Tọa Sơn Hổ và Đạp Địa Hùng hai đầu hung thú này rốt cuộc là tình cờ gặp gỡ, hay là Đạp Địa Hùng cố ý mai phục; nếu là cố ý mai phục, thì con Đạp Địa Hùng kia làm sao có thể xác định chắc chắn Tọa Sơn Hổ sẽ đi con đường hiện tại;...
Vô số nghi vấn lóe lên trong đầu Tô Bảo Chương, không chỉ là hắn, mà ngay cả Dương Quân Sơn lúc này trong lòng cũng chỉ có một suy đoán đại khái mà thôi, nhưng bây giờ những điều này đều đã không còn quan trọng nữa, quan trọng là họ phải nghĩ mọi biện pháp để giành giết hai đầu hung thú lưỡng bại câu thương này trước khi Trương Nguyệt Minh cùng những người khác chạy tới.
Hai người men theo sườn núi tiến về phía thung lũng xa xa, đồng thời khi đang ở chỗ cao còn có thể tùy thời giám sát Trương Nguyệt Minh cùng những người khác đang tìm kiếm dấu vết của Tọa Sơn Hổ bên ngoài thung lũng.
Mặc dù lúc này Trương Nguyệt Minh cùng vài thiếu niên kia vẫn chưa ý thức được mình đã bị dấu vết do Tọa Sơn Hổ để lại dẫn đi đường vòng, nhưng có sự chỉ dẫn của Điệp Tung Phù, mấy người vẫn chậm rãi tiến về phía lối vào thung lũng.
“Không được!”
Tô Bảo Chương đột nhiên đứng lại, nói: “Cứ xông qua như vậy không được, Trương Nguyệt Minh bọn họ rất nhanh sẽ đuổi tới, đến lúc đó ngươi và ta quả bất địch chúng, cho dù săn giết được hai đầu hung thú thì e rằng cũng chỉ là làm áo cưới cho người khác mà thôi!”
Không đợi Dương Quân Sơn nói chuyện, Tô Bảo Chương đã ném Bách Luyện Hàn Quang Bì trong tay trở lại, nói: “Hai đầu hung thú kia đã lưỡng bại câu thương, ngươi hãy nhắm chuẩn cơ hội mà ra tay nhưng nhất định phải cẩn thận, ta đi dẫn dụ Trương Nguyệt Minh bọn họ!”
Dương Quân Sơn nắm lấy Tô Bảo Chương, vội vàng nói: “Ngươi điên rồi, bọn họ có Điệp Tung Phù dẫn đường, ngươi làm sao dẫn dụ bọn họ?”
Tô Bảo Chương giãy thoát khỏi Dương Quân Sơn, người đã chạy ra ngoài mấy trượng, quay đầu cười nói: “Yên tâm, ta tự có chừng mực, vả lại trong tay ta còn có hộ thân pháp phù, cho dù bọn họ có thể đuổi kịp cũng không làm gì được ta, cùng lắm thì rút khỏi vây trường là được rồi.”
Đang lúc nói chuyện Tô Bảo Chương đã chạy ra ngoài mấy chục trượng, Dương Quân Sơn nhìn thấy ý chí của Tô Bảo Chương đã quyết, liền vội vàng từ trong ngực lấy ra một vật ném về phía Tô Bảo Chương, nói: “Đây là một khối phù thạch, có thể hóa thành một bức tường đá ngăn địch, ngươi tự mình cẩn thận!”
Tô Bảo Chương không quay đầu lại, chỉ giơ cánh tay vẫy vẫy, người đã lao vào trong rừng cây. Dương Quân Sơn nhìn bóng lưng hắn, giậm chân một cái thật mạnh, tăng tốc xông về phía thung lũng nơi hai đầu hung thú đại chiến.
Ngay khi Dương Quân Sơn sắp tiếp cận lối vào thung lũng, từ sâu trong rừng cây bên ngoài thung lũng xa xa truyền đến một tiếng gào thét vang dội, Dương Quân Sơn sững sờ một chút, tiếng gào thét này vô cùng giống với tiếng gầm trước đó của Tọa Sơn Hổ, nếu không phải ngay trước mắt có một con Tọa Sơn Hổ, mà Dương Quân Sơn biết rằng trong phạm vi mười dặm xung quanh nơi một con Tọa Sơn Hổ xuất hiện thì không thể nào có con Tọa Sơn Hổ trưởng thành thứ hai, cộng thêm sự tự tin khi Tô Bảo Chương rời đi, hắn thiếu chút nữa đã cho rằng mình vừa bị ảo thính.
