George tỉnh dậy trên một chiếc ghế gỗ, đầu cúi xuống chiếc bàn kim loại thô. Cổ tay ông bị còng vào một thanh kim loại chắc chắn ở giữa bàn. Mặt bàn áp vào mặt ông lạnh ngắt, nhưng ông miễn cưỡng ngồi thẳng lên, và chiếc ghế rung chuyển như thể có người đã vặn ốc nó ra, cố tình làm cho chân ghế lung lay.
Không có gì nhiều trong phòng. Đây là một phòng thẩm vấn tiêu chuẩn khoảng hơn bảy mét vuông, sàn làm bằng bê tông xỉ than. Ánh đèn huỳnh quang lấp lóa khiến đầu George đau nhức, như thể một tay nha sĩ độc ác đang nhổ răng nanh của ông. Cổ họng ông ngạt và khô, còn lưng ông đau nhức và bầm dập. Dựa trên cơn đói hiện giờ, ông biết mình đã ngất đi ít nhất mười hai tiếng, tức là hiện giờ, coi nào? Sáng thứ Sáu rồi?
George nhìn chính mình trong chiếc gương lớn gắn trên tường. Ông vẫn ăn mặc khá chỉnh tề. Xương sườn ông đã không bị gãy khi tới đây. Xin cảm ơn, những vị chủ nhà hào hiệp. Cà vạt của ông nhăn nhúm và ông khó chịu vì không thể vuốt cho nó phẳng ra.
Một cánh cửa mở ra bên trái ông. Một người đàn ông bước vào và ngồi đối diện với George. Anh ta đặt một cái cốc và một bình nước lên bàn. Nước lạnh và hơi nước tỏa ra ở bên cạnh bình.
George nhìn nhanh người đàn ông. Anh ta là kiểu tay chân, gọn ghẽ trong bộ vest may sẵn. Họ nhìn nhau chằm chằm như hai người từng là bạn vô tình gặp lại nhau ở một góc đường. Đây là đoạn mà George lẽ ra phải hét lên căm phẫn, đòi luật sư, đưa ra những đe dọa khoa trương như “các người có biết tôi là ai không?”. Ông khát, nhưng ông không đòi được uống. Ông có nhiều câu hỏi, nhưng gã mặc bộ vest quá rẻ tiền này không thể trả lời những câu hỏi của ông.
“Liệu chúng ta có thể bỏ qua màn dạo đầu không? Titus có đây không?” George hất đầu về phía tấm gương trên tường.
Lần này, cặp lông mày của người đàn ông hơi nhíu lại. George nhìn lên tấm gương.
“Titus. Tất cả những trò dàn cảnh này có cần không?”
Cặp mắt người đàn ông chuyển xuống chiếc bàn, lắng nghe chỉ thị trong tai nghe. Anh ta đứng lên và rời phòng không nói một lời.
George chờ đợi.
Cánh cửa mở ra. Một người đàn ông thấp và vạm vỡ bước vào. Ông ta chỉ hơn George vài tuổi, nhưng những năm tháng đó đã là khoảng thời gian lăn lộn ở những nơi nhọc nhằn nhất trên Trái Đất. Mặt trời và hóa chất đã làm da ông ta sạm đen. Người đàn ông có khuôn mặt như một cuộn dây thép, những đường rãnh ăn sâu vào khuôn mặt đó dưới một mái đầu lưa thưa tóc màu tro. Một vết sẹo hằn rõ, chạy từ tai trái xuống hàm và biến mất dưới cổ áo ông ta. Một kỉ niệm từ Tikrit[1]. Tay trái ông ta đã mất ngón út và ngón đeo nhẫn. Người ta kể những câu chuyện khác nhau về việc ông ta đã bị bắn bao nhiêu lần, và George tin rằng Titus thích nghe kể như vậy. Đại tá Titus Stonewall Eskridge Jr., người sáng lập và giám đốc điều hành của Cold Harbor, vốn làm trong ngành kinh doanh tạo ra huyền thoại đây mà.
“George.” Titus ngồi xuống một cái ghế trống gần đó.
“Titus.”
Họ tôn trọng nhau. Những mối liên hệ của Eskridge với Lombard là từ nhiều thập niên trước. George từ đó đã không thích ông ta, và những điều ông nghe được sau đó không khiến ông đổi ý.
