Trao Em Mặt Trời

Lượt đọc: 39 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
BẢN GHI CHÉP MAY RỦI
JUDE

❊ ❊ ❊

16 tuổi

3 năm sau

Tôi ở đây.

Đứng cạnh tác phẩm của mình trong xưởng điêu khắc ở trường CSA với một cọng cỏ bốn lá trong túi. Tôi dành cả buổi sáng bò lồm cồm trên thảm cỏ ba lá ở ngay ngoài trường, cả buổi sáng mà chẳng tìm được gì - thảm cỏ đã bị hái sạch sẽ. Nhưng rồi, eureka! Tôi lấy keo dính cái lá thứ tư vào một cọng cỏ ba lá bình thường, lấy giấy bóng kính bọc lại, rồi nhét nó vào ngay cạnh củ hành tây trong túi áo nỉ của mình.

Tôi có hơi cuồng kinh thánh một tí xíu. Những người khác có cuốn của Gideon, tôi thì có cuốn của bà nội Sweetwine. Một vài đoạn văn mẫu:

Người sở hữu cỏ bốn lá có thể đẩy lùi mọi tai ương địch họa (Trường nghệ thuật thì đầy rẫy tai ương địch họa. Đặc biệt là ngày hôm nay - không chỉ là ngày bình xét tác phẩm của tôi, tôi còn phải gặp mặt cố vấn của mình và tôi có thể sẽ bị đuổi học.)

Để phòng tránh bệnh tật nghiêm trọng,

hãy giữ một củ hành tây trong túi

(Có rồi. Cẩn trọng bao nhiêu cũng không thừa.)

Nếu chàng trai tặng cô gái một quả cam,

tình yêu của cô gái ấy dành cho chàng trai sẽ nhân lên gấp bội

(Cái này thì chưa chứng minh được. Chưa chàng trai nào từng tặng tôi một quả cam cả.)

Chân của những con ma không bao giờ chạm đất

(Chúng ta sẽ nói đến chuyện này. Sớm thôi.)

Chuông reo.

Và chúng nó kia rồi. Lũ học sinh năm hai lớp tạo hình đất sét. Từng đứa một đang sẵn sàng bịt gối cho tôi chết ngạt. À, ý tôi là: đứng chết lặng nhìn chằm chằm bức tượng của tôi. Nhiệm vụ của tôi là tạo ra thêm một bức tượng CHÂN DUNG TỰ HỌA khác. Tôi đã chọn hướng khá trừu tượng, theo kiểu: cục vấu. Nếu Degas có những vũ công thì tôi có mấy cục vấu. Mấy cục vấu nứt vỡ, chắp vá. Đây là bức tượng thứ tám kiểu này của tôi.

“Ở đây có gì hay nhỉ?” Sandy Ellis hỏi, đây là thợ làm gốm bậc thầy, người hướng dẫn nhào nặn đất sét và cố vấn của tôi. Cái cách thầy bắt đầu mọi lời phê bình.

Chẳng ai hé răng nói nửa lời. Những lời nhận xét ở trường Người ngoài hành tinh bang California giống một cái bánh kẹp hoàn chỉnh, bắt đầu và kết thúc bằng những lời tán dương - ở giữa, người ta nói những điều kinh khủng mà họ thực sự nghĩ.

Tôi nhìn lướt quanh phòng mà không nhúc nhích đầu. Lũ học sinh năm hai lớp tạo hình đất sét là hình mẫu điển hình cho bộ mặt của học sinh trường CSA: một lũ lập dị đủ các thể loại, bộc lộ mình thoải mái và đầy kiêu hãnh. Những đứa bình thường như cân đường hộp sữa giống tôi - ngoại trừ một vài cái tật kín đáo ra, đương nhiên, ai mà không có bất cứ tật xấu nào cơ chứ? - là những trường hợp ngoại lệ.

Tôi biết bạn đang nghĩ gì. Noah mới là đứa thuộc về nơi này, không phải tôi.

Thầy Sandy chăm chú nhìn cả lớp qua cặp kính màu, gọng tròn.

Thường mọi người sẽ xông vào phát biểu ngay, nhưng âm thanh duy nhất trong xưởng điêu khắc lúc này là tiếng điện kêu vo vo trên những ống đèn huỳnh quang. Tôi xem giờ trên đồng hồ đeo tay cũ của mẹ - mẹ đã đeo nó hai năm về trước, khi ô tô của mẹ lao thẳng xuống vực sâu, cú va chạm giết chết mẹ ngay tức thì - lúc này nó đang kêu tích tắc trên cổ tay tôi.

Mưa tháng Mười hai đem theo một lễ tang bất ngờ

(Mưa tầm mưa tã gần hết tháng Mười hai trước khi mẹ mất.)

“Thôi nào mọi người, ấn tượng tích cực về Cục vấu - Tôi rạn nứt số 8 nào?” Thầy Sandy chậm rãi vuốt mớ râu quai nón rối nùi của mình. Nếu tất cả chúng tôi được nhào nặn thành những loài động vật phản chiếu chính mình (một trò Noah bắt tôi chơi suốt khi chúng tôi còn nhỏ), thầy Sandy sẽ biến phụp thành một con dê đực. “Chúng ta đều đã bàn về quan điểm cá nhân,” thầy nói. “Hãy thảo luận về bức tượng của CJ, được chứ?”

CJ, viết tắt của Calamity Jane*/Jude, là cái tên mà mọi người trong trường vẫn gọi tôi vì “vận rủi” của tôi. Không phải chỉ vì mỗi vụ vỡ lò nung. Năm ngoái, trong xưởng gốm, vài cái bát của tôi được cho là đã tự nhảy khỏi kệ vào ban đêm khi xung quanh chẳng có ai, khi tất cả những ô cửa sổ đều đóng chặt và khi mà trận động đất gần nhất diễn ra ở tận Indonesia. Bác lao công trực đêm đã hết sức kinh ngạc.

Ai cũng kinh ngạc, trừ tôi.

Caleb Cartwright giơ cả hai tay lên theo một tư thế thêm phần xác nhận cái điệu bộ kịch câm của cậu ta: áo len cổ lọ đen, quần jean bó đen, kẻ mắt đen, mũ quả dưa đen. Thực ra cậu ta cũng khá hấp dẫn theo cái kiểu quán rượu nghệ sĩ, nói vậy không có nghĩa là tôi để ý đâu. Chế độ tẩy chay con trai của tôi đã bật. Tôi được trang bị đầy đủ những tấm màn chắn con trai và bộ đồng phục tàng hình dự phòng:

Để mất tăm mất tích vào không khí: Tỉa bớt một mét tóc xoăn vàng và nhồi mớ tóc còn lại vào một cái mũ chỏm đen. Giấu hình xăm ở nơi không ai có thể trông thấy. Chỉ mặc áo nỉ mũ to thùng thình, quần jean ngoại cỡ và đi giày đế mềm. Giữ im lặng.

(Thỉnh thoảng, tôi viết một đoạn kinh thánh của riêng mình.)

Caleb nhìn khắp phòng. “Tớ nói hộ mọi người luôn nhé?” Cậu ta ngập ngừng, cố gắng tìm ra những lời lẽ hoàn hảo để ném tôi qua mạn tàu. “Nhận xét tác phẩm của CJ là một điều không thể vì nó lúc nào cũng nham nhở, chắp vá kiểu này. Ý tớ là lần nào chúng ta cũng nói về những tác phẩm không tài nào sửa chữa nổi.”

Tôi tưởng tượng ra bản thân mình trên một đồng cỏ. Đó là điều mà cô cố vấn trường bảo tôi làm mỗi khi thấy bản thân như sắp mất trí, hay như bà nội từng nói: thiếu mất một vài nút.

Và nếu ai đó đang băn khoăn thì: Mấy cọng cỏ bốn lá tự chế chẳng có tác dụng đâu.

“Vậy thì nội tại bản thân nó thể hiện điều gì?” thầy Sandy hỏi cả lớp.

Gã Randall Brown suốt ngày “không có ý xúc phạm đâu, nhưng mà” bắt đầu lắp ba lắp bắp. Hắn là cái gã khốn nạn thuộc hàng siêu sao, kẻ tin rằng hắn ta được phép đưa ra những lời nhận xét xúc xiểm nhất có thể tưởng tượng nổi nếu hắn mở đầu câu nói bằng “Không có ý xúc phạm đâu, nhưng.” Tôi muốn xiên một mũi thuốc an thần vào đầu hắn. “Nó sẽ thể hiện được nhiều điều hơn, thưa thầy Sandy, nếu chủ đích nó được tạo nên như vậy.” Hắn ta nhìn tôi. Đây rồi. “Ý tớ là, CJ, không có ý xúc phạm đâu, nhưng về cơ bản thì chắc chắn là do cậu cẩu thả. Lời giải thích hợp lý duy nhất cho cả đống vết rạn nứt trong lò nung thế kia hoặc là do cậu không nhào đất sét đủ lâu hoặc là cậu không để tác phẩm của mình khô đều.”

Chuẩn khỏi phải chỉnh. Bingo. Cuối cùng con chồn cũng ra khỏi hố.

Đôi khi những lời giải thích không hề hợp lý.

Những điều kỳ lạ vẫn xảy ra. Và nếu chúng ta được phép lên tiếng khi họ đang bình xét tác phẩm của chúng ta, nếu tôi có thể lấy một bản khai có tuyên thệ được ký đầy đủ từ ai đó có chức có quyền, như Chúa chẳng hạn, rằng tôi sẽ không bị giam giữ suốt phần đời còn lại, thì tôi sẽ nói rằng, “Không ai có một người mẹ đã chết tức giận đội mồ sống dậy để phá tác phẩm của nghệ thuật của các người sao?”

Rồi họ sẽ hiểu tôi đang phải chống lại những gì.

“Randall đã đề cập tới một vấn đề rất hay,” thầy Sandy nói. “Sự chủ định có quan trọng trong cách chúng ta trải nghiệm và trân trọng nghệ thuật hay không? Nếu bức tượng cuối kỳ của CJ bị chia ra thành từng mảnh nhỏ thì liệu ý tưởng khởi nguồn của em ấy về sự vẹn nguyên có thực sự quan trọng hay không? Hay nói cách khác, là chuyến hành trình hay đích đến quan trọng hơn?”

Cả lớp ồ lên như một đàn ong vỡ tổ trước câu nói ấy và thầy Sandy thúc đẩy cả lớp tiến tới một cuộc bàn luận mang tính lý thuyết về việc liệu người nghệ sĩ có còn quan trọng khi tác phẩm nghệ thuật đã được hoàn thành.

Tôi thà nghĩ về dưa chua còn hơn.