Dương Quân Sơn không biết Tô Bảo Chương còn có tuyệt kỹ mô phỏng tiếng kêu của hung thú này, nhưng kiểu mô phỏng này lại thiếu đi hung lệ chi khí của hung thú, chỉ có hình mà không có chất. Tuy nhiên, Tọa Sơn Hổ vốn dĩ đã bị Trương Nguyệt Minh cùng những người khác trọng thương, tiếng gầm phát ra lúc này “yếu ớt” lại vô cùng đúng lúc.
Yên lòng, Dương Quân Sơn đã chậm rãi tiếp cận rìa chiến trường của hai con hung thú. Lúc này Đạp Địa Hùng dĩ dật đãi lao đã chiếm được ưu thế tuyệt đối, hai cái chân gấu thô to mang theo lực lượng khổng lồ vung vẩy, mỗi lần vung vẩy đều kéo theo tiếng gió rít gào, ép cho cỏ dại xung quanh rạp xuống, phàm là cành cây bị đánh trúng đều lập tức gãy nát đổ rạp.
Tọa Sơn Hổ đã đến cuối chặng đường cố gắng tránh né sự tấn công của con gấu khổng lồ, một khi bị hai chưởng của con gấu đánh trúng đều có thể khiến thân hình to lớn của nó ngã nhào trên đất, nhưng mỗi lần Tọa Sơn Hổ đều đứng dậy một cách lảo đảo trong tình cảnh tưởng chừng như sắp sụp đổ hoàn toàn, hơn nữa còn gầm nhẹ thị uy về phía con gấu khổng lồ.
Ý chí bất khuất của Tọa Sơn Hổ khiến Đạp Địa Hùng càng thêm táo bạo, con gấu khổng lồ vốn dĩ vì sơ suất nhất thời mà bị đánh nổ mất một con mắt, lúc này lại vì khát máu mà làm tiêu tan mất một tia linh trí vốn đã không nhiều, sau khi nỗi kiêng dè cuối cùng đối với Tọa Sơn Hổ biến mất, nó gầm lên một tiếng rồi lao về phía Tọa Sơn Hổ.
Tọa Sơn Hổ vốn đã kiệt sức ngay khoảnh khắc này đã nhìn thấy sơ hở, hai chân sau của con hổ vốn đang lay động sắp đổ bỗng chốc vặn xoắn thành một góc kỳ dị, cuối cùng đổi được một chút khí lực, khiến thân hình to lớn của Tọa Sơn Hổ có thể lao về phía trước nghênh đón hướng con gấu khổng lồ lao đến.
Rắc!
Một tiếng nổ giòn giã thậm chí khiến Dương Quân Sơn đang âm thầm mò tới khoảng cách năm sáu mươi bước bên cạnh nơi hai thú đại chiến cũng nghe thấy rõ mồn một. Dương Quân Sơn vô cùng quen thuộc với loại âm thanh này, đây là tiếng xương cốt trong cơ thể gãy lìa.
Ngay sau đó là một tiếng gầm lớn đầy đau đớn, tiếng nổ “đùng đùng đùng” như tiếng trống trận liên tiếp vang lên, mỗi một tiếng như thể đều gõ thẳng vào tâm khảm Dương Quân Sơn, không biết từ lúc nào những giọt mồ hôi đã rỉ ra từ bên chân tóc hắn.
Dương Quân Sơn vạch bụi rậm trước mắt ra, cảnh tượng trước mắt khiến cho một người dù đã có trải nghiệm trăm năm của kiếp trước như Dương Quân Sơn nhìn thấy cũng phải kinh tâm động phách.
Tọa Sơn Hổ dường như đã sớm biết không thoát khỏi độc thủ của Đạp Địa Hùng, ngay khoảnh khắc Đạp Địa Hùng lao tới, nó không tiếc tự làm gãy hai chân để chống đỡ thân hình lao về phía trước một cú.
Đạp Địa Hùng hiển nhiên không ngờ Tọa Sơn Hổ lại quyết tuyệt như vậy, bị Tọa Sơn Hổ nhân cơ hội cắn một miếng vào chân trái, hàm răng sắc bén đâm sâu vào trong cơ thịt xương cốt.
