Jenn và Hendricks bước ra khỏi xà lim của Tate để thấy ánh sáng mặt trời. Jenn kéo cửa cuốn xuống. Họ cởi bộ áo liền quần và mặt nạ trượt tuyết ra. Ở trong đó thật kinh khủng. Cả hai đổ mồ hôi như tắm. Cô thấy Hendricks mặc quần soóc, đi đôi giày Doc Martens và châm một điếu thuốc. Cô không thể kêu ca gì vì chính mình cũng đang mặc quần soóc và áo nịt thể thao. Trông họ chẳng lịch sự gì cả.
Cô trở lại phòng chỉ huy và lấy ra bốn chai nước từ thùng lạnh. Cô tìm một chỗ trong bóng râm, dựa lưng vào tường và trượt dần xuống đất. Khi Hendricks trở lại, cô đưa ông ta một chai nước.
“Mấy giờ rồi?” Ông ta hỏi.
“Ai quan tâm mấy giờ, hôm nay là ngày mấy rồi?”
Ông ta rút điện thoại ra khỏi túi sau và chĩa vào mặt cô.
“Khi nào mới tới thứ Năm?” cô hỏi.
Họ đã xử lí Tate được bốn ngày. Mọi chuyện thật chậm chạp và họ không nhất trí được với nhau là họ đã tiến được bao xa. Hendricks nghĩ mọi chuyện đang diễn tiến khá ổn, nhưng Jenn thì hơi ngạc nhiên là lại lâu như thế. Cô chờ đợi Tate khuất phục sớm hơn. Gã xâm hại trẻ em khốn nạn này cứng rắn hơn cô tưởng. Điều chắc chắn là Tate đã chấp nhận rằng tình thế của hắn là vô vọng. Hắn đã đi tới chỗ coi Jenn và Hendricks là chúa cứu thế của hắn. Ở thời điểm này, cuộc chơi của hắn là thừa nhận vừa đủ để họ hài lòng mà không tự buộc tội mình - một bước trung gian cơ bản. Hắn nói lòng vòng, nhưng cái vòng đó mỗi ngày lại nhỏ hơn.
Trong hai ngày đầu, hắn bám chặt vào câu chuyện cổ tích rằng hắn chưa bao giờ nghe nói tới Suzanne Lombard hay vụ bắt cóc cô. Đó là một lời dối trá ngu xuẩn và Hendricks đã dằn mặt Tate đủ để hắn từ bỏ lời nói dối đó vào thứ Ba. Họ đã buộc Tate kể lại toàn bộ câu chuyện. Tate có vẻ như là người theo dõi cuồng nhiệt vụ Suzanne Lombard và biết khá rõ câu chuyện. Nhưng tới giờ Tate vẫn chưa nói với họ bất cứ điều gì không có trong hồ sơ công khai và thề sống chết rằng hắn chẳng biết gì về việc tấn công mạng ACG.
“Hôm nay cô muốn tra tấn hắn tới mức nào?” Hendricks hỏi. “Hắn phải ăn và ngủ. Cơ thể hắn giờ không chịu nổi nữa.”
Jenn gật đầu. Hendricks có lí. Họ đang có nguy cơ làm Tate gục, nhưng không phải theo cách tốt. Cô cần phải cập nhật với George. Ông ấy sẽ không thích chuyện này. Calista đang hối thúc ông ấy phải có kết quả và càng ở đây lâu, họ càng có nguy cơ bị phát hiện. Nói nhẹ nhàng thì như thế chẳng hay chút nào. Không quan trọng là Tate đã làm gì. Nếu cô và Hendricks bị bắt gặp đang thẩm vấn Tate, họ sẽ ở tù một thời gian rất dài.
Điện thoại của Hendricks rung lên trong tay ông ta. Ông ta nhìn nó, ban đầu lấy làm khó hiểu, nhưng rồi tỏ ra rối trí và lo lắng.
“Chuyện gì vậy?” Cô hỏi.
“Đó là virus của Vaughn.”
“Có chuyện gì?”
“Nó vừa chết rồi.”