Sợi Dây Thừng Nghiệt Ngã

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 13 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36
Chương 36

❊ ❊ ❊

Gibson ngồi trên thành bồn tắm, đút cá ngừ đóng hộp cho Billy ăn. Hendricks không chịu tháo còng cho anh ấy, nên mọi chuyện chậm chạp và rối beng. Billy chưa đòi đi vệ sinh, nhưng Gibson không lạc quan lắm về những diễn biến tiếp theo. Billy đang cố gắng hợp tác, nhưng rõ ràng là vẫn sợ hãi và giận dữ. Bị còng tay vào bồn vệ sinh không giúp cho tâm trạng anh ấy khá hơn.

“Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ.” Billy nói.

“Phải, nhưng điều đó khiến tôi thành cha anh, và tôi chẳng thích thú gì việc đấy.”

Billy nở một nụ cười yếu ớt và chuyển sang nói chuyện nghiêm túc. “Họ có giết tôi không?”

“Họ sẽ phải giết tôi trước.”

“Phải chăng những giây hấp hối của anh là để giúp tôi thấy chết cũng không đến nỗi tệ?”

Lần này tới lượt Gibson mỉm cười yếu ớt. “Cũng đáng nghĩ nhỉ?”

Câu đùa xúi quẩy của anh chẳng giúp được mấy.

“Anh bạn, giúp tôi ra khỏi đây đi.”

“Tôi đang cố đây.”

“Vậy hả? Vậy thì cố hơn nữa đi được không? Nhìn tôi đi? Tôi đang bị còng tay vào một cái bồn vệ sinh khốn kiếp.”

Gibson đã không nói chuyện với Jenn hay Hendricks kể từ cuộc trao đổi ngắn giữa họ hồi sáng. Họ đều đã kiệt sức, nên nghỉ ngơi vài giờ có vẻ là điều khôn ngoan. Cứ nghĩ ngợi mãi về vụ sát hại Kirby Tate không giúp cho Hendricks dịu lại, và ít ra lần này Gibson có thể thông cảm với ông ta. Một chút thôi. Nhưng nếu Hendricks đụng tới Billy, thì họ sẽ phải lựa chọn. Kí ức về xà lim của Kirby Tate vẫn còn quá sống động với cả hai.

Nhưng cho tới giờ, Jenn và Hendricks vẫn đang bận rộn với Mike Rilling ở Washington DC. Có vẻ như George đã bị cảnh sát liên bang tạm giữ và họ đang cố gắng đạt được một thỏa thuận để cứu ông ta ra. Thông tin đổi lấy việc không bị truy tố.

Để tránh tất cả những chuyện đó, Gibson náu mình trong phòng ngủ của Ginny Musgrove. Gấu nhỏ đã dành phần lớn thời gian của cô ở đây. Anh ngồi xuống đối diện với cửa phòng ngủ và đọc thêm những ghi chú trong cuốn Hiệp hội nhẫn thần. Tìm kiếm chút manh mối về cha anh, nhưng cùng lúc sợ rằng mình sẽ tìm thấy. Phải chăng cha anh là người mà Gấu nhỏ đang cố trốn chạy? Phải chăng vì thế mà ông đã kết liễu đời mình? Gibson không biết anh có thể chấp nhận nổi một sự thật như thế không.

Gibson tìm hiểu khuôn mặt của Billy. Đôi mắt trẻ thơ của anh ấy, vết chân chim nhăn nheo trước tuổi, một món tóc muối tiêu trong mái tóc vàng không chải rối bù như ổ chuột. Không ai là hoàn hảo, nhưng khi nói tới Suzanne, Billy Casper là người hoàn hảo nhất có thể. Anh ấy đã chấp nhận mạo hiểm và rồi lại làm thế một lần nữa. Anh ấy đã chấp nhận để có thể tìm ra cô. Anh ấy đã chơi trò mạo hiểm đáng sợ khi tấn công mạng ACG. Gibson không có gì tương xứng với những việc đó trong đời anh và Billy vẫn nhún nhường.

“Tôi hỏi anh một câu được không?”

“Bắn đi.” Billy nói, ngả đầu lên gối.

