Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 1577 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
366 Bại lộ 2

❊ ❊ ❊

"Nơi đây là địa bàn của Tổ Đỏ, nhưng không phải chỗ mà ngươi có thể chịu trách nhiệm!" Một nữ tử đang trò chuyện ngẩng đầu lên, để lộ vẻ châm chọc. "Những người ngồi đây, mỗi người đều là Đồ đằng sư cấp ba, ai nấy đều đã chấp hành qua hàng trăm nhiệm vụ mới từng bước đi lên tới vị trí này, ngươi có hiểu thế nào là hàng trăm nhiệm vụ không?"

Khóe miệng nữ tử hơi cong lên.

"Nghĩa là mỗi một người ở đây, đều là nhân vật đã từng tàn sát ít nhất hàng trăm Đồ đằng sư, hơn nữa đều là trong điều kiện cùng cấp bậc."

Nàng nói tiếp: "Cơ quan Bí mật chúng ta thường có chỉ tiêu thương vong, mỗi tháng mỗi tổ một người. Phía sau còn rất nhiều tổ dự bị luôn sẵn sàng chờ được bổ sung vào chỗ chúng ta. Những người này đều là cao thủ sống trong những trận chém giết sinh tử mỗi ngày. Ta nói như vậy, ngươi đã hiểu chưa?"

"Cũng đúng, đổi lại là ta, cũng sẽ không tùy tiện tin phục một vị lãnh đạo được thả xuống từ trên trời. Nếu đã vậy, ta xin từ bỏ quyền chỉ huy. Chúng ta bình đẳng đối đãi, cùng nhau hợp tác thực hiện nhiệm vụ, thế nào?" Gia Long ra vẻ rất dễ nói chuyện, mặt mày hòa khí.

"Như vậy mới đúng." Lão già kia lập tức lộ ra vẻ hài lòng.

"Ta gọi..." Gia Long đang định tự giới thiệu.

Bỗng nhiên bị lão già giơ tay ngắt lời.

"Người trẻ tuổi, ở nơi như thế này, tốt nhất đừng báo tên thật. Cứ trực tiếp dùng mật danh là được. Đây là lời khuyên của một người già. Được rồi, mọi người không cần diễn kịch nữa, tự giới thiệu một chút đi." Lão già mỉm cười. "Mật danh của ta là Lão Nhân. Bên này là hai chị em Tiểu Miêu và Hồ Ly. Đứa nhỏ bên cạnh ta là Thợ Săn, người cuối cùng đang ngủ kia là phó tổ trưởng cũ của tổ chúng ta, Hồng Tán."

Gia Long gật đầu.

"Mật danh đều do tự mình đặt sao?"

"Đương nhiên, ngươi muốn gọi là gì cũng được. Chỉ cần thuận miệng là tốt rồi." Lão Nhân gật đầu.

"Vậy thì ta gọi là Cửu Đầu đi." Gia Long ôn hòa trả lời.

"Cửu Đầu?" Lão Nhân lắc đầu, ra hiệu cho đứa nhỏ Thợ Săn bên cạnh tránh ra một vị trí. "Ngồi đi. Trước khi ngươi tới, chúng ta đang thảo luận về một nhiệm vụ sắp xuất phát."

Đến đây, bầu không khí lập tức hòa hoãn lại.

"Vật tư nhiệm vụ là mỗi người một túi tiêu chuẩn, cần ngươi đi lĩnh về. Chuyện này lát nữa ngươi đi làm đi, bây giờ chúng ta thảo luận kỹ một chút về điểm khó của nhiệm vụ lần này." Lão Nhân tỏ rõ dáng vẻ của người chỉ huy.

Gia Long liếc mắt nhìn những người còn lại, gã đàn ông đang ngủ kia cũng hạ chân xuống, không còn tiếng ngáy nữa, rõ ràng là đã bắt đầu nghe giảng. Mọi người đều chăm chú, tập trung cao độ, nhìn cách hành xử này rõ ràng không phải là chuyện ngày một ngày hai.

