Trao Em Mặt Trời

Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VIỆN BẢO TÀNG VÔ HÌNH
NOAH

❊ ❊ ❊

13½ - 14 tuổi

Sau ngày Brian quay trở lại trường nội trú, tôi mò vào phòng Jude lúc chị đang tắm và thấy một đoạn trò chuyện trên máy tính.

Chàngtraivũtrụ: Đang nhớ em

Rapunzel: Em cũng thế

Chàngtraivũtrụ: Đến đây ngay giây phút này đi

Rapunzel: Chưa thành thạo khả năng dịch chuyển tức thời cho lắm

Chàngtraivũtrụ: Anh sẽ xử lý

Tôi kích nổ cả nước Mỹ. Chẳng ai nhận ra.

Họ đang yêu nhau. Như lũ kền kền đen. Và lũ mối. Đúng thế đấy, chim cu gáy và thiên nga không phải là những loài động vật duy nhất kết đôi cả đời. Lũ mối bẩn thỉu, xấu mù tăm tít và lũ kền kền ăn xác chết cũng vậy.

Sao chị có thể làm thế này cơ chứ? Sao cậu có thể?

Tôi cảm thấy như có chất nổ bên mình 24/7. Tôi không thể tin nổi mọi thứ không nổ tung thành trăm mảnh khi tôi chạm vào chúng. Tôi không thể tin nổi tôi lại sai lầm đến thế.

Tôi nghĩ, tôi không biết nữa, tôi đã nghĩ sai.

Quá sai.

Tôi làm điều tôi có thể làm. Tôi biến tất cả những bức vẽ nháp của Jude tôi tìm thấy quanh nhà thành hiện trường án mạng. Tôi dùng những cái chết kinh khủng khiếp nhất từ cái trò Bạn muốn chết kiểu nào hơn? ngu ngốc của chị. Một cô gái bị đẩy ra khỏi cửa sổ, bị dao đâm, chết đuối, bị chôn sống và bóp cổ bởi chính tay cô ta. Tôi không chừa một chi tiết nào.

Tôi còn nhét ốc sên vào tất chị.

Nhúng bàn chải đánh răng của chị vào bồn cầu. Mỗi sáng.

Đổ giấm trắng vào cốc nước để bên giường chị.

Nhưng phần tệ nhất là mỗi giờ vào những giây phút ít ỏi khi tôi không lên con tâm thần, tôi biết để được ở bên Brian: Tôi sẵn sàng hy sinh cả mười ngón tay. Tôi sẵn sàng hy sinh mọi thứ.

(CHÂN DUNG TỰ HỌA: Cậu bé điên cuồng chèo thuyền ngược thời gian)

Một tuần trôi qua. Hai tuần. Ngôi nhà trở nên rộng lớn đến mức đi từ phòng ngủ của tôi ra đến bếp rồi quay lại tốn hàng tiếng đồng hồ, rộng lớn đến mức tôi không thể nhận ra Jude từ đầu bàn hay góc phòng bên kia kể cả khi dùng ống nhòm. Tôi không nghĩ con đường chúng tôi đi sẽ lại giao hòa một lần nữa. Khi chị cố trò chuyện với tôi qua hàng dặm khoảng cách phản bội giữa chúng tôi, tôi lại đeo tai nghe như đang nghe nhạc, dù thực ra đầu dây bên kia cắm vào tay tôi trong túi.

Tôi không bao giờ muốn nói chuyện với chị nữa và đã làm rất rõ điều này. Giọng chị là tiếng rè rè. Chị là tiếng rè rè.

Tôi cứ nghĩ mẹ sẽ nhận ra chúng tôi đang chiến tranh và thực hiện vai trò của Liên Hiệp Quốc như mẹ đã từng làm trong quá khứ, nhưng không.

(CHÂN DUNG: Người mẹ biến mất)

Rồi một sáng, tôi nghe tiếng nói ngoài hành lang: Bố đang nói chuyện với một đứa con gái không phải là Jude, rồi tôi nhanh chóng nhận ra đó là Heather. Tôi gần như không hề chừa lại đến một đốm não nhỏ nhoi nào để nghĩ đến cô ấy, kể cả sau chuyện đã xảy ra giữa chúng tôi trong phòng thay đồ. Nụ hôn giả dối tồi tệ đó. Tớ xin lỗi, Heather, tôi tự nhủ trong khi nhẹ nhàng rón rén bước về phía cửa sổ, xin lỗi, hết sức xin lỗi, trong khi tôi nhấc cánh cửa lên khẽ nhất có thể. Tôi trèo ra ngoài, đang đáp xuống vùng an toàn dưới bậu cửa sổ thì nghe tiếng gõ cửa và bố gọi tên tôi. Đây là tất cả những gì tôi có thể nghĩ tới để làm.

Đi được nửa đường xuống đồi thì một chiếc ô tô phóng vèo qua và tôi muốn chìa ngón tay cái ra. Bởi lẽ tôi nên xin đi nhờ tới Mexico hay Rio như một họa sĩ chân chính. Hoặc tới Connecticut. Phải rồi. Cứ thế xuất hiện tại ký túc xá Brian đang ở - trong một nhà tắm đầy những anh chàng khỏa thân ướt nhẹp. Ýnghĩ ấy chẳng biết nảy ra từ chỗ nào và tất cả chất nổ tôi mang theo kích nổ cùng một lúc. Cảm giác còn tệ hơn cả lúc nghĩ đến cậu và Jude trong phòng thay đồ. Và tốt hơn. Và tệ hơn rất nhiều.

Khi tôi bước ra từ đám mây hạt nhân hình nấm của ý nghĩ ấy, toàn thân cháy thành than, tôi đã tới trường CSA. Bằng cách nào đó, đôi chân tôi tự đi tới đây. Lớp học hè đã kết thúc hơn hai tuần nay và rất đông học sinh ở trọ đang quay trở lại. Họ trông như những bức tranh tường đang nhiệt tình hoạt động. Tôi quan sát họ lê va li, hồ sơ năng lực rồi thì hộp này hộp kia ra khỏi cốp xe, ôm ấp các vị phụ huynh, những người đang nhìn nhau với ánh mắt như muốn nói, Có lẽ đây không phải là ý tưởng hay ho cho lắm. Tôi hút chân không hết mọi thứ lại. Những đứa con gái với mái tóc lam lục đỏ tím đang rít lên và sà vào vòng tay nhau. Một vài anh chàng gầy gò cao lêu nghêu đang tựa lưng vào tường hút thuốc, cười cợt và tỏa ra phong thái ngầu hết sảy. Một hội luộm thuộm trông kinh sợ như vừa lăn ra từ máy sấy đồ. Một gã đi ngang qua tôi với ria mép ở một bên mặt và râu quai nón ở mặt bên kia. Tuyệt quá xá. Họ không chỉ làm ra nghệ thuật, họ nghệ thuật.

Lúc đó, tôi chợt nhớ ra cuộc hội thoại giữa tôi và anh chàng khỏa thân người Anh ở bữa tiệc và quyết định đem phần cháy thui còn lại của mình đi làm nhiệm vụ trinh thám ở dải đất liền trên Vịnh Mất Tích, nơi anh ta nói nhà điêu khắc khùng khùng dở dở ấy có một khu xưởng.

Sau đó không lâu, có lẽ chỉ vài giây sau - vì nỗ lực không nghĩ đến Brian đã biến tôi thành một người đi bộ siêu siêu nhanh - tôi đang đứng ngay trước số 225 phố Day. Đó là một nhà kho lớn và cánh cửa để ngỏ đến một nửa, nhưng tôi còn lâu mới vào được, phải không? Không. Tôi còn không mang sổ ký họa theo người. Dù rằng tôi rất muốn, muốn làm một điều gì đó, phải làm một điều gì đó. Như hôn Brian chẳng hạn. Ý tưởng ấy đâm sầm vào tôi và rồi tôi không thể xóa nó khỏi đầu. Đáng ra tôi nên thử. Nhưng nhỡ cậu đấm tôi thì sao? Ném vỡ đầu tôi bằng một mẩu thiên thạch? Ôi, nhưng nhỡ cậu không làm thế? Nhỡ cậu hôn đáp lại tôi? Vì thỉnh thoảng tôi đã từng bắt gặp cậu nhìn tôi chằm chằm khi cậu nghĩ tôi không để ý tới cậu. Lúc nào mà tôi chẳng để ý đến cậu cơ chứ.

Tôi làm hỏng chuyện rồi. Đúng là như thế. Đáng ra tôi nên hôn cậu. Một nụ hôn thôi, rồi tôi có thể chết, ơ, đợi đã, còn lâu nhé, nếu tôi chết, tôi sẽ muốn nhiều hơn là một nụ hôn. Nhiều hơn nhiều nhiều. Tôi đang vã mồ hôi. Và cương Cứng. Tôi ngồi xuống vỉa hè, cố thở, chỉ thở thôi.

Tôi nhặt một hòn đá lên ném xuống đường, cố bắt chước cử động cổ tay điện tử của cậu và sau ba lần thử thảm hại, toàn bộ suy nghĩ của tôi đảo ngược hết lại. Có một hàng rào điện ngăn cách giữa chúng tôi. Cậu đã dựng nó lên. Giữ nó dựng thẳng. Cậu muốn Courtney. Và cậu muốn Jude từ giây phút đầu tiên nhìn thấy chị. Chỉ là tôi không muốn tin. Cậu là một tay bóng chày đần độn nổi tiếng, kẻ thích lũ con gái. Cậu là sao khổng lồ đỏ. Tôi là sao lùn vàng. Hết chuyện.

(CHÂN DUNG TỰ HỌA: Ai cũng sống hạnh phúc mãi mãi về sau trừ sao lùn vàng)

Tôi rũ bỏ suy nghĩ ấy, rũ bỏ tất cả. Những thế giới tôi có thể tạo ra mới thực sự quan trọng, không phải cái thế giới dở hơi tôi đang phải sống. Ở những thế giới tôi tạo nên, bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Bất cứ điều gì. Và nếu - khi - tôi đỗ vào trường CSA, tôi sẽ học cách để thế giới ấy hiện ra trên trang giấy tốt đẹp bằng một nửa trong đầu tôi.

Tôi đứng dậy, đột nhiên nhận ra tôi hoàn toàn có thể trèo lên lối thang thoát hiểm dọc sườn nhà kho. Thang dẫn lên chiếu nghỉ nơi có một dãy cửa sổ chắc hẳn phải nhìn xuống nơi nào đó. Tất cả những gì tôi cần làm là nhảy qua hàng rào bao ngoài mà không để ai trông thấy. Ô, sao không chứ? Jude và tôi từng lén lút trèo qua cả tấn hàng rào để có thể thăm nom lũ ngựa, bò, dê và một cây dương mai đặc biệt mà cả hai chúng tôi đã làm lễ kết hôn từ hồi hai đứa mới lên năm (Jude cũng làm mục sư luôn).

Tôi liếc lên liếc xuống con phố vắng lặng. Thấy ở đằng xa tấm lưng của một người phụ nữ trông có vẻ đứng tuổi mặc chiếc váy sáng màu… thực ra trông người đó như đang trôi bồng bềnh. Tôi nháy mắt - bà vẫn đang lềnh bềnh trôi và có vẻ như vì một lý do nào đó, bà lại đi chân trần. Bà đang đi vào một nhà thờ nhỏ. Sao cũng đuợc. Khi bà đã vào nhà thờ, tôi băng qua phía bên kia đường, rồi nhanh chóng và dễ dàng nhảy phắt lên trèo qua hàng rào. Tôi lao dọc xuống con hẻm, cẩn thận trèo lên thang thoát hiểm, cố không làm thứ kim loại cũ kỹ ấy kêu cọt kẹt, cảm thấy biết ơn công truờng gì đó đang làm việc ngay gần sát vì đã lấp liếm bất cứ âm thanh nào tôi gây ra. Tôi lỉnh qua chiếu nghỉ và ngó sang bên sườn tòa nhà, nhận ra âm thanh thủng cả tai tôi đang nghe không xuất phát từ một công truờng mà từ khoảng sân bên dưới, nơi tôi tin rằng thảm kịch khải huyền vừa mới bắt đầu, bởi lẽ chao ôi: Đó là khung cảnh sau khi người ngoài hành tinh châm ngòi một cuộc tấn công hóa học trên Trái Đất. Khắp quanh sân có bao nhiêu là nhân viên cứu hộ mặc đồ bảo hộ, đeo mặt nạ phòng độc và kính bảo hộ, tay cầm khoan máy và cua tròn, bước ra và biến mất trong đám mây trắng bồng bềnh trong khi tấn công từng tảng đá lớn. Đây là xưởng điêu khắc đá sao? Đây là những nhà điêu khắc đá à? Michelangelo sẽ nghĩ gì đây? Tôi trố mắt nhìn, cho đến khi lớp bụi lắng xuống, tôi thấy ba cặp mắt khổng lồ đang khoan thẳng vào tôi.

