Ngay lúc đó, bà Kranky vừa đi mua sắm trong làng về. Bà lái xe vào sân, mở cửa xuống. Một tay cầm chai sữa, một tay xách giỏ đồ.
Đập ngay vào mắt bà Kranky là con gà khổng lồ cao vời vợi bên cạnh George bé tí xíu. Chai sữa tuột khỏi tay bà Kranky rơi xuống đất vỡ tan.
Nghe tiếng bà ngoại hét lên om sòm từ mái nhà, bà Kranky nhìn lên trông thấy đầu bà ló qua mái ngói, thế là giỏ đồ rơi phịch xuống đổ tung tóe.
Bà ngoại the thé hỏi:
- Con thấy sao hả Mary? Mẹ chắc con chưa bao giờ thấy con gà nào to như vậy. Con gà khổng lồ của George đó.
Bà Kranky lắp bắp nói:
- Nhưng... nhưng... nhưng...
- Thần dược của George đó! Cả mẹ và gà cùng được uống.
Bà Kranky kêu lên:
Nhưng làm sao mẹ lên được mái nhà? Bà trả lời:
- Đâu có! Chân mẹ vẫn còn đứng trên sần phòng khách mà.
Đến mức này thì bà Kranky không thể nào hiểu được. Bà Kranky đứng đó, mắt trợn trừng, miệng há hốc, cơ hồ sắp ngất.
Vừa lúc đó, cha George xuất hiện. Tên ông là Killy Kranky. Ông Kranky là người nhỏ con, chân vòng kiềng, đầu bự sư. Ông là người cha tốt bụng đối với George, nhưng sống với ông không phải dễ vì ông hay để tâm đến những việc vụn vặt và hay bị kích động. Chuyện con gà mái đang đứng trên sân đương nhiên không phải là chuyện nhỏ. Ngay khi thấy nó, ông bỗng nhảy cẫng lên như có cái gì đốt vào bàn chân vậy. Tay vung vẩy, ông hét to:
- Trời ơi! Cái gì thế? Chuyện gì xảy ra vậy? Ở đâu đến? Con gà khổng lồ! Ai làm vậy?

- George trả lời:
- Con.
Từ trên nóc nhà, bà hét xuống:
- Nhìn tôi đây! Đừng để ý con gà nữa! Xem tôi thế nào?
Ông Kranky ngước nhìn lên thấy bà ngoại, ông nói:
- Bà ngoại! Im đi! Đứng nói nữa!
Dường như ông không ngạc nhiên khi thấy đầu bà nhô ra trên mái nhà. Chính con gà thu hút ông. Chưa bao giờ ông thấy cảnh này. Nhưng ai làm vậy? ông nhảy lòng vòng, hét lên:
- Tuyệt quá! Thật là to! Thật khổng lồ! Thật vĩ đại! Thật kỳ diệu! Con làm cách nào vậy George?
George bắt đầu kể cho cha mẹ nghe về thần dược. Trong lúc đó, con gà mái nâu nằm xuống giữa sân và bắt đầu oóc - oóc - oóc - oóc liên tục.
Mọi người đều chú ý nhìn.
Khi con gà đứng dậy, trên mặt đất là một quả trứng khổng lồ, to cỡ trái banh bóng đá. Bà Kranky nói:
- Quả trứng khổng lồ đấy, tráng lên đủ cho 30 người ăn đấy.
George đáp:
- Nhiều lắm. Trong bếp còn cả một nồi đầy. Cả chai này cũng vậy.
Ông Kranky phấn khích nói to:
- George! Con còn bao nhiêu thuốc?
Ông Kranky nắm tay George kéo đi: - Đi theo cha. Cầm chai thuốc theo. Bao nhiêu năm nay cha đã cố tạo giống tốt cho gia súc để được nhiều thịt bò, thịt heo, thịt cừu hơn...
Trước tiên họ đi đến chuồng heo. George rót muỗng thuốc cho chú heo uống. Chú ta thở khói ra đằng mũi và chạy lung tung lên, sau đó bắt đầu lớn lên, lớn lên...
Cuối cùng trở thành chú heo to đùng như thế này...

Tiếp theo, họ đến chỗ bầy bò ông Kranky đang vỗ béo để bán. George cũng cho mỗi con một muỗng thuốc và chuyện tương tự lại xảy ra...
Sau đó là bầy cừu…

Rồi đến con ngựa nhỏ Jack Frost...
Cuối cùng, vì muốn đùa, nó cho nàng dê Alma một muỗng...