Gia Long cũng không để tâm, dù sao mục đích hắn vào Cơ quan Bí mật là để hành sự kín tiếng. Hiện tại danh tiếng của gia tộc Đặc Lý Quỳnh Tư đã quá thịnh, cần phải hạ nhiệt một thời gian.

Hắn không muốn sớm bị những nhân vật đứng sau Hắc Thiên Xã và Địa Hoa Xã để mắt tới.

Hắc Vương Tử sắp đến vương đô để diện kiến Hoàng đế bệ hạ, các biện pháp an ninh đều do Cơ quan Bí mật phụ trách, tuy nhiên đó là do tổ mạnh nhất trong chín tổ - Tổ Đen xuất động, hiện đang thực hiện nhiệm vụ, không liên quan đến họ. Việc họ cần làm là dọn dẹp một số cụm quái vật ở khu vực lân cận.

Điểm đến của nhiệm vụ đã được liệt kê trên bản đồ, dày đặc hơn mười chấm đỏ, đều là những nơi cần giải quyết trong vòng một tháng. Tránh làm ảnh hưởng đến lộ trình của đoàn Hắc Vương Tử.

Gia Long hơi ngạc nhiên khi nghe sự sắp xếp của Lão Nhân, không có chiến thuật gì cụ thể cả. Mỗi người phụ trách một số chấm đỏ, có người một, có người hai hoặc ba. Từ đây có thể thấy rõ thực lực của mỗi người.

Phải biết rằng những chấm đỏ này đều là nơi tập trung lũ quái vật cấp ba, vậy mà cứ thế bị năm người chia nhau giải quyết gọn ghẽ. Trong đó Thợ Săn và Hồng Tán nhận nhiều chấm đỏ hơn, người thì ba cái, người thì bốn cái. Hơn nữa đều là những chấm đỏ khá mạnh, số còn lại người một cái, hai cái, thế là chia xong nhanh chóng.

Đột nhiên Lão Nhân nhận ra còn có thêm Gia Long ở đây, lão nhìn hắn một chút, có chút do dự. "Hay là chia cho ngươi một cái?" Lão thăm dò hỏi.

"Được thôi. Coi như đây là bài kiểm tra cho người mới, một chấm đỏ chắc sẽ không thành vấn đề." Gia Long sảng khoái cười.

"Cẩn thận chút, dù chỉ là một chấm đỏ, bên trong ít nhất cũng có hai con quái vật cấp ba. Không đối phó nổi thì mau phát tín hiệu cầu viện." Lão Nhân vẫn thể hiện ra mặt thiện chí.

"Nếu ngay cả một chấm đỏ cũng không giải quyết được, tốt nhất cứ sớm cút khỏi tổ chúng ta cho rồi." Tiểu Miêu khinh bỉ bĩu môi.

"Không có chuyện gì thì ta đi ngủ trước đây." Hồng Tán ngáp một cái, đứng dậy rời khỏi phòng. "Đồ đạc lát nữa đưa đến phòng ta là được."

"Lát nữa làm phiền ngươi vậy, túi vật tư cứ gửi tới phòng chúng ta, trên bản đồ có ghi, rất dễ tìm." Lão Nhân cũng đứng dậy theo, vỗ vỗ vai Gia Long.

"Đến lúc ngươi phát huy tác dụng rồi đấy." Tiểu Miêu đi ngang qua người Gia Long, cũng vỗ vai hắn. Nữ tử khác là Hồ Ly không nói gì, lặng lẽ đi ra ngoài.

Đứa nhỏ Thợ Săn cười với Gia Long, là người cuối cùng rời khỏi phòng.

Gia Long đứng lặng trong phòng, nhìn bàn ghế trống trơn không nói nên lời.

"Đây là coi mình thành chân chạy vặt rồi?" Hắn lắc đầu, nhìn ra được những người này, ai nấy đều là những tên đao phủ dính đầy mùi máu tanh, trên người họ quấn lấy mùi máu nhàn nhạt mà hắn quen thuộc nhất. Hơn nữa còn nồng nặc hơn nhiều so với trên người hắn.

