Khi Tần Vũ đang ở trong phòng trà kể cho Thiết Trụ nghe một vài kiến thức phong thủy, thì một vị lão giả bước vào cửa tiệm bùa chú.
Khương Đình Đình thấy lão giả bước vào tiệm liền vội vàng đi qua tiếp đón. Cô đã ở tiệm này năm ngày rồi, đây là vị khách đầu tiên ghé qua kể từ đó đến nay.
Khương Đình Đình trong lòng có chút sốt ruột. Tiệm của sư thúc mình mở đã hơn năm ngày mà chẳng có lấy một đơn hàng. Nhìn vị trí đắc địa cùng cách trang trí của tiệm, chắc chắn tiền thuê không hề rẻ, cô thấy lo lắng thay cho sư thúc của mình.
Chỉ là, Khương Đình Đình phát hiện sư thúc mình dường như không hề để tâm đến việc buôn bán ế ẩm, cũng hiếm khi đến tiệm. Còn chị Lãnh Nhu thì dường như đã quen với việc này, đúng giờ mở cửa rồi lại đúng giờ đóng cửa. Điều này khiến Khương Đình Đình có chút khó hiểu, buôn bán không tốt, tại sao cả hai người họ đều không hề có một chút lo lắng nào.
"Tôi muốn hỏi một chút, đây có phải là tiệm của Tần sư phó không?" Lão giả nhìn Khương Đình Đình, rồi lại nhìn những giá gỗ trong tiệm, hỏi.
"Vâng, đây là tiệm do sư thúc cháu mở, ngài quen sư thúc cháu sao?" Khương Đình Đình nghi hoặc hỏi.
"Tôi tìm Tần sư phó có chút việc, Tần sư phó có ở đây không?"
"Có ạ, ngài chờ một chút, cháu đi báo với sư thúc ngay đây."
Lão nhân gật đầu rồi đứng yên tại chỗ. Khương Đình Đình nhanh chóng đi vào phòng trà bên trong tiệm, nói với Tần Vũ: "Sư thúc, bên ngoài có một lão nhân tìm người."
"Tìm ta? Ông ấy có nói mình là ai không?" Trong mắt Tần Vũ thoáng qua vẻ khó hiểu. Những vị lão giả mà anh quen biết chỉ có vài người, bình thường nếu muốn tìm anh đều sẽ gọi điện thoại báo trước.
"Không có ạ." Khương Đình Đình lắc đầu, cô quên mất chưa hỏi.
"Vậy được, ta ra xem sao. Đình Đình, cháu cứ trò chuyện với Thiết Trụ đi, ta vừa mới bàn bạc với cậu ấy vài việc, cháu cứ để Thiết Trụ kể cho nghe."
Tần Vũ đứng dậy, vẫy tay ra hiệu cho Khương Đình Đình, bảo cô cứ trò chuyện với đệ tử của mình, còn bản thân anh thì bước ra ngoài.
"Lại là một vị ngũ phẩm tướng sư? Sao bây giờ ngũ phẩm tướng sư lại rẻ tiền như vậy chứ."
Tần Vũ còn chưa đi đến phía trước tiệm, xuyên qua giá gỗ đã nhìn thấy vị lão giả kia. Trong mắt anh lóe lên một tia sáng, khí tức của lão nhân này cho anh biết, đây là một vị ngũ phẩm tướng sư.
"Tiền bối chào ngài, tôi là chủ tiệm Tần Vũ, không biết nên xưng hô với tiền bối thế nào?" Tần Vũ nén vẻ nghi hoặc trong lòng, trên mặt nở nụ cười, bước tới đón tiếp lão giả.
"Tần sư phó tốt. Cậu cứ gọi tôi là Mộc lão là được." Lão giả cười với Tần Vũ.
"Chào Mộc lão, không biết Mộc lão tìm tôi có chuyện gì không?"
