Tiếng người từ ngoài cửa thung lũng truyền đến, Dương Quân Sơn không nói hai lời, lập tức ôm chú hổ con vào trong ngực, liếc nhìn hai thi thể hung thú khổng lồ trên mặt đất. Nếu luận về da lông xương thịt, không nghi ngờ gì Tọa Sơn Hổ nhỉnh hơn một chút, chỉ riêng một tấm da Tọa Sơn Hổ nguyên vẹn đã có giá trị hơn xa bốn cái chân gấu.
Thế nhưng Dương Quân Sơn lại cầm Hàn Quang chủy quay người đi về phía Đạp Địa Hùng. Da lông Tọa Sơn Hổ tuy giá trị, nhưng muốn lột xuống lại chẳng dễ dàng, còn bốn cái chân gấu thì chỉ cần chặt đứt là xong.
Dẫu vậy, đợi đến khi Dương Quân Sơn vừa cắt xong cái chân gấu thứ ba, mười mấy thiếu niên ùa vào trong thung lũng đã phát hiện ra hai thi thể hung thú khổng lồ cùng hành động của Dương Quân Sơn.
"Dừng tay!"
"Hai con hung thú này là của chúng ta!"
Không màng tới sự chấn động do hai thi thể hung thú khổng lồ trước mắt mang lại, đám thiếu niên đối với hành động của Dương Quân Sơn lúc này lại vô cùng tức giận, đua nhau lớn tiếng chửi bới rồi xông về phía Dương Quân Sơn.
Thiếu niên chạy ở phía trước nhất không nói một lời, nhìn chằm chằm Dương Quân Sơn, hai mắt gần như phun ra lửa, chính là Trương Nguyệt Minh.
Bỏ cái chân gấu thứ ba vào trong túi đeo ngang hông, Dương Quân Sơn trực tiếp buộc cái túi nặng mấy chục cân lên lưng rồi quay người bỏ chạy. Cái chân gấu còn lại cậu chẳng buồn liếc nhìn lấy một cái. Còn về thi thể con Tọa Sơn Hổ kia, dù sao Dương Quân Sơn cũng không biết phải xử lý thế nào trước mặt chú hổ con, vậy thì để lại cho Trương Nguyệt Minh và đám người kia vậy.
"Còn muốn chạy đi đâu!"
Trương Nguyệt Minh đột ngột nhảy vọt lên cao, tay phải vung về phía trước, một sợi dây leo bất ngờ lao ra từ lòng bàn tay hắn, lúc lắc tựa như một con rắn dài, quấn về phía Dương Quân Sơn cách đó hơn mười trượng.
Dương Quân Sơn dù đang chạy thục mạng quay lưng lại với Trương Nguyệt Minh, thế nhưng ngay khoảnh khắc sợi dây leo tựa rắn kia lao tới, cậu lại như thể đã biết trước, đột ngột hạ thấp người lăn vào bụi cỏ bên cạnh, khiến sợi dây leo quấn vào khoảng không.
Trương Nguyệt Minh đang ở giữa không trung, chân chưa kịp chạm đất, thì Dương Quân Sơn đang lăn trong bụi cỏ đã quỳ một chân trên mặt đất, trong tay không biết từ lúc nào đã xuất hiện một cây đại cung chạm trổ, dây cung đã được kéo căng.
Bổng, vút!
Dây cung rung lên, một mũi tên sắt lông vũ lao thẳng về phía chân của Trương Nguyệt Minh, mà Dương Quân Sơn lại chẳng buồn nhìn xem kết quả của mũi tên này ra sao, quay người tiếp tục chạy thục mạng về phía cánh rừng phía sau.
Trương Nguyệt Minh đang ở giữa không trung, trông như không thể tránh né mũi tên này của Dương Quân Sơn, thế nhưng mũi tên sắt chưa kịp chạm tới người, hắn đã rút trường kiếm bên hông điểm tới phía trước, cực kỳ chuẩn xác điểm trúng thân mũi tên. Một tiếng kim loại va chạm vang lên, mũi tên sắt bị đánh văng ra, còn bản thân Trương Nguyệt Minh lúc đáp xuống đất cũng bị lực đạo trên mũi tên chấn cho lùi lại liên tục, tay phải cầm kiếm tê dại đau nhức từng hồi.