Kiếp trước, những người mà hắn dùng Mật võ giết đa phần là người luyện Mật võ bình thường, thực tế vẫn chỉ là người thường, chỉ là lợi hại hơn một chút mà thôi. Còn những người này chỉ nói giết được Đồ đằng sư cùng cấp, chứ không nói tới cùng cấp bậc hay là loại người thường nào đó.

Rõ ràng, con số đó còn nhiều hơn.

"Không hổ là Tổng cục của một quốc gia, tổng cộng mười tổ, mà tổ yếu nhất cũng mạnh mẽ đến thế này." Gia Long cảm thán. Hắn không biết việc Hoàng đế bệ hạ nhét mình vào tổ này có ý gì, nhưng nếu Cơ quan Bí mật đã có quyền chia sẻ thông tin cấp cao, thì hẳn là có thể tìm được một số thông tin đặc biệt về chiều sâu của thế giới này.

Hắn ghi nhớ bản đồ, rồi cũng rời khỏi phòng. Đúng lúc đi lên mặt đất, hắn chạm mặt một người đàn bà áo xám đang đẩy xe, tự xưng là người chuyển túi vật tư.

Gia Long đưa cho bà ta chút tiền boa, nhờ bà ta chuyển giúp đến các phòng ghi trên bản đồ. Người đàn bà này rõ ràng là người giao hàng quen thuộc, rất thông thạo các điểm này. Bình thường giao hàng không được nhận thêm tiền, lần này lại có lợi lộc, nên bà ta vui vẻ nhận lời ngay.

Gia Long hỏi qua về bố cục nơi này, không ngờ nơi đây lại được xây dựng thành một công trình rỗng nằm dưới lòng hồ.

Hắn hỏi rõ vị trí của phòng lưu trữ và kho dữ liệu, chuẩn bị đi kiểm tra trước xem có tài liệu mình cần hay không.

Đối với Tổ Đỏ của mình, tuy hắn hơi khó chịu về thái độ không mấy thiện cảm của đám người này, nhưng nghĩ tới đây cũng là chuyện thường tình, nên hắn cũng không để trong lòng.

Điều hắn cần hơn bây giờ là làm cách nào để giải trừ mối họa tiềm ẩn của thiết bị diễn toán thủy tinh. Tuy thứ này đối với hắn không còn là chỗ dựa lớn nhất, nhưng đúng là nó rất hữu dụng, không hề tầm thường. Hắn không muốn cứ thế mà bỏ phí.

Ngoài ra, mục đích lớn nhất thực ra là tìm xem rốt cuộc thế giới này và thế giới trước có bí mật gì.

Còn một hai năm nữa, Kovitan có thể sẽ sụp đổ. Trong khoảng thời gian này, Gia Long dự định sắp xếp ổn thỏa cho biểu tỷ Hải Sắt Vi và những người khác, còn có cả Gode, Bạch Lan và những người bạn thân thích đối đãi tốt với Ai Ha Hy Á này, sắp xếp cho họ chu đáo, coi như là một sự đền bù vì hắn đã chiếm lấy thân xác của Ai Ha Hy Á.

Sau đó sẽ dồn toàn bộ tâm trí vào việc tìm kiếm những bí mật giữa các thế giới.

Ở một vùng đất xa xôi, một tòa tháp nhọn màu đen cao vút tận mây xanh, trông như tháp thông thiên không thấy bờ bến.

Dưới chân tháp, một đám sương đen bỗng nhiên bốc lên, nhanh chóng ngưng tụ thành một hình người cao lớn mặc giáp đen.

Hình người ngẩng đầu nhìn tòa tháp trước mặt, xung quanh tháp có mây xám cuồn cuộn bao quanh, hình thành một cơn lốc mây khổng lồ, không ngừng có tiếng gió rít gào mạnh mẽ từ trên cao truyền xuống.

"Hắc Cơ, có chuyện gì sao?" Trong tháp truyền đến một giọng nam trầm thấp. Dường như cả tòa tháp đều đang vang vọng giọng nói này.

