Sơ Anselm ngạc nhiên, không phải vì bản chất sự việc mà vì kết cục bất ngờ của nó. Khi nhận lệnh lên ngay văn phòng Mẹ Bề Trên, bà đã biết điều gì đang đợi mình. Đứng trước bàn làm việc rộng khác thường của sơ Stephanus, sơ Anselm vụt trở thành cô gái mới gia nhập giới tu hành như ngày nào. Bao kỷ niệm ùa về trong tâm trí, nào những bài kinh cầu, nào sách vở trường y, nào những bài hát ngắn suốt bốn mươi năm qua bà chưa được nghe lại. Bà nhớ cả phố Sumner, nhớ những trò họ từng chơi chung như nhảy dây, đuổi bắt, vẽ phấn linh tinh lên vỉa hè. Bà nhớ tiếng bố hát ông ổng trong cơn say rồi thì la hét ầm ĩ; nhớ cánh tay mẹ đầy tàn nhang vục trong chậu xà phòng, miệng thổi phù lọn tóc xõa xuống mặt vì chải vội. Bà nhớ như in lúc bị bố đạp xuống cầu thang; nhớ ngày ra viện chân còn đeo nẹp sắt khiến lũ trẻ lúc đầu sợ hãi, sau chúng nghịch ác gọi bà là con què hoặc “chấm phẩy”... Ngày ấy, bà tự nhủ, tu viện sẽ là nơi ẩn náu, giúp bà thoát khỏi cảnh đời cơ cực. Ở đó, ai cũng tàn tật nên không ai chế giễu ai. Dù không có thiên hướng dâng trọn đời mình cho tôn giáo, nhưng các sơ đã dạy bà điều đó. Bà toàn tâm toàn ý học hành bởi ngoài những gì họ dạy, bà chẳng còn gì khác. Họ cho bà theo học đại học, chuyên ngành y khoa. Họ tự hào vì bà. Thậm chí, có một nữ tu còn nhờ người chú làm cho tờ Globe viết bài ca ngợi bà. Phải, Hội đồng đối xử tốt với bà. Vậy bà lấy quyền gì để phàn nàn chứ?
Sơ Stephanus lại chạm tay vào loạt dụng cụ bày trên bàn: cây đèn bàn, điện thoại, bàn thấm mực... Bà nói mà không nhìn lên:
- Sáng nay tôi vừa nhận lệnh trên. Rất tiếc là họ muốn sơ đi ngay.
Sơ Anselm gật đầu:
- Đến Vancouver chứ gì?
- Cô nhi viện St James’s cần bác sĩ.
- Ở đây cũng cần vậy.
Sơ Stephanus vờ không hiểu ý người bạn vong niên:
- Phải. Họ cử người khác đến. Cô này còn trẻ. Chắc đủ trình độ đảm đương công việc.
- Thế thì tốt.
Căn phòng lạnh cóng. Sơ Stephanus luôn so đo tính toán trong việc vận hành lò sưởi, nước nóng trong phòng tắm, quần áo vải lanh cho nữ tu mới... Sơ Anselm chuyển tư thế trên cái hông đau kinh niên. Dù đã được mời ngồi, nhưng sơ thích đứng. Giống anh hùng yêu nước trong phim bà đã xem: từ chối bịt mắt trước giờ hành hình, nhìn thẳng những họng súng chĩa vào mình. Phải, cô gái què quặt đóng vai người hùng cuối cùng còn sót lại.
Sơ Stephanus nhắc lại:
- Rất tiếc. Trong chuyện này, tôi không thể làm gì được. Vả lại, hai ta đều biết, đôi lúc ở đây, sơ cũng không vui.
- Đúng như sơ vừa nói: Tôi không thích những chuyện người ta đang làm ở đây.
Sơ Stephanus ngửa nắm tay gõ mạnh lên mặt bàn phủ da thuộc:
- Ta không có quyền phán xét chuyện đó! Chúng ta đều đã thề nguyền trước khi khoác áo tu hành. Mong sơ hãy tuân phục. Ta tuân phục ý nguyện của Chúa.
Sơ Anselm khẽ cười khô khốc:
- Sơ tự cho rằng mình hiểu ý nguyện của Chúa ư?
Sơ Stephanus thở dài bực bội. Khi bà buồn bã mím môi, lớp lông xám và cứng gần môi trên rõ hẳn. Sơ Anselm thấy bạn mình đã già và xấu đi nhiều. Ngày xưa, sơ Stephanus tên gọi Monica Lacey, vốn là hoa khôi nức tiếng miền Nam Boston. Cha cô, Louis Lacey, là một luật sư vô lương tâm. Gia đình cô vét hết tiền trong nhà cho con gái học trường dòng đắt giá ở Bryn Mawr. Khi ra trường, cô thành tiểu thư gia giáo nhưng làm ông bố vô cùng đau khổ khi bảo cô đã nghe Chúa gọi và muốn đi tu. Sau đó, ông Louis Lacey cay đắng từ con. Lúc này, sơ Stephanus nhìn lên:
- Sơ nên hiểu việc mình làm. Ta phụng sự Chúa trong thế giới trần tục nên chỉ biết làm hết sức mình. Chuyện đó không dễ dàng. Mà thôi, tôi có việc phải làm đây. Sơ cũng về chuẩn bị đồ đạc đi.
Sự thinh lặng bao trùm. Sơ Anselm ngắm bầu trời xám ngắt qua khung cửa sổ. Cuối cùng, cuộc đời hai người họ sẽ đi về đâu? Sơ nói khẽ:
- Chào cậu, Monica Lacey. Ta khó tránh kết cục này.