"Chi tiết thế sao? Thứ này có thể dò ra Đồ Đằng Chi Quang?" Gia Long ngạc nhiên.
"Tất nhiên, Đồ Đằng Chi Quang mới là chủ yếu chứ." Phong Linh giải thích, "Nguyên lý của thứ này khá phức tạp, cậu chỉ cần biết, nó có thể tiến hành dò xét thực tế đối thủ, sau đó so sánh với tầng thứ của bản thân. Dĩ nhiên, người khác nhau nhập dữ liệu thực lực bản thân vào đó khác nhau, cho nên tình huống xảy ra cũng khác nhau."
Gia Long gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
"Vừa hay, chúng ta đi kiểm tra tác dụng cụ thể của thứ này xem sao."
"Đừng vội."
Phong Linh đột nhiên gọi Gia Long lại.
"Thứ này cần một câu khởi động mới có thể phát huy tác dụng dò xét."
"Câu khởi động?"
"Tất nhiên, cậu không biết à? Loại công cụ dạng bí bảo đặt làm riêng này đều phải có câu khởi động, nếu không bất cứ ai cầm đi cũng dùng được thì chẳng phải quá lỗ sao?" Phong Linh giơ ngón trỏ lên lắc lắc nói.
"Vậy câu khởi động là gì?" Gia Long hiểu chuyện gật đầu.
"Khởi động đi! Phong Linh Chi Nộ!!"
Phong Linh đột ngột giơ hai tay lên, Ha! Ha! Ha! cười lớn ba tiếng.
"..."
Lạnh ngắt.
Dường như cảm nhận được ánh mắt ngày càng khó coi của Gia Long, Phong Linh ngượng ngùng hạ tay xuống.
"Được rồi được rồi, đúng là gã đàn ông không có khiếu hài hước, bảo sao đẹp trai thế mà vẫn không có bạn gái."
"Câu khởi động thật sự là Đảo Ảnh đi, Ma Kính."
Lời vừa dứt, giáp vai trên vai Phong Linh lập tức sáng lên một tia hồng quang, sau đó nhanh chóng lịm đi.
"Chính là như vậy."
Gia Long lúc này mới thu hồi ánh nhìn.
"Được rồi, đi cứ điểm tiếp theo xem hiệu quả của thứ này."
"Không thành vấn đề!"
Cách lưu vực sông Hồng hàng ngàn cây số, trong một sơn cốc nọ.
Trời xám xịt một mảng, không có ánh mặt trời, chỉ có những đám mây trắng lớn che khuất cả bầu trời.
Trong sơn cốc đầy rẫy các loại thực vật thân quyết màu xanh, mảng lớn mảng lớn, có cao có thấp, giống như cây cối bao phủ khắp sơn cốc.
Giữa đám quyết này lượn lờ làn sương trắng nhạt, bao phủ toàn bộ sơn cốc khiến vạn vật đều bị một tầng sương trắng mờ ảo che phủ, tựa như nhìn qua lớp kính phủ hơi nước.
Miệng cốc tựa như một cái chậu nhỏ, xung quanh là những quả đồi màu xanh nhô lên.
Tại cửa vào, là một rừng cây quyết nhỏ.
Hai luồng sương đen nhanh chóng bay ra khỏi rừng cây, chậm rãi hạ xuống cửa sơn cốc bên ngoài rừng, hóa thành hai bóng người mặc đồ đen.
Sương đen tan đi, Gia Long nhìn từ xa vào trong sơn cốc, xuyên qua màn sương mờ ảo, có thể thấy trong cốc có rất nhiều khối đá trôi nổi.
To to nhỏ nhỏ, từng khối đá xám trắng lẳng lặng lơ lửng giữa không trung trong sơn cốc, tựa như phía dưới có vật gì đó chống đỡ.
Khối đá lớn nhất dài rộng tới hơn mười mét, bên trên còn mọc một cái cây nhỏ, và một thảm cỏ nhỏ.
"Lộ trình của chúng ta có phải sai rồi không? Tìm ba nơi rồi mà không thấy người?" Phong Linh nghi ngờ hỏi, đi từ sau lưng Gia Long lên.