Tôi nín thở. Từ bên kia sân, ba con quái nhân vĩ đại bằng đá đang chòng chọc nhìn tôi.

Và chúng đang thở. Tôi thề là thế.

Jude, chị gái cũ của tôi, sẽ giật thốt cho xem. Mẹ cũng vậy.

Tôi cần đến gần chúng hơn, đang nghĩ bụng như thế thì một người đàn ông cao, tóc tối màu đi ra khỏi tòa nhà qua cả một bức tường được kéo lên một nửa như cửa ga ra. Ông đang nói chuyện điện thoại bằng chất giọng không phải người bản xứ. Tôi quan sát ông ngửa đầu ra trong hạnh phúc tột cùng, như thể ông đang nghe được rằng từ giờ trở đi ông được chọn màu sắc cho tất cả những buổi hoàng hôn hoặc Brian đang khỏa thân đợi ông trong phòng ngủ. Thực tình mà nói, giờ ông đang nhảy múa xung quanh với cái điện thoại, rồi bật lên một tiếng cười hạnh phúc đến nỗi cả tỷ quả bóng bay bật nổ tung. Đây hẳn là nghệ sĩ khùng phải biết và mấy con quái nhân hoa cương đáng kinh hãi ở đằng kia hẳn là tác phẩm khùng phải biết của ông.

“Nhanh lên,” ông nói, giọng oang oang như chính ông vậy. “Nhanh lên, em yêu.” Rồi ông hôn lên hai ngón tay và chạm vào điện thoại trước khi nhét nó vào túi quần. Đúng là hành động dở hơi, nhỉ? Nhưng khi ông làm vậy thì lại không dở hơi chút nào, tin tôi đi. Giờ ông đang đứng quay lưng về phía sân và quay mặt về phía một cột trụ, trán ông chạm vào cột. Ông đang cười với cái cột bê tông như một gã điên, nhưng tôi là người duy nhất biết nhờ vị trí đắc địa tột bậc của tôi. Trông ông như thể cũng sẵn sàng hy sinh cả mười ngón tay. Sau vài phút, ông quay lưng khỏi cơn cuồng sảng và lần đầu tiên tôi thấy rõ gương mặt ông. Mũi ông như một con tàu lật úp, miệng to bằng cả ba con tàu, xương hàm và gò má vạm vỡ như giáp sắt, đôi mắt rực sáng. Khuôn mặt ông như căn phòng nhồi nhét quá trớn đống đồ đạc khổng lồ. Tôi muốn vẽ nó lại ngay lập tức. Tôi quan sát ông ngắm nghía cảnh tượng khải huyền trước mặt mình rồi giơ một cánh tay lên như vị nhạc trưởng và ngay tức khắc tất cả các công cụ máy im bặt.

Cũng như lũ chim và những chiếc ô tô qua đường. Thực tế mà nói, tôi không thể nghe thấy đến một tiếng gió xào xạc, một tiếng ruồi bay vo vo hay một lời nói chuyện nào. Tôi không nghe thấy bất cứ tiếng gì. Như thể ai đó đã bấm nút tắt tiếng cả thế giới vì người đàn ông này đang chuẩn bị nói.

Ông là Chúa à?

“Tôi đã nói rất nhiều về lòng dũng cảm,” ông nói. “Tôi bảo các bạn rằng tạc đá không dành cho lũ hèn nhát. Lũ hèn nhát chỉ làm đất sét thôi, phải không?”

Tất cả các nhân viên cứu hộ cười.

Ông dừng lại, quẹt que diêm lên một cái cột. Diêm bùng cháy. “Tôi bảo các bạn này, các bạn phải mạo hiểm trong xưởng điêu khắc của tôi.” Ông tìm một điếu thuốc cài sau tai và châm lửa. “Tôi bảo các bạn không được rụt rè. Tôi bảo các bạn phải lựa chọn, phải sai, sai những lỗi to tướng, tệ hại và khinh suất, phải thực sự phá hỏng mọi việc. Tôi bảo các bạn đó là cách duy nhất.”

Một tiếng xì xào công nhận.

“Tôi nói những điều này, phải, nhưng tôi vẫn thấy rất nhiều người trong số các bạn sợ sệt không dám cắt vào đá.” Ông bắt đầu bước từng bước một, chậm rãi như một con sói, hiển nhiên đó là loài động vật phản chiếu con người ông. “Tôi thấy việc các bạn đang làm. Hôm qua lúc các bạn ra về, tôi đi từ tác phẩm này đến tác phẩm khác. Các bạn cảm thấy mình có lẽ giống Rambo với đống khoan, đống cưa. Các bạn gây ồn ào, thải ra bao nhiêu là bụi bặm, nhưng rất ít người trong số các bạn đã tìm ra được từng này” - ông chụm hai ngón tay lại - “từ bức tượng của các bạn. Hôm nay, điều đó phải thay đổi.”

Ông đi tới chỗ một cô gái tóc vàng ngắn. “Melinda, cho phép tôi nhé?”

“Ông cứ việc,” cô ta nói. Từ trên này tôi cũng có thể thấy cô ta đang đỏ bừng mặt. Hiển nhiên là cô ta yêu ông. Tôi nhìn gương mặt của những người khác giờ túm tụm lại quanh họ và nhận ra tất cả bọn họ đều yêu ông, cả nam và nữ.

(CHÂN DUNG, PHONG CẢNH: Một người đàn ông mang tầm vóc địa lý)

Ông hút một hơi thật dài, rồi quăng điếu thuốc gần như không còn cháy xuống đất và giẫm lên. Ông cười với Melinda. “Chúng ta đi tìm người phụ nữ của em nhé, được không?”

Ông nghiên cứu mẫu đất sét bên cạnh tảng đá lớn, rồi nhắm mắt lại và vuốt ngón tay lên bề mặt mẫu. Ông cũng làm tương tự với tảng đá lớn cạnh đó, tay kiểm tra trong khi mắt nhắm nghiền. “Được rồi,” ông nói, nhấc khoan máy lên khỏi bàn. Tôi cảm nhận được sự phấn khích của các học viên trong khi ông không chút chần chừ khoan thẳng vào tảng đá. Không lâu sau, một đám mây bụi hình thành và tôi không thể nhìn thấy gì nữa. Tôi cần đến gần hơn. Ý tôi là cực gần luôn. Tôi nghĩ tôi cần phải sống trên vai người đàn ông này như con vẹt ý.

Khi tiếng khoan dừng lại và đám bụi quang đi, tất cả học viên bắt đầu vỗ tay. Trên tảng đá là tấm lưng cong vút của người phụ nữ giống hệt như trên mẫu đất sét. Thật khó tin.

“Làm ơn,” ông nói. “Quay trở lại với tác phẩm của chính các em đi.” Ông chuyền cái khoan cho Melinda. “Giờ em sẽ tìm phần còn lại của cô ấy.”

Ông đi từ học viên này đến học viên khác, đôi khi chẳng nói năng gì, đôi khi trầm trồ tán thưởng. “Đúng rồi!” ông kêu lên với một học viên. “Em làm được rồi. Nhìn bầu ngực đó xem. Đó là bầu ngực đẹp nhất tôi từng được thấy!” Cậu học trò sướng rơn và nhà điêu khắc thụi lên đầu cậu ta như một người cha hãnh diện. Nó khiến lồng ngực tôi thót lại.

Với một học viên khác, ông nói, “Rất tốt. Giờ là lúc các bạn quên hết những gì tôi vừa nói đi. Giờ các bạn cứ từ từ. Thật từ từ vào. Các bạn vuốt ve hòn đá. Các bạn âu yếm nó nhưng nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng thôi, hiểu chứ? Chỉ dùng đục và không gì khác. Sai một li là đi cả dặm. Không định gây áp lực đâu nhé.” Lại một cái thụi đầu cho cậu ta.

Khi có vẻ đã quả quyết rằng không ai cần đến mình nữa, ông quay vào trong xưởng. Tôi theo đuôi ông, bước sang đầu chiếu nghỉ bên kia nơi có hàng cửa sổ, đứng nép vào một bên để có thể nhìn vào trong mà không bị phát hiện. Bên trong còn có nhiều người khổng lồ đá hơn thế. Và ở phía đằng xa, ba người phụ nữ khỏa thân, với ba tấm khăn đỏ mỏng manh che phủ cơ thể, đang đứng làm mẫu trên bục, vây quanh là một nhóm học viên đang ký họa.

Không thấy anh chàng người Anh khỏa thân đâu.

Tôi quan sát nhà điêu khắc trong khi ông đi từ học viên này sang học viên khác, đứng sau từng người một và chòng chọc lạnh lùng nhòm xuống tác phẩm của họ. Tôi căng thẳng như thể ông đang nhìn bức phác của chính tôi. Ông không hài lòng. Bỗng nhiên, ông vỗ hai tay và tất cả mọi người dừng vẽ. Qua cửa sổ, tôi nghe tiếng nói nghèn nghẹt trong khi ông sống động hẳn lên và hai tay ông bắt đầu lướt xung quanh như lũ ếch bay Malaysia. Tôi muốn biết ông đang nói với họ điều gì. Tôi cần phải biết.

Cuối cùng, họ tiếp tục vẽ. Ông cầm một cây bút chì và một tập vẽ lên khỏi bàn rồi tham gia cùng họ, nói lớn tiếng những điều sau đây với chất giọng đầy nhiên liệu tên lửa, đến mức tôi nghe rõ mồn một qua ô cửa sổ, “Vẽ như thể nó thực sự quan trọng, các bạn ơi. Không có thời gian để mà phung phí, không có thứ gì để mà mất nữa đâu. Chúng ta đang tái tạo cả thế giới, chỉ có vậy thôi, hiểu chứ?”

Hệt như mẹ vẫn nói. Và có, tôi hiểu. Tim tôi đập dồn. Tôi hiểu quá đi chứ.

(CHÂN DUNG TỰ HỌA: Cậu bé tái tạo thế giới trước khi thế giới tái tạo cậu bé)

Ông ngồi xuống và bắt đầu vẽ cùng nhóm học viên. Tôi chưa từng thấy thứ gì như cái cách bàn tay ông phóng tới phóng lui trên tập giấy vẽ, cái cách đôi mắt ông như hút vào từng mẩu nhỏ trên người ba người mẫu đang đứng tạo dáng trước mặt ông. Ruột gan tôi ứ lên tận cổ họng trong khi tôi cố luận xem ông đang làm gì, trong khi tôi học hỏi cái cách ông cầm bút chì, cách ông chính là cây bút chì. Tôi chẳng cần phải nhìn tập giấy vẽ của ông cũng biết tuyệt tác trên đó phi thường đến thế nào.

Cho đến giây phút này, tôi vẫn chưa nhận ra tôi dở tệ đến mức nào. Tôi còn phải đi bao xa. Có lẽ tôi sẽ không đỗ được vào CSA thật. Bảng cầu cơ đã đúng.

Tôi loạng choạng xuống thang thoát hiểm, người choáng váng, lảo đảo. Trong một giây phút thoáng qua, tôi đã thấy tất cả những gì tôi có thể trở thành, tất cả những gì tôi muốn trở thành. Và tất cả những gì không phải là tôi.

Vỉa hè như nhô hẳn lên và tôi đang trượt xuống. Tôi tự nhủ mình còn chưa tròn mười bốn tuổi. Tôi còn nhiều năm để trở nên tốt hơn. Nhưng tôi cá Picasso ở tuổi tôi đã xuất sắc tuyệt đỉnh rồi. Tôi đã nghĩ cái gì thế nhỉ? Tôi dở ẹc. Còn lâu tôi mới đỗ được vào CSA. Tôi cứ mắc kẹt trong cuộc hội thoại dở hơi ấy mãi, suýt thì bay vọt qua chiếc ô tô đỏ trông giống hệt ô tô của mẹ đỗ ngay trước cổng. Nhưng sao thế được. Mẹ làm cái quái gì ở tận dưới này? Tôi liếc nhìn biển số - đúng là ô tô của mẹ rồi. Tôi ngó ngó nghiêng nghiêng. Không những đây đúng là ô tô của mẹ mà mẹ còn đang ngồi trên xe, cúi rạp sang bên ghế hành khách. Mẹ đang làm gì thế không biết?

Tôi gõ gõ cửa xe.

