TẠM BIỆT BÀ NGOẠI
Ông Kranky nhận xét:
- Con vẫn còn thiếu cái gì đó.
George nói:
- Con không thể nào nghĩ ra được.
Bà Kranky góp ý:
- Bỏ đi. Ngừng lại thôi. Con không bao giờ làm cho đúng được đâu.
Ông Kranky trông rất thất vọng.
George cũng chán nản. Nó vẫn còn quỳ dưới đất, tay cầm muỗng, tay cầm chai thuốc. Con gà nâu tí hon chậm chạp bỏ đi.
Ngay lúc đó, bà ngoại sải bước vào trong sân. Từ trên trời cao, bà nhìn xuống ba người bên dưới và hét lên the thé:
- Chuyện gì xảy ra ở đây thế này? Tại sao không ai mang nước trà cho tôi? Ngủ trong kho chứa cỏ với lũ chuột cũng quá tệ rồi. Tôi không cam chịu đói khát đâu. Không trà, không trứng, không thịt muối, không có cả bánh mì nướng quết bơ nữa! Bà Kranky nói:
- Con xin lỗi mẹ. Chúng con quá bận. Con sẽ lấy cho mẹ ngay.
Bà hét lên:
- Để George đi lấy. Nó là cái thằng nhóc lười biếng.
Vừa lúc đó, bà ngoại thấy cái tách trong tay George. Bà cúi người xuống nhìn kỹ. Bà thấy nó đầy thứ nước màu nâu, trông rất giống trà. Bà kêu lên:
- Ha-ha! Trò chơi của cháu đó à? Cháu chỉ lo cho bản thân. Cháu lấy cho mình một tách trà ngon nhưng không nghĩ đến chuyện mang đến cho bà ngoại già khốn khổ này. Bà biết cháu lúc nào cũng ích kỷ.
George nói:
- Không đâu, bà. Đây không phải là...
Bà lão chân dài như chân bọ ngựa quát to:
- Đừng nói dối, thằng nhóc. Đưa đây ngay!
Bà Kranky chen vào:
- Không được đâu, nó không phải là thứ dành cho mẹ.
Bà ngoại chống nạnh gườm gườm:
- Cô cũng chống lại tôi nữa à? Con gái tôi không cho tôi ăn sáng. Nó bỏ đói tôi.
Ông Kranky ngước nhìn bà già dữ tợn, mỉm cười:
- Tất nhiên nó đành cho bà. Bà hãy uống ngay khi nó hãy còn nóng.
Bà cúi người xuống, vươn cánh tay xương xẩu ra:
- Đưa đây, George.
George kéo tách trà ra chỗ khác, kêu lên:
- Không, bà ạ. Không được. Nó không phải dành cho bà đâu!
Bà ngoại thét lên:
- Đưa nó cho ta!
Bà Kranky nói:

- Đừng uống. Đó là thuốc của George...
Bà ngoại cáu kỉnh:
- Của George! Mọi thứ quanh đây đều là của George cả! Cái này của George, cái kia của George. Tôi chán lắm rồi!
Bà giật lấy cái tách trên tay George, đưa lên cao. Ông Kranky nhe răng cười:
- Bà uống đi. Trà ngon lắm.
Cả George và mẹ cùng thốt lên:
- Đừng! Đừng uống! Đừng uống!
Nhưng đã quá trễ. Bà đưa tách trà lên môi, nuốt một cái ực. Bà Kranky rên rỉ:
- Mẹ ơi! Mẹ vừa uống xong năm mươi liều Thần dược Số Bốn của George. Mẹ nhìn hậu quả của một muỗng thuốc đối với con gà nâu nhỏ xíu đằng kia kìa!
Nhưng bà ngoại không còn nghe được nữa. Những đám khói dầy đặc đang tuôn ra từ miệng bà và bà bắt đầu rít lên.
Ông Kranky vẫn còn nhe răng cười:
- Thú vị đây.
Bà Kranky nhìn chồng bằng đôi mắt giận dữ:
- Ông đã gây ra việc này. Ông đã nấu chín bà. Nhưng Kranky nhún vai:
- Tôi có làm gì đâu.
- Có. Ông bảo bà uống!
Trên đầu họ tiếng rít vang lên dữ dội. Hơi nước phun ra từ miệng, mũi, tai bà. Ông Kranky nói:
- Hơi nước phun ra nhiều như vậy chắc bà sẽ thấy đỡ hơn.
