“Ha ha ha ha……”
Đám thiếu niên thôn Thổ Khâu đang vây xem thấy Trương Hổ Tử ngã đến chật vật, tất thảy đều cười ha hả đầy vô lối, Từ Lỗi cười đặc biệt hả hê.
Dương Quân Bình cũng hoan hô, nhưng không phải vì sự chật vật của Trương Hổ Tử, mà kêu lên: “Thắng rồi, đại ca thắng rồi, năm mươi thạch tệ, hai quả Hoàng Ngọc, thắng rồi!”
“Lần này không tính, so lại!”
Dẫu sao cũng chỉ là đám thiếu niên mười hai mười ba tuổi, hai quả Hoàng Ngọc và năm mươi thạch tệ kia đủ để khiến bọn chúng xót của mà lật lọng. Chưa đợi Trương Hổ Tử bò dậy từ dưới đất, một trong bốn tên đồng bọn đi cùng gã đã lớn tiếng kêu gào.
Những kẻ khác nghe vậy cũng nhao nhao hùa theo, lớn tiếng la hét: “Đánh tiếp! Đánh tiếp!”
Dương Thiên Hải và Dương Bảo Lượng tức thì mắng lớn: “Nói lời không giữ lấy lời, thật không biết xấu hổ!”
Dương Quân Bình còn nhảy cẫng lên, trực tiếp gọi mấy thiếu niên trong thôn đang đứng xem: “Mau nhìn xem, mau nhìn xem, Trương Hổ Tử bọn chúng tự nói lời như đánh rắm!”
Dương Quân Sơn nhìn Trương Hổ Tử bò dậy từ dưới đất, gã hung hăng nhổ một ngụm nước bùn, mặt đầy xấu hổ giận dữ nhìn Dương Quân Sơn.
“Trương Hổ Tử, ngươi nói sao?”
Mọi người nhao nhao nhìn về phía Trương Hổ Tử vừa đứng dậy, lại thấy gã thét lớn một tiếng, nhe nanh múa vuốt lao về phía Dương Quân Sơn lần nữa.
Bốn tên đồng bọn sau lưng gã thấy Trương Hổ Tử muốn đánh, lập tức cũng la hét xông lên, muốn cậy đông hiếp yếu đánh gục bốn người Dương Quân Sơn.
Dương Thiên Hải và Dương Bảo Lượng thấy vậy lập tức xắn tay áo xông lên giúp đỡ. Dương Quân Bình tuổi nhỏ nhất, nhưng thằng nhóc này lại lanh lợi nhất, thuận tay lấy trong ngực ra một cái ná thun, tùy tiện nhặt một hòn đá dưới đất bắn thẳng về phía tên chạy đầu tiên bên kia.
Khoảng cách gần như thế đương nhiên không có lý nào bắn trượt, hòn đá đập trúng trán gã khiến một cái bướu tím nổi lên ngay lập tức, thằng đó đau đến mức nước mắt chực trào ra.
Dương Thiên Hải xông lên, thừa cơ đấm một cái, thằng nhóc kia kêu “Mẹ ơi” một tiếng, ôm cái mũi đang chảy máu nằm vật xuống đất.
Nhưng một tên khác lúc này lại thừa cơ cúi người lao tới, ôm chặt lấy eo Dương Thiên Hải, hai người cùng lăn lộn dưới đất.
Một bên khác, Dương Bảo Lượng cũng đang đánh đấm với một thiếu niên. Thằng nhóc bị đánh đến máu mũi nước mắt tèm lem lúc nãy, miệng “ư ử” kêu, không biết là khóc hay là giận, lồm cồm bò dậy lao về phía Dương Quân Bình.
Dương Quân Bình người nhỏ nhưng chân nhanh, chưa đợi gã lao tới đã chạy xa kéo dãn khoảng cách, lại bắn một ná thun tới, nhưng lần này lại bị thằng nhóc đó lăn lộn né được.