Mẹ bật dậy, nhưng không có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi như tôi ngạc nhiên khi thấy mẹ. Thực ra, trông mẹ chẳng ngạc nhiên tí nào.

Mẹ kéo cửa kính ô tô xuống, nói, “Con làm mẹ sợ đấy, con yêu.”

“Mẹ làm gì mà cúi rạp cả người xuống thế ạ?” tôi hỏi thay vì thắc mắc câu hỏi hiển nhiên: Mẹ đang làm gì ở đây thế ạ?

“Mẹ làm rơi thứ này.” Trông mẹ là lạ. Đôi mắt mẹ quá sáng. Mồ hôi đẫm trên môi mẹ. Và mẹ ăn mặc như bà đồng, quàng chiếc khăn tím lấp la lấp lánh quanh cổ và vận bộ váy như một dòng sông vàng với dải quàng vai đỏ. Hai cổ tay mẹ đeo vòng đủ màu sắc. Trừ những lần mẹ vận mấy bộ Váy Bồng Bềnh của bà nội ra thì mẹ thường hay ăn mặc như trong một bộ phim đen trắng, không phải cả một rạp xiếc.

“Cái gì ạ?” tôi hỏi.

“Cái gì cái gì?” mẹ bối rối hỏi lại.

“Mẹ làm rơi cái gì ạ?”

“À, khuyên tai của mẹ.”

Cả hai tai mẹ vẫn còn nguyên khuyên tai. Mẹ thấy tôi nhận ra điều đó. “Một cái khuyên tai khác, mẹ muốn thay đôi khác.”

Tôi gật đầu, khá chắc mẹ đang nói dối tôi, khá chắc mẹ đã thấy tôi và đang trốn tôi, đó cũng là lý do mẹ không có vẻ gì là ngạc nhiên khi thấy tôi. Nhưng sao mẹ lại trốn tôi?

“Tại sao ạ?” tôi hỏi.

“Tại sao cái gì?”

“Sao mẹ lại muốn thay đôi khác?”

Hai mẹ con tôi cần phiên dịch. Xưa nay tôi chưa bao giờ cần người phiên dịch khi nói chuyện với mẹ.

Mẹ thở dài. “Mẹ không biết nữa, chỉ là mẹ muốn thay thôi. Lên xe đi, con yêu.” Mẹ nói như kiểu chúng tôi đã lên kế hoạch với nhau là mẹ sẽ đến đây đón tôi không bằng. Kỳ lạ thật đấy.

Trên đường về nhà, chiếc ô tô như một cái hộp căng thẳng và tôi không hiểu tại sao. Đi hết hai dãy nhà tôi mới lên tiếng hỏi mẹ làm gì ở đằng đó. Mẹ bảo tôi trên phố Day có một tiệm giặt là rất tốt. Có khoảng năm tiệm gần nhà chúng tôi hơn, nhưng tôi không nói ra điều này. Nhưng đằng nào mẹ cũng nghe thấy vì mẹ giải thích thêm, “Mẹ định giặt một trong những bộ váy bà nội con đã may cho mẹ. Bộ mẹ thích nhất. Mẹ muốn chắc chắn sẽ giao nó cho người làm ăn tử tế, tử tế nhất, và tiệm giặt này là tốt nhất.” Tôi tìm cái hóa đơn đỏ mà mẹ vẫn hay cài vào bảng đồng hồ. Không thấy. Nhưng có lẽ nó ở trong ví của mẹ? Tôi đoán đó có thể là sự thật.

Phải đi thêm đến hai dãy nhà nữa mẹ mới nói điều đáng ra mẹ đã phải bật lên ngay lập tức. “Con đi xa nhà quá đấy.”

Tôi bảo mẹ là tôi đi dạo và tự dưng đến đó, không muốn nói mẹ nghe tôi đã nhảy qua hàng rào, trèo lên lối thang thoát hiểm và lén bám theo một thiên tài nào đó, người đã chứng minh rằng mẹ đã sai về tôi và về tài năng của tôi.

Mẹ chuẩn bị tra hỏi tôi thêm, tôi biết chắc là thế, nhưng điện thoại mẹ đặt trên đùi bắt đầu rung. Mẹ nhìn số gọi đến và bấm nút tắt. “Công việc,” mẹ nói, liếc về phía tôi. Tôi chưa từng thấy mẹ đầm đìa mồ hôi như thế này. Trên lớp vải màu vàng dưới cánh tay mẹ có hai vòng tròn sậm màu lại như kiểu mẹ là thợ xây không bằng.

Mẹ bóp chặt lấy đầu gối tôi khi chúng tôi đi ngang qua tòa nhà xưởng của trường CSA, nơi giờ đã quá đỗi quen thuộc với tôi. “Sớm thôi,” mẹ nói.

Rồi tất cả đều trở nên rõ ràng. Mẹ đã bám theo tôi. Mẹ lo cho tôi vì dạo này tôi như con cua ẩn sĩ. Không còn cách giải thích nào có lý hơn. Mẹ trốn tránh và nói dối tôi về cái tiệm giặt khô ấy bởi mẹ không muốn tôi hoảng sợ vì chuyện mẹ theo dõi tôi và xâm phạm quyền riêng tư của tôi. Tôi bình tĩnh lại với lời giải thích này.

Cho đến khi mẹ quẹo trái ở ngã rẽ thứ hai thay vì ngã rẽ thứ ba lên đồi, và khi gần lên tới đỉnh đồi, mẹ đỗ xe trên lối vào một ngôi nhà. Tôi nhìn chằm chằm không tin nổi trong khi mẹ ra khỏi xe, nói, “ơ, con không vào nhà à?” Mẹ cầm chìa khóa sắp đi tới cửa thì nhận ra mẹ đang trên đường vào nhà ai đó, nơi một gia đình nào đó sinh sống.

(CHÂN DUNG: Mẹ mộng du đi vào cuộc sống khác)

“Đầu óc mẹ để đi đâu mất rồi nhỉ?” mẹ nói khi quay trở lại xe. Chuyện này có thể đã rất hài hước, đáng ra rất hài hước, nhưng không. Có chuyện gì đó không đúng. Tôi cảm nhận được điều đó trong xương tủy mình, nhưng tôi không biết đó là gì. Mẹ cũng không khởi động xe. Chúng tôi ngồi lại trên lối vào nhà một người khác trong im lặng, chăm chú nhìn ra biển, nơi mặt trời đã trôi thành một vệt sáng lập lòe xuống tận chân trời. Trông như có những vì sao trên mặt nước và tôi muốn dạo chơi trên đó. Thật tệ là chỉ mình Chúa được đi trên nước. Tôi định quay sang nói với mẹ thì nhận ra một nỗi buồn sầu thảm, nặng nề tột bậc nhất đã đầy tràn khắp xe và nỗi buồn ấy không phải của tôi. Tôi không hề biết mẹ lại buồn đến thế. Có lẽ vì vậy mà mẹ không nhận ra Jude và tôi đã tách nhau ra.

“Mẹ?” tôi nói, cổ họng tôi đột nhiên khô đến nỗi tiếng thốt lên như rền rĩ.

“Mọi chuyện sẽ ổn thôi,” mẹ nói nhanh chóng, khẽ khàng, rồi khỏi động xe. “Cứ yên tâm, con yêu.”

Tôi nghĩ về tất cả những điều tồi tệ đã xảy ra vào lần cuối cùng ai đó bảo tôi đừng lo, nhưng vẫn gật đầu hệt như lần đó.

Ngày tận thế bắt đầu với cơn mưa.

Tháng Chín trôi lênh láng, rồi đến tháng Mười. Tới tháng Mười một, đến cả bố cũng không thể kiểm soát nổi, nghĩa là trời mưa cả bên ngoài lẫn bên trong nhà. Nồi niêu xoong chảo thùng xô ở khắp mọi nơi. “Ai mà biết được chúng ta lại cần mái nhà mới chứ?” bố cứ lẩm bẩm đi lẩm bẩm lại một mình như đọc thần chú.

(CHÂN DUNG: Bố giữ ngôi nhà thăng bằng trên đầu)

Chuyện này rốt cuộc lại xảy ra sau cả một đời suốt ngày đi thay pin trước khi đèn pin lăn đùng ra chết hay thay bóng đèn trước khi chúng hỏng: Chuẩn bị không bao giờ là thừa cả, con trai.

Tuy nhiên, sau khá nhiều quan sát, tôi đã kết luận rằng mưa không tới được mẹ. Tôi thấy mẹ hút thuốc ngoài hiên (trước giờ mẹ không hút thuốc) như đứng dưới một cái ô vô hình, lúc nào cũng áp điện thoại lên tai, chẳng nói năng gì, chỉ lắc lư và mỉm cười như ai đó ở đầu dây bên kia đang bật nhạc cho mẹ nghe vậy. Tôi thấy mẹ ngân nga (mẹ không hay ngân nga) và khua lanh canh (mẹ không hay khua lanh canh) khắp nhà, khi đi trên phố, lên đồi, mặc trên mình bộ đồ và đeo mấy cái vòng tay mới kiểu rạp xiếc của mẹ, tia nắng của riêng mẹ vây quanh mẹ trong khi chúng tôi bám lấy tường và đồ đạc để không bị cuốn trôi đi.

Tôi thấy mẹ ngồi trước máy tính, nhưng thay vì viết sách, mẹ lại chăm chú ngước lên trần nhà như trên đó có đầy những vì sao.

Tôi thấy mẹ và thấy mẹ rồi thấy mẹ nhưng lại chẳng thấy mẹ đâu.

Tôi phải gọi tên mẹ đến ba lần mẹ mới nghe thấy. Tôi phải gõ cả nắm tay lên tường khi đi vào phòng làm việc của mẹ và đá cái ghế văng qua cả bếp mẹ mới nhận ra có người đã vào phòng với mẹ.

Tôi nhận ra với mối lo ngày càng lớn rằng một nét bất ngờ thú vị của mẹ cũng có thể bị thổi bay đi mất.

Cách duy nhất tôi có thể làm mẹ tính ra là nói về cuốn hồ sơ năng lực nộp trường CSA của tôi, nhưng vì mẹ và tôi đã chọn sẵn năm bức tranh màu dầu tôi đang vẽ với thầy Grady nên cũng chẳng có gì nhiều để bàn thảo cho tới khi kiệt tác được hé mở, nhưng tôi chưa sẵn sàng. Tôi không muốn mẹ trông thấy chúng cho tới khi chúng hoàn thiện. Cũng gần xong rồi. Cả mùa thu, ngày nào tôi cũng vẽ vào bữa trưa và sau giờ học. Cũng không có phỏng vấn hay gì, vậy nên đỗ hay không chủ yếu phụ thuộc vào tác phẩm của ta. Nhưng sau khi thấy bức phác của nhà điêu khắc đó, mắt tôi như lại bị hoán đổi lần nữa. Giờ thì đôi khi, tôi thề tôi có thể thấy âm thanh, thấy ngọn gió rít màu xanh lá sẫm, trận mưa rào rào màu đỏ thẫm - tất cả những âm thanh-sắc màu này xoay vần khắp phòng tôi trong lúc tôi nằm trên giường nghĩ về Brian. Tên cậu khi được tôi nói lên thành tiếng: xanh biếc.

Một tin tức khác, từ hè đến giờ tôi đã cao thêm gần tám xăng tí mét. Nếu đứa nào vẫn còn vớ vẩn gây chuyện với tôi, tôi có thể đá nó bay khỏi Trái Đất. Không vấn đề gì. Và giọng tôi đã tụt xuống trầm đến nỗi hiếm người có thể nhận ra nổi. ít khi tôi dùng đến nó, trừ một vài lúc với Heather. Cô và tôi kiểu như đã chơi lại với nhau khi bây giờ cô thích mấy đứa con trai khác. Một vài lần, tôi còn đi chạy với cô và mấy người bạn chạy của cô. Cũng được. Chẳng ai quan tâm nếu ta không nói gì nhiều khi đang chạy.

Tôi đã trở thành một con King Kong hết sức trầm lặng.

Hôm nay, một con King Kong hết sức trầm lặng và hết sức lo lắng. Tôi đang lê bước đi từ trường lên đồi dưới cơn mưa xối xả chỉ với một suy nghĩ trong đầu: Tôi sẽ làm gì nếu Brian quay trở lại vào kỳ nghỉ Giáng sinh và cặp kè với Jude?

