Dịch giả: Nguyễn Thị Bích Nga

Thần dược của George

Lượt đọc: 55 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THUỐC GIA SÚC

❊ ❊ ❊

Tới lúc này, George bỗng nảy ra thêm sáng kiến.

Nó biết tủ thuốc trong nhà bị cấm. Nhưng còn một số thuốc chai để trên kệ trong nhà kho bên cạnh chuồng gà thì sao? Thuốc trị bệnh cho gia súc đấy? Chúng thì sao?

Chẳng có ai cấm nó không được đụng vào số thuốc này.

George nghĩ thật kỹ. Keo xịt tóc, kem cạo râu và xi đánh giầy đều rất tốt. Chắc chắn sẽ tạo ra hiệu quả bất ngờ. Nhưng thứ thần dược của nó cần phải có thêm một lượng thuốc thật, dù ít, thì mới mạnh mẽ.

George khiêng cái nồi đầy ba phần tư khá nặng ra cửa sau. Nó băng qua sân, hướng về nhà kho. Nó biết cha không có ở đó, ông đang phơi cỏ trên một cánh đồng.

- Bên trong nhà kho bụi băm, nó đặt cái nồi xuống băng ghế, ngước mắt nhìn kệ thuốc. Có năm chai to tướng: hai chai thuốc viên, hai chai thuốc nước và một chai thuốc bột. Nó nói to: Mình sẽ dùng tất cả. Bà cần chúng. Bà rất cần chúng!

Chai đầu tiên nó lấy xuống chứa thuốc bột mầu cam. Trên nhãn có ghi: DÀNH CHO GÀ BỊ MẠT, GÀ MÁI BỊ ĐAU BỤNG, ĐAU MỎ, CHÂN QUÈ, RÙ, Ủ RŨ, RỤNG LÔNG, HÒA MỘT MUỖNG VỚI MỘT XÔ THỨC ĂN.

George đổ cả hai chai vào nồi, lẩm bẩm:

- Bà sẽ không rụng sợi lông nào sau khi dùng liều thuốc như vầy đâu.

Chai thuốc tiếp theo chứa năm trăm viên màu tím to tướng. Trên nhãn có ghi: DÙNG CHO NGỰA BỊ ĐAU HỌNG, NGÀY UỐNG HAI LẦN, MỖI LẦN MỘT VIÊN.

George nói:

- Bà không bị đau họng nhưng lưỡi bà sắc lắm. Chắc thuốc có thể chữa được.

Thế là năm trăm viên thuốc tím to tướng được cho vào nồi.

Sau đó là chai thuốc nước mầu vàng đặc sệt. Trên nhãn có chữ DÙNG CHO TRÂU BÒ BỊ NỔI MỤN, GHẺ LỞ, GÃY SỪNG, THỞ HÔI, ĐAU TAI, ĐAU RĂNG, NHỨC ĐẦU, ĐAU MÓNG, ĐAU ĐUÔI VÀ SƯNG VÚ.

George nói:

- Bà ngoại cáu kỉnh trong phòng khách thì bệnh nào cũng có cả.

Thế là George đổ ồng ộc chai thuốc nước vàng vào cái nồi đã gần đầy.

Chai tiếp theo chứa chất lỏng đỏ rực dùng cho cừu. Cái nhãn ghi: DÙNG ĐỂ DIỆT GHẺ VÀ BỌ CHÉT CỪU. PHA MỘT MUỖNG VÀO XÔ NƯỚC BỐN LÍT, DỘI LÊN LÔNG CỪU. CHÚ Ý, KHÔNG PHA MẠNH QUÁ, KẺO LÔNG CỪU RỤNG HẾT.

George nói:

- Chà, mình muốn bước vào, dội cái xô lên người bà ngoại để xem ghẻ và bọ chét nhảy ra. Nhưng không được. Bởi vậy bà phải uống thay cho bị dội.

Nó trút chất lỏng màu đỏ vào trong nồi.

Chai cuối cùng đầy những viên thuốc màu xanh lá dùng cho heo. Tấm nhãn ghi là: DÀNH CHO HEO NỔI MỤN, YẾU CHÂN, LÔNG TRỤI, HEO BỆNH. MỖI NGÀY MỘT VIÊN. NẾU NẶNG THÌ HAI VIÊN, NHƯNG NHIỀU HƠN SẼ LÀM HEO NỔI ĐIÊN.

George nói:

- Bà sẽ cần liều thuốc mạnh nhất.

George cho tất cả, hàng trăm, hàng trăm viên vào nồi.

Trên ghế có một thanh gỗ mà cha George thường dùng để quậy sơn. Nó lượm lên bắt đầu khuấy chất thuốc thần kỳ của nó. Hỗn hợp đặc như kem. Từ dưới đáy nồi nhiều mầu sắc tuyệt vời nổi lên, trộn vào nhau từ hồng, xanh, vàng, và nâu.

George tiếp tục khuấy thật kỹ nhưng vẫn còn hàng trăm viên dưới đáy nồi chưa tan, trên mặt vẫn còn lớp phấn trang điểm của mẹ. Nó nghĩ:

- Mình sẽ phải nấu sôi tất cả. Cái nồi này cần được để trên bếp và nấu sôi lên.

Nó bê cái nồi to tướng nặng trĩu loạng choạng bước trở lại nhà.

Khi đi ngang ga-ra nó đừng lại, bước vào xem có thứ gì ưng ý không, và nó đã thêm vào nồi một xị nhớt - để giúp máy móc trong cơ thể bà hoạt động trơn tru hơn, một ít chất chống đông - để giúp bộ tản nhiệt của bà không bị đông cứng trong mùa đông, và một vốc đầy mỡ bò - để bôi trơn những khớp xương kêu cót két của bà.

Rồi nó đi thẳng vào trong bếp.

NXB: KIM ĐỒNG
Nguồn: Việt Nam Thư Quan
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.