"Không phải, lộ trình không có vấn đề, mà là gần đây dường như xảy ra chuyện gì đó, những cứ điểm kia đều trống không." Gia Long thản nhiên trả lời.
Hai người vai trái đều đeo giáp vai Ma Kính. Giáp vai màu xanh nhạt trông giống như ngọc thạch dễ vỡ, đẹp vô cùng.
"Cứ điểm này là cái lớn nhất ở gần đây, cứ thế đi vào sao?" Phong Linh nhìn Gia Long.
Gia Long im lặng, ngồi xổm xuống đưa tay quệt vào bùn đất trên mặt đất.
"Có người tới qua, ngay trong vòng mười phút trước." Hắn thản nhiên nói. "Mùi vị này, e là những người bạn luôn bám đuôi chúng ta."
"Vậy chúng ta làm sao bây giờ?" Phong Linh nhíu mày, "Rút lui hay vào trong?"
Khóe miệng Gia Long hiện lên một tia cười lạnh lẽo.
"Đã tới rồi, trước tiên tặng cho những người bạn của chúng ta một món quà gặp mặt vậy."
Hư ảnh của Bát Thủ Long từ từ hiện ra sau lưng hắn.
Sâu trong sơn cốc.
Hai nhóm người một đen một xanh đang đối chọi nhau.
Nhóm mặc đồ đen rõ ràng là người của Hắc Thiên Xã, bọn họ đeo mặt nạ đen kịt, không giống với bộ phận trước kia, những người này toàn thân quấn quanh hắc khí, trông có vẻ hơi quỷ dị.
Người dẫn đầu phía trước nhất là một kẻ mặc hắc bào đeo mặt nạ trắng, trên mặt nạ của hắn chỉ có những đường nét màu đỏ nơi mắt và miệng, hơn nữa vô cùng giản lược, chính là ký hiệu khuôn mặt cười ba hình cung. Mang lại cho người ta cảm giác quỷ khí âm u.
Đối diện với bọn họ là một nhóm người mặc khải giáp màu lam băng. Tổng cộng có bốn người, từng người một ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm phía đối diện. Đứng phía trước nhất là một nữ tử buộc đuôi ngựa màu nâu, không có ngực phẳng.
Nàng cầm trong tay một cây roi dài màu nâu, phần đầu roi cắm vào bùn đất, như vật sống vẫn đang không ngừng uốn éo.
Giữa hai nhóm nhân mã, cắm ngược một cây Hoàng Kim Quyền Trượng.
Phía trên quyền trượng là những vòng tròn nhỏ xếp tầng tầng lớp lớp, phía dưới cắm chéo vào một khối đá trắng, điều kỳ dị là xung quanh quyền trượng lại được bao phủ một lớp băng mỏng.
"Hắc Thiên Xã, các người có phải đã vượt giới hạn rồi không? Tay vươn quá dài rồi đấy." Nữ tử đuôi ngựa giọng điệu lạnh lùng, cố nén giận dữ, nhìn chằm chằm đám người Hắc Thiên Xã đối diện.
"Hoàng Kim Quyền Trượng là do chúng tôi phát hiện trước, Giải Phóng Ngữ cũng là chúng tôi giải mã ra trước. Dựa vào đâu mà nó phải thuộc về các người?"
"Ai phát hiện trước không quan trọng, quan trọng là các người phát hiện bí bảo trên địa bàn của chúng tôi." Giọng nói sắc nhọn của kẻ mặt nạ trắng nghe thật chói tai.
Trong mắt nữ tử thoáng hiện lên vẻ uất ức. "Vậy Giải Phóng Ngữ thì sao? Giải Phóng Ngữ là do chúng tôi tự giải mã ra, dựa vào cái gì phải giao cho các người!?"
Bọn họ vất vả cực nhọc ở đây tiêu tốn tài nguyên, bảo thạch. Mất mấy ngày trời mới giải mã được Giải Phóng Ngữ của Hoàng Kim Quyền Trượng, đang định tìm cách lấy nó ra khỏi tảng đá, đúng lúc này người của Hắc Thiên Xã xuất hiện, nói rằng bí bảo này là của người thuộc phe bọn họ để lại trước kia, chỉ là quên mất Giải Phóng Ngữ.