(CHÂN DUNG TỰ HỌA: Uống bóng tối từ bàn tay khum của chính mình)

Khi về đến nhà, tôi chẳng thấy bóng ai, như thường lệ. Dạo gần đây, chẳng mấy khi Jude ở nhà được lâu - chị đã bắt đầu hình thành thói quen đi lướt sóng dưới mưa với lũ cuồng lướt sóng đần độn sau giờ học - và lúc ở nhà, chị ngồi máy tính tán gẫu với Brian hay còn gọi là Chàngtraivũtrụ. Tôi có thấy một vài cuộc trao đổi của họ. Trong một cuộc trao đổi, cậu nói về bộ phim ấy - bộ phim chúng tôi đã xem khi cậu tóm lấy tay tôi dưới tay ghế! Tôi suýt chút nữa thì nôn ngay ra đó.

Thỉnh thoảng vào buổi tối, tôi ngồi phía bên kia tường mà chỉ muốn vặt tai ra để không nghe thấy tiếng báo của thêm một tin nhắn nữa từ cậu trên nền tiếng máy khâu ngu xuẩn của Jude.

(CHÂN DUNG: Chị gái dưới máy chém)

Tôi nhỏ nước khắp nhà như một đám mây mưa, đầy ý thức trách nhiệm đá cái xô cạnh phòng Jude làm nước bẩn trong xô ngấm vào tấm thảm trắng muốt mềm mịn của chị và hy vọng sẽ làm nó lên mốc sương luôn, rồi tôi vào phòng mình, ngạc nhiên khi thấy bố đang ngồi trên giường tôi.

Tôi không co rúm lại hay gì. Vì một lý do nào đó, gần đây bố ít khi làm tôi khó chịu. Như kiểu bố đã uống một loại chất độc nào đó, hoặc có lẽ là tôi. Hoặc có thể vì tôi cao hơn trước. Hoặc có lẽ vì cả hai bố con tôi đều rối bời. Tôi nghĩ bố cũng không thể tìm thấy mẹ.

“Con dính bão à?” bố hỏi. “Bố chưa từng thấy đợt mưa nào thế này. Đến lúc con phải đóng cái thuyền đó rồi đấy nhỉ?”

Đó cũng là câu đùa hay gặp ở trường. Tôi không để tâm. Tôi thích Noah trong Kinh Thánh. Ông ấy gần 950 tuổi khi qua đời. Ông ấy được ra đi cùng lũ động vật. Ông ấy bắt đầu lại cả thế giới: một tấm vải bạt trắng và một tuýp màu dài bất tận. Đúng là ngầu nhất quả đất.

“Dính ướt nhẹp luôn,” tôi nói, giật cái khăn khỏi lưng ghế. Tôi bắt đầu lau khô đầu, chờ đợi lời bình không thể tránh khỏi về độ dài của tóc tôi, nhưng chẳng thấy gì.

Thay vào đó, bố bảo: “Con sẽ còn to cao hơn cả bố.”

“Bố nghĩ thế thật ạ?” Ý tưởng ấy làm thay đổi không khí ngay lập tức. Tôi sẽ chiếm nhiều không gian trong phòng hơn cả bố.

(CHÂN DUNG, CHÂN DUNG TỰ HỌA: Cậu bé nhảy lò cò từ lục địa này sang lục địa khác với bố ngồi trên vai)

Bố gật đầu, nhướng cả hai bên lông mày lên. “Với đà này, có khả năng lắm chứ.” Bố quan sát cả phòng như đang kiểm kê đồ đạc, từ bức tranh bảo tàng này sang bức tranh bảo tàng khác - chúng gần như choán hết từng xăng ti mét tường và trần nhà - rồi bố quay lại nhìn tôi và vỗ hai tay lên đùi. “Bố nghĩ hai bố con mình có thể cùng đi ăn tối. Dành chút thời gian bố-con với nhau.”

Hẳn bố đã ghi nhận vẻ khiếp sợ trên mặt tôi. “Không” - bố ngoắc ngoắc hai ngón tay thành dấu ngoặc kép - “nói chuyện gì đâu. Bố hứa đấy. Chỉ là một bữa đánh chén thôi. Bố cần chút thời gian đàn ông với đàn ông.”

“Với con á?” tôi hỏi.

“Chứ còn ai nữa?” Bố cười và chắc chắn không có chút thái độ khó ưa nào trên mặt bố. “Con là con trai bố mà.”

Bố đứng dậy và đi ra cửa. Tôi còn đang quay cuồng trước cái cách bố nói: Con là con trai bố mà. Nó làm tôi cảm thấy như mình là con trai bố thật.

“Bố sẽ mặc áo khoác,” bố nói, tôi đoán ý bố là áo vét. “Con muốn không?”

“Nếu bố muốn,” tôi ngơ ngác nói.

Ai mà biết được buổi hẹn hò đầu tiên trong cuộc đời tôi lại diễn ra với bố tôi cơ chứ?

Chỉ đến khi tôi mặc cái áo vét duy nhất của mình lên - tôi mặc nó lần cuối vào đám tang bà nội Sweetwine - tôi mới nhận ra tay áo co lên gần đến khuỷu tay hơn là cổ tay tôi. Chúa linh thiêng, tôi đúng là King Kong thật! Tôi sang phòng ngủ của bố mẹ với bằng chứng khổng lồ vẫn còn trên lưng.

“À,” bố nói, nhăn nhở cười. Bố mở tủ quần áo lấy ra một cái áo vét màu xanh nước biển sẫm. “Chắc cái này vừa đấy, bố mặc hơi chật một tí.” Bố vỗ vỗ lên cái bụng béo không tồn tại của mình.

Tôi cởi áo của mình ra và khoác áo của bố lên. Vừa như in. Tôi không thể ngừng mỉm cười.

“Nói rồi mà,” bố nói. “Giờ bố còn không dám nghĩ đến chuyện đấu vật với con đâu, anh chàng khó nhằn ạ.”

Anh chàng khó nhằn.

Trên đường ra cửa, tôi hỏi, “Mẹ đâu rồi ạ?”

“Bắt thóp bố rồi.”

Hai bố con tôi tới một nhà hàng bên bờ biển và ngồi cạnh cửa sổ. Nước mưa chảy thành từng dòng mảnh dài, làm khung cảnh nhạt nhòa. Tôi táy máy ngón tay vẽ lại khung cảnh ấy. Chúng tôi ăn thịt bò bít tết. Bố gọi một cốc rượu scotch, rồi một cốc nữa, và cho tôi nhấp một ngụm. Cả hai bố con đều ăn tráng miệng. Bố không nói về thể thao, hay những bộ phim dở tệ, hay cách xếp bát đĩa bẩn vào máy rửa bát sao cho tử tế, hay mấy bài nhạc jazz kỳ quặc. Bố nói về tôi. Suốt cả bữa ăn. Bố nói mẹ đã cho bố xem vài cuốn sổ ký họa của tôi, bố mong rằng chuyện đó không làm tôi thấy phiền, và bố hoàn toàn choáng ngợp. Bố nói bố rất mừng vì tôi đang đăng ký vào trường CSA và rằng họ sẽ là lũ đần nếu không nhận tôi vào học. Bố nói bố không thể tin nổi đứa con trai duy nhất của bố lại tài năng đến thế và rằng bố không thể đợi đến lúc được xem cuốn hồ sơ năng lực cuối cùng của tôi. Bố nói bố rất tự hào về tôi.

Tôi không nói dối bất cứ câu nào đâu nhé.

“Mẹ con nghĩ hai con đều chắc thắng.”

Tôi gật đầu, tự hỏi liệu tôi có nghe nhầm hay không. Theo như tôi được biết, Jude đâu có đăng ký nhập học. Chắc tôi đã nghe nhầm. Chị định gửi cái gì cơ chứ?

“Con may mắn lắm đấy,” bố nói. “Mẹ con đam mê nghệ thuật đến thế. Rất dễ lây, phải không?” Bố cười, nhưng tôi có thể thấy khuôn mặt nội tâm của bố và nó chẳng tươi cười tẹo nào. “Sẵn sàng đổi chưa?”

Tôi miễn cưỡng nhấc đĩa bánh sô cô la béo ngậy của mình lên đổi lấy bánh tiramisu của bố.

“Thôi, quên đi,” bố nói. “Gọi thêm hai đĩa nữa luôn. Mấy khi bố con mình đi ăn với nhau thế này?”

Đến đĩa tráng miệng thứ hai, tôi sắp sửa nói những con ký sinh trùng, vi khuẩn và vi rút mà bố nghiên cứu cũng hay ho chẳng kém gì các tác phẩm nghệ thuật mẹ nghiên cứu, nhưng rồi nghĩ nói thế nghe kỳ cục và giả tạo quá, vậy nên thay vào đó, tôi chỉ ngồi ngốn bánh. Tôi bắt đầu tưởng tượng những người xung quanh chúng tôi đang nghĩ, “Nhìn cặp bố con đang ăn tối với nhau kìa, chẳng phải rất tuyệt sao?” Ý nghĩ ấy làm tôi bừng lên kiêu hãnh. Bố và tôi. Giờ là bạn bè. Bạn thân. Hai người anh em. Ôi, lâu lắm rồi tôi mới thấy vui sướng khác thường đến thế, vui sướng đến nỗi tôi bắt đầu ba hoa như lúc Brian chưa đi. Tôi kể cho bố về loài thằn lằn giông túi tôi vừa mới phát hiện ra, chúng có thể di chuyển trên mặt nước nhanh đến nỗi đi được gần hai mươi mét mà không chìm. Vậy ra Chúa không phải là người duy nhất có khả năng ấy.

Bố kể cho tôi cái cách chim cắt lớn đạt đến tốc độ 320km/h chỉ trong một cú bổ. Tôi nhướng lông mày lên giả bộ ngạc nhiên cho lịch sự, nhưng mà này, ai lại không biết điều đó cơ chứ?

Tôi kể bố nghe lũ hươu cao cổ một ngày ăn đến ba mươi tư ký thức ăn mà chỉ ngủ có ba mươi phút, rằng chúng không phải là loài động vật cao nhất thế giới nhưng lại có đuôi dài nhất trong số các loài động vật có vú trên cạn, và có lưỡi dài đến gần năm mươi mốt xăng ti mét.

Bố kể tôi nghe về loài gấu nước kích cỡ siêu nhỏ mà người ta đang tính phóng lên vũ trụ vì chúng có thể sống sót trong khoảng nhiệt độ từ -200 độ c đến 150 độ c, có thể đương đầu với lượng phóng xạ cao gấp 1000 lần so với lượng đủ để giết chết con người, và có thể được hồi sinh sau khi đã bị làm khô suốt mười năm.

Trong một khoảnh khắc, tôi muốn đạp đổ cái bàn vì tôi không thể kể cho Brian về loài gấu nước trên vũ trụ, nhưng rồi tôi thoát ngay ra khỏi ý nghĩ ấy bằng cách bắt bố đoán xem loài động vật nào gây chết người nhiều nhất và hoàn toàn làm bố tắc tị sau một hồi kể tất tần tật những nghi phạm thông thường: hà mã, sư tử, cá sấu, vân vân. Đó là loài muỗi mang ký sinh trùng sốt rét.

Chúng tôi cứ đối qua đáp lại những sự thật hay ho về các loài động vật cho tới khi hóa đơn được đem ra. Đó là khoảng thời gian vui vẻ nhất chúng tôi từng có với nhau.

Khi bố đang trả tiền, tôi buột miệng, “Con không biết là bố thích xem chương trình thế giới động vật!”

“Ý con là gì cơ? Con nghĩ vì sao con thích xem mấy chương trình đấy chứ? Hồi con còn bé, bố con mình suốt ngày xem với nhau. Con không nhớ à?”

Tôi. Không. Nhớ.

Tôi nhớ, Thế giới này một là bơi, hai là chìm, Noah. Tôi nhớ, Hãy tỏ ra cứng rắn, rồi con sẽ cứng rắn. Tôi nhớ từng ánh nhìn thất vọng, từng ánh nhìn xấu hổ, từng ánh nhìn hoang mang đến thắt cả tim từ bố. Tôi nhớ: Nếu chị gái song sinh của con không giống bố như đúc thì bố thề rằng con là do sinh sản đơn tính mà ra. Tôi nhớ đội bóng bầu dục 49ers, đội Miami Heat, đội Giants và Cúp Thế giới. Tôi không nhớ Thế giới Động vật.

Khi bố tấp xe vào ga ra, tôi vẫn không thấy xe mẹ đâu. Bố thở dài. Tôi cũng thở dài. Như tôi đang bị lây bố.

