Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 1577 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
381 Thanh Tẩy 1

❊ ❊ ❊

Tại một khu rừng trên biên giới Ennit và Kovitan.

Bầu trời buổi chiều phía chân trời là màu vàng xám, ở giữa là màu đen tối, mây mù dày đặc, từng mảng mây đen cuồn cuộn chảy trôi.

Cuồng phong thổi qua lúc mạnh lúc yếu, làm biển cây rung lên ào ào.

Giữa biển rừng, một khu vườn hình vuông vức lặng lẽ đứng sừng sững. Khu vườn chỉ rộng vài chục mét, nhỏ nhắn tĩnh mịch, bên trong không một bóng người.

Trong vườn san sát những hàng bia mộ màu đen, ở giữa đứng sừng sững một tòa tháp nhọn màu đen, hình dáng giống như đầu bút chì.

Tòa tháp đen sì, trên bề mặt có những bức phù điêu nhân dạng dày đặc, xung quanh còn có hàng rào kim loại ngăn cách.

Phía bên phải dưới chân tháp, trên thảm cỏ xanh mướt, Gia Long và Phong Linh đang đứng bên tháp, ngửa đầu nhìn tòa tháp này.

Cả hai đều mặc đồ đen, chỉ có điều quần áo trên người Gia Long rõ ràng sạch sẽ gọn gàng hơn nhiều. Còn trên người Phong Linh thì rách rưới, trông có chút nhếch nhác.

Gia Long bước vào từ đoạn hàng rào bị gãy, vươn tay khẽ chạm lên bề mặt tòa tháp.

Cảm giác lạnh lẽo, hơi giống xúc cảm của gỗ, phía trên còn dính vài cái vỏ cứng giòn, chạm nhẹ một cái đã rơi ra một mảng lớn, bên dưới lộ ra một con sâu thịt béo ngậy màu vàng nhạt.

"Trông có vẻ rất cũ nát rồi. Ngươi chắc chắn là ở đây?" Gia Long quay đầu nhìn Phong Linh.

"Chắc chắn!" Phong Linh gật đầu thật mạnh. "Đây chính là một trong những cứ điểm mà ta biết, bọn họ không biết ta đã bị ngươi bắt, nên chắc là sẽ không chuyển đi đâu."

"Chính là bên dưới tòa tháp này?" Gia Long hỏi lại lần nữa.

"Chính là ở đây!"

Gia Long nheo mắt lại.

"Lùi lại."

Phong Linh khẽ rùng mình một cái, vội vàng lùi ra xa.

Vừa bước đi chưa tới mười mét, đã thấy nơi Gia Long đứng đột ngột tràn ra một mảng sương đen lớn.

Sương đen hóa thành Vụ Nha, xoay vòng lao vút lên, phát ra vô số tiếng kêu gào chói tai.

Hàng trăm con Vụ Nha tụ lại thành một khối, từ phía trên ầm ầm nện xuống dưới, giống như một chiếc búa sắt màu đen.

Bùm!!!

Trong một tiếng va chạm trầm đục, mặt đất bên phải tòa tháp lập tức lõm xuống hoàn toàn. Phạm vi hơn mười mét vuông xung quanh đều bị nện lún sâu vài mét. Một cái hố khổng lồ đường kính hơn mười mét xuất hiện bên cạnh tòa tháp.

"Đi mau!!"

Một giọng nói sắc nhọn không phân nam nữ truyền ra từ dưới đất, bốn bóng người xông phá bùn đất mặt đất, bắn vút ra xung quanh như mũi tên.

Gia Long hừ lạnh một tiếng, lại là hàng trăm con Vụ Nha hóa thành một dòng suối đen, cấp tốc quấn lấy bao vây bốn người lại. Tại chỗ, lấy hắn làm trung tâm, vẽ thành một vòng tròn lớn.

Tốc độ của Vụ Nha kinh người, gần như mang theo tàn ảnh, trong nháy mắt đã hoàn toàn ép bốn bóng đen lùi lại.

Bốn bóng người này đều khoác áo choàng đen, kẻ dẫn đầu vóc dáng không phân biệt được nam nữ, chỉ thấy gầy gò.