“Bà cũng thế - dưa chua ngâm thì là và tỏi, những miếng to mọng. Ôi chao. Ôi chao. Ôi chao,” bà nội Sweetwine thì thầm trong đầu tôi. Bà cũng đã mất giống như mẹ vậy, nhưng không đập phá mọi thứ như mẹ, bà chỉ xuất hiện bằng âm thanh và thường hiện hình. Bà là tay cớm tốt trong thế giới hồn ma của tôi; mẹ lại là tay cớm xấu. Tôi cố không biểu lộ cảm xúc trên mặt trong khi bà tiếp tục nói. “Ôi chao ôi, thật là buồn ngủ. Và thật tình mà nói, cháu đã tạo ra một thứ thật kém hấp dẫn quá đi. Sao phải làm cái trò vòng vo tam quốc này nhỉ? Sao họ không chúc cháu may mắn lần sau luôn và tiếp tục với nạn nhân tiếp theo của họ như cậu nhóc đằng kia với đống lò xo dở hơi lòi ra từ đầu nó kìa.”

“Đó là những lọn tóc xoăn vàng hoe mà bà,” tôi nói với bà trong tâm trí, cẩn thận để miệng không mấp máy.

“Ta cho là cháu nên chạy thoát thân đi, cháu yêu.”

“Cháu cũng nghĩ như bà đấy.”

Mấy cái tật kín đáo đó ý hả? Tôi thú nhận, có lẽ không kín đáo đến thế.

Nhưng, nói cho đúng ra nhé: Hai mươi hai phần trăm dân số thế giới nhìn thấy ma - vậy là hơn một tỷ rưỡi người trên toàn thế giới. (Bố mẹ đều là giáo sư. Kỹ năng nghiên cứu thần sầu.)

Trong khi lũ nhân bản vô tính lý thuyết suông tiếp tục, tôi tự tiêu khiển bằng trò: Bạn muốn chết kiểu nào hơn? Tôi là nhà vô địch bá chủ của cái trò này. Nó không đơn giản như vẻ ngoài, bởi lẽ cần có kỹ năng điệu nghệ mới tạo nên được hai kiểu chết đều hãi hùng như nhau. Chẳng hạn: ăn hết nắm thủy tinh vỡ vụn này đến nắm thủy tinh vỡ vụn khác hay…

Tôi bị ngắt mạch suy nghĩ bởi, đáng ngạc nhiên thay, không chỉ với tôi mà với tất cả mọi người, Fish (không có họ) đã giơ tay phát biểu. Fish cũng là một đứa câm lặng giống tôi, vậy nên chuyện này trọng đại đây.

“CJ có kỹ năng rất tốt,” cô nói, mấy cái khuyên lưỡi của cô sáng lấp lóe như sao trời trong miệng. “Tôi cho là một con ma đã làm vỡ tác phẩm của cậu ấy.” Mọi người đều mỉa mai cười cợt trước ý tưởng đó, kể cả thầy Sandy. Tôi bị hạ đo ván. Cô không hề đùa, tôi biết chắc là vậy. Cô bắt gặp ánh mắt của tôi, rồi giơ cổ tay lên và tế nhị lắc một cái. Trên đó là một chiếc vòng tay bùa chú hầm hố hết sảy, hoàn toàn phù hợp với mọi thứ ở cô: tóc tím, hai cánh tay dày đặc hình xăm, thái độ gắt gỏng. Rồi tôi nhận ra những loại bùa chú ấy: ba viên thủy tinh biển màu đỏ ruby, hai cọng cỏ bốn lá được ép nhựa và một nắm răng nhím biển, tất cả được xâu lại bằng chuỗi dây da đen sờn rách. Ồ. Tôi không nhận ra mình đã lén lút nhét nhiều bùa may vào cặp xách và túi áo khoác của cô đến thế. Lúc nào trông cô cũng có vẻ hết sức buồn bã với lớp trang điểm u tối ấy. Nhưng làm thế nào cô biết đó là tôi? Những người khác có biết không? Như đứa nhóc bồn chồn mới nhập trường kia chẳng hạn? Chắc chắn nó đang cảm thấy bị khuyết mất vài cái nút. Tôi đã lén tuồn cho nó cả đống răng nhím biển.

Nhưng lời tuyên bố đầy thấu hiểu và mấy cái vòng tay của Fish là điểm sáng duy nhất. Suốt một tiếng đồng hồ còn lại, từng người bọn họ chặt chém Cục Vấu -Tôi rạn nứt số 8 và tôi càng lúc càng cảm thấy rõ đôi bàn tay mình đang đan vào nhau chặt đến trắng ởn ở phía trước. Chúng ngứa ngáy. Rất ngứa. Cuối cùng, tôi mở hai nắm tay ra và cúi xuống kiểm tra. Chẳng có vết cắn hay nốt mẩn đỏ nào cả. Tôi tìm một nốt mẩn đỏ có thể là biểu hiện của bệnh viêm cân mạc hoại tử, hay còn được biết đến rộng rãi hơn với tên gọi bệnh vi khuẩn ăn thịt người, loại bệnh mà tôi đã đọc tất tần tật trong tập san y học của bố…

Được rồi, tôi biết rồi: Bạn muốn chết kiểu nào hơn? Ăn hết nắm thủy tinh vỡ vụn này đến nắm thủy tinh vỡ vụn khác, hay một ca viêm cân mạc hoại tử nghiêm trọng?

Giọng Felicity Stiles - báo hiệu kết thúc đang cận kề! - kéo tôi khỏi câu hỏi hóc búa hết sức hại não này khi tôi đang nghiêng về phương án ăn thủy tinh hơn.

“Em có thể nói phần kết không, thưa thầy Sandy?” cô nàng hỏi như thường lệ. Cô ta có một chất giọng du dương tuyệt đẹp của người miền Nam Carolina mà cô ta dùng để thuyết giảng ở cuối mỗi buổi bình xét. Cô ta như một bông hoa biết nói - một bông thủy tiên vàng thần thánh. Fish lén lút làm điệu bộ như bị dao găm đâm vào ngực. Tôi mỉm cười với cô và chuẩn bị tinh thần. “Mình chỉ nghĩ là nó rất buồn,” Felicity nói, rồi ngừng lại cho tới khi cả căn phòng là của cô ta, chắc chẳng quá một giây vì cô ta không chỉ có giọng nói như một bông thủy tiên vàng mà vẻ ngoài và cử chỉ cũng hệt vậy, khiến tất cả chúng tôi đều chỉ còn là những tiếng thở dài có hình người quanh cô ta. Felicity giơ tay chạm vào bức tượng cục vấu của tôi. “Mình có thể cảm nhận được nỗi đau của cả thế giới trong tác phẩm này,” tốn cả một vòng quay Trái Đất để cô nàng có thể lè nhè hết cái đống cả thế giới. “Bởi lẽ tất cả chúng ta đều rạn nứt. Ý mình là chẳng phải chúng ta đều đang rạn nứt hay sao? Mình đang rạn nứt đây. Cả thế giới cũng vậy. Chúng ta đều cố gắng hết sức mình và đây là kết cục, hết lần này đến lần khác. Đó là tất cả những gì tác phẩm của CJ nói với mình và nó khiến mình buồn bã hết sức.” Cô ta quay ra nhìn tôi trực diện. “Mình hiểu cậu khốn khổ đến nhường nào, CJ ạ. Mình thực sự hiểu.” Đôi mắt cô ta mở to, nín nhịn. Ôi, tôi ghét trường nghệ thuật quá đi mất. Cô ta giơ một nắm tay lên và ấn chặt vào ngực mình, rồi đập ngực ba lần, nói, “Mình. Hiểu. Cậu.”

Tôi không thể kiềm chế nổi. Tôi đang gật đầu đáp lại cô ta như thể tôi cũng là một bông hoa thì cái bàn bên dưới Cục Vấu - Tôi rạn nứt số 8 sập xuống khiến bức chân dung của tôi đổ nhào xuống sàn và vỡ thành từng mảnh. Một lần nữa.

“Tàn nhẫn quá đấy mẹ,” tôi nói với mẹ trong tâm trí mình.

“Mọi người thấy chưa,” Fish tuyên bố. “Một con ma.”

Lần này, chẳng ai mỉa mai cười cợt cả. Caleb lắc đầu: “Không thể nào.” Randall: “Chuyện quái gì thế?” Tôi biết, mấy cậu bạn nhà quê à. Không giống như chú ma Casper và bà nội Sweetwine, mẹ không phải là một con ma thân thiện.

Thầy Sandy chui xuống gầm bàn. “Một cái vít bị tuột ra,” thầy sửng sốt nói.

Tôi lấy cây chổi mà tôi giữ ở bàn điêu khắc của mình để xử lý những sự vụ kiểu này và quét sạch Cục Vấu - Tôi rạn nứt số 8 trong khi tất cả mọi người thì thầm bàn tán tôi xui xẻo tới nhường nào. Tôi đổ các mảnh vỡ vào thùng rác. Tôi ném cọng cỏ bốn lá tự chế vô dụng vào thùng ngay sau những gì còn lại của bức tượng chân dung.

Tôi đang nghĩ có lẽ thầy Sandy sẽ cảm thấy thương hại tôi và hoãn buổi gặp mặt quan trọng tới sau kỳ nghỉ đông sẽ bắt đầu vào ngày mai thì thầy mấp máy miệng nói Văn phòng thầy và ra hiệu về phía cửa. Tôi băng qua xưởng điêu khắc.

Luôn luôn bước chân phải trước để tránh những tai họa đến với ta từ bên trái

•••

Tôi ngồi thụp xuống cái ghế bọc da nhung khổng lồ đối diện thầy Sandy. Thầy vừa nói rất lấy làm tiếc vì cái vít bị tuột và đùa rằng có lẽ Fish đã đúng về con ma đó, CJ nhỉ?

Khúc khích cười một cách lịch sự trước ý niệm ngớ ngẩn ấy.

Những ngón tay của thầy gõ xuống bàn như đang chơi đàn. Chẳng ai hé răng nói nửa lời. Với tôi thì thế này cũng ổn thôi.

Phía bên trái thầy là bức ảnh tượng David của Michelangelo đúng kích thước người thật, sống động dưới ánh nắng chiều mong manh, đến mức tôi liên tục trông đợi vòng ngực của David phồng lên khi anh ta hít vào hơi thở đầu tiên. Thầy Sandy quay đầu lại, lần theo ánh nhìn của tôi tới người đàn ông tráng lệ bằng đá.

“Mẹ em đã viết một cuốn tiểu sử hay phải biết đấy,” thầy nói, phá tan bầu không khí im lặng. “Rất hiên ngang trong cái cách bà điều tra về giới tính của ông ấy. Xứng đáng từng lời ca ngợi.” Thầy tháo cặp kính ra và đặt nó xuống bàn. “Nói gì với thầy đi, CJ.”

