Hách Trang và Từ Tinh xuất hiện khiến Dương Quân Sơn khá bất ngờ, tuy nhiên nghe tiếng kêu cứu gấp gáp của Hách Trang, rõ ràng hai người lúc này đang gặp nguy hiểm.
Dương Quân Sơn trầm ngâm một chút, liền quyết định đuổi theo xem có thể giúp đỡ gì không, đồng thời trong lòng cũng thầm kinh ngạc, kiếp trước Hách Trang chưa từng rời khỏi Bách Tước Sơn, chẳng lẽ chính là chết vào lúc này sao?
Nếu quả thật là như vậy, thì Từ Tinh hẳn là có liên quan đến cái chết của Hách Trang, ít nhất Từ Tinh cũng phải biết Hách Trang đã chết như thế nào mới đúng, nhưng trên thực tế kiếp trước Từ Tinh lại hoàn toàn không biết gì về cái chết của Hách Trang.
Trong lòng Dương Quân Sơn không khỏi dâng lên một tia lạnh lẽo, rốt cuộc là Từ Tinh nói dối, hay là vì Dương Quân Sơn trọng sinh nên quỹ đạo lịch sử đã xảy ra lệch lạc? Dù là trường hợp nào, thì lúc này Dương Quân Sơn chạy tới liệu có thể thay đổi vận mệnh cái chết của Hách Trang hay không?
“A——”
Ngay khi Dương Quân Sơn đang miên man suy nghĩ, từ xa bỗng truyền đến một tiếng thét thảm thiết của Hách Trang. Dương Quân Sơn trong lòng không dưng run lên, ngẩng đầu nhìn ra xa, lúc này mới phát hiện trước mặt có một rừng cây bụi phủ đầy dây sắn leo che khuất tầm nhìn, mà những quả hạch treo trên cành cũng chính là bằng chứng cho thấy đây là rừng cây bụi mà Dương Quân Sơn đang tìm kiếm.
“Tinh Tinh, mau cứu ta!”
Lại một tiếng thét thảm thiết của Hách Trang truyền đến, lần này là đang cầu cứu Từ Tinh, nhưng từ đầu đến cuối Dương Quân Sơn đều không nghe thấy tiếng của Từ Tinh.
Vì không rõ tình hình sự việc, Dương Quân Sơn cũng không hề lên tiếng hỏi han, chỉ càng thêm thận trọng khi lao về phía phát ra âm thanh.
“Từ Tinh, mau cứu ta, ngươi làm gì vậy,…”
“Đừng chạy mà, mau quay lại cứu ta, cầu xin ngươi mau cứu ta đi, cứu ta với,…”
“Đồ con đàn bà thối tha, ngươi sẽ không được chết tử tế đâu! Mau tới đây, cứu mạng với,…”
Dương Quân Sơn vòng qua rừng cây bụi này, dưới sườn núi xuất hiện một bồn địa nhỏ, ở trung tâm bồn địa là một đầm lầy nhỏ hỗn hợp bùn nước. Ngay khoảnh khắc Dương Quân Sơn xuất hiện ở ven bồn địa, ở phía bên kia bồn địa có một bóng dáng nhỏ nhắn vừa thoáng hiện rồi lao vào trong rừng. Nhìn từ bóng lưng quen thuộc ấy, nếu không phải là cô gái cùng thôn Từ Tinh thì còn có thể là ai?
“Từ Tinh đồ khốn, cứu mạng với, mau tới đây, cứu ta với,…”
Nhìn theo hướng phát ra âm thanh, Dương Quân Sơn vừa vặn nhìn thấy ở ven đầm lầy phía bên kia sườn núi, có một bóng người nửa thân dưới đã lún sâu vào trong bùn lầy, đang vừa vùng vẫy vừa lớn tiếng mắng chửi kêu cứu. Mặc dù người này toàn thân dính đầy bùn đất, nhưng sau khi thành công đánh thức Tiên Linh, thị lực của Dương Quân Sơn tăng mạnh, có thể nhận ra rõ ràng người này chính là thiếu niên cùng thôn Hách Trang.