Mộc lão không trực tiếp trả lời câu hỏi của Tần Vũ, mà đưa mắt nhìn quanh đánh giá Tần Vũ vài lần, sau đó gật đầu, rồi mới chân thành nói: "Tần sư phó nổi danh thiên hạ sau trận Long Hổ Sơn, giờ nhìn khí huyết trên người cậu tràn trề, vận mệnh lại hơn hẳn người thường, quả thực là thiên tài ngàn năm có một của giới huyền học chúng ta."
"Mộc lão quá khen rồi, vãn bối chỉ là may mắn thôi." Tần Vũ khiêm tốn đáp lời. Nhưng trong lòng lại thắt lại, vị Mộc lão này vừa đến đã buông lời tâng bốc, cái gọi là "lễ hạ vu nhân, tất hữu sở cầu" (không dưng mà hậu đãi, tất có cầu cạnh). Vị Mộc lão này tìm mình rốt cuộc có mục đích gì?
"Tần sư phó không cần khiêm tốn, cậu là thiên tài ngàn năm mới xuất hiện của giới huyền học, đây đã là sự thật được công nhận rồi. Chỉ là, 'mộc tú vu lâm, phong tất thôi chi' (cây cao trong rừng tất sẽ bị gió quật), đây cũng chẳng phải là chuyện tốt lành gì đâu."
Mộc lão nói đến đoạn sau, giọng điệu thay đổi, nhìn Tần Vũ đầy lo lắng, tiếp tục nói: "Tần sư phó nếu dựa vào cách khác để chứng minh bản thân thì còn đỡ, chỉ là Thiên Sư phủ ở Long Hổ Sơn đó cũng không phải là kẻ dễ đụng vào. Hơn nữa, nói một câu khó nghe, Thiên Sư phủ tuy là sự tồn tại bậc thầy của Đạo giáo, nhưng về khí lượng lại không xứng với thân phận của nó."
Lời của Mộc lão khiến Tần Vũ sững người mất một giây. Trong lòng anh lại xác định thêm suy nghĩ trước đó, vị Mộc lão này chắc chắn là mang theo mục đích gì đó mà đến.
Vì vậy, Tần Vũ chỉ mỉm cười, không tỏ ý tán đồng cũng không tỏ ý phản đối, mỉm cười nhìn Mộc lão. Trước khi chưa rõ mục đích của Mộc lão, giữ thái độ im lặng là tốt nhất.
"Tần sư phó đừng coi thường Thiên Sư phủ." Mộc lão nói đến đây, đưa mắt nhìn quanh bốn phía, cuối cùng dừng lại ở Lãnh Nhu đang ngồi tại quầy lễ tân.
"Mộc lão, mời ngài đi theo tôi." Tần Vũ hiểu ý Mộc lão, làm động tác mời về phía trước, dẫn Mộc lão đi vào phòng nghỉ bên trong.
Phòng nghỉ cũng gần giống như phòng trà, chỉ là có thêm một chiếc ghế sofa dài, thường là nơi Lãnh Nhu và mọi người nghỉ ngơi vào buổi trưa. Sau khi mời Mộc lão ngồi xuống ghế sofa, Tần Vũ cũng ngồi xuống đối diện.
"Tôi không biết Tần sư phó có biết không, thực ra lần đó cậu xông vào Long Hổ Sơn, đối thủ cậu gặp phải chưa phải là tất cả thực lực của Long Hổ Sơn. Long Hổ Sơn vẫn còn thực lực ẩn giấu chưa hề lộ diện."
Biểu cảm của Mộc lão trở nên nghiêm túc, Tần Vũ cũng ngồi thẳng lưng, yên lặng chờ lời tiếp theo của Mộc lão.
"Theo tôi được biết, Long Hổ Sơn ngoài Trương Thiên Sư đương nhiệm, còn có một vị cựu Trương Thiên Sư. Mỗi đời Long Hổ Sơn đều tồn tại song song hai thế hệ Thiên Sư, chỉ khi Thiên Sư đương nhiệm sắp qua đời mới truyền lại ngôi vị Thiên Sư cho người kế nhiệm đời sau. Vì vậy, có thể khẳng định, lần đó vị cựu Thiên Sư kia chắc chắn đã không xuất hiện."