Nhìn thấy cuộc tỷ thí ở sân phơi lúa biến thành hỗn chiến, đám thiếu niên cùng thôn đứng xem đều reo hò cổ vũ. Từ Lỗi cầm hai túi tiền trong tay, lớn tiếng nói: “Chúng ta không quản bọn họ đánh thành thế nào, nhưng vừa nãy Trương Hổ Tử bại dưới tay Dương Quân Sơn, chuyện này mọi người đều thấy rồi, cho nên hai túi tiền này đều là của Dương Quân Sơn. Bây giờ ta, Từ Lỗi, thay mặt bảo quản, đợi bọn họ đánh xong, hai túi tiền này sẽ trả lại cho Dương Quân Sơn.”
Từ Lỗi tuy vì sự do dự của Trương Hổ Tử lúc nãy mà rất không vui, nhưng lúc này nhìn hai nhà Trương, Dương hỗn chiến, Từ Lỗi cũng sẽ không giúp Dương Quân Sơn. Có thể giúp giữ túi tiền đã là nể mặt hắn rồi, dù sao trong cuộc hỗn chiến này phe Dương Quân Sơn ít hơn một người, phần thua khá lớn, đến lúc đó Trương Hổ Tử mà trở mặt, thì Từ Lỗi phải đối mặt với mấy tên Trương Hổ Tử rồi.
Tuy nhiên sau lưng Từ Lỗi cũng đi theo mấy tên tay sai, tu vi của gã còn trên cả Trương Hổ Tử, tự nhiên không sợ. Huống hồ hai bên đánh nhau thế này, Trương Hổ Tử mấy đứa dù có thắng thì còn được mấy phần sức lực?
Từ Lỗi tính toán chi li, còn Dương Quân Sơn lúc này đang phải đối mặt với sự liên thủ của Trương Hổ Tử và một tên tay sai của gã.
Hai tên trước mắt này đều là người đã đo Tiên Linh Khiếu bắt đầu tu luyện, hơn nữa ngoài Trương Hổ Tử ra, tên còn lại cũng là kẻ có tu vi cao nhất.
Vốn dĩ Dương Quân Sơn cho rằng với trải nghiệm kiếp trước, chuyện đánh nhau của mấy đứa trẻ này hắn hoàn toàn có thể dễ dàng giải quyết.
Thế nhưng Dương Quân Sơn lại quên mất chính hắn cũng chỉ là một thiếu niên mười hai tuổi, hơn nữa người đã bước vào con đường tu luyện thì không thể dùng lẽ thường mà suy xét. Trước đó Dương Quân Sơn tuy một chiêu chế trụ kinh mạch của Trương Hổ Tử, nhưng linh khí trong người Trương Hổ Tử phản chấn cũng khiến ngón tay Dương Quân Sơn đau nhức, suy cho cùng, tu vi hiện tại của Dương Quân Sơn còn kém Trương Hổ Tử quá xa.
Huống hồ lúc này Dương Quân Sơn đang phải đối mặt với hai người, Trương Hổ Tử tuy trước đó bị hắn đánh cho chật vật, nhưng trên người lại chẳng bị thương tích gì. Điểm có lợi duy nhất là lúc này Trương Hổ Tử rõ ràng đã hơi mất lý trí, chỉ biết mù quáng lao vào đánh đấm điên cuồng, muốn tông ngã Dương Quân Sơn xuống đất rồi giã cho một trận.
Dương Quân Sơn nghiêng người tránh cú tông của Trương Hổ Tử rồi thuận thế kéo một cái. Trương Hổ Tử tuy cố gắng giữ vững trọng tâm không ngã, nhưng cũng bị Dương Quân Sơn hất văng loạng choạng ra xa ba trượng. Tên tay sai còn lại của Trương Hổ Tử thừa cơ đánh một quyền vào lưng hắn.
Dương Quân Sơn đã cố gắng né tránh, nhưng vừa rồi tuy hất văng được Trương Hổ Tử, chính hắn cũng bị lực đạo trên người Trương Hổ Tử kéo khiến thân hình khựng lại, quyền sau lưng này đánh trúng vai hắn một cách thực thụ.