Mà ngay sau đó, đôi chân gấu của Đạp Địa Hùng đã vỗ xuống, xương cột sống thắt lưng phía sau của Tọa Sơn Hổ lập tức gãy lìa, nửa thân dưới tức thì tê liệt trên mặt đất. Sau đó con gấu khổng lồ vốn đã cuồng bạo lại hoàn toàn không bận tâm tới cái đùi gần như bị hàm răng khổng lồ của Tọa Sơn Hổ cắn xuyên qua, chỉ dùng đôi chân gấu vỗ từng chưởng từng chưởng lên nửa thân sau của Tọa Sơn Hổ như đánh trống.
Cơ thịt xương cốt từ thắt lưng trở xuống của Tọa Sơn Hổ gần như bị con gấu khổng lồ đập nát bét, nhưng con hung hổ này vẫn dùng chân trước chống đỡ nửa thân mình một cách vững chắc, cắn chặt lấy đùi con gấu khổng lồ, mặc cho con gấu giãy giụa thế nào cũng không nhả miệng.
Vút!
Một tiếng nổ giòn giã xé rách hư không, một mũi tên sắt lông vũ mang theo sát khí bùng nổ nhắm thẳng vào con mắt duy nhất còn lành lặn của con gấu khổng lồ mà bắn tới.
Nếu như là lúc bình thường, Dương Quân Sơn muốn dựa vào cung tiễn bắn trúng hung thú như Đạp Địa Hùng e rằng cũng không dễ dàng. Loại hung thú đã sơ bộ sở hữu linh trí như thế này thường thường đối với nguy hiểm đều có bản năng dự đoán đáng kinh ngạc, thậm chí khi Dương Quân Sơn chưa tiếp cận chúng thì đã bị phát hiện.
Tuy nhiên lúc này con gấu khổng lồ này lại bị thân hình to lớn của Tọa Sơn Hổ kéo chân, hai đầu hung thú trong cơn cuồng bạo thậm chí đã không biết rằng đã có một thiếu niên mười hai tuổi tiếp cận chúng trong phạm vi năm mươi bước.
Tuy nhiên khi nguy cơ sinh tử thực sự ập đến, Đạp Địa Hùng cuối cùng vẫn né tránh được vào khoảnh khắc cuối cùng, mũi tên tất sát này của Dương Quân Sơn không bắn trúng mắt con gấu khổng lồ, mà lại bắn trúng lỗ mũi của nó.
Mũi tên này tuy không chí mạng, nhưng đủ để con gấu khổng lồ đang cuồng bạo sinh ra tâm sợ hãi trong thời khắc sinh tử!
Con gấu chỉ biết đập mạnh vào nửa thân sau của Tọa Sơn Hổ cuối cùng đã vỗ một chưởng lên đầu nó, khiến con hổ lớn vốn đã kiệt sức trong thoáng chốc choáng váng, sau đó con gấu đột ngột đẩy Tọa Sơn Hổ ra ngoài, ngay sau đó phát ra một tiếng gầm lớn như xé tim xé phổi, trong một vũng máu văng tung tóe, một miếng thịt trên đùi con gấu đã bị Tọa Sơn Hổ cắn chặt không buông xé toạc xuống.
Đúng vào thời điểm này, mũi tên thứ hai của Dương Quân Sơn cũng theo đó bắn ra, lần này nhắm vào vị trí cổ họng của con gấu.
Không ngờ con gấu trong khoảnh khắc đẩy Tọa Sơn Hổ ra, việc đầu tiên là rút mũi tên sắt lông vũ cắm trong lỗ mũi ra, máu tươi đầm đìa theo mũi tên sắt từ trong lỗ mũi bắn ra, nhưng cái chân gấu giơ lên vừa vặn đỡ được mũi tên nhắm vào cổ họng của Dương Quân Sơn.
Mũi tên sắt được kích phát từ Tam Thạch Cung vậy mà chỉ vừa đủ cắm mũi tên vào trong da thịt, Dương Quân Sơn nhíu mày nhưng lại mang theo một chút kinh ngạc, không biết nên vui hay buồn, mà con gấu khổng lồ gầm lên một tiếng bỏ qua Tọa Sơn Hổ, khập khiễng xông về phía Dương Quân Sơn.