Tôi liếc ra ngoài cửa sổ ngắm nhìn dải bờ biển trải dài trong màn sương mù dày đặc. “Sương trắng lại chuẩn bị ập đến cho xem,” tôi nói. Một trong những lý do khiến thị trấn Vịnh Mất Tích nổi tiếng đến vậy cũng bởi nó thường xuyên mất tích. “Thầy có biết một vài người dân bản địa tin rằng sương mù bao chứa những linh hồn vất vưởng của người chết không?” Từ cuốn kinh thánh của bà nội.

“Vậy hả?” Thầy vuốt râu, làm dính những hạt đất sét li ti trên tay vào râu. “Chuyện đó rất thú vị, nhưng ngay bây giờ chúng ta cần nói về em. Đây là một tình huống rất nghiêm trọng.”

Tôi nghĩ tôi đã nói về mình đấy thôi.

Sự im lặng lại dấy lên… và tôi đã quyết định rằng mình sẽ ăn thủy tinh vỡ vụn. Câu trả lời cuối cùng đấy.

Thầy Sandy thở dài. Vì tôi đang quấy rầy thầy sao? Tôi nhận ra rằng tôi hay quấy rầy người khác. Trước thì không vậy đâu.

“Nghe này, thầy biết khoảng thời gian vừa rồi hết sức khó khăn với em, CJ.” Đôi mắt dê đực hiền lành của thầy lùng sục khắp gương mặt tôi. Thật quá sức chịu đựng. “Và năm ngoái, nhà trường gần như đã chiếu cố cho qua tất cả vì hoàn cảnh không may của em.” Thầy nhìn tôi với Ánh Nhìn Cô Bé Mồ Côi Mẹ Đáng Thương - tất cả người lớn đều giở ánh nhìn đó ra vào một thời điểm nào đó trong lúc nói chuyện với tôi, như thể đời tôi sắp tàn, như thể tôi bị đẩy ra khỏi máy bay mà không có dù bởi những người mẹ chính là cánh dù. Tôi cụp mắt nhìn xuống, nhận thấy một khối u ác tính trên cánh tay thầy, thấy thầy qua đời ngay trước mắt tôi, rồi nhẹ nhõm nhận ra đấy chỉ là một cục đất sét. “Nhưng trường CSA là một môi trường nghiêm khắc,” thầy nói có phần nghiêm nghị hơn. “Không đạt bất kỳ một lớp nào cũng là cơ sở để đuổi học, và nhà trường đã quyết định sẽ đặt em vào thời gian thử thách.” Thầy rướn người tới trước. “Không chỉ đơn thuần là vì những vết nứt vỡ trong lò nung. Nứt vỡ vẫn thường xảy ra. Cứ cho là chuyện đó dường như lúc nào cũng xảy ra với em đi, nó cũng khiến chúng tôi có phần nghi ngờ kỹ năng và sự tập trung của em, nhưng cái cách mà em tự cô lập bản thân và sự thiếu đầu tư công sức của em khiến chúng tôi thực lòng lo ngại. Em phải biết có biết bao nghệ sĩ trẻ tuổi từ khắp đất nước đang đập cửa để có một suất học, suất học của chính em đấy.”

Tôi nghĩ Noah xứng đáng có được suất học của tôi đến nhường nào. Chẳng phải đó là điều mà hồn ma của mẹ đang cố nói với tôi bằng cách đập phá mọi thứ tôi tạo nên hay sao?

Tôi biết là vậy.

Tôi hít một hơi và nói ra điều ấy. “Hãy cho họ suất học của em. Thật đấy ạ, họ xứng đáng. Em thì không.” Tôi ngẩng đầu lên, nhìn đôi mắt ngạc nhiên của thầy. “Em không thuộc về nơi này, thưa thầy Sandy.”

“Thầy hiểu rồi,” thầy nói. “Thực ra thì có thể em cảm thấy như vậy, nhưng giảng viên của trường CSA lại nghĩ khác. Thầy lại nghĩ khác.” Thầy cầm cặp kính lên, bắt đầu lau kính bằng thân áo phông bắn tung tóe đất sét của mình, khiến hai mắt kính càng bẩn hơn. “Có một điều gì đó hết sức độc đáo ở những bức phù điêu phụ nữ mà em đã tạo nên trên cát, những bức được gửi kèm trong tập hồ sơ đăng ký của em ấy.”

Hả?

Thầy nhắm mắt lại trong chốc lát như đang nghe nhạc dội về từ một nơi xa xăm cách trở. “Chúng thật hân hoan, thật kỳ lạ. Quá nhiều chuyển động, quá đậm cảm xúc.”

Thầy đang nói về cái gì ý nhỉ?

“Thầy Sandy, em gửi những mẫu họa tiết váy và những chiếc váy mẫu em may đấy chứ. Em chỉ nhắc đến những bức phù điêu cát trong bài luận thôi.”

“Phải rồi, thầy nhớ bài luận đó. Và thầy nhớ cả những chiếc váy nữa. Rất đáng yêu. Đáng tiếc trường mình lại không chuyên sâu vào ngành thời trang. Nhưng em đang ngồi đây là bởi những bức ảnh chụp lại những bức phù điêu tuyệt vời đó.”

Chẳng có bức ảnh nào về những bức phù điêu đó cả.

Thôi được rồi, tôi cảm thấy hơi choáng váng trong tập phim Miền ảo ảnh này.

Bởi vì chưa ai từng thấy chúng cả. Tôi đã đảm bảo là thế, luôn luôn lén lút xuống tận khu vịnh biệt lập ở bờ biển xa tít, và thủy triều đã mang chúng đi… ngoại trừ Noah đã từng một lần, không, thực ra là hai lần, bảo tôi rằng nó đã theo đuôi tôi và xem tôi tạo nên những bức phù điêu. Nhưng nó có chụp ảnh lại không? Và gửi chúng tới trường CSA? Nghe có vẻ ít khả năng lắm.

Khi nó phát hiện ra rằng tôi được nhận còn nó thì không, nó phá bằng hết tất cả những gì nó từng tạo nên. Đến một bức vẽ nguệch ngoạc cũng chẳng còn. Kể từ đó tới giờ, nó vẫn chưa cầm một cây bút chì, một viên phấn, một thanh than chì hay cọ vẽ lên.

Tôi ngước lên nhìn thầy Sandy, thầy đang gõ các khớp ngón tay xuống bàn. Đợi đã, có phải thầy vừa nói những bức phù điêu cát của tôi thật tuyệt vời không? Tôi nghĩ đúng là vậy đấy. Khi thấy tôi đã lại lắng nghe, thầy dừng gõ khớp ngón tay và tiếp tục. “Thầy biết nhà trường nhồi nhét khá nhiều lý thuyết trong hai năm đầu ở đây, nhưng thầy và em hãy quay lại với những thứ cơ bản nhé. Một câu hỏi đơn giản thôi, CJ. Chẳng lẽ em không còn muốn tạo ra bất cứ thứ gì trên đời nữa hay sao? Em đã kinh qua quá nhiều khi còn quá trẻ tuổi. Chẳng phải em rất muốn bộc lộ điều gì đó sao? Điều gì em cần phải nói ấy?” Thầy trở nên rất nghiêm nghị và căng thẳng. “Bởi vì tất cả những chuyện này chỉ để phục vụ điều đó thôi. Không gì khác. Chúng ta mơ ước bằng đôi tay của mình, đó là điều mà chúng ta làm với tư cách là những nghệ sĩ.”

Lời lẽ của thầy đang nới lỏng thứ gì đó trong tôi. Tôi không thích điều đó.

“Nghĩ mà xem,” thầy nói dịu dàng hơn. “Thầy sẽ hỏi lại một lần nữa. Em có muốn thứ gì trên đời mà chỉ đôi tay em mới có thể tạo ra không?”

Tôi cảm thấy một cơn đau như thiêu như đốt trong lồng ngực.

“Có không, CJ?” thầy gặng hỏi.

Có chứ. Nhưng điều đó vượt quá giới hạn. Tưởng tượng đến cánh đồng cỏ nào.

“Không ạ,” tôi nói.

Thầy nhăn mặt. “Thầy không tin em.”

“Không có ạ,” tôi nói, đan chặt hết cỡ hai bàn tay vào nhau trên đùi. “Không gì cả. Số không tròn trĩnh ạ.”

Thầy lắc đầu, thất vọng. “Thôi được rồi.”

Tôi ngước lên nhìn David…

“CJ, em lại nghĩ đi đâu rồi?”

“Đây ạ, em đây. Em xin lỗi.” Tôi hướng lại sự tập trung của mình về phía thầy.

Hiển nhiên là thầy buồn bực. Tại sao? Tại sao thầy lại quan tâm nhiều đến thế? Như thầy vừa nói đấy thôi, có bao nghệ sĩ trẻ từ khắp đất nước hết lòng muốn suất học của tôi. “Chúng ta cần nói chuyện với bố em,” thầy nói. “Em sẽ từ bỏ một cơ hội để đời đấy. Đây có phải là điều em thực sự muốn không?”

Ánh mắt tôi lại trôi dạt về phía David. Như thể David được tạo nên bởi ánh sáng vậy. Điều mà tôi muốn sao? Tôi chỉ muốn duy nhất một điều…

Rồi như thể David nhảy ra khỏi gờ tường và cuỗm lấy tôi bằng vòng tay đá tảng to khỏe rồi thì thầm vào tai tôi.

David nhắc tôi nhớ ra rằng Michelangelo đã tạo ra anh ta hơn năm trăm năm trước.

“Em có thực sự muốn chuyển trường không?”

“Không ạ!” Sự mãnh liệt trong giọng nói của tôi khiến cả hai đều ngạc nhiên. “Em cần phải tạc đá.” Tôi chỉ tay về phía David. Một ý tưởng bộc phá trong tôi. “Có một thứ em cần phải làm,” tôi nói với thầy Sandy. Tôi cảm thấy điên cuồng, như thể tôi đang hớp lấy từng chút không khí vậy. “Rất cần.” Từ khi tới đây tôi đã muốn làm nó, nhưng tôi không thể chịu đựng nổi nếu mẹ phá nó. Chỉ đơn giản là không thể chịu đựng nổi.

“Điều này làm thầy vui mừng khôn xiết đấy,” thầy Sandy nói, hai tay đan vào nhau.

“Nhưng nó không thể bằng đất sét được. Không phải lò nung,” tôi nói. “Nó phải làm bằng đá.”

“Ngoan cường hơn nhiều,” thầy mỉm cười. Thầy hiểu ý tôi. Ừ thì, một phần nào đó.

“Chính xác ạ,” tôi nói. Mẹ sẽ không thể phá nó dễ dàng đến thế! Và quan trọng hơn, mẹ sẽ không muốn làm vậy. Tôi sẽ làm mẹ kinh ngạc. Tôi sẽ giao tiếp với mẹ. Đây chính là cách. “Mẹ thực sự xin lỗi, Jude,” mẹ sẽ thì thầm vào tai tôi. “Mẹ không biết rằng con lại tài năng đến vậy.”