"Ngươi là người phương nào!?" Cảm nhận được dao động lực trường mạnh mẽ bao vây xung quanh, kẻ cầm đầu áo đen phát ra giọng hỏi đầy sắc nhọn, nhìn chằm chằm Gia Long. "Ngươi biết đây là nơi nào không? Đây là một trong những cứ điểm của Hắc Thiên Xã! Ngươi lại dám tập kích cứ điểm của bổn xã! Không muốn sống nữa sao!?"

"Chính là tìm các ngươi Hắc Thiên Xã!" Gia Long cười lạnh, tay phải vung lên.

Trong tiếng kêu gào quái dị, luồng Vụ Nha lớn ầm ầm lao tới, trực tiếp nhấn chìm bốn người. Chỉ có bốn người. Trong đó một kẻ là Thiếu tướng tam hình, hai kẻ còn lại chỉ là cấp Hiệu, quá yếu.

Bốn người vừa mới triệu ra Đồ Đằng, một đầu cự tượng đen, hai con cự điểu màu vàng sẫm. Có lẽ còn có Đồ Đằng khác chưa kịp phóng ra toàn bộ, đã hoàn toàn bị nhấn chìm vào trong dòng lũ Vụ Nha. Ngay cả tiếng thảm thiết cũng không kịp phát ra.

Sau khi dòng lũ Vụ Nha quét qua, đủ mười mấy giây sau mới lại lộ ra tình trạng của bốn người.

Bốn kẻ áo đen đã hoàn toàn biến thành bốn bộ hài cốt, toàn bộ da thịt như bị thứ gì đó ăn mòn sạch sẽ, chỉ còn lại những bộ xương trắng hếu sạch bong.

Một tiếng loảng xoảng giòn giã vang lên, bốn bộ hài cốt đồng thời đổ sụp xuống đất.

Đồ Đằng của bọn họ cũng bị nhấn chìm trong dòng lũ Vụ Nha trong nháy mắt, chỉ có cự tượng phát ra tiếng rống dài, ngay sau đó biến thành một bộ xương voi khổng lồ, ầm ầm đổ sập.

Gia Long nâng chiếc đồng hồ bỏ túi trên tay lên, thu hồi tất cả Vụ Nha sương đen vào trong, nhìn thoáng qua người và Đồ Đằng trên mặt đất.

Sau đó lại nhìn tiềm năng điểm tăng lên trong thuộc tính lan của mình, lập tức lộ ra vẻ hài lòng.

"Đi thôi, cứ điểm tiếp theo."

Hắn đi trước về phía ngoài bìa rừng.

Phong Linh lộ ra một tia cười khổ, vội vàng đuổi theo, bóng dáng hai người nhanh chóng biến mất trong cánh rừng gần đó.

---❊ ❖ ❊---

Trong rừng cây thân gỗ màu vàng nhạt.

Từng đợt sương đen tựa như rắn, không ngừng tìm kiếm trong rừng, chốc chốc hóa thành hình thái quạ, chốc chốc lại hóa thành sương đen, lúc ẩn lúc hiện.

Một chú chim nhỏ màu đỏ trên đầu mọc bướu thịt, vừa bay xuống đậu trên một cành cây, liền bị sương đen lướt qua. Lông của chim đỏ nhanh chóng rụng xuống hóa thành tro đen, lộ ra cơ bắp và da thịt đỏ tươi bên dưới, rất nhanh, da thịt cũng nhanh chóng khô héo xuống, không tới vài giây, liền chỉ còn lại một bộ hài cốt chim nhỏ, từ trên cành cây "bạch" một tiếng rơi xuống.

Phong Linh ở phía dưới lộ ra vẻ cười khổ trên mặt.

Ầm!!

Không xa phía trước, trong một đợt chấn động dữ dội, cả mảng rừng lớn bị chặt đỗ, "loảng xoảng" từng cây từng cây đổ xuống. Giữa các lá cây phát ra tiếng ma sát "soàn soạt".

Một đạo bạch quang bắn vút ra, hóa thành một vòng quang luân bạc trên không trung khu rừng. Quang luân co rút trong nháy mắt, đang định biến mất.

Xèo!!

Phía dưới, một đạo gai nhọn màu đen xông thẳng lên trời, nện mạnh vào vòng quang luân bạc. Ngay sau đó, là đạo thứ hai, thứ ba, thứ tư....