Dương Quân Sơn không trực tiếp lùi bước, mà trong khi chạy sang một bên đột nhiên xoay người giương cung lắp tên bắn ra mũi tên thứ ba, do con gấu lúc này đang chạy cuồng trên bốn chân, mũi tên này lại nhắm vào vết thương trên chân sau của con gấu đã bị Tọa Sơn Hổ xé toạc.
Tiếc là mũi tên này không trúng!
Con gấu đã mang theo khí thế bài sơn đảo hải rút ngắn khoảng cách với Dương Quân Sơn, mỗi bước giẫm xuống của thân hình khổng lồ đều như tiếng trống lớn vang dội, mặt đất chấn động khiến Dương Quân Sơn dưới chân suýt chút nữa không đứng vững.
Dương Quân Sơn tiện tay ném một cái, một hòn đá to bằng quả trứng gà lộc cộc lăn trên mặt đất về phía trước người con gấu, một nắm cát mịn theo sự lăn của hòn đá mà tung ra xung quanh, đợi khi hòn đá lăn xuống dưới chân con gấu, cát mịn tung ra đã hình thành một vòng xoáy lưu sa dưới chân nó.
Thân hình con gấu đột ngột chìm xuống dưới, Dương Quân Sơn đã quay đầu bắn ra mũi tên thứ tư, mũi tên này trúng ngay vai con gấu, nhưng vẫn chỉ có mỗi mũi tên cắm vào da thịt, đối với thân hình khổng lồ của con gấu mà nói hoàn toàn không giúp ích được gì.
Con gấu càng lúc càng cuồng nộ, đột nhiên đứng thẳng dậy, sau đó lại dậm hai chân trước xuống cùng lúc!
Dương Quân Sơn đột nhiên nghĩ tới điều gì, thầm kêu một tiếng không ổn rồi định chạy trốn, nhưng mặt đất rung lên một cái, một luồng cự lực bàng bạc truyền tới, cả người liền bị chấn lật trên mặt đất.
Đạp Địa Hùng, đúng như tên gọi, lực đạp này bao phủ mặt đất trong phạm vi mười trượng, bất kỳ kẻ địch nào bước vào phạm vi này đều sẽ bị chấn ngã xuống đất, mà thuật Lưu Sa hóa ra từ hòn phù thạch mà Dương Quân Sơn ném ra cũng bị lực đạp này chấn tan.
Đạp Địa Hùng lần nữa ép sát Dương Quân Sơn, thấy Dương Quân Sơn lúc này vẫn còn đang choáng váng đầu óc sắp khó tránh khỏi kiếp nạn này, thân hình con gấu lại đột nhiên khựng lại vào lúc này, tiếng kêu thảm thiết thê lương lại lần nữa phát ra từ trong miệng nó.
Ngay sau lưng Đạp Địa Hùng, Tọa Sơn Hổ vốn dĩ đã thoi thóp không biết từ lúc nào chỉ dùng hai chân trước kéo lê thương thể lặng lẽ đến sau lưng con gấu, mà phía sau nó để lại một vệt máu dài, ngay khoảnh khắc con gấu phá vỡ phù thạch Lưu Sa, nó lại cắn chặt lấy vết thương ở chân sau của Đạp Địa Hùng.
Lúc này Dương Quân Sơn vất vả lắm mới thoát khỏi sự choáng váng liền lật người lại, cây cung lớn vốn không thể giương ra lại được hai chân chống đỡ cánh cung, hai tay lắp một mũi tên lông vũ có khắc phù văn lên dây cung rồi mạnh mẽ kéo ra.
Một tia linh lực trong cơ thể Dương Quân Sơn lưu chuyển, trên ngọc ban chỉ lóe lên linh quang mờ ảo, dẫn động đường vân khắc trên cả thân phù tiễn, một luồng gió lạnh chợt nổi lên, dây cung rung lên, phù tiễn cắm ngập ba tấc vào bụng con gấu, phù văn trên mũi tên như thể đột nhiên sống lại, đua nhau chảy về phía vết thương, một tia hàn khí lấy vết thương làm trung tâm lan tỏa dọc theo thân hình Đạp Địa Hùng, sương trắng mỏng manh bốc lên, bao phủ một lớp băng tinh khiết trên thân thể con gấu.