"Cựu Thiên Sư?" Tần Vũ nghe Mộc lão nói vậy, trong mắt thoáng qua một tia tinh quang, nhưng chỉ lóe lên rồi tắt, rất nhanh đôi mắt đã trở lại bình thường, anh nhìn chằm chằm vào Mộc lão, "Mộc lão đã từng gặp cựu Thiên Sư của Thiên Sư phủ sao?"
"Trước kia khi vị cựu Thiên Sư đó vẫn còn là Trương Thiên Sư, tôi đã từng gặp qua một lần."
"Vậy Mộc lão có thể mô tả cho tôi tướng mạo của vị cựu Trương Thiên Sư đó không?" Tần Vũ hơi nghiêng người về phía trước, không hề nhận ra thần sắc trên mặt mình đang tỏ ra vô cùng cấp bách.
Mộc lão bắt gặp sự cấp bách trên nét mặt Tần Vũ, trong mắt lóe lên một tia sáng, cười nói với Tần Vũ: "Vị cựu Trương Thiên Sư này về tướng mạo thì không có đặc điểm gì nổi bật, vóc dáng cao lớn tương tự như Tần tiên sinh, không để tóc dài như đạo sĩ bình thường, mà luôn để tóc ngắn."
"Chỉ có những đặc điểm này thôi sao?" Tần Vũ nhíu mày. Anh hơi nghi ngờ vị nam tử mặc tây trang kia rất có khả năng chính là cựu Trương Thiên Sư, nên anh mới khẩn thiết muốn biết tướng mạo của vị cựu Trương Thiên Sư kia để xác nhận xem rốt cuộc có phải hay không.
Chỉ là, cựu Trương Thiên Sư mà Mộc lão mô tả lại giống như một người bình thường, chỉ dựa vào hai điểm tóc ngắn và vóc dáng, anh vẫn chưa thể xác định trăm phần trăm.
"Nếu nói về đặc điểm, thì mỗi đời Trương Thiên Sư đều có một đặc điểm chung, đó là ngoại hình của Trương Thiên Sư trông không bao giờ quá năm mươi tuổi, dù cho tuổi thật của họ đã lên đến bảy tám mươi, nhưng ngoại hình vẫn mãi dừng lại ở độ tuổi năm mươi. Đây là đặc điểm rõ rệt nhất của các đời Trương Thiên Sư."
"Ngoại hình năm mươi tuổi!"
Nghe thấy câu này, trong mắt Tần Vũ lóe lên tia sáng. Chẳng phải nam tử mặc tây trang kia trông đúng là khoảng năm mươi tuổi hay sao? Cộng thêm vóc dáng mà Mộc lão mô tả, Tần Vũ hiện tại đã khẳng định, nam tử mặc tây trang kia chính là cựu Trương Thiên Sư.
"Thiên Sư phủ, xem ra ân oán của chúng ta phải để dành lần sau giải quyết một thể rồi." Tần Vũ thầm nghĩ trong lòng.
"Tần sư phó, sao vậy?" Mộc lão thấy Tần Vũ hơi ngẩn người, nghi hoặc hỏi.
"Ồ, không có gì, cảm ơn lời nhắc nhở của Mộc lão, vãn bối sau này sẽ lưu ý." Tần Vũ lắc đầu đáp.
"Tuy nhiên Tần sư phó cũng không cần quá lo lắng, Thiên Sư phủ tuy thực lực không yếu, nhưng cũng không phải là không có thế lực nào có thể chống lại. Giới huyền học vẫn còn không ít thế lực không hề kém cạnh Thiên Sư phủ. Nếu Tần sư phó có thể gia nhập những thế lực này, tôi tin rằng Thiên Sư phủ cũng không dám làm càn với cậu đâu."
"Thuyết khách, lôi kéo người!"
Mộc lão nói đến đây, trong lòng Tần Vũ đã hiểu rõ mục đích của ông ta. Đây là muốn thu nạp anh gia nhập vào thế lực nào đó, chỉ là không biết Mộc lão này thuộc thế lực nào?
