Sợi Dây Thừng Nghiệt Ngã

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 13 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Hendricks còng tay Billy vào một bồn vệ sinh, cánh tay vòng qua đằng sau bồn tiểu như thể ông ta yêu mến nó lắm. Ông ta cảnh báo Billy rằng nếu làm ồn, ông ta sẽ ấn đầu Billy vào đó.

“Phải gọi thợ nước tới thì mới giúp cậu thoát ra được.”

Còn nếu không, lúc này Billy sẽ không hề hấn gì. Gibson cố tranh cãi rằng làm thế là không cần thiết, nhưng Hendricks không có tâm trạng làm chuyện nửa vời. “Anh cũng sắp sửa bị như thế rồi đấy.”

Gibson mang một cái gối trong phòng khách ra để Billy ngả lên đó. Billy nhận cái gối trong im lặng. Anh ấy đã không nói lời nào từ khi Gibson lao vào mình. Anh ấy chỉ trầm tư nhìn xuống sàn phòng tắm.

Gibson để Billy trong phòng tắm và vào gặp các cộng sự cũ của anh trong nhà bếp. Họ ngồi quanh bàn, nhìn nhau trừng trừng. Đó không phải là một cuộc đoàn tụ ấm áp. Nhưng cũng không ai chĩa súng vào anh, nên Gibson coi như hòa. Trong hai người, Jenn có vẻ thân thiện hơn. Trong khi đó, Hendricks mặt khó đăm đăm.

“Tại sao anh quay trở lại?” Cô hỏi Gibson.

“Tại sao các người xua tôi đi?”

“Tại sao?” Cô hỏi lại, giọng sắc lẻm.

“Tôi nghi ngờ.”

“Chuyện gì?”

“Các người. Và Tate. Không phải hắn.”

“Phải, giờ thì quá muộn rồi.” Hendricks tả lại việc họ đã quay lại đuổi theo con virus của Gibson ở nhà của Musgrove ra sao rồi tới khu nhà kho thế nào. Máu. Thi thể biến mất. Hendricks liếc nhìn qua hành lang về phía Billy. Gibson bắt gặp ánh mắt ông ta. Rõ ràng là Hendricks đang đánh giá Billy, cố xác định xem anh ấy có phải người đã giết Tate hay không.

“Không phải anh ấy.” Gibson nói.

“Không ư? Được rồi, vậy thì chỉ còn lại anh.”

“Ông nghĩ tôi giết Tate sao?”

“Anh tính phủ nhận là anh đã ở đó hả?”

“Không. Ông nghĩ là tôi giết anh ta sao?”

Hendricks nhìn anh chằm chằm, thật lâu và đầy giận dữ.

“Không. Chúng tôi không nghĩ vậy.” Jenn nói. “Nhưng chúng tôi cũng không có nhiều nghi can lắm.”

“Ngoài anh bạn của anh ở dưới kia.” Hendricks nói. “Người đã thừa nhận dẫn dụ chúng tôi khỏi đó với trò virus ở nhà Musgrove. Và trong khi chúng tôi đuổi hình bắt bóng ở nhà Musgrove, thì Kirby Tate bị giết. Nhưng anh, vì lẽ nào đó, lại nghĩ anh ta chẳng liên quan gì tới chuyện này.”

“Không phải anh ấy. Tôi thề đấy.” Gibson cố gắng hết sức để bảo vệ Billy và nói với họ gần như mọi chuyện anh biết. Billy đã mạo hiểm ra sao để giúp đỡ và bảo vệ Suzanne mười năm trước. Họ lắng nghe trong im lặng khi anh cho họ xem chiếc ba lô Hello Kitty và đổ hết đồ đạc trong đó ra bàn bếp. Hendricks xem kĩ chiếc mũ bóng chày. Gibson chưa sẵn sàng chia sẻ những suy nghĩ của anh về chiếc mũ. Anh nhìn Jenn cầm cuốn sách lên và lật qua nó.

“Những ghi chú này là sao?”

Gibson nhún vai. “Chuyện con gái mới lớn.”

“Được rồi, anh thực sự biết những gì về gã này?” Hendricks nói. “Anh ta có cái ba lô và chiếc mũ. Anh ta đã gửi hình tới ACG. Nên tôi tin rằng Suzanne đã ở đây. Nhưng chàng Romeo trong đó có bằng chứng nào cho thấy Suzanne đang mang thai không?”

Gibson cho họ xem bức ảnh. Hendricks có vẻ thờ ơ, nhưng Jenn nhìn chằm chằm bức ảnh trong khi đồng sự của cô tiếp tục cuộc thẩm vấn.

“Và anh ta có bằng chứng nào cho thấy cái thai không phải là của anh ta không?”

“Không.” Gibson nói.

“Hay bằng chứng rằng vụ Musgrove không phải là một vụ tự sát?”