Dương Quân Sơn đang định chạy tới bỗng đột ngột dừng bước, quay người trở lại rừng cây bụi bị dây sắn leo quấn lấy phía sau, nhặt lấy một sợi dây leo dẻo dai và dài nhất, dùng mũi tên Thiết Vũ cắt đứt từ gốc, sau đó tiện tay cuộn sợi dây leo lại trong tay, rồi liều mạng chạy vòng sang phía bên kia ven đầm lầy nơi Hách Trang đang mắc kẹt.
Dương Quân Sơn vừa chạy vừa lớn tiếng hét lên: “Đừng cử động loạn xạ nữa, dang rộng hai tay ra, ngả người ra phía sau, ngả ra sau!”
Hách Trang đã bắt đầu tuyệt vọng bỗng nghe thấy tiếng quát lớn của Dương Quân Sơn, giống như đột nhiên chộp được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, cậu ta bất ngờ xoay nửa thân trên về phía hướng âm thanh truyền tới, gào lên với Dương Quân Sơn: “Cứu ta, mau cứu ta!” Dương Quân Sơn tận mắt nhìn thấy khi Hách Trang xoay người đột ngột, cả người lại chìm thêm một đoạn xuống đầm lầy, sốt ruột quát mắng: “Đừng mẹ nó cử động loạn, muốn sống thì đừng mẹ nó cử động nữa, ngả người ra sau, ngả ra sau! Ngươi có nghe thấy không, đừng gào nữa!”
Có lẽ vì quá hoảng sợ, hoặc cũng có thể vì khoảng cách quá xa, Dương Quân Sơn có thể dựa vào tu vi tiến thêm một bước mà nghe rõ tiếng kêu cứu của Hách Trang, tuy nhiên mặc cho Dương Quân Sơn lớn tiếng đáp lời, Hách Trang đó lại chẳng hề làm theo lời Dương Quân Sơn bảo, trái lại vì cậu ta không ngừng vùng vẫy cầu cứu hướng về phía Dương Quân Sơn mà càng lún sâu xuống thêm một đoạn, đã không còn nhìn thấy bụng nữa rồi.
Khi khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp, Dương Quân Sơn chợt nhìn thấy trong đầm lầy cách sau lưng chỗ Hách Trang không xa, đang có một mảng đen kịt thứ gì đó không ngừng nhúc nhích, chỉ vì sự ngăn cách của vũng bùn trước mặt này mà đám sinh vật đang nhung nhúc đó mới phải dừng lại ở ven đầm lầy.
Đây là Hắc Hủ Kiến!
Lòng Dương Quân Sơn trầm xuống, bọn họ vậy mà lại đắc tội với thứ này, nhưng điều này cũng khiến Dương Quân Sơn lập tức hiểu rõ Trung phẩm Tiên Linh mà Từ Tinh có được ở kiếp trước rốt cuộc là vật gì!
Hắc Hủ Kiến lấy thịt thối làm thức ăn, đi lại cực nhanh trong đầm lầy mà không lo bị chìm xuống, còn những xác chết bị chìm trong đầm lầy lại cung cấp đủ thức ăn cho Hắc Hủ Kiến, hơn nữa đầm lầy còn ngăn cản vô số thiên địch của Hắc Hủ Kiến, trở thành nơi trú ẩn để chúng sinh sôi nảy nở.
Thế nhưng trong cơ thể Hắc Hủ Kiến Hậu lại có khả năng thai nghén ra một loại Trung phẩm Tiên Linh, loại Tiên Linh này có độ phù hợp cực cao đối với Tiên Linh Khiếu ở bộ phận tai trong ngũ quan của tu sĩ, thường có thể giúp tu sĩ thôi sinh ra Thiên phú Bí thuật Thần thông khi tu vi đạt đến giai đoạn Thi Triển Tiên thuật.