Và rồi có lẽ mẹ sẽ tha lỗi cho tôi.

Tôi không nhận ra thầy Sandy đang nói gì đó, hoàn toàn không biết về tiếng nhạc vang vọng ngày một lớn, về mối hòa giải giữa mẹ và con gái đang diễn ra trong đầu tôi. Tôi cố tập trung.

“Vấn đề là thế này, vì năm nay thầy Ivan đang ở bên Ý, sẽ không có ai trong khoa giúp được em cả. Nếu em muốn tạo tác đất sét và đúc đồng thì thầy có thể…”

“Không, nó phải được làm bằng đá cơ, càng cứng càng tốt, đá hoa cương càng tốt ạ.” Đúng là thiên tài.

Thầy bật cười, quay trở lại với hình ảnh chú dê chăn thả trên đồng cỏ hiền hòa của mình. “Có thể, hừm, có thể… nếu em chấp nhận ai đó từ ngoài trường cố vấn cho mình?”

“Được thôi ạ.” Thầy đùa hả? Trúng thêm mánh rồi.

Thầy Sandy vuốt râu, nghĩ ngợi.

Và nghĩ ngợi.

“Sao thế ạ?” tôi hỏi.

“À, có một người này.” Thầy Sandy nhướng lông mày lên. “Một bậc thầy chạm khắc. Có lẽ là một trong những người cuối cùng. Nhưng không, thầy không nghĩ là được đâu.” Thầy đưa tay ra như gạt ý tưởng ấy đi. “Ông ấy không còn giảng dạy nữa. Không trưng bày triển lãm luôn. Chuyện gì đó đã xảy ra với ông ấy. Chẳng ai biết chuyện gì đã xảy ra, và kể cả trước đó, ông ấy cũng không giống… hừm, nói thế nào nhỉ?” Thầy nhìn lên trần nhà, tìm từ trên đó để nói: “Con người cho lắm.” Thầy bật cười và bắt đầu sục sạo trong đống tạp chí trên bàn. “Một nhà điêu khắc phi thường và một diễn giả xuất sắc. Thầy nghe nói về ông ấy khi đang học cao học, thật đáng kinh ngạc, ông ấy…”

“Nếu không phải là con người thì là cái gì ạ?” tôi hứng thú chen ngang.

“Thực ra thì…” Thầy mỉm cười với tôi. “Thầy nghĩ mẹ em miêu tả là tuyệt nhất đấy.”

“Mẹ em ý ạ?” Tôi còn chẳng cần có Món quà Dòng họ Sweetwine để biết đây là một dấu hiệu.

“Đúng vậy, mẹ em viết về ông ấy trong cuốn Nghệ thuật tương lai. Trùng hợp thật. Thầy vừa mới xem bài phỏng vấn hôm nọ.” Thầy giở qua một vài số báo của tờ tạp chí mẹ từng tham gia viết, nhưng không tìm thấy bài phỏng vấn ấy. “Ôi thôi,” thầy bỏ cuộc, nói. Thầy ngả lưng xuống ghế. “Để thầy nghĩ xem nào… mẹ em nói thế nào nhỉ? À phải rồi, phải rồi, ‘Ông ấy là kiểu người mà khi bước vào một căn phòng, cả bốn bức tường đều sẽ đổ sụp xuống.’”

Người đàn ông mà khi bước vào một căn phòng thì cả bốn bức tường đều sẽ đổ sụp xuống ý à? “Tên ông ấy là gì ạ?” tôi hỏi, cảm giác có chút choáng ngợp.

Thầy mím môi lại hồi lâu, nhìn tôi chăm chú, rồi như đưa ra một quyết định. “Thầy sẽ gọi điện cho ông ấy trước. Nếu thành công, em có thể đến thăm ông ấy sau kỳ nghỉ đông.” Thầy viết tên và địa chỉ lên một mẩu giấy và đưa nó cho tôi.

Mỉm cười, thầy bảo, “Đừng nói là em chưa được cảnh báo nhé.”

Bà nội Sweetwine và tôi hoàn toàn lạc lối trong mù mịt, không thể thấy bất cứ thứ gì trong màn sương khi chúng tôi tìm đường qua đám mây lơ lửng trên mặt đất ấy tới phố Day trên dải đất liền ở Vịnh Mất Tích, tới xưởng điêu khắc của Guillermo Garcia. Đó là cái tên của nhà điêu khắc viết trên mẩu giấy thầy Sandy đưa cho tôi. Tôi không muốn ngồi chờ xem liệu ông ấy có đồng ý hay không, tôi muốn tới luôn xem thế nào.

Trước khi rời khỏi trường, tôi đã kết giao với Lời Sấm Truyền mang tên: Google. Công cụ tìm kiếm trên mạng Internet tốt hơn lá trà hay bộ bài tarot nhiều. Ta nhập câu hỏi của mình vào: Tôi có phải là người xấu không? Liệu cơn đau đầu này có phải là triệu chứng của một khối u não không thể mổ được không? Tại sao hồn ma của mẹ không nói chuyện với tôi? Tôi nên làm thế nào với Noah đây? Rồi ta lựa chọn giữa những kết quả tìm kiếm và quyết định xem cái nào là lời tiên đoán.

Khi tôi nhập câu hỏi: Tôi có nên yêu cầu Guillermo Garcia trở thành cố vấn của mình không? thì một đường dẫn tới trang bìa của tạp chí Phỏng vấn hiện lên. Tôi kích chuột vào đường dẫn ấy. Bức ảnh trên đó là của một người đàn ông u tối, oai vệ với đôi mắt xanh lá sáng rực, tay giơ một cây gậy bóng chày trước bức tượng Nụ hôn đáng yêu và lãng mạn của Rodin*. Lời chú thích đề: Guillermo Garcia: Ngôi sao nhạc rock của giới điêu khắc. Trên trang bìa của tờ Phỏng vấn! Tôi dừng lại ngay vì thấy những triệu chứng của bệnh rối loạn tim mạch.

“Trông cháu chẳng khác gì một con bé lưu manh trong bộ đồ khác thường đó,” bà nội Sweetwine nói, chân bà không chạm đất lướt nhanh bên cạnh tôi, tay xoay xoay một cây dù che nắng màu đỏ tươi mà chẳng thèm quan tâm tới thời tiết ảm đạm. Bà ăn diện diêm dúa như thường lệ, mình khoác bộ Váy Bồng Bềnh với những đốm màu khiến bà trông chẳng khác nào ánh hoàng hôn dập dềnh, mắt đeo một cặp kính râm mai rùa của ngôi sao màn bạc. Bà đi chân đất. Cũng chẳng cần phải đi giày nếu ta lướt trên không trung, về khoản chân cẳng này thì bà may mắn hơn người rồi.

Một vài vị khách tới thăm từ thế giới bên kia sẽ trở lại với hai bàn chân bị vặn ngược

(Đáng sợ hết biết. May mắn thay, chân bà ở đúng vị trí của nó.)

Bà nói tiếp. “Trông cháu như cái cậu mà, cháu biết đấy, gọi là gì ý nhỉ, kẹo Reese’s Pieces hay sao ấy.”

“Eminem ý ạ?” tôi hỏi, miệng mỉm cười. Màn sương dày đặc đến nỗi tôi phải vừa đi vừa giơ thẳng hai tay ra phía trước để không đâm sầm vào bất cứ thùng thư hay bốt điện thoại hoặc cái cây nào.

“Phải rồi!” Bà gõ cây dù xuống vỉa hè. “Bà nhớ là một loại kẹo nào đó mà. Cái cậu đó đó.” Cây dù giờ chỉ về phía tôi. “Đống váy vóc cháu may thì lại giấu kỹ ở tuốt trong phòng ngủ. Đúng là một trò hề.” Bà thở dài thườn thượt. “Còn mấy cậu theo đuổi cháu đâu rồi, Jude?”

“Cháu làm gì có cậu nào theo đuổi hả bà.”

“Ý ta chính là thế đấy, cháu yêu,” bà nói, rồi khúc khích cười hân hoan trước sự dí dỏm của mình.

Một người phụ nữ đi ngang qua chúng tôi dắt theo hai đứa trẻ đeo dây sương mù, hay còn được gọi là sợi xích, cũng không lạ lẫm cho lắm ở Vịnh Mất Tích này mỗi khi sương trắng ập đến.

Tôi cúi xuống nhìn bộ đồng phục vô hình của mình. Bà vẫn không hiểu. Tôi bảo bà, “Lằng nhằng với bọn con trai còn nguy hiểm hơn là giết dế hay chim bay vào nhà đấy bà.” Những điềm gở báo hiệu cái chết. “Bà biết mà.”

“Vớ vẩn. Gì chứ bà biết cháu có một đường tình duyên đáng ghen tị trên lòng bàn tay kia kìa, giống hệt em trai cháu, nhưng kể cả định mệnh đôi khi cũng cần hỗ trợ chứ. Tốt nhất là hãy ngừng ăn mặc như một cây củ cải Thụy Điển to tướng đi. Và vì Chúa, nuôi tóc dài ra nữa.”

“Bà thiển cận thật đấy.”

Bà hắng giọng với tôi.

Tôi hắng giọng lại, rồi đảo ngược tình thế. “Cháu không muốn bà lo đâu, nhưng cháu nghĩ chân bà bắt đầu vặn ngược lại rồi đấy. Bà biết người ta nói gì rồi mà. Chẳng thứ gì làm xấu một bộ trang phục như hai bàn chân vặn ngược đâu.”

Bà kinh hãi cúi đầu xuống nhìn. “Đúng là biết cách làm cho một người phụ nữ già cả đã chết lên cơn đau tim đấy!”

Khi chúng tôi xuống được tới phố Day, người tôi đã ướt nhẹp và run lẩy bẩy. Tôi thấy một nhà thờ nhỏ ở cuối dãy phố, một nơi hoàn hảo để hong khô áo quần, làm ấm cơ thể và bày mưu tính kế thuyết phục Guillermo Garcia làm cố vấn cho tôi.

“Bà sẽ đợi ở ngoài,” bà bảo tôi. “Nhưng cứ từ từ nhé. Đừng lo cho bà phải đứng một mình ở đây giữa giá rét trong màn sương ướt át.” Bà ngọ nguậy những ngón chân trần ở cả hai chân. “Không giày, không một xu dính túi và đã chết.”

“Tế nhị thật đấy,” tôi nói, rồi đi tới nhà thờ cuối phố.