Gai nhọn màu đen dày đặc ầm ầm xông ra, đâm trúng chính xác vòng quang luân bạc giữa không trung. Cuối cùng, vòng quang luân không ngừng run rẩy lên.

"Phong Linh! Ngươi không chết tử tế đâu!!!" Một giọng lão bà phẫn nộ truyền từ không trung ra.

Trong vô thanh vô tức, quang luân hoàn toàn tan biến, hóa thành những đốm sáng bạc dày đặc, bay lả tả rơi xuống, tựa như hạt mưa.

Những cái gai nhọn nhô ra kia lập tức mềm nhũn vặn vẹo, hóa thành từng đợt sương đen, bay ngược trở lại khu rừng phía dưới.

Rất nhanh, trong tiếng bước chân bình tĩnh, Gia Long đi ra từ rừng rậm, trong tay hắn nhẹ nhàng nắm chiếc đồng hồ bỏ túi Vụ Nha Trận.

"Các ngươi quen nhau à?" Hắn nhìn Phong Linh đang đợi bên ngoài.

Người sau gật đầu.

"Còn tiếp tục không?"

"Hai kẻ trốn thoát lúc trước vẫn chưa bắt được nha." Gia Long thản nhiên nói. "Ngươi có gợi ý gì không?"

"Không còn cách nào, bọn họ ngang hàng với ta, chỉ là được ta mời tới thôi." Phong Linh xòe tay biểu thị mình bất lực. "Ngươi lãng phí quá nhiều thời gian trong thư viện kia rồi, bọn họ sớm đã chạy xa rồi."

"Vậy thì mục tiêu tiếp theo." Gia Long gật đầu, tiếp tục bước về phía cánh rừng bên ngoài.

"Chỉ có thể tìm những cứ điểm gần đây thôi, số còn lại chắc chắn đều đã nhận được tin tức mà rút lui rồi, chúng ta chỉ có thể tranh thủ chặn lại lúc bọn họ chưa rời đi." Phong Linh nhắc nhở.

"Ngươi dẫn đường."

---❊ ❖ ❊---

Trong ba ngày tiếp theo. Gia Long và Phong Linh dưới sự dẫn đường từng lần một, đã nhanh chóng tập kích bảy cứ điểm.

Tất cả đều là cứ điểm ẩn mật của Hắc Thiên Xã, giết chết hơn hai mươi thành viên Hắc Thiên Xã. Trong đó có bốn thành viên tinh nhuệ cấp bậc từ Thiếu tướng trở lên.

Bọn họ trực tiếp bước vào khu vực biên giới nước Ennit, nhanh chóng băng qua những vùng hoang dã và biển rừng rộng lớn.

Nhưng sau đó, các cứ điểm lân cận đều rút lui, tránh né phạm vi săn giết của bọn họ. Rõ ràng phía Hắc Thiên Xã cuối cùng đã phản ứng lại, xác định được phương vị đại khái của bọn họ.

Sau nhiều lần tập kích không có kết quả, Gia Long dứt khoát để Phong Linh dẫn đường, xuyên qua toàn bộ biển rừng, thâm nhập vào khu vực thị trấn trong nội địa Ennit. Bắt đầu liên tiếp thanh tẩy các cứ điểm trong khu vực thị trấn của con người.

---❊ ❖ ❊---

Tại một nơi gần thị trấn của Ennit, trong một rừng cây bạch dương nhỏ.

Những thân cây trắng cao sừng sững từng cây một. Dưới đất là bãi cỏ xanh mướt, xen lẫn chút hoa nhỏ màu trắng, vài con bướm trắng bay lượn giữa những đóa hoa nhỏ.

"An Sắt Nhi, mục tiêu vẫn chưa ra sao?"

Trong rừng đang đứng ba người mặc áo choàng đen. Bọn họ lặng lẽ nhìn chằm chằm một con đường nhỏ nơi thôn quê ngoài rừng.

"Vẫn chưa." Giọng nói của một người phụ nữ truyền ra từ kẻ áo đen đứng trước nhất. Nàng vén mũ trùm đầu lên, lộ ra một khuôn mặt bình thường hơi mập. "Tại sao chúng ta nhất định phải xử tử Na Duy Khắc? Không thể đổi một cách khác sao?"