Từ Tinh và Hách Trang này chắc hẳn là đã mạo hiểm tiến vào đầm lầy, và giết chết Hắc Hủ Kiến Hậu trong bầy Hắc Hủ Kiến, đáng tiếc là khi chạy trốn lại bị Hắc Hủ Kiến truy sát, Hách Trang hoảng loạn không chọn được đường nên đã lún sâu vào vũng bùn, còn Từ Tinh thì lại thoát ra khỏi đầm lầy, nhưng cuối cùng lại không hề ra tay cứu giúp Hách Trang, người đã từng giúp đỡ mình.
Kiếp trước Từ Tinh quật khởi nhanh chóng sau sự kiện Bách Tước Sơn, dựa vào chính là Tiên Linh Khiếu mà nàng ta dùng để Hoán Linh, áp đảo Trương Hổ Tử, Từ Lỗi và Dương Quân Sơn đám người, rất nhanh trở thành cao thủ số một của thế hệ thiếu niên thôn Thổ Khâu.
Cũng may thứ này thường rất ít khi ra khỏi đầm lầy, chỉ cần Dương Quân Sơn đứng ngoài đầm lầy, ném dây sắn leo vào trong bùn, thì vẫn có khả năng cứu được Hách Trang ra khỏi vũng bùn.
Trong lúc miên man suy nghĩ, Dương Quân Sơn lại thu hẹp khoảng cách với Hách Trang thêm lần nữa, lần này Hách Trang cuối cùng cũng nghe thấy tiếng quát lớn của Dương Quân Sơn, đưa cao hai tay lên, rồi cố hết sức ngả người ra phía sau.
Thế nhưng lúc này thân thể Hách Trang từ phần ngực trở xuống đã hoàn toàn lún sâu trong đầm lầy, dù cậu ta có cố hết sức muốn ngả người ra sau thì cũng trở nên vô cùng khó khăn, chỉ biết oa oa khóc thét lên, cầu xin Dương Quân Sơn mau cứu mình.
Nhưng lúc này Dương Quân Sơn lại không đáp lại nữa, mà vừa chạy như điên, vừa trừng mắt nhìn chằm chằm vào một dấu chân nhỏ nhắn trên vai Hách Trang.
Gần như chỉ trong khoảnh khắc, Dương Quân Sơn đã hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra trong đầm lầy lúc đó. Sau khi hai người mạo hiểm giết chết Hắc Hủ Kiến Hậu để đoạt lấy Trung phẩm Tiên Linh, trong lúc cả hai đang chạy trốn khỏi sự truy sát của Hắc Hủ Kiến trong đầm lầy, Hách Trang đang chạy phía trước đột ngột hoảng loạn nên đã lún vào vũng bùn, còn Từ Tinh đi theo sau lại không chút do dự dẫm lên vai Hách Trang để vượt qua vũng bùn, và cuối cùng sau khi thoát khỏi đầm lầy, mặc cho Hách Trang gào thét kêu cứu mắng nhiếc ở phía sau, nàng ta vẫn chỉ một mực chạy trốn mà không hề ngoảnh đầu lại.
Đây chỉ mới là một cô bé mười hai mười ba tuổi thôi mà, sao lại có tâm địa độc ác quyết tuyệt đến thế!
Ngay cả Dương Quân Sơn lúc này đã có trải nghiệm trăm năm tang thương kiếp trước, trong khoảnh khắc này cũng không khỏi bất giác sinh ra cảm giác ớn lạnh đối với cô bé này.
Hách Trang đã lún quá sâu, lúc này muốn trì hoãn tốc độ lún xuống cũng chỉ là muối bỏ bể, Dương Quân Sơn mặc dù cố hết sức lao về phía Hách Trang, nhưng lòng anh lại dần chìm xuống.
Trên vũng bùn, Hách Trang chỉ còn lại một cái đầu và đôi cánh tay dài đang vươn ra ngoài, mà lúc này Dương Quân Sơn vẫn còn cách Hách Trang vài chục trượng.