Bà Kranky tiếp tục rên rỉ:
- Bà sẽ nổ tung lên mất! Bà sẽ chín dừ chín nẫu!
Ông Kranky bảo:
- Đứng xa ra.
George sợ hãi quá. Nó đứng bật dậy, lùi vài bước. Luồng hơi trắng toát vẫn tuôn ra cuồn cuộn, tiếng rít thật cao như muốn xé toang màng nhĩ. Bà Kranky la lên:
- Gọi cứu hỏa! Gọi cảnh sát! Đem ống nước tới!
Ông Kranky có vẻ hài lòng, nói:
- Trễ quá rồi!
Bà Kranky hét to:
- Bà ngoại! Mẹ ơi! Chạy lại máng nước, nhúng đầu vào trong nước đi.
Ngay lúc đó, tiếng rít im bặt, hơi nước biến mất. Bà bắt đầu nhỏ đi. Đầu bà cao quá mái nhà bây giờ đang thấp xuống thật nhanh.
Ông Kranky nhảy nhót, vung vẩy tay, hét lên:
- Nhìn kìa, George. Xem tác dụng của năm mươi muỗng thuốc kìa.
Chẳng mấy chốc bà trở lại kích thước bình thường. Bà Kranky kêu lên:
- Dừng lại! Đủ rồi!
Nhưng không. Bà vẫn tiếp tục nhỏ nữa... Nửa phút sau bà chỉ còn bằng chai nước ngọt. Bà Kranky lo lắng hỏi:
- Mẹ thấy sao?
Gương mặt nhỏ xíu của bà vẫn còn mang nét xấu xí, giận dữ như trước đây. Đôi mắt không to hơn hai hạt đậu vẫn ánh lên vẻ tức giận. Bà hét to:
- Thấy sao hả? Con nghĩ sao về tình trạng này? Mới đây mẹ vẫn còn là người khổng lồ tuyệt vời. Bỗng nhiên mẹ biến thành người tí hon khốn khổ thế nầy. Nếu là con thì con thấy sao?
Ông Kranky vui thích reo lên:
- Bà ngoại vẫn nhỏ kìa! bà vẫn còn nhỏ nữa.
Chao ôi! Quả đúng như vậy.
Khi bà chỉ còn bằng điếu thuốc, bà Kranky bốc bà lên bàn tay, kêu lên:
- Làm sao chặn bà lại, đừng để bà thu nhỏ nữa?
Ông Kranky đáp:
- Không đâu. Bà đã uống năm mươi liều thuốc mà.
Bà Kranky rên rỉ:
- Phải ngăn bà lại. Không thể nhìn bà thế được.
Ông Kranky nói:
- Vậy thì tóm lấy hai đầu và kéo ra.
Và rồi bà ngoại chỉ còn cỡ que diêm và tốc độ co rút vẫn còn rất nhanh.
Lát sau chỉ bằng cây kim...
Rồi bằng hạt bí...
Rồi bằng...
Rồi...
Bà Kranky la lên:
- Bà đâu rồi? Bà mất tiêu rồi.
Ông Kranky reo:
- Hoan hô!
Bà Kranky bật khóc:

- Mẹ biến mất rồi! Mẹ hoàn toàn biến mất rồi!
Ông Kranky nói:
- Điều đó cũng sẽ xảy ra với mình nếu mình cứ càu nhàu và khó chịu. Thần dược của con đấy, George ạ.
George không biết phải nghĩ sao.
Trong suốt mấy phút liền, bà Kranky vẫn tiếp tục đi vẩn vơ, mặt đầy vẻ hoang mang, miệng lẩm bẩm:
- Mẹ, mẹ ở đâu? Mẹ đi đâu? Làm sao tìm được mẹ?
Nhưng rồi bà Kranky nhanh chóng bình tĩnh lại. Vào giờ ăn trưa, bà nói:
- Tôi nghĩ bà biến mất như thế lại tốt hơn. Bà luôn gây phiền phức và bực bội trong nhà, phải không?
Ông Kranky đáp:
- Phải. Gần như vậy.
- George không nói lời nào. Nó hơi run rẩy. Nó biết một điều kinh khủng đã xảy ra trong sáng hôm đó. Trong vài phút ngắn ngủi, nó đã khẽ chạm tay vào bề mặt của một thế giới ma thuật.