"Ngươi muốn cách gì?" Người đàn ông nói chuyện trước đó lộ ra một tia mỉa mai nhẹ. "Na Duy Khắc cản trở hành động của phân bộ chúng ta, điều này đã định sẵn vận mệnh tiếp theo của hắn rồi. Mà chúng ta nên cảm thấy may mắn, vì mình đang đứng về phía người phán quyết vận mệnh."

"Đừng giữ những suy nghĩ ngây thơ này nữa, An Sắt Nhi." Người cuối cùng không mặn không nhạt lên tiếng. Giọng nói khàn khàn, nghe không ra tuổi tác.

An Sắt Nhi thực ra không hề muốn gia nhập phân bộ Hắc Thiên Xã, nhưng nàng không còn lựa chọn nào khác, chồng nàng đã chọn gia nhập, vì sự hài hòa thống nhất của gia đình. Nàng cũng đành phải chọn gia nhập theo.

Nhưng không lâu sau đó, chồng nàng đã bị giết trong một lần quái vật tập kích. Thế là lại chỉ còn lại một mình nàng cô độc.

Cấp trên phân nàng vào tổ này.

Nàng không thích hai người trong tổ, một kẻ tàn nhẫn biến thái, kẻ kia ích kỷ lại quá thù dai, nhưng nàng đã không còn đường lui, sau khi gia nhập Hắc Thiên Xã, nàng cũng đã làm không ít chuyện sai trái, nhưng vẫn chỉ có thể bàng hoàng tiếp tục tiến về phía trước.

Bây giờ, lại vì một chuyện nhỏ mà phải ám sát người bạn già đã cùng làm việc nhiều năm.

An Sắt Nhi cảm thấy mình ngày càng ghê tởm cuộc sống như thế này.

"Nghe nói khu vực biên giới xuất hiện một kẻ hung ác chuyên săn giết cứ điểm. Cấp trên đã rất coi trọng, thành lập tổ chuyên án, mật danh Săn Giết Vụ Nha. Một kẻ cấp Tướng ở phân bộ chúng ta cũng bị điều đi rồi. Các ngươi có biết không?" Kẻ áo đen giọng khàn khàn thấp giọng tán gẫu.

"Khu vực biên giới nhiều cứ điểm đều rút rồi, bảo sao gần đây nhân thủ phân bộ sung túc hơn hẳn, hóa ra là hủy bỏ nhiều cứ điểm như vậy." Kẻ khác ngạc nhiên nói, "Tình hình bây giờ thế nào rồi, vậy mà còn có người đối đầu với tổng bộ mà sống được tới giờ?"

"Phải đó, kẻ đó rất lợi hại! Nghe nói là vì bị người bên trên vây giết tập kích nên bị chọc giận. Lúc đó liền bắt một thành viên tinh nhuệ của tổng bộ, đi khắp nơi săn giết cứ điểm để trả thù." Người đàn ông giọng khàn tặc lưỡi cảm thán, "Tổng bộ tuy thành lập tổ săn giết, nhưng vẫn không dám xuất động, bây giờ cứ rút lui mãi."

"Vậy chẳng phải giống với Huyết Tháp, Thanh Long Kiếm Sĩ của vương thất sao? Lần trước hành động vây giết Huyết Tháp nghe nói cũng thất bại rồi." Người kia phụ họa cảm thán.

"Dù sao ta nhận được tin từ biểu huynh, từ trấn Masonder về phía nam, qua cầu Phong Diệp chính là khu vực săn giết khả nghi của Vụ Nha, không có việc gì thì ngàn vạn lần đừng qua đó. Nếu không hậu quả khó lường."

Hai người lẩm bẩm tán gẫu nửa ngày, rất nhanh, trên con đường nhỏ ngoài rừng lập tức xuất hiện tiếng vó ngựa dày đặc.

Ba người lập tức đều yên lặng, ẩn nấp trong rừng cây.

Chưa đợi ngựa trên đường nhỏ xuất hiện, phía sau từ xa đột nhiên truyền đến một tiếng nổ trầm đục.

Bùm!!!

Mặt đất tựa như cái đe sắt dưới búa tạ, bị nện mạnh một cái, gần như muốn nhảy lên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:374
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.