Hách Trang kia dường như cũng biết mình e là khó lòng cứu chữa, tay phải vung lên ném một vật ra bãi cỏ ven đầm lầy, sau đó chỉ biết khóc lóc gào lên với Dương Quân Sơn: “Đều là Từ Tinh, là Từ Tinh muốn hại ta, xin ngươi nhất định phải nói với cha mẹ ta, là Từ Tinh muốn hại ta, xin Thôn Chính đại nhân hãy chủ trì công đạo cho ta!”
Dương Quân Sơn lao tới ven đầm lầy nơi Hách Trang đang mắc kẹt, lúc này đầu của Hách Trang đã lún vào trong bùn, nhưng đôi tay cậu ta vẫn vươn ra ngoài không ngừng quờ quạng.
Dương Quân Sơn gầm lên một tiếng “Nắm lấy”, liền ném dây sắn leo trong tay về phía đôi tay của Hách Trang, nhưng có lẽ vì quá hoảng loạn, cú ném này của Dương Quân Sơn lại lệch quá xa, đôi tay Hách Trang vẫn quờ quạng, nhưng chẳng thể nắm được gì.
Dương Quân Sơn luống cuống thu dây sắn leo lại rồi ném ra lần nữa, lần này lại rơi ngay trước mặt Hách Trang, Dương Quân Sơn mừng rỡ nói: “Mau nắm lấy đi, mau nắm đi!”
Tay Hách Trang vẫn quờ quạng loạn xạ, nhưng mãi không thể chạm tới nơi dây sắn leo rơi xuống, Dương Quân Sơn lúc này mới sực tỉnh rằng Hách Trang thậm chí đã chìm cả đầu vào trong đầm lầy, không những không nhìn thấy dây sắn leo ở đâu, mà ngay cả Dương Quân Sơn đang nói gì cũng không nghe thấy.
Chỉ có thể ném dây sắn leo trực tiếp vào tay cậu ta mới được!
Dương Quân Sơn vội vàng thu dây sắn leo lại lần nữa, nhưng lần này anh lại không ném ra, vì trong lúc anh đang thu dây về, đôi tay Hách Trang vươn ra ngoài đầm lầy đã không còn cử động nữa, đợi đến lúc anh định ném tiếp thì ngay cả đôi tay ấy cũng đã biến mất hút trong đầm lầy.
---❊ ❖ ❊---
Trong rừng cây bụi, Dương Quân Sơn cẩn thận thu hái bảy cây Linh thảo Trùng cô tìm được. Mặc dù lúc này còn cách giờ đóng cửa vây trường nửa ngày nữa, Dương Quân Sơn lại chẳng buồn tìm kiếm những thứ đáng giá trong Bách Tước Sơn nữa, chỉ ngồi ngẩn ngơ trong rừng cây bụi.
Dương Quân Sơn không phải chưa từng chứng kiến người chết, trái lại trong hơn trăm năm trải nghiệm kiếp trước, Dương Quân Sơn đã chứng kiến quá nhiều cảnh sinh tử chém giết, những cảnh chết chóc thê thảm và khốc liệt hơn anh đều đã trải qua. Ngay cả khi vừa trọng sinh trở về, trước đó ở gần hang ổ của Tử Bì Văn Trư, Dương Quân Sơn cũng đã tận mắt nhìn thấy mấy thiếu niên chết thảm dưới móng vuốt của Tọa Sơn Hổ.
Thế nhưng những trải nghiệm này trong lòng Dương Quân Sơn lại có một sự kháng cự bản năng, dường như Dương Quân Sơn có thể lạnh lùng phớt lờ những chuyện đó bằng thái độ của một kẻ bàng quan cao cao tại thượng.
Cho đến khi Hách Trang, một người quen sống động cùng thôn cùng tuổi như vậy, dù Dương Quân Sơn đã nỗ lực cứu chữa vẫn không thể cứu vãn được mạng sống, điều này mới khiến Dương Quân Sơn nhận thức một cách chân thực rằng, việc sở hữu ký ức kiếp trước của Dương Quân Sơn không đồng nghĩa với việc anh có tấm kim bài miễn tử, trái lại, cái chết luôn ở rất gần anh.