“Gửi lời tới Clark Gable* nhé,” bà gọi với theo trong khi tôi kéo vòng mở cửa. Clark Gable là cái tên thân mật mà bà gọi Chúa. Một luồng hơi ấm và ánh sáng như ôm chầm lấy tôi ngay giây phút tôi bước vào nhà thờ. Mẹ từng là một người cuồng nhà thờ, lúc nào cũng lôi Noah và tôi theo, nhưng chẳng bao giờ chúng tôi tới khi diễn ra buổi lễ cả. Mẹ bảo mẹ chỉ thích ngồi trong một không gian linh thiêng. Giờ thì tôi cũng vậy.

Nếu bạn đang cần sự trợ giúp từ thần thánh,

hãy mở một chiếc hũ trong nhà thờ và đóng hũ lại khi rời khỏi

(Mẹ bảo chúng tôi rằng trước kia thỉnh thoảng mẹ vẫn trốn trong những nhà thờ gần nhà mỗi khi gia đình nhận nuôi mẹ “có biến”. Tôi nghi là mẹ đã cần nhiều hơn một hũ trợ giúp, dù tôi chẳng thể khơi gợi mẹ nói nhiều về quãng đời đó.)

Đây là một căn phòng tuyệt đẹp, giống một khoang thuyền được đóng bằng gỗ tối màu với những ô tranh kính sáng sủa, tả lại cảnh gì trông như, phải rồi, cảnh Noah dựng nên con tàu lớn, Noah chào đón muông thú lên tàu, Noah, Noah, Noah. Tôi thở dài.

Trong mỗi cặp sinh đôi đều có một thiên thần và một ác quỷ

Tôi ngồi xuống hàng ghế thứ hai. Vừa xoa tay điên cuồng để làm ấm, tôi vừa nghĩ đến những điều sẽ nói với

Guillermo Garcia. Một bức tượng Cục Vấu-Tôi rạn nứt thể hiện điều gì trước Siêu sao nhạc rock của giới điêu khắc cơ chứ? Trước người đàn ông mà khi bước vào một căn phòng thì bốn bức tường đều sẽ đổ sụp xuống cơ chứ? Tôi sẽ phải làm thế nào để ông ấy hiểu rằng tôi đang cần ông ấy làm cố vấn cho mình? Rằng tạo nên bức tượng này sẽ…

Một tiếng lanh canh làm tôi nhảy dựng ra khỏi dòng suy nghĩ của mình, khỏi chỗ ngồi của mình và khỏi cả thân xác mình cùng một lúc.

“Ôi, cái chết tiệt gì thế, em làm tôi sợ đấy!” Một chất giọng Anh quốc trầm ấm, thầm thì cất lên từ một anh chàng đang cúi gập người xuống trên bục lễ để nhặt cây nến mà anh ta vừa huých đổ. “Ôi Chúa ơi! Mình không thể tin nổi mình vừa nói cái chết tiệt gì trong nhà thờ. Và Chúa, mình vừa nói Chúa! Thánh thần ơi!” Anh ta đứng dậy, đặt cây nến lên mặt bàn, rồi nở nụ cười vẹo vọ nhất tôi từng thấy, như thể Picasso đã vẽ nên nụ cười đó vậy. “Có vẻ như tôi bị nguyền rủa rồi.” Có một vết sẹo hình dích dắc trên má trái của anh ta và một vết sẹo khác chạy từ đầu mũi xuống tận môi. “Ôi dào, cũng chẳng quan trọng,” anh ta tiếp tục với tiếng thì thầm đầy kịch nghệ. “Đằng nào thì thiên đường chắc cũng chẳng ra gì đâu. Cái đống mây bồng bềnh giả tạo đó. Cái màn trắng xóa đến tê liệt tâm trí đó. Cả những người ra cái vẻ tốt đẹp đầy tự mãn, tỏ ra đạo đức không giấu giếm nữa chứ.” Nụ cười và vẻ ranh mãnh dường như choán lấy toàn bộ gương mặt của anh ta. Đó là một nụ cười hấp tấp, bất cần, khoe răng sứt trên một gương mặt lệch lạc, thiếu cân xứng. Trông anh ta hết sức ngang tàng, nóng bỏng, theo cái kiểu hãy-phá-luật-nào, dù không phải là tôi để ý đâu.

Bất cứ dấu hiệu khác thường nào trên gương mặt đều ám chỉ một tâm tính không kém phần kỳ quặc

(Hừm.)

Và anh ta đến từ đâu cơ? Nước Anh, có vẻ thế, nhưng có phải anh ta vừa dịch chuyển tức thời đến đây giữa khúc kịch độc thoại vừa rồi không?

“Xin lỗi,” anh ta thì thầm, giờ mới đề cập tới tôi. Tôi nhận ra mình vẫn đang đông cứng lại trong tư thế hai tay áp chặt lấy lồng ngực và miệng há hốc ngạc nhiên. Tôi nhanh chóng chỉnh đốn lại bản thân. “Tôi không có ý làm em giật mình đâu,” anh ta nói. “Tôi không nghĩ lại có ai ở đây. Chẳng có ai ở đây bao giờ.” Anh ta thường xuyên đến nhà thờ này à? Có lẽ là để hối lỗi. Trông anh ta như mang đầy tội lỗi, những tội lỗi tày đình. Anh ta ra hiệu về phía cánh cửa ở đằng sau bục lễ. “Tôi chỉ đang lỉnh quanh để chụp ảnh thôi.” Anh ta dừng lại, nghiêng đầu, khám xét tôi đầy hiếu kỳ. Tôi nhận thấy một hình xăm màu xanh lam lấp ló ở cổ áo của anh ta. “Em biết gì không, em nên khóa miệng lại đi. Em đúng là kẻ ba hoa lắm lời, tôi không chen ngang được câu nào đấy.”

Tôi cảm thấy một nụ cười đang tìm đường nở rõ trên khuôn mặt tôi, vậy nên tôi cố kháng cự theo đúng phương châm tẩy chay con trai của mình. Anh ta thật cuốn hút, cũng không phải là tôi để ý đâu nhé. Cuốn hút là vận rủi mà. Tôi cũng không để ý thấy rằng kẻ tội đồ ấy có vẻ nhanh trí, rằng anh ta rất cao, hay cái cách mà mái tóc nâu rối xù của anh ta che kín một bên mắt, hoặc chiếc áo khoác mô tô bằng da màu đen sờn rách một cách hoàn hảo và ngầu hết sảy. Anh ta đang khoác trên một vai chiếc túi quai chéo đã sờn cũ, bên trong đầy sách - sách đại học chăng? Có thể, chắc chắn là học sinh năm cuối nếu vẫn còn đang học trung học. Và anh ta đeo trên cổ một chiếc máy ảnh giờ đang chĩa về phía tôi.

“Không,” tôi rít lên đủ to để thổi bật cả mái nhà trong khi né ra sau băng ghế trước mặt. Trông tôi chắc chẳng khác nào một con chồn sương đang chết rét và ướt nhèm nhẹp. Tôi không muốn gã này chụp một bức ảnh mà trông tôi như một con chồn sương đang chết rét và ướt nhèm nhẹp trong đó. Và đặt lòng kiêu hãnh sang một bên:

Mỗi bức ảnh chụp bạn sẽ dần hút cạn linh hồn

và rút ngắn tuổi thọ của bạn

“Hừm, phải rồi,” anh ta thì thầm. “Em là một trong số họ, những người sợ hãi chiếc máy ảnh sẽ đánh cắp linh hồn họ hay cái gì đại loại thế.” Tôi trừng mắt nhìn anh ta. Có phải anh ta rất sành sỏi những thứ đại loại thế không? “Dù sao thì em làm ơn hãy hạ giọng xuống. Dù gì chúng ta cũng đang ở trong nhà thờ.” Anh ta cười nhăn nhở, rồi chĩa máy ảnh lên trần nhà bằng gỗ và bấm máy. Thêm một điều nữa không phải do tôi để ý: Không hiểu sao anh ta có vẻ hết sức thân thuộc với tôi, như thể chúng tôi đã gặp mặt trước đó, nhưng tôi không hề biết ở đâu hay khi nào.

Tôi cởi mũ ra và bắt đầu luồn ngón tay chải mái tóc lôi thôi lếch thếch cứng đầu của mình… như thể tôi không phải là đứa con gái với lá chắn con trai vậy! Tôi đang nghĩ cái gì vậy trời? Tôi nhắc nhở bản thân rằng anh ta cũng đang mục rữa như vạn loài vật sống khác. Tôi nhắc nhở bản thân rằng tôi là một kẻ cuồng kinh thánh, là Cục vấu-Tôi rạn nứt với xu hướng mắc chứng nghi bệnh và chỉ có duy nhất một người bạn, người bạn mà có thể chỉ là sản phẩm bịa đặt của trí tưởng tượng. Cháu xin lỗi bà. Tôi nhắc nhở bản thân rằng có lẽ anh ta còn đen đủi hơn tất cả lũ mèo đen và những tấm gương vỡ trên thế giới gom lại. Tôi nhắc nhở bản thân rằng có những cô gái xứng đáng phải ở một mình.

Trước khi tôi kịp đội lại chiếc mũ tròn lên đầu, anh ta lên tiếng bằng giọng nói bình thường, một giọng nói khá trầm ấm, mượt mà, không phải là tôi để ý đâu nhé, “Đổi ý rồi à? Làm ơn hãy đổi ý. Tôi nài nỉ đấy.” Anh ta lại đang chĩa máy ảnh về phía tôi một lần nữa.

Tôi lắc đầu để làm rõ rằng không đời nào tôi thay đổi ý định. Tôi đội lại mũ lên, kéo sụp nó xuống gần như che cả mắt, nhưng rồi tôi đưa một ngón trỏ lên ngang miệng nói suỵt, động tác mà có lẽ với người ngoài, trông như tôi đang tán tỉnh anh ta, nhưng may mắn thay, chẳng có người ngoài nào hiện hữu ở đây cả. Có vẻ như tôi không thể kiềm chế nổi mình. Vả lại, chắc tôi cũng chẳng bao giờ gặp lại anh ta nữa.

“Phải rồi, quên mất chúng ta đang ở đâu,” anh ta nói, mủn cười và lại hạ giọng thì thầm. Anh ta chăm chú nhìn tôi hồi lâu, làm tôi lung lạc tinh thần. Cảm giác như tôi đang bị rọi ánh đèn sân khấu vậy. Thật ra, tôi không chắc là bị quan sát kiểu này có hợp pháp không nữa. Lồng ngực tôi bắt đầu rộn ràng. “Không chụp được bức nào thì tiếc quá,” anh ta nói. “Mong em không phiền khi tôi nói điều này, nhưng trông em ngồi ở đó như một thiên thần vậy.” Anh ta mím môi lại như thể đang cân nhắc lời nhận xét đó. “Nhưng trong lốt cải trang, như kiểu em vừa rơi từ trên đó xuống rồi mượn quần áo của một gã cục mịch nào đó ý.”

Nhận xét thế thì tôi đáp lại kiểu gì bây giờ? Nhất là giờ khi tiếng trống ngực trong tôi đã biến thành tiếng búa chèn.

