14 tuổi
Từng tuýp từng tuýp một, tôi bóp kiệt đống màu vẽ xuống bồn giặt đồ.
Tôi cần màu sắc, thứ màu đậm, sáng, thứ màu mẹ kiếp, cút đi cho khuất mắt, mặc xác tất cả, tôi cần hàng đống, hàng ụ thứ màu ấy. Tôi cần ánh sáng của một thứ màu vẽ mới. Tôi cần nhúng ngón tay, cả bàn tay vào màu lục nhạt, màu đỏ tươi, màu ngọc lam, màu vàng nghệ. Tôi ước tôi có thể ăn chúng. Tôi ước tôi có thể nhúng cả cơ thể mình vào đó. Tôi nghĩ đó là điều tôi muốn, trộn và xoáy, khiến màu lục, màu tím, màu nâu xoắn ốc nối đuôi nhau, nhúng bàn tay, cả cánh tay vào đống màu đặc sệt sáng lóa trơn tuột và lành lạnh tới khi đôi mắt tôi nhảy múa.
Một tiếng sau, tôi đứng từ cửa sổ nhìn mẹ lên xe.
Giây phút mẹ khỏi động xe, tôi chạy đuổi theo mẹ. Trời đã bắt đầu mưa lắc rắc.
Đó là lúc tôi hét lên: Con ghét mẹ. Con ghét mẹ lắm.
Mẹ nhìn tôi, sửng sốt, mắt mẹ mở to, nước mắt lăn dài trên má mẹ. Mẹ mấp máy miệng: Mẹ yêu con, rồi đặt tay lên tim và chỉ về phía tôi như thể tôi bị điếc.
Một giây sau, mẹ phóng xe xuống phố đi bảo bố rằng mẹ muốn ly dị để mẹ có thể cưới gã đàn ông kia.
“Không quan tâm,” tôi nói lớn tiếng chẳng với ai cả. Tôi không quan tâm đến bố mẹ. Đến Brian và Courtney. Kể cả trường CSA. Tôi không quan tâm đến bất cứ thứ gì trừ màu sắc, sắc màu và thêm ánh sáng. Tôi thêm một tuýp màu xanh thanh cúc lên ngọn núi mỗi lúc một cao…
Thì vừa lúc điện thoại đổ chuông.
Và đổ chuông.
Và đổ chuông. Chắc mẹ đã quên bật máy thu lời nhắn thoại lên. vẫn đang đổ chuông. Tôi tìm điện thoại trong phòng khách, chùi tay vào áo rồi mà vẫn làm màu vẽ dính đầy điện thoại.
Một người đàn ông giọng cộc cằn nói, “Đây có phải nhà của Dianna Sweetwine không?”
“Đó là mẹ cháu.”
“Bố cháu có nhà không, con trai?”
“Không ạ, giờ bố cháu không sống ở đây.” Một dòng điện đánh xoẹt qua tôi - có chuyện gì đó không ổn. Tôi nghe được điều đó trong giọng của người đàn ông ấy. “Ai đấy ạ?” tôi hỏi, dù tôi biết đó là một cảnh sát trước cả khi ông ta xác nhận mình đúng là cảnh sát. Tôi không biết bằng cách nào, nhưng trong giây phút ấy, tôi biết tất cả mọi thứ.
(CHÂN DUNG TỰ HỌA: Cậu bé bên trong cậu bé ngừng thở)
Ông ta không nói với tôi về vụ tai nạn. Rằng một chiếc xe đã mất kiểm soát trên đường cao tốc số 1. Ông ta chẳng nói với tôi điều gì cả. Nhưng bằng cách nào đó, tôi biết.
“Mẹ cháu có ổn không ạ?” tôi yêu cầu được biết, rồi chạy đến bên cửa sổ. Tiếng điện đài cảnh sát kêu lạo xạo phía sau. Tôi thấy một vài người lướt sóng đang chèo ván ra xa, chẳng thấy Jude đâu. Chị đâu rồi? Fry bảo chị đi với Zephyr. Họ đi đâu mất rồi? “Có chuyện gì xảy ra ạ?” tôi hỏi người đàn ông, quan sát biển cả biến mất, rồi tới lượt chân trời. “Làm ơn hãy cho cháu biết.” Lúc đi, mẹ đã rất buồn. Vì tôi. Vì tôi đã nói tôi ghét mẹ. Vì tôi theo mẹ lên chỗ Mộc Điểu. Vì tôi đã vẽ bức tranh ấy. Tất cả tình yêu vô tận tôi dành cho mẹ cứ thế dâng trào, trào mãi, trào mãi. “Mẹ cháu ổn chứ ạ?” tôi hỏi lại. “Làm ơn hãy nói với cháu là mẹ cháu ổn.”
“Cháu cho bác số điện thoại di động của bố cháu được chứ, con trai?” Tôi muốn ông ta dừng gọi tôi là con trai. Tôi muốn ông ta nói mẹ tôi vẫn ổn. Tôi muốn chị tôi về nhà.
Tôi cho ông ta số điện thoại di động của bố.