“Không.”

Jenn hắng giọng. Hendricks quay sang nhìn cô, một cái nhìn Gibson không thể hiểu.

“Nhưng anh vẫn tin anh ta hả?” Hendricks nói. “Rằng anh ta đã giúp Suzanne vì sự tử tế. Giúp một cô gái mang thai con của một gã khác. Rồi có người tới đưa cô gái đi và giết hàng xóm của anh ta. Anh tin câu chuyện thần tiên đó, nhưng anh không tin rằng kẻ đã tấn công vào mạng ACG, dẫn dụ chúng ta đến đây, khiến chúng ta bắt Tate vì hắn đã bắt cóc em gái anh ta. Anh không tin rằng có khả năng anh ta liên quan tới bốn lít máu mà tôi phải lau dọn tối hôm qua sao?”

“Coi nào, Hendricks. Anh ấy có giống một gã máu lạnh bắn chết người khác tàn nhẫn như thế không?”

“Một kẻ như thế thì nhìn phải thế nào?”

“Không phải anh ấy.”

Môi Hendricks cong lên. “Hoặc là anh ta hoặc là anh. Anh ta thì tôi không chứng minh được, nhưng anh thì tôi biết anh đã ở đó.”

“Ông cũng ở đó vậy.” Gibson độp lại.

Hai người nhìn nhau trừng trừng. Gibson vẫn bất động như thế. Tình hình như vậy một lúc. Rồi Hendricks khịt mũi và quay mặt đi.

“George có nghĩ là tôi làm chuyện đó không?” Gibson hỏi. Jenn và Hendricks nhìn nhau.

“Sao?”

“Có nói cho anh ta về Meiji không?” Hendricks nói.

“Meiji là cái quái gì?”

Jenn ngồi một mình trong bếp, trong khi Hendricks chợp mắt lấy lại năng lượng ở phòng bên cạnh. Cô ghen tị với khả năng tạm quên đi mọi chuyện của ông ta. Cả hai người họ chỉ được ngủ không nhiều hơn một tiếng, suốt hai ngày qua, nhưng cô không thể nào nhắm mắt lại. Có quá nhiều biến và quá ít hằng số. Cô biết cô không còn giữ Hendricks bình tĩnh được lâu nữa. Bất chấp những nỗ lực của Gibson, Hendricks vẫn thích quy kết Billy Casper là người đã giết Tate, và cô khó mà nghĩ ra được một giả thuyết phản bác nào không liên quan tới Gibson.

Điện thoại của cô reo lên. Đó là Mike Rilling.

“Mike?”

“Jenn, phải cô không?”

“Chứ ai nữa?”

“Tôi không biết. Mọi chuyện đang thật điên rồ, cô có biết không?”

Mike nghe không ổn lắm. Đã luôn có chút gì đó yếu ớt trong anh ta, nhưng lúc này, anh ta đang nhặng xị như một cậu học trò mất vở bài tập.

“Sẽ ổn thôi. Anh có ở văn phòng không? Tại sao mọi điện thoại đều bị ngắt kết nối?”

Mike kể cô nghe.

“Ý anh là gì khi nói Tập đoàn Tư vấn Abe đã tẩu tán?”

“Ý tôi là nó đã tẩu tán. Dọn sạch chỉ sau một đêm.” Mike tả lại khung cảnh anh ta thấy ở văn phòng. “Văn phòng bị lột sạch sẽ.”

“George đâu?”

“Bị bắt rồi. FBI bắt ông ta. Thật lộn xộn.”

Vậy đó là FBI. Ít ra giờ cô biết tại sao George lại báo động. Nhưng phải chăng mật hiệu Meiji cũng có nghĩa là thu dọn văn phòng? Nếu thế thì với cô chuyện này rất mới.

“Họ giữ ông ấy ở đâu?”

“Tôi không chắc. Thật ra là không chắc chính George có biết không. Tôi vừa nói điện thoại với ông ấy.”

“Anh nói chuyện với ông ấy sao?” Jenn ngồi thẳng người lên.

“Phải, FBI để ông ấy gọi điện. Ông ấy nghe không ổn lắm. FBI muốn mọi thứ chúng ta có về Suzanne Lombard ngay hôm nay, không thì họ sẽ xử George.”

“Chúa ơi.”

“Ông ấy sẽ gọi lại cho tôi trong một giờ nữa. Chúng ta có những gì?”

Jenn đưa lưỡi qua răng, cân nhắc. “Anh có giấy bút ở đó không?”

dày qua bàn họp cho Vaughn. Dòng chữ “Suzanne Lombard” được đánh máy gọn gàng dọc theo gáy hồ sơ và trên bìa. Bên trong, có một bài tổng quan về vụ mất tích của Suzanne Lombard và cuộc điều tra sau đó. Rất nhiều trong đó là các tài liệu, hì
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.