay khi quang đoàn chỉ còn cách lưỡi câu ba mươi phân, nếu chiếu theo tốc độ ban đầu của nó, ít nhất phải mất hơn một phút nữa mới chạm vào lưỡi câu, nhưng ngay lúc này, quang đoàn lại đột nhiên gia tốc, gần như chỉ trong nháy mắt đã bao bọc lấy lưỡi câu, giống như con cá ham ăn, nuốt chửng lấy mồi câu.

Nếu không phải Tần Vũ am hiểu tập tính của quang đoàn, có lẽ đã phản ứng không kịp và bị tốc độ ban đầu của nó đánh lừa. Nhưng nhờ có ghi chép chi tiết trong "Chư Cát Nội Kinh", Tần Vũ hiểu rõ tính cách thứ này quá mức, lúc nào cũng đề phòng, gần như ngay khoảnh khắc quang đoàn gia tốc, cánh tay anh đã động, trực tiếp vung cần câu lên, quang đoàn lập tức bay đến bên miệng giếng.

Tiểu Cửu vốn chờ sẵn bên bờ giếng đã sớm không kiềm chế được, ngay khoảnh khắc quang đoàn bị kéo đến bên miệng giếng, liền mãnh liệt nhào tới, cả thân thể đè lên quang đoàn, hai chân trước cắm thẳng vào trong quang đoàn, nắm chặt lấy.

“Hanh tức!”

Tiểu Cửu trực tiếp cắn một phát vào quang đoàn, nhai nuốt ngấu nghiến cắn mất một góc của quang đoàn. Tiểu gia hỏa này cũng là đồ tham ăn, vài lần trước có đồ tốt mà không được nếm thử miếng nào đã bị Tần Vũ lấy mất, lần này nó khôn ra rồi, ăn trước đã rồi tính sau.

“Ai, Tiểu Cửu, chú mày thật là.”

Tần Vũ nhìn hành vi của Tiểu Cửu, trên mặt lộ ra nụ cười bất lực, tay dùng sức, kéo cả Tiểu Cửu lên, ném xuống đất.

“Sinh Chi Tinh Phách, đúng là đồ tốt.”

Tần Vũ lúc này trên mặt cũng hiện vẻ kích động, bước nhanh đến bên cạnh Tiểu Cửu, nhưng Tiểu Cửu vẫn ôm chặt quang đoàn không chịu buông tay, đôi mắt to linh động còn lườm Tần Vũ một cái, ý nói rằng lần này không thể để chú ăn mảnh một mình được.

“Thứ này chúng ta mỗi người một nửa, thế nào?” Tần Vũ đành phải xoa đầu Tiểu Cửu, nói.

Tiểu gia hỏa cái gì cũng tốt, chỉ là tham ăn, cứ thấy đồ tốt là muốn ăn, lại còn cực kỳ giữ đồ ăn.

“Hanh tức.”

Nghe lời Tần Vũ, Tiểu Cửu nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ một chút, cuối cùng khẽ hừ hai tiếng coi như đồng ý, sau đó trực tiếp cắn mấy miếng lớn nuốt mất một nửa quang đoàn, lúc này mới đưa phần còn lại cho Tần Vũ. Cứ như vậy, tiểu gia hỏa vẫn còn vẻ không nỡ, quay đầu sang chỗ khác không dám nhìn, dường như quyết định đưa ra đau khổ đến mức nào, cả gương mặt nhăn nhúm vào một chỗ.

“Chú mày đấy.”

Tần Vũ đón lấy quang đoàn từ móng vuốt Tiểu Cửu, quang đoàn vừa vào tay, cả người anh rùng mình, chỉ cảm thấy một luồng khí thanh lương từ lòng bàn tay trực tiếp truyền vào trong não hải, sau đó chảy qua tứ chi bách hài, mọi lỗ chân lông trên cơ thể đều giãn nở, cảm giác thoải mái đó khiến Tần Vũ không nhịn được muốn rên lên một tiếng.

“Hanh tức!”

Tiểu Cửu nhìn sự thay đổi biểu cảm của Tần Vũ, cũng nheo mắt lại, trên gương mặt nhỏ lộ ra biểu cảm say sưa. Nhưng cuối cùng, nó lại nuốt nước miếng, ánh mắt trông mong nhìn quang đoàn trên tay Tần Vũ, giống như một đứa trẻ ham ăn sau khi ăn xong một cây kem lại muốn ăn tiếp kiểu ý còn chưa thỏa mãn.

Vừa cảm thụ luồng khí thanh lương này, Tần Vũ vừa cẩn thận quan sát nửa phần quang đoàn còn lại trên tay. Ánh sáng của quang đoàn này thực tế rất yếu, tựa như thứ ánh sáng huỳnh quang, nhưng lại khiến anh nhìn không rõ, không cách nào xuyên qua ánh sáng để nhìn thấy thứ bên trong cùng.

“Sinh Chi Tinh Phách, tồn tại sánh ngang với tinh hoa của Long khí, ẩn chứa sinh cơ cực kỳ khủng khiếp, quả nhiên danh bất hư truyền.”

Tần Vũ không nhịn được cảm thán. Chỉ cầm trên tay quan sát chốc lát, Tần Vũ đã cảm thấy tinh khí thần của bản thân đã khôi phục lại thời kỳ đỉnh cao. Những suy yếu về tinh khí thần do cơ thể gãy xương dẫn đến vậy mà trong chớp mắt ngắn ngủi đã khôi phục, mà tất cả những điều này, đều là nhờ anh nắm giữ Sinh Chi Tinh Phách này.

“Cất đi trước đã, hiện tại còn những việc khác phải làm.” Tần Vũ lấy một chiếc hộp ngọc từ trong túi dài ra, mở hộp ngọc, sau đó đặt quang đoàn vào trong, lại đóng hộp ngọc lại, cuối cùng lấy từ trong lòng ngực ra một lá bùa, dán lên trên bề mặt hộp ngọc.

Làm xong tất cả, Tần Vũ giấu hộp ngọc nhỏ này vào trong lòng ngực, lại lấy từ trong túi ra một cuộn dây ni-lông, buộc một đầu dây vào bờ giếng quấn mấy vòng, tiếp đó thắt một nút sống, còn đầu kia của sợi dây thì buộc vào thắt lưng mình.

“Thiết Trụ, cháu cứ ở đây giúp chú trông chừng, chú xuống giếng một chuyến.” Tần Vũ thử độ chắc chắn của sợi dây, rồi nói với Khương Thiết Trụ đang đứng ngây người bên cạnh.

“Dạ, vâng ạ, sư thúc.” Khương Thiết Trụ bị Tần Vũ gọi mới hoàn hồn, vội vàng đáp.

Lúc này đáy giếng vì trăng tròn đã dịch chuyển, thiếu đi ánh trăng, lại một lần nữa trở nên đen kịt một mảnh, nhưng về điều này Tần Vũ đã có chuẩn bị, lấy ra một chiếc đèn pin cường quang và mũ bảo hiểm, gắn đèn pin cường quang lên mũ bảo hiểm xong, bắt đầu chầm chậm trèo xuống giếng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:657
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.