“Cháu bao nhiêu tuổi rồi?” ông ta hỏi. “Có ai ở đấy cùng cháu không?”
“Chỉ có cháu ở đây thôi ạ,” tôi nói, con hoảng loạn như khiến tôi khuỵu ngã. “Cháu mười bốn. Mẹ cháu có ổn không? Bác có thể nói với cháu chuyện gì đã xảy ra ạ.” Nhưng ngay khi tôi nói lên thành tiếng, tôi biết tôi không muốn ông ta nói với tôi. Tôi muốn không bao giờ phải biết. Giờ tôi thấy màu vẽ đã nhỏ giọt khắp sàn như máu đủ sắc màu. Tôi đã làm nó loang ra khắp nơi. Có dấu tay trên khắp cửa sổ, sau đi văng, trên rèm cửa, chụp đèn.
“Giờ bác sẽ gọi cho bố cháu,” ông ta nói khẽ, rồi cúp máy.
Tôi quá sợ không dám gọi vào di động của mẹ. Tôi gọi bố. Cuộc gọi chuyển thẳng vào hộp thư thoại. Tôi chắc chắn bố đang nói chuyện với ông cảnh sát, người đang nói cho bố mọi thứ ông ta không nói cho tôi. Tôi lấy ống nhòm ra và lên mái. Trời vẫn lắc rắc mưa. Và quá ấm. Mọi thứ đều không ổn. Tôi không thấy Jude trên bãi biển, dưới phố hay ở bất cứ đâu trên những vách đá. Chị và Zephyr đã đi đâu cơ chứ? Tôi gọi chị về bằng thần giao cách cảm.
Tôi nhòm sang nhà Brian, ước cậu đang ở trên mái, ước cậu biết tôi hối hận đến nhường nào, ước cậu sẽ sang nói về quỹ đạo hành tinh với bão mặt trời. Tôi thò tay vào túi tìm hòn đá và nắm lấy nó trong tay. Rồi tôi nghe tiếng ô tô phanh kít trên lối vào nhà. Tôi chạy sang phía bên kia mái nhà. Đó là bố, người chẳng bao giờ phanh xe đánh kít cả. Sau bố là một xe cảnh sát. Da tôi rụng xuống. Tôi rụng xuống.
(CHÂN DUNG TỰ HỌA: Cậu bé lảo đảo ngã khỏi Trái Đất)
Tôi trèo xuống thang bên sườn nhà, qua cửa trượt vào phòng khách. Tôi đứng im như tượng trong hành lang khi chìa khóa của bố xoay trong ổ.
Bố không cần phải nói đến một từ. Chúng tôi đều sụp đổ, ngã khuỵu xuống sàn, quỳ gập trên hai gối. Bố ôm đầu tôi vào ngực bố bằng cả hai tay. “Ôi, Noah. Bố rất xin lỗi. Ôi Chúa ơi, Noah. Chúng ta phải gọi chị con. Chuyện này không thể xảy ra được. Chuyện này không thể xảy ra được. Ôi Chúa ơi.”
Tôi không suy tính từ trước. Cơn hoảng loạn cứ thế chảy từ bố sang tôi, từ tôi sang bố, và lời lẽ cứ thế phun ra. “Mẹ đã định bảo bố về nhà để tất cả chúng ta lại có thể là một gia đình. Mẹ đang trên đường tới để nói với bố chuyện đó.”
Bố lùi lại, nhìn thẳng vào gương mặt nóng rát của tôi. “Thật ư?”
Tôi gật đầu. “Trước lúc đi, mẹ nói bố là tình yêu của cuộc đời mẹ.”
Có một việc tôi cần phải làm. Khắp nhà vẫn tràn ngập những người đến viếng, những đau đớn và thức ăn, bao nhiêu là thức ăn ôi thiu trên khắp các kệ bếp và mặt bàn. Hôm qua là đám tang. Tôi đi ngang qua những người mắt đỏ hum húp, qua những bức tường cúi gập, màu sơn xám xịt, đồ đạc gãy vụn, những ô cửa sổ đen kịt và thứ không khí tiều tụy. Tôi thấy mình đang khóc khi đi ngang qua gương. Tôi không biết cách để dừng lại. Khóc giờ như hít thở vậy. Một việc làm thiết yếu mọi lúc mọi nơi. Tôi bảo bố tôi sẽ trở lại ngay. Jude - giờ đã cắt sạch tóc nên tôi khó lòng nhận ra nổi chị - cố đi cùng tôi, nhưng tôi nói không. Chị không cho tôi ra khỏi tầm mắt của mình. Chị nghĩ giờ tôi cũng sẽ chết. Tối qua, tôi tìm thấy mấy cọng rễ bá láp phủ đầy đất trên giường. Và khi tôi lên con ho trong xe trên đường về nhà từ nghĩa trang, chị nhảy chồm chồm, hét lên bắt bố lái xe đến phòng cấp cứu vì tôi có thể bị bệnh ho gà, bất kể đấy là thứ bệnh gì. Bố, chuyên gia về các loại bệnh, cố trấn tĩnh chị lại.