“Đêm qua bố mơ,” bố nói, tắt máy. Bố không có dấu hiệu muốn xuống xe. Tôi dựa lưng vào ghế. Giờ hai bố con tôi là bạn bè chính hiệu rồi! “Mẹ con đi quanh nhà, và trong lúc đó, mọi thứ trên tường với tủ kệ rơi hết xuống: sách vở, tranh ảnh, đồ lặt vặt, các thứ. Tất cả những gì bố có thể làm là theo chân mẹ con đi quanh nhà, cố đặt mọi thứ lại đúng chỗ của nó.”

“Bố có làm được không?” tôi hỏi. Bố bối rối nhìn tôi. Tôi nói cho rõ, “Bố có đặt được mọi thứ lại đúng chỗ của nó không?”

“Không biết nữa,” bố nhún vai nói. “Bố tỉnh dậy mất.” Bố lướt một ngón tay quanh bánh lái. “Đôi khi ta nghĩ mình hiểu chuyện, hiểu một cách sâu sắc, chỉ để nhận ra ta chẳng biết cái quái gì cả.”

“Con hiểu chính xác ý bố là gì, bố ạ,” tôi nói, nghĩ về chuyện đã xảy ra với Brian.

“Thật sao? Giờ đã hiểu rồi á?”

Tôi gật đầu.

“Chắc bố con mình còn phải trò chuyện cập nhật thông tin với nhau nhiều đây.”

Tôi cảm thấy lồng ngực mình nhún nhảy. Liệu bố con tôi có thể thân thiết với nhau không? Như một cặp bố con thực sự? Như lâu nay chúng tôi đã có thể nếu ngày hôm đó tôi theo dòng nước trôi khỏi vai bố như Jude đã làm? Nếu tôi đã bơi thay vì chìm?

“Ralph ở chỗ quái nào thế? Ralph ở chỗ quái nào thế?” Chúng tôi nghe tiếng và cùng cười chút ít. Rồi bố làm tôi ngạc nhiên khi nói, “Con có nghĩ chúng ta sẽ tìm được ra Ralph ở chỗ quái nào không, nhóc?”

“Con mong là được,” tôi nói.

“Bố cũng thế.” Theo sau là một khoảng yên lặng dễ chịu và khi tôi đang mải lấy làm lạ sao bố lại ngầu hết sảy đến thế thì bố bảo, “Thế, con vẫn đang qua lại với Heather à?” Bố thúc khuỷu tay vào người tôi. “Con bé dễ thương đấy.” Bố siết chặt lấy vai tôi vẻ đồng ý.

Thế này chán thật đấy.

“Đại loại thế ạ,” tôi nói, rồi tiếp tục để thêm phần thuyết phục vì tôi chẳng có lựa chọn nào khác, “Vâng, cô ấy là bạn gái con.”

Bố giở vẻ mặt ngu ngốc con-đúng-là-cáo-già với tôi. “Chúng ta sẽ phải có một cuộc trò chuyện nho nhỏ, bố và con, đúng không, con trai? Mười bốn tuổi.” Bố dúi vào đầu tôi hệt như cái cách người nghệ sĩ điêu khắc kia làm với học trò của ông. Và cử chỉ ấy, cộng với lại một từ con trai nữa, cái cách bố liên tục nhắc đi nhắc lại nó: Phải rồi, tôi chẳng có sự lựa chọn nào khác ngoài Heather.

Khi đã vào nhà, tôi đi vào phòng mình, nhận ra Jude đã đạp đổ một xô nước trên sàn phòng tôi để trả thù. Sao cũng được. Tôi ném cái khăn xuống vũng nước, và trong lúc làm thế, liếc nhìn cái đồng hồ trên mặt bàn học, trên đó có hiện không chỉ giờ mà còn cả ngày tháng.

Ồ.

Sau đó, tôi thấy bố ngồi lún xuống đi văng xem một trận bóng bầu dục đại học. Tôi lật hết cuốn sổ ký họa này đến cuốn sổ ký họa khác nhưng không thể tìm thấy bức nào vẽ bố mà vẫn còn đầu, vậy nên tôi lôi bộ phấn màu đẹp nhất của mình ra và vẽ một bức mới cảnh hai bố con tôi ngồi trên lưng một con linh dương đầu bò xanh. Dưới cùng, tôi viết, Chúc mừng sinh nhật bố.

Bố nhìn thẳng vào mắt tôi. “Cảm ơn con.” Bố bật lên từng tiếng rúm ró như rất khó để thốt ra. Chẳng ai nhớ cả. Kể cả mẹ. Mẹ bị sao ý nhỉ? Sao mẹ có thể quên sinh nhật bố cơ chứ? Có lẽ cuối cùng thì mẹ không phải là một bất ngờ thú vị.

“Mẹ còn quên cả gà tây vào dịp lễ Tạ ơn cơ mà bố,” tôi nói, cố an ủi bố, để rồi sau đó mới nhận ra so sánh bố với gà tây kỳ cục đến mức nào.

Nhưng bố vẫn cười, tức là cũng có kết quả rồi. “Đấy có phải là linh dương đầu bò xanh không?” bố hỏi, tay chỉ vào bức tranh.

Khi chúng tôi đã xong cuộc trò chuyện dài nhất quả đất về loài linh dương đầu bò xanh, bố vỗ vỗ xuống đi văng và tôi ngồi xuống cạnh bố. Bố đặt tay lên vai tôi, rồi cứ thế để ở đó như hoàn toàn vừa vặn, và chúng tôi xem hết trận bóng với nhau. Khá là chán, nhưng mấy vận động viên, ừ thì, bạn biết đấy.

Lời nói dối về Heather như đá tảng trong bụng tôi.

Tôi lờ nó đi.

Một tuần sau ngày sinh nhật bị lãng quên của bố, cơn mưa vẫn phần phật tơi tả cả nhà, bố mẹ bắt Jude và tôi ngồi ở chỗ rét tê tái trong phòng khách mà chẳng ai ngồi bao giờ để thông báo với chúng tôi rằng tạm thời bố sẽ chuyển ra sống ở khách sạn Vịnh Mất Tích. Bố mẹ, à thực ra là mẹ bảo chúng tôi rằng bố sẽ thuê một căn hộ diện tích nhỏ trong khách sạn vài tuần cho tới khi họ có thể giải quyết một vài vấn đề họ đang gặp phải.

Mặc dù chúng tôi đã không nói chuyện với nhau bao lâu nay, tôi có thể cảm nhận tim Jude đang bị bóp nghẹt trong lồng ngực cùng tim tôi.

“Vấn đề gì ạ?” chị hỏi, nhưng sau đó mưa lớn đến nỗi tôi chẳng nghe nổi ai đang nói gì nữa. Tôi khá chắc chắn rằng trận băo sẽ quật đổ bốn bức tường. Rồi nó xảy ra thật và tôi nhớ đến giấc mơ của bố. Tôi quan sát gió quét sạch tất cả mọi thứ trên kệ tủ xuống: đồ lặt vặt, sách vở, một bình hoa tím. Chẳng ai nhận ra cả. Tôi tóm chặt lấy tay ghế.

(CHÂN DUNG GIA ĐÌNH: Mường tượng ra tư thế đâm sầm)

Tôi lại nghe tiếng mẹ. Nó bình thản, quá bình thản, như chú chim vàng đập cánh, chú chim không hòa hợp với cơn dông tố ngăn trở cuộc đời này. “Bố mẹ vẫn yêu nhau rất nhiều,” mẹ nói. “Chỉ là lúc này bố mẹ cần chút không gian.” Mẹ nhìn bố. “Benjamin?”

Giây phút tên bố được cất lên, tất cả tranh vẽ, gương soi và ảnh gia đình đều lao từ trên tường xuống đất. Một lần nữa, chỉ mình tôi nhận thấy. Tôi liếc nhìn Jude. Nước mắt đong đầy mi mắt chị. Trông bố như có vẻ định nói điều gì, nhưng khi bố mở miệng, chẳng có lời lẽ nào tuôn ra cả. Bố vùi đầu vào hai lòng bàn tay, đôi bàn tay bé tí bé tẹo như chân gấu mèo - chuyện đó xảy ra từ khi nào thế? Chúng quá bé nhỏ, không che đậy nổi điều đang diễn ra trên khuôn mặt bố, cái cách từng đường nét trên khuôn mặt ấy đóng chặt lại. Bụng dạ tôi cồn cào. Tôi nghe tiếng nồi niêu xong chảo trong bếp giờ đang lao thẳng từ trên tủ bếp xuống. Tôi nhắm mắt lại trong một giây, thấy mái nhà bị bóc toạc ra khỏi căn nhà, quay cuồn cuộn lên trời.

Jude bùng nổ, “Con sẽ đi với bố.”

“Con cũng thế,” tôi nói, khiến chính mình sửng sốt.

Bố ngẩng đầu lên. Nỗi đau đang rỉ ra từ từng phần một trên khuôn mặt bố. “Hai đứa sẽ ở lại đây với mẹ. Chỉ là tạm thời thôi.” Giọng bố quá đỗi mỏng manh và lần đầu tiên tôi nhận ra tóc bố đã mỏng đi đến nhường nào khi bố đứng dậy ra khỏi phòng.

Jude đứng dậy và bước tới chỗ mẹ, liếc xuống nhìn mẹ như thể mẹ là con bọ cánh cứng tròn xoe bé tí. “Sao mẹ có thể?” Jude nghiến răng nghiến lợi nói và cũng ra khỏi phòng, tóc chị xoắn tít và loằng ngoằng bò đầy giận dữ trên mặt sàn sau chị. Tôi nghe tiếng chị gọi bố.

“Mẹ định bỏ bọn con mà đi ạ?” tôi nói/nghĩ, đứng thẳng dậy. Vì mặc dù bố sắp chuyển đi, nhưng mẹ thì đã đi từ lâu rồi. Mẹ đã vắng mặt không phép mấy tháng trời nay. Tôi biết điều này và tôi không thể nhìn mẹ.

“Không bao giờ,” mẹ nói, nắm chặt hai vai tôi. Tôi ngạc nhiên vì tay mẹ tóm lấy tôi chặt đến thế. “Con nghe mẹ nói không, Noah? Mẹ sẽ không bao giờ bỏ hai chị em con. Đây là chuyện của bố mẹ. Các con chẳng có lỗi gì cả.”

Tôi tan chảy vào vòng tay mẹ như một kẻ phản bội.

Mẹ vuốt tóc tôi. Cảm giác thật tuyệt. “Con trai của mẹ. Con trai âu yếm của mẹ. Chàng trai trong mơ của mẹ. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.” Mẹ nhắc đi nhắc lại rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi như niệm thần chú, nhưng tôi biết mẹ không tin điều đó. Tôi cũng vậy.

Sau đó, Jude và tôi vai kề vai bên cửa sổ. Bố đang mang va li ra xe. Cơn mưa rền rĩ trút xuống bố, làm mỗi bước đi bố lại càng cúi gập thêm xuống.

“Em không nghĩ là trong va li có gì,” tôi nói, quan sát bố quăng hành lý vào cốp xe như thể nó chất đầy lông vũ.

“Có đấy chứ,” chị nói. “Chị kiểm tra rồi. Một thứ.

Một bức tranh vẽ em và bố trên lưng cái con thú gì kỳ cục ý. Ngoài ra chẳng có gì. Một cái bàn chải đánh răng cũng không.”

Đây là những lời đầu tiên chúng tôi trao đổi với nhau suốt mấy tháng qua.

Tôi không thể tin nổi thứ duy nhất bố mang theo là tôi.

Tối đó, tôi nằm trên giường trằn trọc không ngủ nổi, tự hỏi liệu tôi đang nhìn chằm chằm vào bóng tối hay bóng tối đang nhìn chằm chằm vào tôi, thì Jude mở cửa, băng qua phòng và leo lên giường nằm cạnh tôi. Tôi lật gối để mặt trên không bị ướt. Chúng tôi đều đang nằm ngửa.

“Em đã ước như thế,” tôi thì thầm, kể cho chị điều đã giày vò tâm can tôi hàng tiếng đồng hồ. “Ba lần liền. Ba sinh nhật khác nhau. Em đã ước bố sẽ đi.”

Chị trở mình nằm quay về phía tôi, chạm vào cánh tay tôi, thì thầm đáp, “Chị từng ước mẹ sẽ chết.”

“Rút lại đi,” tôi nói, trở mình quay sang bên chị. Tôi cảm nhận được hơi thở của chị trên mặt mình. “Em đã không rút lại kịp thời.”

“Rút lại thế nào?”

“Em không biết.”

“Đáng ra bà nội sẽ biết cách,” chị bảo.

“Giúp ích được nhiều quá cơ,” tôi nói, rồi bỗng nhiên, cả hai đứa tôi đều cùng lúc bật cười và không thể dừng lại, cái kiểu cười đớp đớp khằng khặc mà chúng tôi phải bịt gối lên mặt để mẹ không nghe thấy, chúng tôi quyết định là chuyện bố bị đuổi khỏi nhà là điều hài hước nhất từng xảy ra với chúng tôi.