Hình người mặc giáp đứng bất động, chỉ cúi đầu tỏ vẻ cung kính.

"Người của Địa Hoa Xã có hành động mới, hình như họ đang bồi dưỡng một người tên là Bối Khắc Thạch Nhãn."

"Ta biết, không cần để ý đến hắn. Đối thủ của chúng ta là Liên minh Vương thất, ba Cơ quan lớn đều rất phiền phức, Xã trưởng vẫn đang chìm trong giấc ngủ, càng gần giai đoạn thức tỉnh thì càng phải cẩn thận. Ba lão già kia đều không phải nhân vật đơn giản. Chỉ cần lần này Xã trưởng thức tỉnh thành công, sức mạnh của chúng ta có hy vọng vượt qua bọn chúng. Chứ không phải như bây giờ chỉ có thể dựa vào quái vật để tạm thời kiềm chế."

Trong tháp truyền đến lời giải thích của người đàn ông.

"Vậy còn phía Thần Vân Nguyên Soái thì sao? Chúng ta dò thấy một chiếc thiết bị diễn toán thủy tinh của đại tướng gửi đi đã xảy ra vấn đề."

"Gửi thông tin cho hắn tự xử lý, Đại Hắc Thiên chúng ta chỉ phụ trách giám sát, thao tác cụ thể không liên quan đến việc của chúng ta." Tòa tháp trả lời.

"Chỉ sợ bây giờ đại tướng phụ trách Kovitan không liên lạc được, sẽ ảnh hưởng đến đại sự." Hắc Cơ trả lời.

"Kế hoạch là kế hoạch của Thần Vân Nguyên Soái, không phải của chúng ta. Được rồi, hôm nay đến đây thôi." Tòa tháp trực tiếp trầm mặc, không lên tiếng nữa.

Hình người giáp đen cũng theo đó hóa thành một đám sương đen tại chỗ, biến mất hoàn toàn.

Trên một tàn tích khổng lồ ở nơi nào đó tại Đan Ni Á, một con kỳ lân đen đang chậm rãi bước đi trong phế tích, trên lưng kỳ lân chở một nữ tử tóc tím đeo băng bịt một mắt. Trong tay nàng đang lơ lửng một quả cầu thủy tinh màu đỏ, khuôn mặt thấp thoáng được ánh sáng đỏ nhạt chiếu rọi.

"Medea, có thể liên lạc với Jace không?" Trong quả cầu thủy tinh truyền ra giọng nói của một đại tướng nguyên tố khác - An Đa Lạp.

"Sao vậy? Có việc gấp?" Medea một tay khẽ vuốt mái tóc của mình.

"Phía Đại Hắc Thiên truyền tin đến, nói thiết bị diễn toán của Jace bị hỏng. Ý của Nguyên Soái là, bây giờ thay người e là không kịp nữa, phía Kovitan đều do một tay Jace phụ trách. Chỉ có ngươi từng thấy thân phận và khuôn mặt thật của Jace, Nguyên Soái bảo ngươi đích thân đi qua một chuyến. Dù sao chỗ ngươi vẫn còn một đại tướng khác, cũng không cần lo xảy ra tình trạng gì. Tên đó đến tận bây giờ vẫn không liên lạc với các tướng lĩnh ở bên kia, ta còn tưởng hắn mất tích rồi." An Đa Lạp thản nhiên giải thích.

"Ta thử liên lạc với hắn trước vậy." Medea mất kiên nhẫn nói. "Chạy xa thế này phiền quá. Ta bảo đại tướng ở bên kia liên lạc với hắn."

"Cũng được, thông tin từ bộ tình báo nói hắn hiện đã ở vương đô Kovitan rồi, chẳng phải ở đó đã có một vị đại tướng rồi sao? Còn cả đại tướng của bộ tinh nhuệ cũng ở đó, ngươi bảo bọn họ xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra. Ta và bọn họ không thân."

"Được, bên này ta sẽ liên lạc."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:342
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.