Dương Quân Sơn biết rõ mũi tên vừa rồi căn bản không thể làm gì được Trương Nguyệt Minh, vốn dĩ chỉ là để ngăn địch mà thôi. Thế nhưng cậu không ngờ Trương Nguyệt Minh lại không hề sử dụng ngoại lực, mà trong gang tấc lại dựa vào thực lực bản thân để hất văng mũi tên của cậu, khiến Dương Quân Sơn vô hình trung lại đánh giá cao Trương Nguyệt Minh thêm một bậc.
Lúc này Dương Quân Sơn chỉ còn cách cánh rừng rậm vài trượng cuối cùng. Mắt thấy Dương Quân Sơn chỉ cần chạy vào trong rừng là có thể dựa vào cây cối che chắn để cắt đuôi đám thiếu niên phía sau, một tiếng rít sắc lạnh đã truyền đến từ phía sau, đồng thời có một luồng hào quang xanh biếc dâng lên từ sau lưng cậu, kéo dài bóng của Dương Quân Sơn trên mặt đất tới tận hơn một trượng. Đây chính là Pháp Phù Phi Kiếm!
Dương Quân Sơn thầm kêu không ổn, không màng tới việc chạy trốn về phía rừng cây nữa, khi xoay người lại, ánh sáng xanh lục rực rỡ gần như che khuất toàn bộ tầm nhìn của Dương Quân Sơn.
Dương Quân Sơn cố chịu đựng ánh sáng chói mắt, tay phải quệt qua ống tên sau lưng, một mũi tên sắt lông vũ màu đỏ rực chằng chịt phù văn đã được lắp trên dây cung. Mậu Thổ linh lực tích lũy trong cơ thể đều dồn hết về phía mũi tên, chiếc nhẫn tay cầm cung cũng lóe lên linh quang mờ nhạt, trên mũi tên lông vũ đỏ rực đã bùng lên ngọn lửa nhàn nhạt.
Theo tiếng dây cung rung lên, một luồng ánh sáng đỏ lướt qua giữa không trung, đâm sầm vào luồng ánh sáng xanh biếc. Một mảng màu đỏ rực lan tỏa trong luồng ánh sáng xanh, sau đó lập tức bị đồng hóa và nhấn chìm. Kế đó, một tiếng nổ vang dội làm đôi tai tất cả thiếu niên trong thung lũng ù đi, còn ánh sáng xanh tràn ngập khắp thung lũng cũng giảm đi rất nhiều chỉ trong chớp mắt.
Pháp Phù Phi Kiếm kia dù đã bị mũi tên bạo liệt mà cậu bắn ra làm suy yếu đi không ít, nhưng vẫn không buông tha mà bay đâm về phía Dương Quân Sơn. Dương Quân Sơn không màng tới ánh sáng chói mắt, đôi mắt mở to trân trân nhìn luồng sáng xanh kia, trong tay không biết từ lúc nào đã cầm thêm một thanh đoản đao, hung hãn chém về phía luồng sáng đang lao tới.
Một tràng âm thanh chói tai làm ghê răng truyền đến, thanh Hàn Quang chủy trong tay Dương Quân Sơn chỉ còn lại chuôi đồng, máu tươi ròng ròng từ kẽ tay chảy xuống, mà luồng hào quang xanh biếc yếu ớt kia lại đâm thẳng vào ngực Dương Quân Sơn.
Keng!
Dương Quân Sơn như trúng đòn nặng, cả người bị hất văng ra sau hai trượng rồi lăn trên mặt đất. Muốn bật người đứng dậy, nhưng cơn đau dữ dội truyền tới từ ngực khiến sắc mặt cậu tái nhợt, phải cố sức thở hắt ra hai hơi mới lấy lại tinh thần.
Ánh sáng xanh biếc tan đi, một thanh mộc kiếm màu xanh dài hơn hai thước rơi vào tay Trương Nguyệt Minh. Nhìn Dương Quân Sơn đang nửa nằm trên đất, tuy chật vật nhưng thần sắc vẫn bình thản, trong mắt Trương Nguyệt Minh không khỏi lóe lên vẻ kinh ngạc, nhưng trong lòng lại chấn động hơn nhiều so với biểu cảm trên gương mặt! Hắn vậy mà có thể dùng một thanh đoản đao bách luyện chém trúng bản thể của Thúy Quang Phù Tiễn!
