Khi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức trong đêm, tôi lăn khỏi giường và quờ quạng mãi mới mò được nó trong túi quần.
Số máy bắt đầu 212, nghĩa là từ Manhattan. Tôi không biết số này.
Vì vẫn còn ngái ngủ nên lúc định trả lời tôi lại tắt máy. Tôi dụi mắt và ngáp. Tôi lơ mơ thế này cũng đúng thôi. Đêm qua Mary Catherine và tôi đi nghe nhạc và về khá muộn. Như thể chưa mệt mỏi lắm, Mary Catherine, Seamus và tôi còn ngồi xem một vở hài kịch vui nhộn từ thập niên tám mươi của Brat Pack mang tên Heaven help Us xoay quanh một trường dòng nam sinh ở Brooklyn vào những năm sáu mươi. Tôi đã từng có những người bạn, từng làm những trò nghịch phá và những chuyện xuẩn ngốc như thế vào hồi còn học ở Regis, một trường dòng nam sinh ở Manhattan. Tôi không nhớ nổi lần cuối cùng tôi được cười sảng khoái như thế là bao giờ nữa.
Điện thoại lại réo gọi khi tôi đang định leo lên giường. Lần này tôi ấn nút trả lời.
— Bennett đây.
— Bây giờ là ba giờ sáng. Mày có biết con mày đang ở đâu không? - Có người nói.
Câu đó khiến tôi ngồi bật thẳng dậy.
— Cái gì? - Tôi nói.
— Bố ơi! - Một lúc sau tôi nghe thấy giọng Ricky. - Bố, con xin lỗi.
Vừa nghe thấy giọng nói khiếp sợ của Ricky là tôi nhảy vọt khỏi giường như bị trúng một phát Taser[1]. Chồng sách và cái đài phát thanh rơi khỏi giá vì bị vai tôi va vào lăn lóc trong bóng tối.
“Mình đang mơ sao?” Tôi nghĩ và sững sờ nhìn ô cửa sổ sáng ánh trăng. Không phải mơ thường. Ác mộng mới đúng. Tôi nghe rõ cả tiếng cái điện thoại bị giằng khỏi tay Ricky.
— Mày là ai?
— Mày biết tao mà, - giọng kia nói. - Và mày biết phải làm gì. Lawrence đã dạy tao. Và giờ tao sẽ dạy mày.
Apt!
— Carl, - tôi nói. - Thôi nào, Carl. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì anh muốn. Xin đừng làm hại con tôi.
— Bennett. Đi xuống bãi biển phía đông nhà mày. Không được báo cảnh sát, không được mang súng. Mày có ba phút trước khi tao cắt cổ cậu con trai yêu quý của mày. Ba phút, nếu không mày sẽ phải quỳ xuống mà vét máu của nó khỏi cát đấy.
— Tôi đến đây, tôi đến đây.
Tôi vứt điện thoại xuống và cố nghĩ. Tôi có thể làm gì bây giờ? Thằng mắc dịch đó có vẻ điên thật và hắn đang giữ Ricky. Tôi xỏ chân vào chiếc quần soóc, định tìm một cái áo rồi thôi. Không có thời gian.
— Mike, sao thế? Có chuyện gì vậy? - Mary Catherine gọi theo khi thấy tôi tông cửa ra ngoài.
— Không có gì, Mary, - tôi rít lên. - Vào ngủ đi.
— Không có gì là sao? - Nàng nói và chạy theo tôi. - Bây giờ là ba giờ sáng đấy! Anh đi đâu vậy?
Tôi không cần chuyện này. Không phải bây giờ. Nàng bắt đầu chạy theo tôi. Tôi không có thời gian để giải thích. Tôi ngăn nàng kiểu gì bây giờ?
— Anh có phải nói ra không? Anh đi gặp Emily, được chứ? Bây giờ em hài lòng chưa?
Mary đứng chết lặng ở bậc thềm. Làm nàng tổn thương thế này khiến tôi thà chết còn hơn, nhưng tôi không còn cách nào khác.
— Làm sao anh có thể? - Nàng nói rất khẽ khi tôi bắt đầu chạy đi.
— Quay vào nhà, - tôi gào lên.
❀ ❀ ❀
[1] Một loại súng bắn điện có thể đánh ngất mục tiêu từ khoảng cách khá xa.