"Tần sư phó, mục đích tôi đến lần này tôi sẽ nói thẳng luôn nhé." Mộc lão nhìn Tần Vũ bằng đôi mắt sáng quắc, "Tôi muốn mời Tần sư phó gia nhập tổ chức của chúng tôi, bởi vì tôi thấy với thiên phú và cảnh giới của Tần sư phó, đã đủ tư cách rồi."
"Tôi xin giới thiệu qua với Tần sư phó về tổ chức của chúng tôi. Thực ra tổ chức của chúng tôi đã tồn tại từ đầu thời Minh. Khi đó, mấy vị đại sư giới huyền học có cùng chí hướng đã thành lập nên một tổ chức để theo đuổi cảnh giới cao hơn, đây chính là tiền thân của tổ chức chúng tôi."
"Về sau, người trong tổ chức ngày càng nhiều, cuối cùng có đủ mười hai thành viên, vì vậy tên tổ chức của chúng tôi cuối cùng là Mười Hai Trưởng Lão Hội."
"Mười Hai Trưởng Lão Hội?" Trên mặt Tần Vũ lộ vẻ ngơ ngác. Mười Hai Trưởng Lão Hội này anh chưa từng nghe qua. Trước kia khi đàm đạo với Bao lão và Phàm lão về các môn phái tổ chức trong giới huyền học, anh cũng chưa từng nghe hai vị lão nhân này nhắc đến một tổ chức như vậy.
"Đúng vậy, gọi là Mười Hai Trưởng Lão Hội. Vì chỉ có mười hai thành viên nên người của giới huyền học bình thường đều không biết, mười hai vị trưởng lão cũng không phô trương thân phận ra bên ngoài, chỉ khi các ghế trưởng lão bị khuyết người mới cân nhắc tiếp nhận người mới vào."
"Tôn chỉ của tổ chức chúng tôi là các thành viên trong tổ chức cùng nhau theo đuổi cảnh giới tu luyện cao hơn. Mà Tần sư phó thiên phú trác tuyệt khiến người của tổ chức chúng tôi đều động lòng. Nếu Tần sư phó nguyện ý gia nhập, chúng tôi sẽ tăng thêm ghế trưởng lão thứ mười ba. Đây là điều từ khi thành lập tổ chức đến nay chưa từng có."
Thái độ của Mộc lão vô cùng chân thành, "Mười Hai Trưởng Lão Hội chúng tôi trải qua bao nhiêu năm cũng đã xuất hiện nhiều nhân vật lợi hại, cấp bậc tông sư cũng không ít. Cho nên, nếu Tần sư phó gia nhập Mười Hai Trưởng Lão Hội, cậu sẽ không cần phải lo lắng về sự trả thù của Thiên Sư phủ nữa, cựu Trương Thiên Sư sẽ có các trưởng lão trong trưởng lão đoàn ra tay đối phó."
"Mộc lão, tôi tin rằng người ưu tú trong giới huyền học không ít, hơn nữa người có cảnh giới cao hơn tôi cũng có, tại sao quý tổ chức lại chọn tôi?" Tần Vũ trầm ngâm một lát rồi hỏi.
"Tôn chỉ của tổ chức chúng tôi là để tu luyện, tu luyện đến cảnh giới cao hơn. Mà cảnh giới của một số người tuy hiện tại cao hơn Tần sư phó, nhưng tiềm năng lại không thể so sánh với cậu. Vì vậy, tổ chức muốn thu nạp Tần sư phó, trợ giúp cho cậu, dù là trên phương diện tu luyện hay các phương diện khác, mục đích duy nhất là để Tần sư phó đạt đến một tầm cao chưa từng có. Một niềm tin mà tổ chức chúng tôi đã giữ vững nhiều năm nay là: đối với những thành viên có tiềm năng, sẽ dồn toàn lực của cả tổ chức để hỗ trợ người đó."
"Điều kiện tốt như vậy, thế tôi cần phải trả giá những gì?" Tần Vũ híp mắt nhìn Mộc lão. Trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí, đối phương nguyện ý đưa ra lợi ích lớn như vậy, tất nhiên là có mục đích cầu cạnh.