“Anh và Suzanne nói chuyện trên mạng với nhau được bao lâu?”

“Gần một năm.”

“Khi nào thì cô ấy bắt đầu nói về việc bỏ trốn?”

“Ngay từ lúc đầu, anh bạn.”

“Tại sao?”

“Vì đứa bé. Tôi đã nói với anh rồi.”

“Không. Anh nói cô ấy không có vẻ gì có thai khi tới đây. Điều đó đồng nghĩa cô ấy mới chỉ có thai vài tháng. Vậy thì tại sao cô ấy lại muốn bỏ trốn trước đó?”

Billy nói anh ấy không biết và không thực sự nghĩ tới chuyện đó.

Gibson mở cuốn sách của Gấu nhỏ ra và đọc lại đoạn về trận bóng chày.

“Chuyện gì vậy?” Billy hỏi.

Tiếng một chiếc xe trên lối vào cắt ngang họ. Gibson đặt cuốn sách vào bồn rửa mặt và đứng lên nhìn ra ngoài qua cửa sổ tròn nhỏ của nhà vệ sinh. Billy mở to mắt nhìn anh.

Ánh đèn pha cực mạnh xé tan màn đêm đen kịt của cánh rừng. Gibson hét về phía bếp rằng họ có khách, nhưng Hendricks và Jenn đã lao ra rồi. Jenn tắt đèn khi cô lao ra. Cô thò đầu vào trong phòng tắm.

“Chúng ta có gì vậy?” Cô hỏi.

“Đèn pha. Đây có phải thỏa thuận của cô với FBI không?”

“Không.” Jenn nói. “Ở đây với anh ta. Báo động bất cứ điều gì anh thấy.”

Cô tắt đèn nhà vệ sinh và để họ lại trong bóng tối.

Một chiếc SUV đen lớn lừ lừ tiến qua hàng cây, rẽ một chút về bên trái, rồi dừng lại. Một chiếc SUV thứ hai, không bật đèn, đậu lại bên cạnh. Cùng nhau hai chiếc xe chắn mất lối vào nhà, dẫn ra con đường chính. Giống như một kẻ nhắc tuồng, Gibson kể lại mọi chuyện cho Jenn.

Đồng loạt, hai chiếc SUV bật đèn pha, chiếu ngập phía sau căn nhà với thứ ánh sáng trắng lóa mắt. Gibson phải quay mặt đi, nhưng anh kịp nhìn thấy ánh sáng xanh đỏ từ những chiếc xe nhấp nháy qua hàng cây. Rõ ràng đây không phải là một thỏa thuận.

Trong tiếng rung nhẹ của máy xe vừa tắt, họ lắng nghe những cánh cửa xe mở ra mà không đóng lại. Tiếng bước chân trên đá cuội. Anh liếc nhìn thận trọng qua khung cửa sổ. Hai bóng người tiến lại gần, bóng đổ thành những hình thù kì dị phía trước ánh đèn pha. Thêm nhiều người nữa ở đằng sau họ, cạnh những chiếc xe, nhưng anh không xác định được là bao nhiêu người.

Một giọng cắm cảu nói họ là FBI. Có khẩu âm vùng Kentucky trong giọng anh ta.

“Jenn Charles! Daniel Hendricks! Bước ra khỏi nhà. Chúng tôi có lệnh bắt.”

Một phút lặng lẽ trôi qua. Anh có thể nghe tiếng Jenn và Hendricks trao đổi vội vã với nhau. Billy đang đập đầu vào trong bồn cầu. Gibson cúi xuống và đặt tay vào sau đầu Billy, giữ cho anh ấy im lặng. Tay đặc vụ lại lớn tiếng gọi một lần nữa, nhắc lại chỉ thị.

Không còn nhẹ nhàng như trước nữa.

dày qua bàn họp cho Vaughn. Dòng chữ “Suzanne Lombard” được đánh máy gọn gàng dọc theo gáy hồ sơ và trên bìa. Bên trong, có một bài tổng quan về vụ mất tích của Suzanne Lombard và cuộc điều tra sau đó. Rất nhiều trong đó là các tài liệu, hì
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.