— Ông ấy mất vì bệnh tim ư? - Cuối cùng Apt lên tiếng.
— Không. Có vẻ như ông ấy tự vẫn. Ông ấy giấu một viên thuốc trong miệng lúc bị bắt. Ít nhất, đó là điều cảnh sát nói.
Carl nghĩ về điều đó. Lawrence chết trong cô độc. Người bạn của gã. Nghĩ đến mà tim gã nhói đau. Giá mà gã có mặt ở đó.
— Carl, cậu vẫn nghe máy chứ?
— Vâng, - Apt nói và giấu nỗi đau khổ đang cuộn dâng trong lòng. - Bây giờ thì sao?
— Trước hết, đề phòng cuộc hội thoại này bị ghi âm, tôi muốn tuyên bố rằng tôi, Allen Duques, không dính líu tới bất cứ hành vi phạm pháp nào. Tôi hoàn toàn chỉ thực hiện di chúc của Lawrence M. Berger mà tôi là người thi hành duy nhất.
— Thế nào cũng được, - Apt nói. - Tiền đâu?
— Vâng, dĩ nhiên rồi. Ngay trước mặt anh, cuối hành lang, là phòng làm việc của tôi. Anh thấy chứ?
Apt tới và mở cánh cửa kiểu Pháp.
— Tôi đang ở đó.
— Tốt. Trên đi văng da có hai chiếc va li.
Apt bật đèn bàn.
— Màu đen à? - Apt nói khi thấy chúng.
— Phải.
Apt mở va li mà không buồn kiểm tra xem có dây mìn không. Cái ý nghĩ Duques dám làm nổ tung căn phòng xa hoa, ngốn cả đống tiền tài trong tòa biệt thự này thật tức cười. Bên trong va li là những tờ một trăm đô-la. Quá nhiều và cực kì nhiều. Từng tệp từng tệp.
— Tôi xin lỗi vì số lượng tiền giấy khổng lồ như vậy. Lẽ ra tôi có thể chuyển khoản cho cậu, nhưng vì cuộc viếng thăm ngày hôm nay của vài cảnh sát nên tôi đành lực bất tòng tâm. May mà Lawrence đã dự đoán được nên bảo tôi thu xếp thế này để đề phòng. Có một bức thư cho cậu trong chiếc va li bên trái.
Apt mở va li và lấy ra một bức thư viết trên loại giấy đắt tiền. Carl mỉm cười khi nhìn thấy nét chữ đẹp đẽ của Lawrence viết bằng mực xanh lá.
Carl, người bạn tuyệt vời tôi từng có.
Cảm ơn cậu. Chỉ cậu mới có thể làm cho những ngày cuối đời tôi thành những ngày đẹp nhất.
Đừng bao giờ ngừng học hỏi nhé,
Lawrence.
— Carl, ngài Berger muốn cậu sống vui vẻ, - Duques nói vào tai gã. - Mỗi khi kể về cậu, tâm trạng ông ấy tốt lắm.
Apt hạ điện thoại để đưa ngón cái lên lau nước mắt trước khi nhét bức thư vào va li tiền. Gã vô cùng cảm động. Vị luật sư kia đã nói đúng một điều. Người bạn tốt của gã còn hơn cả lo lắng cho gã. Làm sao gã có thể nghi ngờ điều đó dù chỉ trong một giây?
— Carl, tôi nói ngay kẻo quên. Ngài Berger nhắn với cậu nói là “đừng bận tâm đến cái tên cuối cùng trong danh sách”. Bất kể nó có nghĩa gì. Ông ấy nói cậu sẽ hiểu.
Apt nghĩ về điều đó. Nghe có vẻ không đúng. Lawrence hứng thú nhất với cái tên cuối cùng cơ mà. Chẳng lẽ L Lớn đã thay đổi?
— Ông có chắc không? - Apt hỏi.
— Ông ấy nhấn mạnh điều đó. Coi như công việc của cậu đã hoàn thành đi. Hãy tận hưởng phần thưởng. Cậu đã có nó. Và vì đây sẽ là lần nói chuyện cuối cùng giữa chúng ta, tôi muốn nói rất vui được quen biết cậu.
— Tôi cũng vậy, Allen ạ. Tôi chỉ có một thắc mắc.
— Gì vậy?
— Ông để chìa khóa chiếc S65 ở đâu?
— Cái xe mới của tôi á? - Viên luật sư hét tướng lên. - Để làm gì? Cái đó không liên quan gì tới dàn xếp này.
— Tôi nghĩ chúng ta sẽ làm một vụ dàn xếp mới.
— Tôi không hiểu.
— Thế này có được không? - Apt nói. - Hoặc tôi sẽ lấy chiếc S65 hoặc ông đừng có về hút xì gà ở chỗ từng là nhà ông nữa.
Im lặng.
— Treo trên cửa sau chạn bát ấy.
— Rất vui được làm ăn với ông, - Apt nói trong bóng tối rồi quay trở lại bếp.