Bọn họ kiêng dè uy thế của đối phương, định rút lui, nhưng đối phương lại không cho phép họ rời đi, bắt họ phải giao Giải Phóng Ngữ ra. Thế là cục diện lập tức bế tắc.
Trước kia bọn họ cũng từng nghe nói người của Hắc Thiên Xã ngang ngược mạnh mẽ thế nào, cứ tưởng chỉ là tin đồn, không ngờ gặp thực tế mới biết tình hình thực tế vượt xa lời đồn.
Là một trong những tổng đội trưởng của thế lực địa phương Băng Bảo, trong lòng nữ tử đuôi ngựa nghẹn một bụng lửa, thực lực của họ mạnh hơn đối phương, hai Đồ Đằng Sư loại ba, hai tinh anh loại hai. Mà Hắc Thiên Xã đối diện chỉ có một loại ba, còn lại đều là loại hai.
Nhưng thế lực đại diện bởi thân phận, lại khiến bọn họ hoàn toàn không dám manh động, trái lại còn bị đối phương áp chế.
Rõ ràng mình mạnh hơn đối phương, vậy mà còn phải chịu sự kiềm tỏa của đối phương, điều này khiến bốn người Băng Bảo trong lòng đều uất ức. Tuy chỉ là một bản sao bí bảo, nhưng đối với Băng Bảo mà nói cũng vô cùng quan trọng. Trong loạn thế này, mỗi một phần sức mạnh đều quý giá, huống chi là bí bảo.
"Câu cuối, để lại mật ngữ, các người có thể cút được rồi." Kẻ mặt nạ trắng lạnh lùng nói.
Nữ tử đuôi ngựa nghiến chặt răng, nhìn chằm chằm đối phương.
Nàng không dám ra tay, một khi ra tay, rất có thể sẽ liên lụy đến toàn bộ Băng Bảo, toàn bộ Băng Bảo có thể sẽ phải chịu tai họa diệt vong.
Đột nhiên kẻ mặt nạ trắng đối diện nhìn về phía một vách núi khác.
"Các người cũng vậy, cút mau, đừng để ta nhìn thấy các người lần nữa, nếu không đừng trách ta không nể tình."
Vách núi kia đột nhiên vặn vẹo một cái, thế mà hiện ra ba người đàn ông ăn mặc khác nhau. Bọn họ mặc trang phục thợ săn, trông vô cùng tháo vát.
Người đàn ông vạm vỡ phía trước sắc mặt hơi biến đổi.
"Bạch Quỷ đại nhân, chúng tôi cũng là phụng mệnh tộc trưởng..."
"Đừng lấy Hắc Hổ Vương ra ép ta." Giọng kẻ mặt nạ trắng lạnh lùng.
"Bạch Quỷ đại nhân..."
Á!!
Đột nhiên một người đàn ông bên cạnh hắn thét lên, toàn thân nhanh chóng teo tóp lại, cơ bắp da dẻ đều khô héo với tốc độ mắt thường có thể thấy được, tựa như quả bóng bị xì hơi, rất nhanh chỉ còn lại một tấm da chảy xệ xuống, rơi trên mặt đất.
Hai kẻ còn lại bị giật mình, vội vàng lùi ra xa, ánh mắt kinh hãi quét nhìn xung quanh.
Bạch Quỷ cười nhọn hoắt.
"Đây chính là kết cục của việc không nghe lời, ta là nể mặt Hắc Hổ Vương mới giữ mạng cho các ngươi, thật sự tưởng mình là nhân vật gì sao?"
Hai người trong lòng khí lạnh bốc lên, tuy chỉ là một Đồ Đằng Sư loại một, nhưng bị giết chết một cách im hơi lặng tiếng như vậy thật sự khiến người ta kinh sợ.
Người của Hắc Hổ Vương và người của Băng Bảo đều không dám nói thêm lời nào,phân biệt đều trầm mặc xuống (đều im lặng xuống), rơi vào mâu thuẫn do dự. Bạch Quỷ mặt nạ trắng này tuyệt đối không phải là kẻ dễ đối phó như tưởng tượng.
