Dịch giả: Nguyễn Thị Bích Nga

Thần dược của George

Lượt đọc: 55 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
SƠN NÂU

❊ ❊ ❊

George tắt bếp. Nó phải để cho thuốc nguội.

Khi nồi thuốc không còn bốc khói và nổi bọt nữa, nó nhìn thấy chỉ là một mầu xanh đậm. George nói:

- Cần phải thêm mầu nâu. Thuốc phải có mầu nâu nếu không bà sẽ nghi ngờ.

George chạy ra ngoài, xông vào nhà kho chỗ cha cất sơn. Trên kệ nó thấy một hàng dài những hộp sơn đủ màu: đen, xanh lá cây, đỏ, hồng, trắng, và nâu. Nó với tay lấy hộp mầu nâu. Trên tấm nhãn ghi: SƠN NÂU, SƠN ĐÂU CŨNG BÓNG. Bằng một chiếc tuốc-nơ-vít, George nậy nắp hộp sơn. Sơn còn ba phần tư hộp. Nó chạy về bếp đổ hết hộp sơn vào nồi, rồi dùng muỗng gỗ dài khuấy nhè nhẹ. A-ha! Tuyệt! Chất thuốc chuyển sang mầu nâu rồi! Một màu nâu tuyệt vời!

Bỗng nó nghe tiếng bà vang lên từ phòng khách:

- Thuốc của bà đâu? Cháu cố tình quên bà. Bà sẽ nói cho mẹ cháu biết.

- George đáp: Cháu không quên bà đâu. Cháu luôn nghĩ tới bà mà. Nhưng còn mười phút nữa.

Tiếng bà rít the thé:

- Mày là con giòi bẩn thỉu! Mày là đồ sâu bọ lười biếng, không vâng lời! Đồ to xác!

George lấy chai thuốc thật trong tủ búp-phê, mở nút và trút hết vào bồn rửa chén. Sau đó, nó lấy một cái ca nhỏ múc thần dược của nó chiết vào chai và đóng nút lại.

Chai thuốc nguội hẳn chưa? Chưa. Nó cầm chai để dưới vòi nước lạnh vài phút. Nhãn chai thuốc bị nước làm tróc ra. Không sao. Nó vội lấy khăn lau chai cho khô.

Tất cả đã sẵn sàng.

Giờ phút trọng đại đã đến. Nó hét to: - Đến giờ uống thuốc, thưa bà.

Nó nghe tiếng cầu nhàu đáp lại:

- Bà cũng hy vọng như thế.

George cầm cái muỗng bạc luôn để sẵn trên tủ búp phê lên.

Một tay cầm muỗng, tay kia cầm chai thuốc, George tiến vào phòng khách.

NXB: KIM ĐỒNG
Nguồn: Việt Nam Thư Quan
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.