Bằng cách nào đó, tôi xuống được tới xưởng của gã nhà điêu khắc. Rồi tôi ngồi xuống vỉa hè và đọi, quăng sỏi xuống mặt đường nhựa. Không sớm thì muộn ông ta sẽ phải ra ngoài thôi. ít nhất ông ta cũng đủ đứng đắn để không đến dự đám tang. Tôi tìm ông ta suốt.
Brian có đến. Cậu ngồi ở hàng ghế cuối cùng với mẹ cậu, Courtney và Heather. Sau đó, cậu không tìm đến tôi.
Thế thì cũng quan trọng gì chứ? Tất cả sắc màu đều đã biến mất. Giờ chỉ còn lại bóng tối trong cái xô bầu trời mà thôi, bóng tối rơi rớt xuống mọi thứ và mọi người.
Phải đến cả thập kỷ sau, gã nghệ sĩ điêu khắc vụn vỡ mới ra khỏi cửa và đi tới chỗ hòm thư. Ông ta mở cái nắp hộp bé tí, lôi ra cả đống thư. Gương mặt ông ta như vừa khóc.
Và ông ta thấy tôi.
Ông ta chăm chú nhìn, tôi chăm chú nhìn lại và tôi biết ông ta yêu mẹ đến nhường nào dựa vào cái cách ông ta đang nhìn tôi, cả một con sóng thần đầy cảm xúc xô từ ông ta tới tôi. Tôi không quan tâm.
“Trông cháu giống hệt mẹ,” ông ta thì thầm. “Tóc cháu.”
Có một ý nghĩ trong đầu tôi, ý nghĩ đã nằm trong đó mấy ngày nay: Nếu không phải vì ông ta, mẹ đã vẫn còn sống.
Tôi đứng dậy nhưng vì đã ngồi ì quá lâu, chân tôi khuỵu xuống. “Ấy,” ông ta nói, đỡ lấy tôi và dìu tôi ngồi xuống vỉa hè ngay cạnh ông ta. Hơi ấm tỏa ra từ làn da ông ta và cả thứ mùi đàn ông lấn át nữa. Tôi nghe thấy một tiếng khóc như tiếng của lũ chó rừng và nhận ra tiếng khóc đang phát ra từ tôi. Điều tiếp theo tôi nhận ra là hai tay ông ta vòng lấy tôi và tôi có thể cảm thấy ông ta đang run rẩy, cả hai chúng tôi đều đang run rẩy, như thể chúng tôi đang ở vùng khí hậu cận Bắc Cực vậy. Ông ta kéo tôi lại gần, rồi nhấc tôi lên đùi ông ta, ẵm lấy tôi để tiếng khóc nức nở của ông ta đáp trên cổ tôi còn tiếng khóc nức nở của tôi đậu trên cánh tay ông ta. Tôi muốn bò xuống cổ họng ông ta. Tôi muốn sống trong túi áo choàng của ông ta. Tôi muốn ông ta vỗ về tôi thế này mãi mãi, như tôi là một cậu bé, cậu bé nhỏ bé nhất thế giới này. Ông ta cũng biết chính xác cách để vỗ về tôi. Như thể mẹ đang ở trong ông ta và chỉ cho ông ta cách an ủi tôi. Nhưng sao ông ta lại là người duy nhất biết cách? Sao ông ta lại là người duy nhất có mẹ ở trong mình?
Không.
Chim chóc rít lên chói tai giữa những tán cây trên đầu chúng tôi.
Thế này không đúng.
Tôi không đến đây vì chuyện này. Tôi đến đây vì chuyện ngược lại cơ. Ông ta không thể ôm lấy tôi như thể chúng tôi cùng hội cùng thuyền, như thể ông ta hiểu. Ông ta không phải bố tôi. Ông ta không phải bạn tôi.
Nếu không phải vì ông ta, mẹ vẫn còn sống.
Rồi tôi vặn vẹo và ngó ngoáy ra khỏi cái ôm của ông ta, trở lại với kích cỡ và con người trưởng thành của chính mình, với tầm hiểu biết, sự ghê tởm và lòng thù hận đã chín muồi. Tôi đứng sừng sững trước mặt ông ta và nói những gì tôi tới để nói. “Lỗi tại ông mà mẹ tôi chết.” Gương mặt ông ta tan nát. Tôi tiếp tục. “Là lỗi của ông.” Giờ tôi là quả cầu thép. “Mẹ tôi không yêu ông. Mẹ đã nói thế với tôi.” Cứ thế hủy hoại ông ta mà chẳng hề quan tâm. “Mẹ tôi không có ý định cưới ông đâu.” Tôi nói chậm lại để từng từ từng chữ ngấm vào. “Mẹ tôi không có ý định ly dị bố tôi. Mẹ tôi đang trên đường đến bảo bố quay về nhà.”
Rồi tôi chui vào căn hầm sâu thẳm trong tôi và sập cửa hầm lại. Vì tôi sẽ không quay trở ra nữa đâu. Không bao giờ.
(CHÂN DUNG TỰ HỌA: Không đề)