Ngay lúc này, phía sau kẻ mặt nạ trắng đột ngột xuất hiện hai luồng sương đen, nhanh chóng ngưng tụ thành hai bóng người cao lớn.
"Đại nhân." Kẻ mặt nạ trắng quay người cung kính hành lễ với hai người này.
Hai người này lần lượt là một nam một nữ, nam tử tóc đen và nữ tử tóc xanh, tuổi tác cũng không quá lớn, chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi. Toàn thân mặc trường bào đen như mực, chỉ là phía dưới thấp thoáng lộ ra một góc khải giáp màu vàng và màu xanh.
Nam tử tóc đen gật đầu.
"Tình hình thế nào rồi?"
"Cơ bản đã bố trí xong." Bạch Quỷ cung kính trả lời. "Nhưng bất ngờ phát hiện thêm một món bí bảo mới, Hoàng Kim Quyền Trượng."
"Không tệ, bảo đám người này cút mau, chúng ta phải ra tay ngay lập tức, nếu không sẽ không kịp thời gian." Nữ tử tóc xanh hạ giọng nói.
Nam tử gật đầu, tự mình nhìn về phía hai nhóm người Băng Bảo và Hắc Hổ Vương. Đây đều là những thế lực Đồ Đằng Sư chiếm giữ gần đây, những kẻ có thể sống sót hoàn toàn trong môi trường này thì thực lực tự nhiên đều không yếu, kẻ nào cũng là hạng tàn độc.
Trong mắt nam tử thoáng hiện lên vẻ mất kiên nhẫn, đang định lên tiếng.
Đột nhiên hắn cảm thấy trời dường như âm u hơn.
"Chuyện gì vậy? Sắp mưa rồi à?" Nam tử nghi ngờ ngẩng đầu, đột ngột đồng tử co rụt lại.
Tất cả mọi người tại hiện trường lúc này đều hơi ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời, từng người há hốc miệng, ngây người ra.
Chỉ thấy bầu trời trong sơn cốc, đang nhanh chóng lan tới một mảng mây đen.
Một mảng mây đen do vô số quạ tạo thành!!
Nam tử tóc đen đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt trắng bệch ngay lập tức.
"Là Vụ Nha!! Bát Thủ Vụ Nha!! Rút! Rút mau!!"
Hắn thét lên đột ngột.
Người của Băng Bảo cũng ngẩn ngơ, mây đen Vụ Nha đầy trời hoàn toàn bao phủ lấy toàn bộ không trung, những con quạ quanh thân quấn quanh sương mù này không ngừng phát ra những tiếng kêu quái dị dày đặc, chói tai khó nghe.
Nhìn thoáng qua, trên đỉnh đầu hoàn toàn không tìm thấy một khe hở trắng nào của bầu trời.
"Bát Thủ Vụ Nha là Vương Thất Liên Minh! Người của Vương Thất Liên Minh tới rồi!" Trong mắt nữ tử đuôi ngựa thoáng qua vẻ chấn động. Nhìn thấy đám người Hắc Thiên Xã đối diện hoảng loạn thất thố, trong lòng nàng đột nhiên nảy sinh một tia khoái ý khó hiểu. Bọn họ không có được, tự nhiên cũng muốn người khác không có được.
So với Hắc Thiên Xã, người của Vương Thất Liên Minh còn mạnh mẽ bá đạo hơn.
Họ không cho phép bất cứ ai làm trái mình, phản đối tức là kháng cự, kháng cự tức là làm loạn! Làm loạn chính là muốn tạo phản! Là phải bị diệt môn!!
Người của Hắc Hổ Vương cũng không dám động đậy chút nào nữa, đại trận thế này, lại còn là cường giả Vương Thất Liên Minh vốn nổi tiếng bá đạo, vỡ lẽ ra chỉ cần sơ sẩy một chút chọc giận đối phương, thì ngay cả Hắc Hổ Vương cũng sẽ bị liên lụy.