Khi chúng tôi đã định thần lại được, mọi thứ có vẻ khác, như thể nếu tôi bật đèn lên, chúng tôi sẽ là hai con gấu.

Điều tiếp theo tôi biết là có một cử động xê dịch và Jude đang ngồi trên người tôi. Tôi ngạc nhiên đến nỗi chẳng làm gì cả. Chị hít một hơi thật sâu. “Được rồi, giờ chị đã giành được sự tập trung chú ý của em. Em sẵn sàng chưa?” Chị nhún vài phát.

“Xuống khỏi người em đi,” tôi nói, nhưng chị đang nói át tiếng tôi.

“Chẳng có gì xảy ra cả. Em nghe chị nói chưa? Chị đã cố nói cho em biết không biết bao nhiêu lần nhưng em không chịu nghe.” Chị đánh vần ra. “K-H-Ô-N-G-G-Ì-C-Ả. Brian là bạn của em, chị hiểu rồi. Lúc ở trong phòng thay đồ, cậu ấy kể cho chị về cái cụm sao cầu gì đó thì phải. Cậu ấy nói những bức tranh của em đẹp nhường nào, vì Chúa! Đúng là chị tức em kinh khủng, tại mẹ, còn tại cả em cuỗm tất cả bạn bè của chị, tại em vứt mẩu thư của chị đi - chị biết em đã làm thế và thế thật là tệ, Noah, vì đó là bức phù điêu cát duy nhất chị từng làm mà chị nghĩ là đủ đẹp để mẹ được thấy. Nên có thể chị đã viết tên Brian lên một mẩu giấy chị cầm trên tay lúc ở bữa tiệc nhưng KHÔNG CÓ GÌ XẢY RA CẢ, được chứ? Chị không cướp bạn…” Chị ngừng lại. “Bạn thân nhất của em, được chứ?”

“Được rồi,” tôi nói. “Giờ xuống khỏi người em đi.” Nghe có vẻ cộc cằn hơn tôi chủ ý vì chất giọng mới toanh của tôi. Chị không nhúc nhích. Tôi không thể thừa nhận thông tin này đang làm gì với tôi. Tâm trí tôi đang tăng tốc chạy vòng quanh, sắp xếp lại tối hôm đó, một vài tháng vừa rồi, sắp xếp lại mọi thứ. Tất cả những lần chị cố nói chuyện với tôi, cái cách tôi bỏ đi, đóng sầm cửa, làm nổ tung cái ti vi, không thể nhìn chị, quên lắng nghe chị, cái cách tôi thậm chí còn xé tan tấm thiệp chị đưa cho tôi mà không thèm đọc, cho tới khi chị bỏ cuộc. Không có gì xảy ra cả. Họ không yêu nhau. Brian sẽ không quay trở lại trong một vài tuần nữa và trốn vào phòng ngủ cùng Jude như tôi cứ tưởng tượng mãi. Hai người họ sẽ không ngồi xem phim trên xô pha khi tôi trở về nhà hay đi tìm thiên thạch trong rừng. Không có gì xảy ra cả. Không có gì xảy ra cả!

(CHÂN DUNG TỰ HỌA: Cậu bé xin đi nhờ trên sao chổi ngang qua)

Nhưng đợi đã. “Thế ai là Chàngtraivũtrụ?” Tôi đã chắc chắn đó là Brian. Ý tôi là: vũ trụ, rõ thế còn gì?

“Hả?”

“Chàngtraivũtrụ, trên máy tính ý.”

“Lần mò kinh nhỉ? Chúa ơi.” Chị thở dài. “Đó là Michael, em biết đấy, Zephyr. ‘Chàngtraivũtrụ’ là tên bài hát nào đấy anh ấy thích.”

Ôi.

ÔI!

Và tôi đoán những người khác - có lẽ là hàng triệu người - ngoài Brian và tôi ra, đã xem bộ phim người ngoài hành tinh ấy. Hoặc có thể đã nói đùa với chị về khả năng dịch chuyển tức thời. Hoặc có thể đã dùng cái tên Chàngtraivũtrụ!

Giờ tôi nhớ ra cái bảng cầu cơ. “Zephyr là M. sao? Chị thích Zephyr á?”

“Có thể,” chị e lệ nói. “Chị chưa biết.”

Đây là tin mới nhưng Không có gì xảy ra cả băng ngang qua đè tin ấy bẹp gí. Tôi quên mất chị đang ở trong phòng, còn chưa kể đang ngồi lên người tôi, cho tới khi chị nói, “Thế em với Brian đang yêu nhau hay gì thế?”

“Cái gì? Không!” Lời lẽ bắn ra khỏi miệng tôi. “Chúa ơi, Jude. Em không được có bạn à? Chị không nhận ra là em đang cặp kè với Heather à?” Tôi không biết tại sao tôi lại nói tất cả những điều này. Tôi đẩy chị khỏi người tôi. Tôi cảm nhận hòn đá trong bụng tôi phình to ra.

“Được rồi, tốt thôi. Chỉ là…”

“Sao?” Zephyr đã kể cho chị nghe chuyện xảy ra hôm đó trong rừng rồi à?

“Không có gì.”

Chị nằm xuống và chúng tôi lại vai kề vai thật chặt. Chị thì thầm, “Vậy giờ em có thể thôi ghét chị đi nhé.”

“Em đã ghét chị bao giờ đâu,” tôi nói, hiển nhiên là nói dối. “Em thực sự…”

“Chị cũng thế. Xin lỗi nhiều.” Chị nắm lấy tay tôi.

Chúng tôi bắt đầu cùng hòa nhịp thở trong bóng tối.

“Jude, em đã…”

“Rất nhiều,” chị nói nốt.

Tôi cười. Tôi đã quên mất cảm giác này.

“Chị biết, chị cũng thế,” chị khúc khích bảo.

Tuy nhiên, chị sẽ không thể đọc được câu tiếp theo của tôi. Tôi bảo chị, “Chắc em đã thấy tất cả các bức phù điêu cát của chị.” Tôi cảm thấy một nhát đâm tội lỗi. Giờ tôi ước mình đã không hủy hoại hết những tấm ảnh. Tôi đã có thể đưa chúng cho chị xem. Chị đã có thể đỗ vào trường CSA bằng những tấm ảnh ấy. Chị đã có thể có chúng mãi mãi. Chị đã có thể cho mẹ xem. Thôi thì đành thế này. “Chúng đẹp kinh khủng.”

“Noah?” Tôi đã tóm được chị giữa lúc chị hoàn toàn lơ là. “Thật à?”

Tôi biết chị đang cười vì tôi cũng vậy. Tôi muốn nói cho chị biết tôi sợ chị giỏi hơn tôi nhường nào. Nhưng thay vào đó, tôi bảo, “Em không thể chịu nổi mỗi lần biển cuốn chúng đi.”

“Nhưng đó là phần tuyệt nhất.”

Tôi lắng nghe tiếng sóng xô bờ ngoài kia và nghĩ về tất cả những người phụ nữ cát đẹp đến khó tin ấy bị cuốn đi trước khi bất cứ ai có thể nhìn ngắm chúng, rồi tôi tự hỏi sao đấy lại là phần tuyệt nhất được, tôi đang nhào qua đảo lại ý nghĩ ấy trong đầu thì chị khẽ thì thầm, “Cảm ơn em.”

Và tất cả mọi thứ trong tôi chợt lặng im, yên bình và đúng đắn.

Chúng tôi thở và trôi dạt đi. Tôi đang tưởng tượng hai đứa chúng tôi bơi trên bầu trời đêm về phía vầng trăng sáng và hy vọng sáng hôm sau tôi vẫn nhớ hình ảnh ấy để có thể vẽ nó tặng cho chị. Trước khi tôi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, tôi nghe tiếng chị bảo, “Chị vẫn yêu em nhiều nhất,” và tôi nói, “Em cũng thế,” nhưng sáng hôm sau tôi không chắc liệu chúng tôi đã nói thế thật hay chỉ là tôi đã nghĩ ra hoặc mơ về nó.

Cũng chẳng quan trọng gì.

Kỳ nghỉ đông, hay còn được biết đến như Sự Trở về Của Brian, chỉ vừa bắt đầu, và mùi hương ngây ngất từ dưới bếp thoang thoảng đưa lên đã ra lệnh cho não của tôi phải đứng dậy khỏi ghế và ra hành lang.

“Em đấy à?” Jude hét lên từ trong phòng. “Làm ơn lại đây đi.”

Tôi vào phòng chị, nơi chị đang đọc cuốn kinh của bà nội trên giường. Chị đang cố gắng tìm kiếm một mánh bá láp nào đó để đưa bố về.

Chị đưa tôi một cái khăn quàng. “Đây,” chị bảo. “Trói chị vào thành giường đi.”

“Gì cơ?”

“Đó là giải pháp duy nhất đấy. Chị cần chút nhắc nhở để không yếu lòng mà đi xuống bếp. Chị sẽ không xin một miếng để mẹ được thỏa mãn đâu. Sao tự dưng giờ mẹ lại muốn trở thành đầu bếp nổi tiếng Julia Child nhỉ? Em cũng không nên ăn bất cứ thứ gì mẹ làm. Chị biết em mê cái bánh gà mặn lúc chị em mình từ bên bố về tối qua. Chị thấy mà.” Chị hà khắc nhìn tôi. “Hứa không ăn một miếng nào nữa nhé?” Tôi gật đầu, nhưng còn lâu tôi mới không ăn bất kể cái gì đang tỏa mùi thơm nức cả mũi khắp nhà đấy. “Chị nói thật đấy, Noah.”

“Được rồi,” tôi nói.

“Chỉ một cổ tay thôi để chị còn giở sách được.” Trong khi tôi cột cổ tay chị vào thành giường, chị nói tiếp. “Mùi giống bánh, táo hay lê gì đấy, hay có khi là bánh ngàn lớp, hoặc bánh táo vụn. Chúa ơi, chị mê bánh táo vụn. Đúng là không công bằng. Ai mà biết được mẹ lại còn biết nướng bánh cơ chứ?” Chị giở cuốn kinh của bà nội. “Mạnh mẽ lên,” chị nói với theo tôi trong khi tôi đi về phía cửa.

Tôi giơ tay chào chị. “Rõ, thưa thuyền trưởng.”

Tôi đã trở thành một điệp vụ hai mang. Từ khi bố chuyển đi, chuyện là thế này: Sau khi ăn đồ mua về với Jude và bố trong căn hộ khách sạn ảm đạm màu xanh dương của bố rồi về nhà, tôi đợi Jude khóa mình trong phòng để tán gẫu với Chàngtraivũtrụ, hay chính là Zephyr! Không phải Brian!, rồi xuống bếp ăn uống bù khú với mẹ. Nhưng bất kể tôi đang ngồi xem Thế giới Động vật với bố, hít thở thứ không khí xám xịt, giả vờ không nhận thấy bố đang co gập lại như cái ghế, hay khi đang ở với thầy Grady trong phòng mỹ thuật hoàn thiện những công đoạn cuối cùng cho các bức vẽ trong cuốn hồ sơ năng lực CSA của tôi, hay học nhảy salsa trong bếp với mẹ trong lúc bánh trứng nướng phồng lên, hay chơi trò Bạn muốn chết kiểu nào hơn? với Jude trong lúc chị may vá, tôi thực sự chỉ làm duy nhất một điều. Tôi là chiếc đồng hồ cát dưới cái lốt con người: Chờ đợi, chờ đợi, chờ đợi Brian Connelly trở về nhà.

Giờ thì điều đó có thể xảy ra vào bất cứ ngày, giờ, phút, giây nào.

Jude nói đúng. Trên kệ bếp sáng nay quả thực là bánh táo với lớp vỏ bề mặt vàng ruộm một đĩa bánh ngàn lớp.

Mẹ đang đứng ở kệ bếp nhồi bột bánh, mặt mẹ lấm tấm bột.

“Ồ, tốt,” mẹ nói. “Gãi mũi hộ mẹ được không? Mẹ đang ngứa điên lên đây.”

Tôi đi tới chỗ mẹ và gãi mũi cho mẹ. “Mạnh nữa,” mẹ nói. “Được rồi đấy. Cảm ơn con.”

“Gãi mũi hộ người khác cứ kỳ quặc kiểu gì ý mẹ,” tôi bảo mẹ.

“Cứ đợi đến lúc con có con xem.”