Dương Quân Sơn đau đến nhe răng trợn mắt, tên tay sai này rõ ràng cũng đã bắt đầu tu luyện, tuy không bằng Trương Hổ Tử đã sắp thức tỉnh Tiên Linh Khiếu, nhưng sức lực cũng không kém hơn Dương Quân Sơn là bao. Nếu không phải nhờ Mãng Ngưu Quyền luyện cho da thịt rắn chắc, quyền này đã khiến Dương Quân Sơn ngã nhào rồi.
Tên tay sai phía sau thấy một quyền đánh Dương Quân Sơn văng ra hai bước, lập tức vươn hai tay muốn ôm ngang lưng hắn.
Không ngờ Dương Quân Sơn như thể đã sớm dự liệu được hắn sẽ làm như vậy, ngay khi thân hình lao về phía trước liền vung chân đá ngược lại, cú này đạp trúng bụng tên tay sai một cách thực thụ.
Tên tay sai kêu lớn một tiếng, gập người xuống, cơn đau xé lòng khiến sắc mặt hắn vặn vẹo.
Dương Quân Sơn chẳng bận tâm đến điều đó, Trương Hổ Tử bên cạnh lại lao tới, hắn lập tức xoay người, tung một chiêu “Quăng Sừng” trong Mãng Ngưu Quyền, giáng một quyền vào đầu tên tay sai kia. Tên này chẳng kịp hừ một tiếng đã ngã gục xuống đất.
Trương Hổ Tử đang lao tới thấy sự tàn nhẫn của Dương Quân Sơn thì trong lòng chùng xuống, dẫu sao cũng chỉ là đứa trẻ nửa lớn, thân hình khựng lại ngay lập tức.
Dương Quân Sơn chớp lấy sơ hở, bước tới trước, tung một chiêu “Húc Sừng” trong Mãng Ngưu Quyền, đấm trúng ngực Trương Hổ Tử. Trương Hổ Tử cảm thấy ngực nghẹn lại, nhất thời không thở nổi, ngay sau đó thấy Dương Quân Sơn đá bay một cước, bụng Trương Hổ Tử chịu đòn tấn công bất ngờ, cả người lộn nhào ngã bệt xuống đất, ôm bụng gào thét.
Dương Quân Sơn trong chớp mắt hạ gục hai đối thủ trông có vẻ vạm vỡ hơn cả mình, đặc biệt là Trương Hổ Tử - kẻ cầm đầu đám thiếu niên này lúc này đang nằm dưới đất kêu gào thảm thiết, ba tên đồng bọn còn lại lập tức sợ mất mật, vội vàng kêu lên: “Không đánh nữa, không đánh nữa, nhận thua!”
Dương Thiên Hải và Dương Bảo Lượng thừa dịp sĩ khí đối phương sa sút, lập tức tung quyền cước chiếm trọn ưu thế mới dừng tay. Còn Dương Quân Bình ở bên kia vẫn đang cầm ná thun truy đuổi, tên đồng bọn của Trương Hổ Tử bị hắn bắn trúng suýt nữa thì khóc thét, mãi cho đến khi Dương Quân Sơn đi tới, Dương Quân Bình mới dừng lại.
Thấy Dương Quân Sơn và mấy người dừng tay, ba tên đồng bọn vội vàng tiến lên muốn kéo Trương Hổ Tử dưới đất dậy, lại thấy Dương Quân Sơn ngăn lại nói: “Khoan, giao hết thạch tệ trên người các ngươi ra đây!”
Tên đồng bọn lớn tuổi hơn biến sắc, nói: “Dương Quân Sơn, chúng ta có tiền đặt cược, đều ở chỗ Từ Lỗi, ngươi tự đi mà lấy!”