Điều này không giống như việc Trương Nguyệt Minh hất văng mũi tên sắt của Dương Quân Sơn lúc trước. Thúy Quang Phù Tiễn dù là uy năng hay tốc độ đều không phải thứ mà một mũi tên sắt bình thường có thể so sánh được. Trương Nguyệt Minh tự nhủ nếu đổi vị trí với Dương Quân Sơn, hắn tuyệt đối không thể làm được.
"Ta vốn không muốn làm hại tính mạng của ngươi, chỉ là Thúy Quang Phù Kiếm này một khi đã phát động thì ngay cả ta cũng khó mà khống chế. Chỉ cần giao ra chân gấu và mật gấu trên người ngươi, ta sẽ thả ngươi đi, thế nào?"
Thực lực mà Dương Quân Sơn thể hiện ra đã đủ để khiến Trương Nguyệt Minh kiêng dè. Mặc dù Trương Nguyệt Minh vẫn tự tin mình có thể chiếm thế thượng phong, lại có Hám Thiên Tông làm hậu thuẫn phía sau, nhưng bản thân hắn vốn không phải là kẻ kiêu ngạo hống hách. Huống hồ nếu hai người tiếp tục đấu nữa thì chỉ có thể là quyết đấu sinh tử, giết người đối với một thiếu niên mười hai, mười ba tuổi vẫn là một việc không muốn dễ dàng đụng tới.
Ngay khoảnh khắc xông tới, Trương Nguyệt Minh đã nhìn rõ tình hình trong thung lũng. Rõ ràng đối phương vẫn chưa kịp phân giải hoàn toàn thi thể hai con hung thú, điều này khiến Trương Nguyệt Minh thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng vết thương to lớn trên ngực bụng con Đạp Địa Hùng cũng như ba cái chân gấu bị chặt đứt, không gì không chứng tỏ những thứ có giá trị nhất trên người con Đạp Địa Hùng này đã bị Dương Quân Sơn lấy đi hơn phân nửa.
Áo trước ngực Dương Quân Sơn đã bị xé rách, để lộ tấm hộ tâm kính bên trong. Trên dấu quyền ấn vốn có ở mặt gương nay lại xuất hiện thêm một vết lõm sâu nửa tấc.
"Hắc hắc!" Dương Quân Sơn cười lạnh một tiếng, không ngờ lại đụng tới vết thương ở ngực khiến bản thân ho sặc sụa. Thế nhưng cậu vẫn lảo đảo đứng dậy từ mặt đất, nhìn về phía đám thiếu niên đang vội vã chạy tới sau lưng Trương Nguyệt Minh.
"Muốn chân gấu và mật gấu, thì lại đây mà cướp đi!"
Trương Nguyệt Minh tuy mạnh mẽ, nhưng thực lực mà Dương Quân Sơn thể hiện ra trước đó cũng khiến đám thiếu niên kinh hồn bạt vía. Ngay cả Thúy Quang Phù Kiếm cũng có thể chặn lại, thực lực của Dương Quân Sơn rõ ràng không phải thứ mà đám thiếu niên có thể sánh kịp. Huống hồ cây đại cung chạm trổ trong tay Dương Quân Sơn trước đó cũng từng thu hút không ít sự chú ý ở quảng trường trước bãi săn, biết sau lưng cậu có một người cha là Thôn Chính cảnh giới Vũ Nhân, tự nhiên càng không ai muốn đứng ra đắc tội.
Mắt thấy mọi người do dự không tiến, Trương Nguyệt Minh cũng không muốn cứ thế kết tử thù với Dương Quân Sơn, bèn suy nghĩ một chút rồi chân thành nói: "Con sơn quân kia là do bọn ta đánh bị thương, vốn dĩ thực lực Tọa Sơn Hổ còn hơn cả Đạp Địa Hùng, nay hai con hung thú lưỡng bại câu thương cũng là bọn ta góp sức nhiều nhất. Thế nhưng đòn kết liễu rõ ràng thuộc về vị huynh đệ này. Ta thấy thế này đi, tinh hoa phân giải được từ hai con hung thú bọn ta chia đều, tại hạ làm chủ chia cho vị huynh đệ này một cái chân gấu, thế nào?"