“Dù sao thì cũng chẳng thể trách em vì muốn từ bỏ thứ bậc thánh thần của mình.” Anh ta lại nhăn nhở cười lần nữa và tôi quay cuồng. “Có lẽ ở giữa những con người trần tục lầm lỗi như bọn tôi còn thú vị hơn ý chứ, như tôi vừa nói đấy.” Chắc chắn là anh ta có khiếu ăn nói. Trước kia, tôi cũng từng có cái khiếu ấy, mặc dù sẽ chẳng ai biết nữa. Hẳn anh ta đang nghĩ quai hàm tôi bị chằng dây buộc chặt rồi cũng nên.

Ôi trời ơi. Anh ta lại chăm chú nhìn tôi bằng ánh mắt đó, như thể anh ta đang cố nhìn thẳng vào tâm can tôi vậy.

“Cho tôi chụp nhé,” anh ta bảo, tay nâng ống kính. Nghe có vẻ giống một mệnh lệnh hơn là một câu hỏi. “Chỉ một tấm thôi.” Có điều gì đó trong giọng nói của anh ta, trong ánh mắt anh ta, trong toàn bộ con người anh ta, thứ gì đó cồn cào và dai dẳng, nó tháo cởi lòng tôi.

Tôi gật đầu. Tôi không thể tin nổi, nhưng tôi đang gật đầu. Mặc xác lòng kiêu hãnh, linh hồn và tuổi thọ của tôi. “Được thôi,” tôi nói, giọng tôi khàn khàn và lạ lẫm. “Chỉ một tấm thôi đấy.” Có khi anh ta đã thôi miên tôi rồi cũng nên. Chuyện đó vẫn xảy ra mà. Có những người có tài thôi miên. Trong kinh thánh có nói vậy.

Anh ta ngồi thụp xuống sau một băng ghế ở hàng đầu, chỉnh ống kính một vài lần trong khi mắt ngắm qua máy ảnh. “Ôi Chúa ơi,” anh ta nói. “Đúng rồi. Hoàn hảo. Hoàn hảo quá đi mất.”

Tôi biết anh ta đang chụp cả trăm tấm, nhưng tôi không còn quan tâm nữa. Những cái rùng mình đang chạy khắp cơ thể tôi trong khi anh ta tiếp tục bấm máy và nói: Đúng rồi, cảm ơn, đúng là nó rồi, hoàn hảo, tuyệt, tuyệt, Quỷ tha ma bắt, Chúa ơi, nhìn em kìa. Như thể chúng tôi đang hôn nhau, hơn cả hôn nhau nữa. Tôi không thể tưởng tượng nổi khuôn mặt tôi trông thế nào.

“Em chính là cô ấy,” cuối cùng anh ta nói, đậy nắp ống kính lên. “Tôi chắc chắn đấy.”

“Ai cơ?” tôi hỏi.

Nhưng anh ta không trả lời, chỉ bước qua giữa hai hàng ghế về phía tôi, những bước đi uể oải, cao lêu nghêu khiến tôi nghĩ đến mùa hè. Giờ anh ta hoàn toàn rời rạc, như ga từ số lớn về mo ngay giây phút anh ta đậy nắp ống kính lại. Trong khi anh ta tiến tới, tôi thấy anh ta có một mắt màu xanh lá và một mắt màu nâu, như thể anh ta là hai con người trong một thân xác, hai con người hết sức dữ dội trong một thân xác.

“À thì,” anh ta nói khi đang đứng ngay bên tôi. Anh ta dừng lại ở đó như sắp nói thêm điều gì đó, như kiểu, tôi mong là để giải thích ý của anh ta khi nói “Em là cô ấy,” nhưng thay vì thế, anh ta chỉ bảo, “Tôi sẽ để em tự suy diễn,” và chỉ tay về phía Clark Gable.

Nhìn anh ta từ khoảng cách gần đến thế, tôi chợt nhận ra chắc chắn đây không phải là lần đầu tiên tôi để mắt tới chàng trai khó tin này.

Được rồi, tôi có để ý.

Tôi nghĩ anh ta sẽ bắt tay tôi hay chạm vào vai tôi hay gì đó, nhưng anh ta chỉ tiếp tục đi giữa hai hàng ghế. Tôi quay đầu lại và nhìn anh ta sải bước như thể anh ta nên ngậm một cọng cỏ khô trên miệng. Anh ta nhấc cái chân máy ảnh mà tôi không trông thấy khi bước vào, rồi quăng nó lên vai. Trong khi ra khỏi cửa, anh ta không hề quay đầu lại, mà giơ bàn tay rảnh rang của mình lên cao và vẫy vẫy như thể anh ta biết tôi đang trông theo.

Mà đúng là tôi đang làm thế thật.

Tôi rời khỏi nhà thờ sau đó vài phút, cảm thấy ấm áp hơn, khô ráo hơn và như thể tôi vừa suýt soát trốn thoát được khỏi một điều gì đó. Bà nội Sweetwine đã biến mất.

Tôi hối hả bước dọc con phố tìm địa chỉ xưởng điêu khắc.

Thật ra mà nói, nếu bạn là tôi, những anh chàng như tay đó là điểm yếu, không phải trước giờ tôi đã từng gặp anh chàng nào như thế, một anh chàng khiến ta cảm giác như đang bị hôn, không, bị tước đoạt, khi hai người đứng ở hai đầu phòng. Có vẻ anh ta cũng không nhận ra rằng tôi đang bị trói buộc. À thì, đúng là tôi đã tự trói buộc mình và phải tiếp tục tự trói buộc mình. Tôi không thể lơ là cảnh giác được. Cuối cùng thì có vẻ mẹ tôi đã đúng. Tôi không muốn trở thành đứa con gái đó. Tôi không thể.

Điều mà ai đó nói với bạn ngay trước khi họ chết sẽ trở thành sự thật

(Tôi đang trên đường tới một bữa tiệc và mẹ đã nói với tôi rằng: “Có thực sự là con muốn trở thành đứa con gái đó không?” và chỉ tay vào hình ảnh phản chiếu trong gương của tôi. Đó chính là đêm trước khi mẹ mất.)

Đó cũng không phải là lần đầu tiên mẹ nói câu ấy. Có thực sự là con muốn trở thành đứa con gái đó không, Jude?

À thì, có đấy, tôi từng muốn là đứa con gái đó, bởi đứa con gái đó thu hút được sự chú ý nó muốn. Đứa con gái đó thu hút được ánh nhìn của tất cả mọi người.

Đặc biệt là sự chú ý của những anh chàng lớn tuổi hơn trên đồi, như Micheal Ravens, hay còn được biết đến với cái tên Zephyr, người khiến tôi muốn xỉu mỗi lần anh ta nói chuyện với tôi, mỗi lần anh ta để tôi vượt hàng người đang chờ để cưõi trên con sóng, mỗi lần anh ta nhắn tin cho tôi vào ban đêm, mỗi lần anh ta chạm vào tôi hết sức ngẫu nhiên trong các cuộc trò chuyện - và hơn hết thảy, cái lần mà anh ta móc ngón tay vào cái vòng nhựa trên quần bikini của tôi và kéo tôi lại gần để có thể thì thầm vào tai tôi rằng: Đi với anh.

Và tôi đi với anh ta.

Em có thể nói không mà, anh ta nói.

Hơi thở của anh ta rời rạc, đôi bàn tay khổng lồ của anh ta mơn trớn khắp cơ thể tôi, ngón tay anh ta ở trong tôi, cát sạn như bỏng cháy dưới tấm lưng tôi, hình xăm tiểu thiên sứ mới toanh như khắc sâu trên bụng tôi. Mặt trời như thiêu rụi cả bầu trời. Em hoàn toàn có thể nói không mà, Jude. Đó là điều anh ta đã nói, nhưng dường như ý của anh ta lại hoàn toàn ngược lại. Dường như cơ thể anh ta trĩu nặng tựa đại dương, dường như quần bikini của tôi đã nhúm sẵn lại trong tay anh ta, như tôi đang bị cuốn vào ngọn sóng mà ta chẳng bao giờ hy vọng sẽ ập tới phía mình, ngọn sóng kéo ta xuống, tước đoạt từng hơi thở và ăn mòn sức chịu đựng của ta, làm ta hoàn toàn mất phương hướng và không bao giờ để ta ngoi lên khỏi mặt nước một lần nữa. Em có thể nói không mà. Từng từ như rì rầm giữa chúng tôi. Tại sao tôi lại không nói không nhỉ? Dường như miệng tôi bị tống đầy những cát. Và rồi cả thế giới ngập trong biển cát. Tôi đã không nói một lời. Dù sao thì cũng không phải thành tiếng.

Tất cả mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Chúng tôi đang ở cách tất cả những người khác một vài con vịnh, được những hòn đá tảng che khuất khỏi đám người đi lại trên bãi biển. Chỉ vài phút trước, chúng tôi còn đang nói về chuyện lướt sóng, về người bạn anh ta đã xăm hình cho tôi, về bữa tiệc chúng tôi tới tối hôm trước đó, bữa tiệc mà tôi đã ngồi trên đùi anh ta và uống ngụm bia đầu đời. Tôi vừa tròn mười bốn tuổi. Anh ta hơn tôi gần bốn tuổi.

Rồi chúng tôi dừng nói chuyện và anh ta hôn tôi. Nụ hôn đầu tiên của chúng tôi.

Tôi hôn đáp lại anh ta. Đôi môi anh ta có vị mặn mòi. Anh ta có mùi như kem chống nắng hương dừa. Giữa những cái hôn, anh ta bắt đầu nói tên tôi như thể nó đang bỏng rát trong miệng anh ta vậy. Rồi anh ta trượt cúp áo ngực màu vàng của tôi sang hai bên và nuốt khan một cách khó nhọc trong khi nhìn tôi. Tôi trượt cúp áo lại đúng vị trí, không phải vì tôi không muốn anh ta chăm chăm nhìn tôi như thế mà bởi tôi muốn và điều đó khiến tôi xấu hổ. Đó là lần đầu tiên một chàng trai trông thấy tôi không mặc áo ngực, không mặc bất cứ thứ gì, và hai má tôi nóng bừng lên. Anh ta mỉm cười. Hai con ngươi anh ta to và đen láy, đôi mắt anh ta u tối trong khi anh ta ngả tôi xuống mặt cát và chậm rãi đẩy hai cúp áo của tôi sang hai bên một lần nữa. Và lần này, tôi mặc anh ta. Tôi mặc anh ta nhìn ngắm tôi. Tôi mặc hai má mình nóng bừng. Tôi nghe thấy tiếng anh ta thở trong chính cơ thể mình. Anh ta bắt đầu hôn lên ngực tôi. Tôi không chắc là mình thích điều đó. Rồi đôi môi anh ta hôn lên môi tôi mãnh liệt đến mức tôi khó lòng thở nổi. Đó là lúc mà mắt anh ta trở nên mù quáng và đôi tay và đôi tay và đôi tay anh ta ở khắp cơ thể tôi cùng một lúc. Đó là lúc mà anh ta bắt đầu nói với tôi rằng tôi có thể nói không và đó là lúc tôi đã không nói không. Rồi cả cơ thể anh ta ghì tôi xuống mặt cát nóng, chôn vùi tôi trong đó. Tôi cứ nghĩ rằng không sao, mình có thể xử lý chuyện này. Mình có thể. Không sao, không sao, không sao. Nhưng thực ra là có sao và tôi không thể.