Dương Quân Sơn “hì hì” cười, nói: “Tiền đặt cược đó là cuộc tỷ thí giữa ta và Trương Hổ Tử, đã sớm bị ta thắng rồi. Nhưng vừa nãy các ngươi còn muốn lật lọng đánh hội đồng, ngươi xem hai huynh đệ ta bị các ngươi đánh đến sưng húp cả mặt mũi, không lấy thạch tệ của các ngươi ra thì lấy gì đi xem đại phu?”
Dương Quân Sơn nhìn rất rõ, hai quả Hoàng Ngọc và năm mươi thạch tệ kia là do chính Trương Hổ Tử lấy ra, ba mươi thạch tệ trước đó vẫn còn trong tay đồng bọn của gã, ngoài ra trên người năm tên này hẳn còn một ít thạch tệ tiêu vặt nữa.
Dương Quân Sơn bây giờ rất cần thạch tệ, hắn phải chuẩn bị cho chuyến đi Bách Tước Sơn, dù là một thạch tệ cũng phải tính toán.
Dương Thiên Hải và Dương Bảo Lượng phối hợp ăn ý với Dương Quân Sơn, nghe hắn nói vậy, hai người lập tức “ối ối” kêu lớn, ôm mông rồi lại nói đau bụng.
Trương Hổ Tử giãy giụa bò dậy từ dưới đất, bụng vẫn đau nhói, mồ hôi lạnh túa ra, lớn tiếng nói: “Dương Quân Sơn, ngươi đừng có quá đáng!”
Dương Quân Sơn “ồ hố” một tiếng, cười híp mắt nói: “Còn biết nói từ ‘quá đáng’ cơ à? Lúc nãy các ngươi cậy đông hiếp yếu sao không nói? Bớt nói nhảm đi, không lấy ra thì mỗi đứa bị đánh thêm hai lần nữa!”
Trương Hổ Tử và đám người biến sắc, liền thấy Dương Thiên Hải và Dương Bảo Lượng mỗi bên một người đã đứng cạnh Dương Quân Sơn, rõ ràng chỉ đợi hắn hạ lệnh là đánh tiếp.
Trương Hổ Tử lập tức cảm thấy bụng mình như lại sắp đau nữa, nên cắn răng nói: “Đưa cho hắn!”
Dương Quân Sơn cười quái dị nói: “Thế mới đúng chứ, mỗi đứa đều lật túi áo ra cho ta xem. Đúng, nói ngươi đó, còn muốn giấu, giấu đi đâu!”
Dương Quân Sơn lúc nãy đánh nhau với Trương Hổ Tử đã sờ thấy trong lớp áo lót trước ngực tên này có một vật cứng ngắc, hắn bước tới nắm lấy cổ áo Trương Hổ Tử, thò tay vào trong lớp áo lót của gã.
“Ngươi làm gì vậy!” Trương Hổ Tử biến sắc, vội vàng muốn giãy giụa, lại bị Dương Quân Sơn đấm một quyền vào bụng, tức thì gập người ho sặc sụa, còn Dương Quân Sơn thừa cơ lấy vật được giấu trong áo lót của Trương Hổ Tử ra.
“Được lắm, không ngờ trên người ngươi còn có món đồ này!”
Vật Dương Quân Sơn lấy ra từ trong túi áo lót của Trương Hổ Tử là một thanh đoản đao còn bao, cộng thêm chuôi đồng dài đến sáu tấc. Hắn nắm lấy chuôi đao rút ra, một luồng hàn quang lạnh lẽo tức thì bùng nổ từ trong vỏ, đến Dương Quân Sơn cũng không nhịn được mà rùng mình.
“Đao tốt, đây sợ không phải là một thanh Bách Luyện Hàn Quang Chủy!”
Dương Quân Sơn đầy vẻ tán thưởng, đây hẳn là bảo vật do Trương Thiết tự tay rèn cho con trai mình, tuy không bằng pháp khí hạ giai, nhưng cũng là báu vật chém sắt như chém bùn. May mà thằng nhóc này lúc trước không lấy đoản đao này ra, bằng không muốn đánh gục gã còn phải tốn thêm chút công sức.