“Trông vậy mà mềm mềm ướt ướt thế không biết,” tôi nói. Mẹ cười với tôi và nụ cười thoảng đưa một cơn gió mùa hè ấm áp quanh phòng.

“Mẹ đang vui,” tôi nói, nhưng thực ra chỉ định nghĩ thế. Chất giọng trầm trầm như kèn đồng của tôi khiến câu nói ấy nghe như lời buộc tội, mà tôi đoán là đúng thế thật. Từ lúc bố chuyển đi, mẹ không những vui hơn mà còn thực sự ở trong phòng lúc mẹ ở trong phòng. Mẹ đã từ dải Ngân Hà quay trở lại. Thậm chí mẹ còn dầm mưa với tôi và Jude dưới cơn mưa như xối hôm nọ.

Mẹ dừng nhồi bột.

“Sao lúc bố ở đây mẹ không nấu nướng như thế này?” tôi hỏi như thế thay vì hỏi những điều tôi thực sự muốn: Sao mẹ không nhớ bố? Sao bố lại phải chuyển đi để mẹ bình thường trở lại?

Mẹ thở dài. “Mẹ không biết nữa.” Mẹ vạch ngón tay lên một đụn bột, bắt đầu viết tên mình. Niềm vui trên gương mặt mẹ tắt dần.

“Mùi thơm thật đấy,” tôi nói để mẹ lại vui vẻ, tôi vừa cần lại vừa ghét niềm vui của mẹ.

Mẹ nở một nụ cười mờ nhạt. “Ăn một miếng bánh táo với bánh ngàn lớp đi. Mẹ không kể cho chị con đâu.”

Tôi gật đầu, cầm con dao lên cắt một lát bánh to tướng, thực tế mà nói là một phần tư cái khuôn bánh, rồi đặt nó lên đĩa ăn tối. Rồi tôi lấy một miếng bánh ngàn lớp. Từ lúc trở thành King Kong đến giờ, tôi ăn bao nhiêu cũng không đủ. Tôi đang ra bàn ăn với cái đĩa đầy ú ụ có mùi thom khiến tôi muốn đi bằng tay thì tâm trạng bực dọc của Jude thong thả bước vào.

Quả đảo mắt phải đến 10,5 độ richter. Một Quả Dữ Dội. California đã chìm xuống biển. Chị đặt tay lên hông, bực tức. “Em bị sao thế hả, Noah?”

“Sao chị thoát được ra thế?” tôi nói, mồm nhồm nhoàm đầy bánh ngàn lớp.

“Thoát?” mẹ hỏi.

“Con trói chị lại để chị không bị cám dỗ mà vào đây ăn.”

Mẹ bật cười. “Jude, mẹ biết con giận mẹ. Nhưng thế không có nghĩa là con không được ăn bánh ngàn lớp vào bữa sáng.”

“Không bao giờ!” Chị băng qua bếp lấy hộp ngũ cốc Cheerios trên tủ bếp rồi đổ một ít vào cái bát cũ kỹ buồn thảm.

“Mẹ nghĩ mẹ đã dùng hết sữa rồi,” mẹ nói.

“Dĩ nhiên là thế rồi!” Jude la lên, nghe chẳng khác gì con lừa kêu be be. Chị ngồi xuống cạnh tôi, nhai lạo xạo và đọa đày bản thân với cái bát ngũ cốc khô, mắt trừng trừng nhìn đĩa của tôi suốt. Khi mẹ quay lưng đi, tôi cầm dĩa đẩy đĩa sang cho Jude và chị nhồi bánh đầy miệng rồi đẩy cái đĩa lại.

Chính giây phút này, Brian Connelly bước qua cửa.

“Cháu gõ cửa rồi,” cậu hồi hộp nói. Cậu già dặn hơn, cao hơn, không đội mũ và đã cắt tóc - đống lửa rực trắng đã biến mất.

Tôi nhảy dựng lên mà không hề chủ tâm, rồi ngồi xuống, rồi lại đứng lên, vì đây là điều mà người bình thường làm khi ai đó bước vào phòng, đúng không? Jude đá tôi một cái dưới gầm bàn, nhìn tôi vẻ muốn nói: Đừng cư xử như thằng rồ thế nữa, rồi mủn cười với Brian, nhưng miệng chị ních đầy bánh nên chị làm vẻ mặt sóc chuột méo mó kỳ quặc với cậu. Tôi hiển nhiên là không nói chuyện được vì tôi còn bận nhảy lên nhảy xuống.

May mắn thay, còn có mẹ.

“Ồ, xin chào.” Mẹ chùi tay lên tạp dề, đi tới bắt tay cậu. “Chào mừng cháu trở lại.”

“Cháu cảm ơn,” cậu đáp. “Được trở lại vui quá ạ.” Cậu hít một hơi thật sâu. “Mẹ con cháu ngửi được mùi bánh cô nướng từ tận bên nhà. Mẹ con cháu đang thèm nhỏ cả dãi lên bát ngũ cốc ngô đấy ạ.”

“Xin mời,” mẹ nói. “Cháu cứ tự nhiên. Cô đang trải qua tí tí giai đoạn nấu nướng ý mà. Và nhớ mang về cho mẹ cháu một ít.”

Brian nhìn về phía kệ bếp đầy thèm thuồng. “Có lẽ chốc nữa ạ.” Đôi mắt cậu hướng về phía tôi. Cậu liếm môi dưới và cử chỉ ấy, cử chỉ quá đỗi quen thuộc ấy, khiến tim tôi tròng trành.

Đâu đó giữa lúc đứng lên ngồi xuống, tôi đã đông cứng lại: lưng gù xuống, hai tay vung vẩy như khỉ. Tôi ghi nhận vẻ điên rồ của mình trong vẻ mặt khó hiểu của cậu. Tôi chọn lên. Phù. Lên là bước đi đúng đắn! Tôi đang đứng. Tôi là một con người đứng trên hai chân, hai cái chân cũng được thiết kế cho mục đích này mà. Và cậu đang ở cách tôi một mét rưỡi, giờ là một mét, nửa mét…

Cậu đang đứng trước mặt tôi.

Brian Connelly đang đứng trước mặt tôi.

Mái tóc cậu chỉ còn một màu vàng sẫm như bơ. Đôi mắt cậu, đôi mắt cậu, đôi mắt nheo nheo tuyệt trần của cậu! sẽ khiến tôi mất tỉnh táo mất thôi. Chẳng còn thứ gì che khuất chúng nữa. Tôi ngạc nhiên sao tất cả hành khách không theo cậu xuống máy bay và đọi ngoài cửa. Tôi muốn vẽ cậu. Ngay bây giờ. Tôi muốn làm mọi thứ. Ngay bây giờ.

(CHÂN DUNG, CHÂN DUNG TỰ HỌA: Hai cậu bé chạy đua vào ánh sáng)

Tôi cố trấn tĩnh lại bằng cách đếm những đốm tàn nhang của cậu để xem có đốm nào mới không.

“Săm soi mãi thế?” cậu khe khẽ nói để mình tôi nghe thấy. Thực tế mà nói, đó là lời đầu tiên cậu nói với tôi hàng mấy tháng trước. Đôi môi cậu nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng. Tôi nhận ra lưỡi cậu duyên dáng đặt ngay khe hở giữa răng cửa.

“Trông cậu khác quá,” tôi nói, ước sao nghe mình thốt lên không mộng mơ đến thế.

“Tớ á? Này anh bạn, cậu to cao quá. Tớ nghĩ cậu cao hơn cả tớ rồi. Sao lại thế không biết?”

Tôi liếc xuống, “ừ, giờ xa ngón chân lắm rồi.” Tôi đã nghĩ về điều này rất nhiều. Ngón chân tôi gần như ở một múi giờ khác.

Cậu bật cười và rồi đến lượt tôi, tiếng cười của chúng tôi quyện hòa vào nhau như một cỗ máy thời gian và ngay lập tức chúng tôi quay trở lại kỳ nghỉ hè vừa rồi, những ngày trong rừng, những đêm trên mái nhà cậu. Chúng tôi không nói chuyện đã năm tháng nay và chúng tôi đều trông như những con người hoàn toàn khác, nhưng cảm giác vẫn hệt vậy, hệt vậy, hệt vậy. Tôi thấy mẹ đang quan sát chúng tôi đầy hiếu kỳ, đầy chăm chú, không hoàn toàn hiểu mẹ đang thấy điều gì, như thể chúng tôi là bộ phim nước ngoài nào đó không có phụ đề.

Brian quay sang Jude, cuối cùng chị cũng xoay xở nuốt được hết thức ăn xuống. “Chào,” cậu nói.

Jude vẫy vẫy, rồi quay trở lại với bát ngũ cốc Cheerios khô khốc của mình. Vậy là đúng rồi. Chẳng có chuyện gì xảy ra giữa họ cả. Cảm giác lúc đứng trong cái phòng thay đồ ấy có lẽ chẳng khác gì ở trong thang máy với người lạ. Tôi thấy dằn vặt tội lỗi vì những gì tôi đã làm trong cái phòng ấy.

“Ralph ở chỗ quái nào thế? Ralph ở chỗ quái nào thế?”

“Ôi Chúa ơi,” Brian kêu lên. “Tớ quên mất! Không thể tin nổi tớ đã đi cả mấy tháng trời mà không nghĩ đến chuyện Ralph đang ở đâu!”

“Hẳn là con vẹt đó đã đẩy tất cả chúng ta vào tình thế tiến thoái lưỡng nan sống còn,” mẹ nói, mỉm cười với cậu.

Cậu đáp lại nụ cười của mẹ, rồi bắt gặp ánh mắt tôi. “Sẵn sàng chưa?” cậu nói, như thể chúng tôi có kế hoạch gì.

Tôi nhận thấy cậu không mang theo túi thiên thạch và ngoài cửa sổ, trời có lẽ sẽ mưa bất cứ phút nào, nhưng chúng tôi cần ra khỏi đây. Ngay lập tức. “Bọn con sẽ đi kiếm thiên thạch,” tôi nói, như kiểu đấy là việc phần lớn mọi người vẫn làm vào những sáng mùa đông. Tôi chưa thực sự kể được nhiều cho mẹ hay Jude nghe về mùa hè vừa rồi, và điều đó hiển nhiên bộc lộ trên trên gương mặt bối rối của họ. Nhưng ai thèm quan tâm cơ chứ?

Không phải chúng tôi.

Trong chớp nhoáng, chúng tôi lao ra khỏi cửa, băng qua phố vào thẳng rừng, chạy chẳng vì một lý do nào cả và cười cũng chẳng vì một lý do nào hết, đang hết cả hơi và phát dại thì Brian túm lấy áo tôi, giật ngược tôi lại, và với một bàn tay mạnh mẽ áp lên ngực tôi, cậu dồn tôi vào một thân cây và hôn tôi nồng nhiệt tới mức đôi mắt tôi trở nên đui mù.

•••

Cảm giác mù lòa ấy chỉ kéo dài trong giây lát, và rồi đủ thứ màu sắc bắt đầu ùa vào trong tôi: không phải qua đôi mắt mà qua chính làn da tôi, thay thế xương và máu, gân và cơ, cho tới khi tôi đỏcamlamlục tímvàngđỏcam lamlụctímvàng.

Brian lùi lại và nhìn tôi. “Mẹ kiếp,” cậu nói. “Tớ muốn làm thế từ lâu lắm rồi.” Hơi thở cậu phả trên mặt tôi. “Lâu lắm rồi. Cậu thật…” Cậu không nói hết câu mà thay vào đó vuốt má tôi bằng mu bàn tay. Cử chỉ ấy thật đáng sửng sốt, như phân tách nguyên tử, bởi lẽ nó quá đột ngột, quá dịu dàng. Anh mắt cậu cũng vậy. Nó khiến lồng ngực tôi đau nhói vì hạnh phúc, niềm hạnh phúc như của lũ ngựa lúc phi xuống sông.

“Chúa ơi,” tôi thì thầm. “Nó đang xảy ra.”

“Ừ, đúng thế.”

Tôi nghĩ trái tim của tất cả các sinh vật sống trên Trái Đất đang đập trong cơ thể mình.

