Ở quầy, Fred Tinsley đang khuấy kem trong ly cà phê và nhìn thực đơn. Y không đói nhưng nhập gia thì phải tùy tục. Y không nghe được hai người đàn ông và người phụ nữ kia đang nói gì, nhưng cũng chẳng sao. Y không tới đây để nghe lỏm. Y chỉ muốn nhìn qua họ.
Người đàn ông nhỏ con là cựu cảnh sát ở Los Angeles, nhưng trông không giống lắm. Nhưng có lẽ Dan Hendricks đã bị đánh giá thấp cả đời. Tinsley sẽ không phạm sai lầm đó. Người đàn ông còn lại, Vaughn, có vẻ khỏe mạnh về thể chất và xuất thân từ quân đội, nhưng là kĩ thuật viên máy tính gì đó. Thủy quân dùng bàn phím từ bao giờ? Thế giới thật đáng buồn.
Charles là người duy nhất có tố chất. Cô ta từng giết người. Tinsley sẽ thích giết cô ta nhất. Y uống cà phê và tự hỏi mình sẽ làm gì nếu được lệnh giết họ. Tất cả phụ thuộc vào việc họ có thành công hay không. Mạng sống của họ phụ thuộc vào khả năng làm việc. Điều đó khiến Tinsley thấy buồn cười.
Đó thật sự là nhiệm vụ rất khác thường. Dù thế nào y cũng sẽ được trả tiền nên y có thể xem vở kịch tiếp diễn mà chẳng bị ảnh hưởng gì. Sự lạ lùng của nó hấp dẫn y và y tò mò xem vở kịch sẽ tiếp diễn ra sao. Trong lúc đó, y chỉ cần chờ đợi và quan sát.
Và tất nhiên, vẫn phải ghé qua chỗ bác sĩ. Y đã không gặp bà ấy kể từ một buổi tối cách đây mười năm. Y ngưỡng mộ công việc của bà ấy, dù không giống nghề của y, nhưng cũng đòi hỏi sự bình tĩnh và tính chuyên nghiệp trong những tình huống khác thường. Y tôn trọng điều đó và mong được gặp lại bà ấy.
Cô bồi bàn trở lại và y gọi một chiếc bánh kẹp cho xong chuyện. Cô ta đang phục vụ y thì người đàn ông nhỏ con rời đi. Tinsley không lo lắng về việc ông ta đi đâu. Chẳng có gì khác biệt.