Công tâm mà nói, Dương Quân Sơn quả thực đã chiếm lợi của đám người Trương Nguyệt Minh. Nếu chia đều thật, Dương Quân Sơn nhận được một cái chân gấu cũng coi là hợp lý. Điều này còn chưa tính đến việc đám thiếu niên trước mắt vẫn chưa biết Tô Bảo Chương, kẻ đã dẫn họ vào đường vòng lúc trước, vốn là cùng một phe với Dương Quân Sơn.
Thế nhưng Dương Quân Sơn sao có thể cam tâm chia sẻ chỗ lợi lộc đã vào tay? Huống hồ đòn tấn công của Trương Nguyệt Minh lúc trước suýt chút nữa lấy mạng cậu, chưa kể trong túi đeo sau lưng còn hai cái chân gấu đã bị đào mất Tiên Linh tinh hoa cùng với mật gấu có Tiên Linh thượng phẩm.
Trong lúc nói chuyện, Trương Nguyệt Minh ra hiệu cho đám thiếu niên phía sau chậm rãi tản ra hai bên, ngầm ý muốn bao vây lấy Dương Quân Sơn.
Hành động của Trương Nguyệt Minh sao có thể qua mắt được Dương Quân Sơn. Chỉ thấy ánh mắt Dương Quân Sơn lóe lên nụ cười châm chọc. Trương Nguyệt Minh đột nhiên cảm thấy hình như mình đã bỏ sót điều gì đó, bất thình lình gào lên một tiếng: "Lên, ngăn hắn lại!"
Nói đoạn, một miếng ngọc bội bên hông bất ngờ nổ tung thành mảnh vụn, một luồng linh quang được Trương Nguyệt Minh thuận tay vơ lấy rồi ấn lên chuôi thanh Thúy Quang Phù Kiếm đang trong vỏ. Ánh sáng xanh biếc lại dâng lên lần nữa, theo một cái chỉ tay của Trương Nguyệt Minh, kiếm quang lao thẳng về phía đùi của Dương Quân Sơn.
Thế nhưng Trương Nguyệt Minh lại chậm một bước. Ngay khoảnh khắc trước khi hắn ra tay, Dương Quân Sơn đã bắn một mũi tên lông vũ về phía cây cổ thụ cao nhất trong rừng rậm, một sợi tơ cực mảnh buộc vào đuôi mũi tên, đầu còn lại thì buộc vào cánh cung.
Ngay khoảnh khắc Thúy Quang Phù Tiễn xuất thủ, sợi tơ buộc nơi đuôi mũi tên đột ngột thu lại, cả người Dương Quân Sơn bật lên không trung, bị kéo tuột vào trong rừng rậm. Sau đó lấy cây cổ thụ kia làm điểm tựa, tựa như đu dây mà tiến sâu thêm mấy chục trượng vào trong rừng. Lúc này dây dẫn của mũi tên co rút đột ngột đứt đoạn, bóng dáng Dương Quân Sơn lập tức lăn vào sâu trong rừng rậm biến mất không thấy đâu, còn Thúy Quang Phù Tiễn thì đâm sầm vào cánh rừng phía sau chỗ Dương Quân Sơn đứng lúc nãy, dọc đường chém đứt bốn năm cái cây to bằng miệng bát mới tiêu hao hết linh lực.
Vậy mà lại để tên này trốn thoát!
Điều này khiến Trương Nguyệt Minh không khỏi nhớ tới Tô Bảo Chương bị họ ép vào vách núi lúc trước. Liệu hai người này có phải cùng một phe hay không?
"Minh ca, còn đuổi theo không?" Một thiếu niên cẩn thận hỏi.
"Không đuổi nữa. Dù sao Hùng Tiên Trưởng cũng từng nói trong cơ thể hai con hung thú này không thể nào thai nghén ra Tiên Linh, trước hết thu dọn thi thể hai con hung thú này đã!" Trương Nguyệt Minh nhìn về phía Dương Quân Sơn rời đi, trong lòng lờ mờ có một dự cảm, đây sẽ không phải là lần đầu tiên họ giao thủ!