Gần hai giờ sáng, chiếc Cherokee mới về tới trước cửa nhà nghỉ. Hendricks đã đi đâu đó sau bữa tối và vừa mới quay lại. Gibson đang ngồi trên giường, cố gắng lập biểu đồ cho vấn đề Wi-Fi trong thư viện. Anh lắng nghe khi Hendricks bước vào phòng và đóng sập cửa. Một lúc sau, cửa phòng lại mở ra, lần này đóng lại nhẹ nhàng hơn.
Gibson gác lại công việc và ra ngoài. Hendricks đang ngồi trên nắp chiếc Cherokee hút thuốc. Ông ta mặc chiếc quần dài tối màu và áo gió dù ngoài trời vẫn đang hơn 26 độ.
Trong cốp xe chẳng có gì. Hendricks chắc phải thấy chật chội lắm với từng ấy cái túi trong phòng.
“Anh không nói dối về cái thư viện,” Hendricks nói. “Chỉ có ba người mà theo dõi hết ba lối vào với mấy con phố gần đó sẽ rất khó khăn. Đấy là chưa nói làm sao để không bị phát hiện. Và còn chưa tính tới việc ngủ và chia ca.”
“Abe có thể cử thêm người không?”
“Có, nhưng chúng ta sẽ gặp phải vấn đề kia. Vây kín cái thư viện đó và chúng ta sẽ nổi bật như hạc giữa bầy gà. Và cảnh sát địa phương có thể không được việc lắm, nhưng tôi đảm bảo nếu cắm trại ở một thư viện thường xuyên có trẻ em lui tới, chúng ta gặp rắc rối lớn.”
“Vậy là ta tiêu thật rồi?”
“Không hẳn. Tôi đã đặt những máy quay theo dõi. Chúng là cảm ứng chuyển động nhưng tôi cũng có hình ảnh của cả ba cánh cửa. Không hoàn hảo, nhưng chúng ta sẽ có được khuôn mặt những ai ra vào. Nếu hắn có ra vào. Không có gì chắc cả.” Ông ta vẩy tàn thuốc vào rãnh thoát nước. “Mấy trò ảo thuật mạng của anh chắc chắn có ích.”
“Ảo thuật mạng?”
“Không phải vì thế mà anh có mặt ở đây sao?” “Hendricks, tôi hỏi ông một câu được không? Ông có làm kiểu công việc này ở Sở Cảnh sát Los Angeles không?”
“Tôi có tìm trẻ em mất tích không ư? Có chứ.”
“Ông có tìm được nhiều không?”
Hendricks nhìn anh. “Tôi mà trả lời là anh lại phải vào nhà vệ sinh đấy.”
“Quên đi.”
“Thường thì anh có bốn mươi tám tiếng. Sau đó, nếu anh tìm thấy đứa trẻ, nó đã chết rồi.”
“Vậy ông nghĩ có khả năng Suzanne còn sống không?” Hendricks châm một điếu thuốc nữa.
“Không.” Ông ta nói. “Cô bé đã chết lâu rồi. Tôi nghĩ kẻ thủ ác không biết hắn đã bắt ai. Tôi nghĩ hắn sợ mất mật khi phát hiện ra hắn đang có trong tay con gái một thượng nghị sĩ. Một khi hắn hiểu ra mức độ nghiêm trọng của tình hình, hắn giết cô ấy ngay rồi phi tang xác.”
Gibson rên rỉ. Anh không hề nhận ra mình đang rên cho tới khi Hendricks cắt ngang.
“Là anh hỏi tôi đấy nhé.”
“Tôi biết.” Gibson nói. “Vậy ông đang làm gì ở đây?”
“Đây là công việc của tôi.”
“Thôi nào.”
Hendricks thả điếu thuốc xuống, trượt xuống khỏi nắp xe và lấy gót chân di điếu thuốc.
“Chuyện này quan trọng với sếp. Nên nó quan trọng với tôi. Thêm nữa, và tôi chỉ nói thế thôi, tôi không quan tâm tới những kẻ ấu dâm. Và tôi đặc biệt không quan tâm tới những kẻ thông minh nghĩ mình khôn ngoan rồi gửi đi những bức ảnh khiêu khích về nạn nhân của mình. Vậy tôi làm gì ở đây ư? Tôi ở đây để giẫm chân lên cổ họng thằng cha đó. Và nhân thể, tại sao anh lại ở đây?”
“Phòng trường hợp cô ấy vẫn còn sống.”
Hendricks thôi nhăn mặt rồi trở nên vô cùng thành thật và nghiêm túc trong giây lát. “Anh sẽ không muốn làm thế đâu.”
“Làm gì?”
“Tin rằng cô ấy còn sống. Dù chỉ một giây.”
“Tại sao lại không?”
“Vì một khi bắt đầu, anh sẽ không ngừng lại được. Nghe tôi đi. Hi vọng giống như ung thư vậy. Một trong hai điều này sẽ xảy ra. Hoặc anh không bao giờ biết được sự thật, trong trường hợp đó, nó sẽ gặm nhấm tới xương tủy anh, cho tới khi chẳng còn lại gì. Tệ hơn, nếu anh biết được sự thật, thì anh sẽ lao qua kính chắn gió ở tốc độ 140 cây số một giờ, vì hi vọng nói với anh rằng, lái xe không thắt dây an toàn cũng không sao.”
“Vậy hãy giả định điều tồi tệ nhất.”
“Thời hạn bốn mươi tám tiếng đã kết thúc lâu lắm rồi. Nên hãy thắt lại dây an toàn đi. Tôi chỉ nói thế thôi. Hãy tìm một lí do khác để ở đây.” Nói xong, Hendricks đi vào phòng và đóng cửa, bỏ lại Gibson với những suy nghĩ của mình.
Trên nắp chiếc Cherokee là chiếc điện thoại di động mà Hendricks - người cựu cảnh sát đã bỏ quên. Gibson nhìn nó chằm chằm, tính toán xem anh có bao nhiêu thời gian. Ba mươi phút? Có lẽ là ít hơn. Có đáng để mạo hiểm không? Có, anh quyết định. Luôn có một kế hoạch B, ngay cả khi bạn không bao giờ cần tới.
Anh chụp lấy chiếc điện thoại và giam mình trong phòng. Anh kết nối nó với máy tính xách tay và khởi động chương trình. Mắt nhìn màn hình, tai lắng nghe tiếng cửa phòng Hendricks mở ra. Kết quả tệ nhất là Hendricks đi ra tìm điện thoại nhưng không thấy đâu và rồi sau đó, nó thần kì xuất hiện trở lại. Vậy thì Gibson chết chắc.
Hai mươi bảy phút sau, chiếc điện thoại đã trở lại chỗ mà Hendricks bỏ quên.
Ảo thuật mạng giỏi chưa?