Sợi Dây Thừng Nghiệt Ngã

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Jenn mở hé cửa trước và lẻn ra ngoài hiên. Cô che mắt bằng tay. Những ngọn đèn khốn kiếp quá sáng. Hendricks đứng ngay trên bậc cửa, súng trong tay.

“Nằm xuống đất!” Tay đặc vụ hét. “Tay đan lại sau đầu.”

“Cho tôi coi giấy tờ.” Jenn hét trả.

“Hãy rời khỏi mái hiên đó, thưa cô, và chúng ta có thể nói chuyện.”

“Chỉ khi tôi đã thấy giấy tờ.”

Hai tay đặc vụ hội ý với nhau một lúc rồi từ từ bước lên. Người đi sau vạch áo vest ra và đặt tay vào thắt lưng. “Một tình huống mong manh” là điều mà những người hướng dẫn cho Jenn sẽ gọi khoảnh khắc này. Và họ có thói quen khó chịu, trở nên mất kiểm soát ngay cả với những chuyện nhỏ nhặt nhất.

Tay đặc vụ đi trước đeo một tấm thẻ trên sợi dây quanh cổ và vẫy nó về phía cô khi họ tới gần. Như thể cô có thể nhìn thấy từ đây vậy. Anh ta chỉ muốn cô chú ý vào nó chứ không phải cộng sự của anh ta, người đã lẻn sang bên phải phía sau anh ta. Có vẻ có người muốn làm ảo thuật gia, dụ cô nhìn vào tay anh ta trong khi người khác đang làm việc khác. Nếu tay đặc vụ kia rút súng ra, tầm nhìn của Jenn sẽ bị cản, và anh ta sẽ có lợi thế so với cô.

Mắt cô đã thích nghi được với luồng sáng, đủ để cô nhận ra ít nhất năm tay đặc vụ nữa đứng đằng sau những cánh cửa mở của hai chiếc SUV. Một tay đặc vụ khác đã di chuyển về phía trái của cô, bao vây cô ở khoảng cách gần ba mươi mét. Khoảng cách đó khiến anh ta trong tầm hiệu dụng của một khẩu súng ngắn. Anh ta sẽ muốn bắt đầu di chuyển để thu hẹp khoảng cách. Trừ khi những người phía sau có súng trường. Trong trường hợp đó, nếu chuyện này mất kiểm soát, căn nhà sẽ trở thành một trường bắn và họ sẽ là những mục tiêu quá dễ dàng.

Một tình thế rất mong manh.

Tay đặc vụ đi trước tiến tới chỗ chiếc xe của Gibson, vẫn đang đậu chắn chỗ cầu thang dẫn lên mái hiên. Anh ta muốn chỉ có cô và anh ta và giơ cao phù hiệu của anh ta lên cho cô thấy. Nếu nó là đồ giả, thì kẻ làm giả phải rất giỏi. Cô vỗ nhẹ vào sau chân mình và nghe Hendricks khẽ chửi thề.

“Được chưa?” Tay đặc vụ nói. “Giờ thì, cô là Jenn Charles đúng không?” Cô gật đầu.

“Dan Hendricks có ở đây với cô không? Anh ta có trong nhà không?”

Cô vừa mới gật đầu thì một ánh chớp kim loại khiến cô để ý. Áo khoác của tay đặc vụ mở ra trong phút chốc khi anh ta bỏ phù hiệu trở lại vào ngực. Đó là khẩu súng thứ hai của anh ta, màu của nó không đúng.

Jenn bước xuống các bậc thềm về phía tay đặc vụ, rút súng ra và di chuyển thật nhanh. Cô đã giơ súng lên ở bậc thềm thứ ba. Tay đặc vụ lúng túng rút súng ra và đứng yên. Súng của gã vẫn chĩa xuống mặt đất một cách vô ích khi mắt hắn gắn chặt vào mắt cô. Họ nhìn nhau chừng chừng qua nóc chiếc xe của Gibson.

Cộng sự của gã bước lên bên trái cô, cố tìm một góc tốt để chĩa súng vào cô. Cô bước một bước sang phải, đón gã. Nếu muốn, gã sẽ phải nổ súng qua nóc xe và góc bắn đó không tốt. Cô cầu nguyện là Hendricks yểm trợ cho cô và có tầm bắn rõ ràng. Những tay đặc vụ ở hai chiếc SUV giương súng trường lên và chĩa về phía căn nhà.

“Nói người của anh bình tĩnh lại.” Cô nói với tay đặc vụ đi đầu. “Vì anh sẽ bỏ lỡ mọi pha hành động ở đây nếu họ không làm thế.”

Gã gật đầu và nói vọng lại, yêu cầu họ ở yên chỗ của mình.

“Đây không phải lần đầu có người chĩa súng vào anh hả?”

Gã lắc đầu.

“Biết mà. Với hầu hết mọi người, ta chĩa súng vào ngực họ, là họ sợ phát khiếp. Nhưng anh thì không. Anh vẫn lạnh như băng. Tôi ngưỡng mộ điều đó đấy. Vậy sao anh không nói cho tôi biết thực ra anh là ai, bằng không thì đây là lần cuối anh được chĩa súng vào người đó.”

“Chúng tôi là FBI, thưa cô. Giờ hạ súng xuống đi.”

“Không, tôi thích khẩu súng này. Tôi từng bắn rồi, hay một khẩu giống như thế, từ khi tôi tám tuổi. Nên đừng giở trò.”

“FBI.” Gã nói một cách cứng đầu.

“Trong tay anh có phải là một khẩu Glock 23 không, anh đặc vụ?”

Tay đặc vụ nhìn xuống. Khi gã ngẩng lên, lần đầu tiên gã tỏ ra lo lắng.

“Không.” Cô trả lời thay cho gã. “Khẩu đó giống một khẩu Colt 1911 mạ Chromium[1].”

Tay đặc vụ gật đầu ủ rũ.

“Anh có biết ai lại xài 1911 mạ Chromium không? Những gã nhát gan nhưng lại thích tỏ ra hùng hổ. Còn anh có biết ai không xài không? Người của Cục. Chưa bao giờ và sẽ không bao giờ. Nên hãy nói lại cho tôi nghe xem anh là ai, và nếu anh lại nói FBI nữa, tôi sẽ xuyên một viên đạn vào cái phù hiệu đó như thể đục lỗ vé xe lửa đấy.”

❀ ❀ ❀

[1] * Chromium: một nguyên tố kim loại trong Bảng Tuần hoàn Các nguyên tố Hóa học.

dày qua bàn họp cho Vaughn. Dòng chữ “Suzanne Lombard” được đánh máy gọn gàng dọc theo gáy hồ sơ và trên bìa. Bên trong, có một bài tổng quan về vụ mất tích của Suzanne Lombard và cuộc điều tra sau đó. Rất nhiều trong đó là các tài liệu, hì
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.