Tiếng súng chát chúa vang lên trong bộ đàm. Titus đứng chống nạnh, nhìn vào chiếc bộ đàm như thể ông ta có thể thấy những gì đang diễn ra. Calista nhíu mày và cứ hỏi liên tục, “Chuyện gì đang xảy ra vậy? Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Không ai trả lời bà ta.
Thật khó để George kết nối mọi việc. Một số tay súng của Cold Harbor đã bị hạ. Một gã đang gào thét không ngớt mong được sống. Điên loạn. Ông mỉm cười u ám với chính mình. Jenn Charles và Dan Hendricks đã không cư xử nhẹ nhàng trong buổi tối định mệnh đó.
“Sẵn sàng.” Một giọng nói rõ ràng vượt qua sự bối rối.
Hai tiếng nổ đồng thời vang lên. Mặt Calista trắng nhợt.
“Lựu đạn.” Titus bắt đầu đi tới đi lui và chửi thề, khi cuộc chiến đã chuyển vào trong nhà.
Cold Harbor đang thua.
“Có ai đó khác ở đấy! Bắn chết nó đi! Bắn chết nó đi! Khốn…” Giọng nói bị cắt ngang bởi tiếng chảy ồng ộc. Sau đó không có thêm gì rõ ràng nữa.
“Tinsley.” Calista thì thầm với chính mình. “Ôi, Chúa ơi.” Bà ta lấy điện thoại ra và nhấn số điên loạn.
Titus chụp lấy cái bộ đàm và đòi người của ông ta báo cáo. “Tình trạng thế nào? Báo cáo! Hết!”
Titus bắt gặp ánh mắt George và không thích những gì ông ta nhìn thấy. Ông ta rút khẩu súng dự phòng của mình ra, ngắm nghía, rồi chĩa nó về phía mặt George.
“Không.” Calista nói.
Titus dừng lại và nhìn Calista chằm chằm. “Sao cơ?”
“Chúng ta có thể cần anh ta.”
“Kế hoạch là…”
“Kế hoạch là nhóm của anh lẽ ra phải được việc.” Calista cắt ngang. “Giờ tôi cần một kế hoạch mới.”