Cold Harbor là một nhà thầu quân sự tư nhân quy mô trung bình, đóng ở phía đông Mechanicsville, Virginia. Chỗ đó nổi tiếng bởi một trận chiến một chiều đặc biệt bẩn thỉu thời Nội chiến đã gây ra thương vong khủng khiếp cho lực lượng của Ulysses S. Grant[2]. Không bao giờ có thể cạnh tranh với những tay chơi lớn trong các hợp đồng quan trọng, nhưng Cold Harbor vẫn làm ăn tốt nhờ gây dựng danh tiếng là một hãng sẽ làm được việc - bất cứ việc gì.
Đôi khi sự tàn nhẫn chiến thắng quy mô.
Titus mỉm cười. “Được rồi, tôi phải biết. Làm sao anh biết tôi đã trở lại đây? Anh làm người của tôi hoảng sợ, Obi-Wan[3]. Có phải là một trong những cậu bé của tôi không? Phải chăng bọn nó đã nói khi lẽ ra phải lắng nghe?”
“Không.” George đáp. “Chỉ là may mà đoán trúng thôi.”
“Phép lịch sự của tôi đâu rồi? Anh hẳn phải khát lắm.” Titus nói và rót một cốc nước. Ông ta đẩy nó tới gần ngón tay George. “Có phải là một trong những cậu nhóc của tôi không?”
“Không. Thật đáng ngạc nhiên, chỉ là tôi không có nhiều kẻ thù lắm.”
“Tôi không phải kẻ thù của anh.” Titus nói.
“Từng không phải.” George sửa lại.
“Từng không phải.”
“Ai là người đóng góp lớn nhất cho các chiến dịch của Lombard ở Thượng viện?”
Titus không trả lời.
“Ai đã trao cho Cold Harbor những hợp đồng quốc phòng thay vì các nhà thầu quốc phòng tư nhân lớn như Blackwater và KBR? Có phải chuyện gì khó hiểu đâu. Nếu Lombard cần người làm chuyện chân tay, thì ông ta còn có thể gọi ai?”
“Ông đoán rằng vì thế tôi có mặt ở đây sao.” Titus nở nụ cười nhã nhặn kiểu bạn bè cũ. Chỉ như những người bạn cũ chuyện vãn với nhau. “Không tồi, George. Anh đã luôn là người sắc sảo. Không thực tế lắm, nhưng sắc sảo. Anh đã khiến một cậu nhóc của tôi phải vào viện.”
“Tôi tưởng mình đã đánh trượt.”
“Không, cậu ấy sẽ phải nói chuyện nghe rất buồn cười một thời gian dài. Anh đã không để mất phong độ dù ngồi sau bàn giấy.”
“Anh rộng lượng đấy, nhưng bởi chỉ một người của anh phải nhập viện và tôi đang bị khóa chặt vào cái bàn này, tôi hẳn phải cho rằng phong độ của tôi là đáng ngờ.”
“Tôi ngưỡng mộ một người đàn ông biết thừa nhận thất bại của mình.”
Titus đẩy cốc nước lại gần hơn. George không yêu cầu gỡ còng tay để ông uống nước. Ông cũng không liếm cốc nước như một con chó.
“Anh có nghĩ tới việc Lombard gọi cho anh thay vì FBI có nghĩa gì không?”
“Không quan tâm.” Titus nhún vai. “Gã đó sẽ thành tổng thống.”
“Trong trường hợp đó, anh sẽ kiếm được cả một tài sản lớn.” “Một tài sản lớn nữa.” Titus nói với nụ cười nham nhở. “Khối tài sản lớn đầu tiên đang thấy cô đơn.”
“Ông ta có ở đây không?”
“Phó Tổng thống hả? Với Đặc vụ Cảnh vệ vây quanh sao? Thôi nào.”
“Làm công bộc đôi khi cũng bất tiện.” George nói. “Tôi chưa bao giờ thấy thích.”
“Ông ta muốn gì?”
“Ông ta muốn làm tổng thống. Nhưng ngay lúc này ông ta rất muốn biết ông với Tập đoàn Tư vấn Abe đã làm gì.”
“Ý anh là sao?”
“Đừng.” Titus nói vẻ mệt mỏi. “Đừng chơi trò đó với tôi, George. Ý tôi là chuyện đó tới đâu rồi?”
❀ ❀ ❀
[1] * Tikrit: một thành phố ở Iraq.
[2] * Ulysses S. Grant (1822 - 1885): Tổng thống Hoa Kỳ. Ông từng là vị tướng chủ chốt của Quân đội Liên bang Miền Bắc trong cuộc Nội chiến Hoa Kỳ.
[3] *Một nhân vật trong bộ phim Chiến tranh Giữa Các vị sao. Nhân vật này được xây dựng dựa trên hình tượng một tướng quân Nhật Bản. George Abe lại là người Mỹ gốc Nhật.