Tôi không hề biết rằng ta có thể bị chôn vùi trong chính sự im lặng của bản thân.

Và rồi chuyện kết thúc.

Và rồi mọi thứ đều kết thúc.

Chuyện vẫn còn, nhưng tôi sẽ không kể tiếp vào lúc này. Hãy cứ biết rằng: Tôi cắt bỏ một mét tóc vàng và thề nguyền sẽ tránh xa lũ con trai mãi mãi bởi sau khi chuyện với Zephyr xảy ra, mẹ tôi mất. Ngay sau đó. Là tại tôi. Tôi đã đem vận rủi đến cho gia đình tôi.

Chuyện tẩy chay con trai này không hề hài hước. Với tôi, lũ con trai không còn có mùi hương xà phòng hay dầu gội hay cỏ mới cắt hay mùi mồ hôi từ buổi tập bóng đá hay mùi kem chống nắng hoặc mùi biển cả sau hàng tiếng đồng hồ lướt trên vòm sóng cả nữa, lũ con trai có mùi chết chóc.

Tôi thở hắt ra, đá gọn tất cả mớ đó qua cánh cửa tâm trí mình, hít một hơi thật sâu từ bầu không khí ẩm ướt ngột ngạt và bắt đầu tìm kiếm xưởng điêu khắc của Guillermo Garcia. Tôi cần phải nghĩ đến mẹ, đến việc tạo nên bức tượng này. Tôi sẽ ao ước bằng đôi bàn tay mình. Và tôi sẽ ao ước thật mãnh liệt.

Giây lát sau, tôi đang đứng trước một khu nhà kho lớn bằng gạch: số 225 phố Day.

Sương mù vẫn chưa vén màn quang đãng và thể tích của thế giới như thu lại chạm ngưỡng kịch sàn - chỉ có mình tôi trong im ắng.

Không có chuông cạnh cửa, hoặc là trước đấy đã từng có chuông nhưng nó đã bị tháo ra hoặc bị thú hoang gặm hỏng nên giờ chỉ còn một mớ dây nham nhở lời ra. Ôi thật là một khu láng giềng thuận hòa. Thầy Sandy đúng là không đùa. Tôi bắt tréo hai ngón tay trái cầu may và gõ cửa bằng tay phải.

Chẳng thấy gì cả.

Tôi dáo dác nhìn quanh tìm bà nội - ước gì bà in một bản thời gian biểu hằng ngày của mình đưa cho tôi - rồi thử lại lần nữa.

Rồi tôi gõ cửa lần thứ ba, nhưng ngập ngừng hơn, vì có lẽ đây không phải là một ý tưởng hay ho gì. Thầy Sandy đã nói nhà điêu khắc này không phải là người, ùm, thế có nghĩa là gì cơ chứ? Và điều mà mẹ tôi đã nói về mấy bức tường nữa chứ? Giờ thì nghe có vẻ, ờ thì, không được an toàn cho lắm phải không? Thực ra, tôi đã nghĩ cái quái gì mà lại ghé qua thế này chứ? Trước cả khi thầy Sandy kịp nói chuyện với ông ấy xem ông ấy có thuận tình đồng ý hay không. Và trong lúc sương phủ mù mịt, ghê rợn, lạnh lẽo và như điềm báo thế này nữa chứ. Tôi lấm lét nhìn quanh, nhảy xuống khỏi bậc thềm và đang sẵn sàng lao vào màn sương lặn mất tăm thì nghe tiếng cửa cọt kẹt mở ra.

Tiếng cọt kẹt trong phim kinh dị.

Một người đàn ông to lớn trông như đã ngủ gục suốt vài thế kỷ đứng sừng sững trước cửa. Igor, tôi thầm nghĩ; nếu ông/nó có một cái tên, đó sẽ là Igor. Tóc tai bù xù ngang dọc khắp đầu ông, lên đến đỉnh điểm ở bộ râu thô xoắn đen rậm chỉa ra theo khắp mọi hướng.

Râu tóc rậm rạp chỉ ra một người đàn ông với bản tính ngang ngược

(Miễn hỏi.)

Hai lòng bàn tay ông bầm giập chai sần, như thể ông đã dành cả cuộc đời đi bằng tay. Đây không thể là người đàn ông trong bức ảnh được. Đây không thể là Guillermo Garcia: Siêu sao nhạc rock của giới điêu khắc nghệ thuật được.

“Cháu xin lỗi,” tôi nhanh miệng nói. “Cháu không có ý làm phiền bác.” Tôi phải đi khỏi đây. Dù đây là ai đi chăng nữa, không có ý xúc phạm đâu, nhưng ông ấy ăn thịt chó con.

Ông vuốt mớ tóc che trước mắt lên và sắc màu như tuôn ra từ đôi mắt ấy - một màu xanh lá nhàn nhạt như phát quang giống hệt trong ảnh. Đó chính là ông ấy. Mọi thứ đều đang mách bảo tôi hãy quay đầu lại và chạy, nhưng dường như tôi không thể quay đầu đi, và tôi đoán rằng, giống như anh chàng người Anh ban nãy, chưa ai từng dạy Igor rằng nhìn chằm chằm là bất lịch sự, bởi lẽ chúng tôi đang đình trệ mọi hoạt động - ánh mắt chúng tôi như dính chặt lấy nhau - cho tới khi ông vấp chân không vì một lý do nào cả và suýt thì ngã, phải víu vào cửa để đứng thẳng. Có phải ông đang say rượu không? Tôi hít sâu và, phải, ngửi thấy thoang thoảng mùi rựợu cay sè.

Chuyện gì đó đã xảy ra với ông ấy, thầy Sandy đã nói. Chẳng ai biết chuyện gì đã xảy ra cả.

“Bác ổn chứ ạ?” tôi hỏi, giọng lí nha lí nhí. Dường như ông đã trôi dạt khỏi dòng chảy của thời gian.

“Không,” ông trả lời rành rọt. “Ta không ổn.” Một chất giọng La tinh đặc sệt trong từng câu nói.

Tôi ngạc nhiên trước câu trả lời của ông và nhận ra mình cũng đang nghĩ: Ồ, cháu cũng thế, cháu không ổn một chút nào, không ổn từ lâu lẩu lầu lâu rồi, và vì một lý do nào đó, tôi muốn nói lên thành tiếng với người đàn ông điên rồ này. Có lẽ tôi cũng đã trôi dạt khỏi dòng chảy của thời gian cùng ông.

Ông nhìn tôi từ đầu xuống chân như đang đánh giá toàn bộ con người tôi. Thầy Sandy và mẹ đã đúng. Đây không phải là một người đàn ông bình thường. Ông lại nhìn thẳng vào mắt tôi - cảm giác như một cú sốc điện, một cú đấm thẳng vào tâm can tôi.

“Đi đi,” ông cương quyết nói bằng chất giọng oang oang lớn tiếng vang khắp khu nhà. “Bất kể cô là ai, bất kể cô muốn gì, đừng có quay lại đây.” Rồi ông lảo đảo quay đi, bám lấy tay nắm cửa để giữ thăng bằng, rồi đóng sầm cửa lại.

Tôi đứng đó hồi lâu, để mặc cho màn sương xóa nhòa từng phần, từng phần cơ thể.

Rồi tôi lại gõ cửa. Gõ thật mạnh. Tôi sẽ không đi đâu. Tôi không thể. Tôi cần phải tạo ra bức tượng này.

“Thế chứ.” Giọng bà nội vang lên trong đầu tôi. “Đúng là cháu gái của bà.”

Nhưng người mở cửa lần này không phải Igor mà là anh chàng người Anh ở nhà thờ ban nãy.

Ôi cái quái quỷ gì.

Đôi mắt không cân xứng của anh ta lóe lên vẻ ngạc nhiên khi anh ta nhận ra tôi. Tôi nghe tiếng đập phá và tiếng loảng xoảng, vỡ vụn từ trong xưởng, như thể một vài con người siêu phàm đang tổ chức cuộc thi ném đồ trong đó vậy. “Không đúng lúc rồi,” anh ta nói. Rồi tôi nghe Igor phun một tràng tiếng Tây Ban Nha trong khi ông ném một cái ô tô ngang phòng, nghe giống vậy. Anh chàng người Anh nhìn ra sau vai, rồi lại nhìn tôi, khuôn mặt ngang tàng của anh ta giờ lo lắng tột độ. Tất cả vẻ tự tin kiêu hãnh, nét hân hoan tưng bừng và thái độ ve vãn tán tỉnh của anh ta đều đã biến mất. “Tôi rất xin lỗi,” anh ta lịch sự nói như một người quản gia Anh quốc trong các bộ phim, rồi đóng cánh cửa lại trước mặt tôi mà không nói thêm một lời.

Nửa tiếng đồng hồ sau, bà nội và tôi đang trốn trong bụi rậm trông xuống bãi biển, chờ đợi để, nếu cần thiết, cứu mạng Noah. Trên đường về nhà từ chỗ Igor Say Xỉn, khi tôi đã vạch sẵn kế hoạch cho chuyến thăm trở lại, tôi nhận được tin nhắn khẩn cấp từ Heather, người chỉ điểm của tôi: Noah ở Vực Quỷ 15 phút nữa.

Tôi không muốn mạo hiểm khi chuyện liên quan đến Noah và biển.

Lần cuối cùng tôi nhúng chân xuống biển là để kéo thằng bé lên. Hai năm trước, một vài tuần sau khi mẹ mất, thằng bé nhảy xuống chính Vực Quỷ ấy, bị cuốn vào vòng nước xoáy và suýt thì chết đuối. Khi cuối cùng tôi cũng kéo được thằng bé - to gấp đôi tôi, lồng ngực rắn như đá, mắt trợn ngược lên - vào bờ để hồi sinh nó, tôi tức đến nỗi suýt thì lăn nó ngược xuống biển.

Khi một cặp song sinh bị chia tách, linh hồn của chúng

sẽ lẩn đi tìm linh hồn còn lại

Ở đây, sương mù gần như đã quang hẳn. Vây quanh ba mặt là biển, còn rừng cây lấp kín mọi hướng khác, Vịnh Mất Tích là nơi tận cùng, điểm cực Tây xa nhất mà ta có thể tới trước khi rơi khỏi Trái Đất. Tôi nhìn lướt theo con dốc để tìm ngôi nhà màu đỏ của chúng tôi, một trong những ngôi nhà xiêu vẹo trên đó đang bám víu vào bờ rìa lục địa. Tôi từng rất thích sống trên những vách đá - lướt sóng và bơi lặn nhiều đến mức lên khỏi mặt nước rồi tôi vẫn thấy mặt đất tròng trành dưới chân như một con thuyền neo đậu.

Tôi kiểm tra bờ vực lần nữa. vẫn không thấy Noah đâu.

Bà nội liếc mắt nhìn tôi qua cặp kính râm của mình. “Đúng là một cặp trời sinh, hai anh bạn người nước ngoài đó ý. Anh bạn lớn tuổi hơn chẳng còn cái nút nào.”

“Bà còn phải bảo cháu ý ạ,” tôi nói, chọc ngón tay xuống lớp cát lạnh. Làm sao tôi thuyết phục được gã Igor lông lá, say xỉn, quăng đồ đạc và đáng sợ chết khiếp ấy làm cố vấn cho tôi đây? Và nếu tôi thuyết phục được, làm sao tôi tránh xa được cái gã người Anh mờ nhạt, gương mặt một màu và chậm hiểu ấy, cái kẻ đã biến chế độ tẩy chay con trai của tôi thành một mớ hỗn độn chỉ trong có vài phút - và thậm chí là trong nhà thờ!

Một bầy mòng biển sà xuống những đợt sóng dậy, hai cánh dang rộng, kêu lớn.

Và vì một lý do nào đó, tôi cứ ước mình đã nói với Igor Say Xỉn rằng tôi cũng không ổn.

Bà nội thả cây dù bay lên cao. Tôi ngước lên, trông theo cái đĩa tròn màu đỏ cứ thế xoay tít lên tận bầu trời xám xịt. Tuyệt đẹp. Trông như thứ mà Noah sẽ vẽ cái thuở mà nó còn vẽ vời. “Cháu phải làm gì đó với thằng bé chứ,” bà nói. “Cháu biết là cháu phải làm vậy mà. Thằng bé đáng ra phải trở thành Chagall tiếp theo, không phải một cái chặn cửa. Cháu là người bảo vệ thằng bé cơ mà, cháu yêu.”

Đây là một trong những điệp khúc của bà. Bà như kiểu lương tâm của tôi hay gì đó vậy. Dù gì thì đó cũng là điều mà cố vấn nhà trường đã nói về hồn ma của bà nội và mẹ tôi, một nhận xét hết sức sắc sảo vì tôi gần như chẳng kể cho cô ấy bất cứ điều gì.

Có lần, cô cố vấn bắt tôi phải thực hiện một phương pháp thiền theo chỉ dẫn, tưởng tượng mình đang đi vào một rừng cây và nói cho cô ấy điều tôi thấy. Tôi thấy cây cối. Nhưng rồi, một ngôi nhà hiện ra, chỉ có điều là chẳng có lối để vào. Chẳng có cánh cửa hay ô cửa sổ nào. Đúng là đáng lo đến phát sốt. Cô ấy bảo ngôi nhà chính là tôi. Tội lỗi là một ngục tù, cô ấy nói thế. Tôi đã không còn đến gặp cô ấy nữa.

Tôi không nhận ra rằng mình đang kiểm tra hai lòng bàn tay xem có bất cứ vết thương dai dẳng nào không, những vết phát ban biểu hiện của hội chứng ấu trùng ký sinh dưới da, cho đến khi bà nội dành cho tôi một Cái Đảo Mắt. Cái đảo mắt quay cuồng đến chóng cả mặt. Tôi khá chắc mình đã học được kỹ năng đó từ bà nội.

“Giun móc,” tôi ngượng ngùng nói.

“Hãy giúp tất cả chúng ta một việc nhé, quý cô bệnh tật,” bà mắng. “Tránh xa mấy quyển nhật san y học của bố cháu ra đi.”

Mặc dù đã mất được hơn ba năm nay, bà nội chỉ mới bắt đầu ghé thăm tôi hai năm về trước. Chỉ vài ngày sau khi mẹ mất, tôi lôi chiếc máy khâu Singer củ kỹ ra khỏi tủ và chính giây phút tôi gạt công tắc và tiếng máy thoăn thoắt quen thuộc từ chiếc máy khâu của bà choán lấy không gian phòng ngủ của tôi, bà hiện ra trên chiếc ghế ngay cạnh tôi, ngậm đinh ghim trên miệng như mọi khi và nói, “Mũi khâu dích dắc mới đang là mốt thịnh hành. Làm đường viền thì mỹ mãn. Cứ chờ đến lúc cháu thấy mà xem.”

Bà và tôi là đôi bạn may vá. Và là đôi bạn cùng nhau lùng sục vận may: những cọng cỏ bốn lá, những chiếc răng nhím biển, sỏi thủy tinh màu đỏ trên bờ biển, những đám mây hình trái tim, những bông thủy tiên vàng đầu tiên của mùa xuân, những con cánh cam, những quý cô đội mũ quá khổ. Tốt hơn hết là hãy đặt cược vào tất cả lũ ngựa, cháu yêu, bà nói. Nhanh lên, ước một điều đi, bà nói. Tôi đặt cược. Tôi ước. Tôi là môn đồ của bà. Đến giờ vẫn vậy.

“Chúng đến rồi,” tôi bảo bà, và tim tôi bắt đầu đập rộn ràng trong lồng ngực, chờ đợi cú nhảy sắp xảy ra.

Noah và Heather đang đứng ở bờ vực trông xuống những con sóng bạc đầu. Thằng bé đang mặc quần bơi, còn Heather khoác măng tô dài màu xanh dương. Heather là người chỉ điểm tuyệt vời bởi cô chẳng bao giờ ở cách em trai tôi quá xa. Cô giống như hiện thân cho tinh thần của thằng bé, một tinh thần dịu dàng, khác thường và đầy năng lượng mà tôi nghĩ đâu đó trong con người cô có một không gian lưu trữ đầy bụi tiên. Chúng tôi đã bí mật thực hiện Thỏa Ước Giữ Noah Không Bị Chết Đuối được một thời gian rồi. Vấn đề duy nhất là bản thân cô lại không có khả năng làm người cứu hộ. Cô không bao giờ chạm chân xuống nước.

Một chốc lát sau, Noah đang lao mình vào không trung, hai cánh tay dang rộng như thể thằng bé đang trên đài thập ác. Tôi cảm thấy dòng adrenalin ứ trào trong cơ thể mình.

Và rồi chuyện vẫn luôn xảy ra: Thằng bé rơi chậm lại. Tôi không giải thích được, nhưng thời gian như kéo dài vô tận cho tới khi nó chạm đến mặt nước. Tôi chớp mắt vài lần nhìn thằng bé lơ lửng giữa không trung như đang thăng bằng trên một sợi dây thừng cột căng. Tôi bắt đầu cho rằng hoặc thằng bé có cách thao túng trọng lực hoặc là đầu óc tôi thiếu nhiều nút trầm trọng. Tôi đã từng đọc ở đâu đó rằng lo lắng có thể thay đổi nhận thức về không gian-thời gian đáng kể.

Thường khi nhảy, Noah hướng về phía chân trời thay vì bờ biển, vậy nên xưa nay tôi chưa bao giờ nhìn trực diện, bao quát từ đầu đến cuối cảnh tượng nó bổ nhào vào không trung, cổ nó ngửa ra, lồng ngực nó ưỡn về phía trước, và tôi biết, kể cả từ xa thế này, rằng miệng nó đang há rộng, hệt như trước kia, và giờ hai cánh tay thằng bé với lên cao như thể nó đang cố nâng cả bầu trời tiếc nuối trên từng đầu ngón tay.

“Nhìn mà xem,” bà nội nói, giọng bà đượm vẻ ngạc nhiên. “Thằng bé kia rồi. Cậu bé của chúng ta đã trở lại. Và giờ nó đang bay trên trời.”

“Trông thằng bé giống một trong những bức vẽ của nó,” tôi thì thầm.

Vậy thì, liệu đó có phải lý do nó cứ nhảy xuống vực suốt không? Để trở thành con người trước đây của nó dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất? Bởi lẽ điều tồi tệ nhất có thể xảy ra với Noah đã xảy ra rồi. Thằng bé đã trở nên bình thường. Đầu óc thằng bé đã có đủ nút.

Ngoại trừ cái nút này. Nỗi ám ảnh với việc nhảy xuống Vực Quỷ.

Cuối cùng Noah cũng chạm đến mặt biển mà không làm bắn tóe chút nước nào, như thể thằng bé chẳng thu nạp chút đà nào suốt quãng đường rớt xuống, như thể thằng bé được đặt nhẹ nhàng lên mặt nước bởi một người khổng lồ tốt bụng. Và rồi nó chìm xuống biển. Tôi nói với thằng bé: Vào đi, nhưng thần giao cách cảm của cặp sinh đôi giữa chúng tôi đã mất từ lâu. Khi mẹ mất, nó cúp máy không nói năng gì với tôi nữa. Và giờ, vì tất cả những chuyện đã xảy ra, chúng tôi tránh mặt nhau - tệ hơn chứ, chúng tôi cự tuyệt lẫn nhau.

Tôi thấy hai cánh tay thằng bé quẫy đập một lần. Có phải nó đang gặp khó khăn không? Nước biển chắc buốt lắm. Và nó không mặc cái quần bơi mà tôi đã khâu các loại thảo mộc hộ mệnh vào. Thôi được rồi, thằng bé đang bơi rất khỏe qua dòng thủy triều hỗn loạn quanh vách đá… và nó an toàn rồi. Tôi thở hắt ra, không hề nhận thấy trước đó mình đã nín thở.

Tôi quan sát nó lồm cồm bò lên bờ biển, rồi lên bờ dốc, đầu cúi gằm xuống, hai vai còng ra sau, nghĩ ngợi về điều gì đó mà chỉ có Clark Gable mới biết được. Không còn một dấu tích của bất cứ cảm xúc nào tôi vừa trông thấy trên gương mặt thằng bé, trong con người thằng bé. Linh hồn thằng bé đã bò trở vào cái hào của nó.

Điều tôi muốn làm là: Tôi muốn nắm chặt lấy tay em trai tôi mà chạy ngược về quá khứ, để những năm tháng trôi đi như chiếc áo choàng tuột khỏi bờ vai.

Thực sự thì mọi chuyện không diễn ra như ta nghĩ.

Để đảo ngược vận mệnh, hãy đứng giữa một cánh đồng

chĩa dao về hướng gió thổi

Hoàng Đăng Lãnh dịch, Người dịch: Vũ Thu Hương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.