Cuối cùng, cuối cùng tôi cũng luồn tay vào mái tóc cậu, rồi kéo gương mặt cậu lại gần và hôn cậu nồng nhiệt đến mức răng chúng tôi va vào nhau, các hành tinh va vào nhau, hôn cậu lúc này để bù lại cho mỗi lần chúng tôi không hôn nhau suốt cả mùa hè. Giờ tôi biết tất tần tật về cách hôn cậu, cách khiến cơ thể cậu run rẩy chỉ nhờ cắn môi cậu, cách khiến cậu rên lên ngay trong miệng tôi khi thì thầm tên cậu, cách khiến đầu cậu ngả ra sau, lưng cậu ưỡn tới, cách khiến cậu phải nghiến răng rền rĩ. Như kiểu tôi đã học hết tất cả các lớp về môn này vậy. Và kể cả khi tôi đang hôn cậu và hôn cậu rồi lại hôn cậu, tôi vẫn ước mình đang hôn cậu, muốn nhiều hơn nữa, nhiều hơn nữa, nhiều hơn nữa và nhiều hơn nữa, như thể tôi không thể có đủ và không bao giờ có đủ.

“Mình chính là họ,” tôi nghĩ/nói, dừng lại trong giây lát để lấy hơi, theo kịp cuộc đời, miệng chúng tôi chỉ cách nhau có vài phân, trán chúng tôi giờ áp chặt vào nhau.

“Ai cơ?” Giọng cậu khàn khàn. Ngay lập tức, trong mạch máu tôi nổ ra một cuộc nổi loạn nên tôi không thể kể cho cậu về hai anh chàng trong hốc tuờng ở bữa tiệc. Thay vào đó, tôi luồn tay xuống dưới áo cậu, vì giờ tôi có thể làm thế, tôi có thể làm mọi thứ tôi đã nghĩ mãi, nghĩ mãi, nghĩ mãi. Tôi chạm vào dòng chảy từ bụng, ngực lên đến vai cậu. Cậu thì thầm thở ra từ đúng thế khiến tôi rùng mình, rồi đến cậu rùng mình, và rồi tay cậu luồn xuống áo tôi và cảm giác thèm khát đòi hỏi đôi bàn tay ấy trên da thịt mình thiêu rụi tôi tới tận gốc.

Yêu, tôi nghĩ, nghĩ mãi, nghĩ mãi mà không nói. Đừng nói.

Đừng có nói. Đừng có nói cho cậu biết là mày yêu cậu ấy.

Nhưng tôi yêu cậu. Tôi yêu cậu nhiều hơn bất cứ thứ gì.

Tôi nhắm mắt lại và chết chìm trong sắc màu, mở mắt và đắm đuối trong ánh sáng bởi lẽ hàng tỷ tỷ xô ánh sáng đang trút cạn xuống đầu chúng tôi từ trên cao.

Đây rồi. Mọi thứ là đây. Đây chính là bức tranh tự vẽ chính nó đây.

Và đó là điều mà tôi đang nghĩ khi tiểu hành tinh đâm sầm vào chúng tôi.

“Không ai được biết,” cậu nói. “Không bao giờ.”

Tôi lùi lại, nhìn cậu. Chỉ trong thoáng chốc, cậu biến thành còi báo động. Cả khu rừng chợt im bặt. Khu rừng cũng không muốn dây dưa vào chuyện cậu vừa nhắc đến.

Cậu nói bình tĩnh hơn, “Nó sẽ là hồi kết. Cho tất cả mọi thứ. Học bổng thể thao của trường Forrester. Năm thứ hai này tớ là đội phó của đội tuyển cấp trường và…”

Tôi muốn cậu im lặng. Tôi muốn cậu quay trở lại với tôi. Tôi muốn gương mặt cậu lại trông như một phút trước đây khi tôi chạm vào bụng, vào ngực cậu, khi cậu vuốt tay lên má tôi. Tôi kéo áo cậu lên, trùm nó qua cái đầu đang mải miết nói của cậu, rồi cởi áo của mình ra và tiến lại gần cậu để chúng tôi đứng thẳng hàng, chân chạm chân, sườn chạm sườn, hai lồng ngực trần chạm nhau. Hơi thở cậu ngắt quãng. Chúng tôi vừa vặn một cách hoàn hảo. Tôi hôn cậu chậm rãi và say đắm cho tới khi cậu chỉ còn có thể thốt lên tên tôi.

Cậu lại gọi tên tôi.

Rồi lại gọi lần nữa.

Cho tới khi chúng tôi, hai ngọn nến đang cháy sáng, tan vào nhau thành một.

“Sẽ không ai biết được chuyện này đâu. Đừng lo,” tôi thì thầm, chẳng buồn quan tâm nếu tất cả mọi người trên khắp thế giới biết chuyện, chẳng buồn quan tâm tới bất cứ thứ gì trừ chuyện cậu và tôi đứng dưới bầu trời rộng mở trong khi sấm rền và cơn mưa trút xuống.

Tôi chống tay nằm trên giường vẽ Brian, người chỉ đang đứng cách có vài mét bên bàn học của tôi, xem một cơn mưa sao băng trên trang mạng thiên văn học nào đó mà cậu nghiện. Trong bức tranh, những vì sao và hành tinh đang lao ra khỏi màn hình máy tính vào phòng. Đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau từ hôm ở trong rừng đến giờ, trừ cả tỷ tỷ lần tôi thấy cậu trong tâm trí mình suốt mấy ngày qua, bao gồm cả hôm Giáng sinh. Chuyện xảy ra giữa chúng tôi đã xâm chiếm đến tận tế bào não cuối cùng. Tôi gần như không thể buộc dây giày. Sáng nay tôi còn quên cả cách nhai.

Tôi nghĩ có lẽ cậu sẽ trốn tránh tôi suốt phần đời còn lại, nhưng chỉ vài phút sau khi tôi nghe thấy tiếng xe của mẹ cậu tấp vào ga ra hôm nay, báo hiệu họ đã trở về từ trung tâm Phật giáo nào đó trên mạn Bắc, cậu đã ở bên cửa sổ phòng tôi. Tôi đã nghe hết cả một bài tuyên bố dài vô tận về khối liên thiên hà và giờ chúng tôi đang tranh cãi xem Giáng sinh của ai tệ hơn. Cậu đang cư xử như chuyện xảy ra giữa chúng tôi chưa từng xảy ra nên tôi cũng làm vậy. Ờ thì, cố gắng làm vậy. Tim tôi còn to hơn quả tim cần cả một khu đỗ xe riêng của cá voi xanh. Đấy là còn chưa kể đến tảng bê tông cứng quèo dài hai mét tư đã giữ tôi trong phòng tắm liên miên. Tôi sạch sẽ kinh khủng. Nếu có trận hạn hán nào, cứ đổ lỗi cho tôi.

Thực tế mà nói, tôi vừa tình cờ nghĩ đến phòng tắm với cậu và tôi trong đó, nghĩ đến dòng nước nóng chảy dài trên cơ thể trần truồng của chúng tôi, nghĩ về việc dồn cậu vào chân tường, lướt tay khắp cơ thể cậu, nghĩ về âm thanh cậu sẽ rên rỉ, cách cậu ngửa đầu ra sau và nói đúng thế như cậu đã làm trong rừng, nghĩ về tất cả những điều ấy, trong khi bằng một chất giọng bình thản đầy kiểm soát, tôi kể cho cậu nghe chuyện Jude và tôi mừng Giáng sinh trong phòng khách sạn của bố, ăn đồ Tàu mua về và thở thứ không khí xám xịt. Thật kỳ diệu khi ta có thể làm bao nhiêu việc cùng một lúc. Thật kỳ diệu cái cách mà chuyện xảy ra trong đầu ta vẫn ở nguyên trong đầu.

(CHÂN DUNG TỰ HỌA: Đừng làm phiền)

“Bỏ cuộc đi,” cậu nói. “Còn lâu cậu mới ăn đứt được chuyện này. Tớ phải đến dự buổi tọa thiền nguyên ngày với mẹ rồi ngủ trên một cái chiếu trải sàn và ăn món cháo suông ghê ơi là ghê cho bữa tối Giáng sinh. Món quà duy nhất của tớ là lời cầu nguyện từ các vị sư. Một lời cầu an! Tớ nhắc lại: một buổi tọa thiền nguyên ngày, tớ! Tớ không thể nói bất cứ điều gì. Hay làm bất cứ thứ gì. Suốt tám tiếng đồng hồ. Xong rồi đến cháo suông với lời cầu nguyện nữa chứ!” Cậu bắt đầu cười và tôi bị lây ngay tức khắc. “Tớ còn phải mặc một cái áo choàng nữa cơ. Đúng một cái váy dở hơi.” Cậu quay mặt lại, bừng sáng như một chiếc đèn lồng. “Và điều tệ nhất là suốt cả ngày hôm đấy, tớ không thể dừng nghĩ đến…”

Tôi thấy cậu run rẩy. Ôi Chúa ơi.

“Đau kinh khủng, anh bạn ạ. May thay bọn tớ có cái gối kỳ cục gì đó trên đùi nên không ai biết. Tệ thật đấy.” Cậu đang nhìn miệng tôi chằm chằm. “Và cũng không tệ lắm.” Cậu quay lại với những vì sao.

Tôi thấy cậu lại rùng mình lần nữa.

Tay tôi bỗng mềm oặt và tôi đánh rơi bút chì. Cậu cũng không thể ngừng nghĩ về chuyện đó.

Cậu xoay ghế lại. “Thế ‘họ’ mà cậu nhắc đến là ai thế?”

Mất một giây tôi mới hiểu cậu hỏi gì. “Tớ thấy hai anh hôn hít nhau ở bữa tiệc.”

Trán cậu nhíu lại. “Bữa tiệc mà cậu và Heather cặp kè với nhau ý hả?”

Suốt mấy tháng trời, tôi giận cậu và Jude kinh khủng về một chuyện không xảy ra, tôi chưa bao giờ nghĩ cậu lại có thể giận tôi về một chuyện đã thực sự xảy ra. Cậu có còn giận không? Có phải đó là lý do cậu không gọi điện thoại hay gửi email không? Tôi muốn nói với cậu điều đã thực sự xảy ra. Tôi muốn nói xin lỗi. Vì tôi thực sự hối hận. Nhưng thay vào đó, tôi chỉ nói, “Phải rồi, bữa tiệc đó. Họ thật…”

“Làm sao?”

“Tớ không biết nữa, tuyệt vời hay gì đó…”

“Tại sao?” Giọng cậu mỗi lúc một thầm thì. Không có câu trả lời. Thực ra thì họ tuyệt vời chỉ đơn giản vì họ là hai anh chàng hôn nhau.

Tôi bảo cậu, “Tớ đã quyết sẽ từ bỏ hết ngón tay của mình nếu…”

“Nếu sao?” cậu thúc giục.

Tôi nhận ra mình không thể nào nói lên thành lời, nhưng rồi chuyện đó không còn cần thiết nữa vì cậu đã nói thay tôi. “Nếu đó có thể là mình, đúng không? Tớ cũng thấy họ.”

Cơ thể tôi nóng đến cả nghìn độ.

“Không có ngón tay nào thì khó vẽ lắm đấy,” cậu nói.

“Tớ sẽ xoay xở được.”

Tôi nhắm mắt lại, không thể kiềm chế cảm xúc bên trong và vài giây sau khi tôi mở mắt ra, cậu như bị mắc vào một cái móc và tôi chính là cái móc. Tôi theo ánh mắt cậu nhìn xuống cái bụng trần của mình - áo tôi bị vén lên - rồi xuống thấp hơn nữa nơi chẳng gì có thể giấu nổi cảm xúc của tôi. Tôi nghĩ cậu đang bắn súng điện vào người tôi hay gì đó, vì tôi không thể nhúc nhích nổi.

Cậu nuốt khan, quay ghế đi, mặt đối mặt với cái máy tính và đặt một tay lên chuột nhưng không bấm để tắt màn hình chờ. Tôi thấy tay còn lại của cậu lần xuống.

Mắt vẫn nhìn vào màn hình máy tính, cậu hỏi, “Muốn không?” và tôi như trận lũ trong một cái cốc giấy.

“Muốn chứ,” tôi nói, thừa biết ý cậu là gì, và rồi tay chúng tôi đặt trên thắt lưng, tháo khóa. Từ phía đằng kia phòng, tôi trông theo tấm lưng cậu, không thấy được nhiều, nhưng rồi cổ cậu xoay lại và tôi có thể thấy gương mặt cậu, đôi mắt cậu ướt át và hoang dại, găm chặt lấy mắt tôi, và cảm giác như chúng tôi lại đang hôn nhau, nhưng lần này là từ hai đầu phòng, những nụ hôn còn mãnh liệt hơn cả lúc ở trong rừng, lúc chúng tôi vẫn còn mặc nguyên quần. Tôi không biết người ta có thể hôn bằng mắt. Tôi chẳng biết gì cả. Và rồi đủ mọi sắc màu đang quật đổ những bức tường phòng tôi, những bức tường lòng tôi…

Rồi, điều bất khả thi.

Mẹ tôi theo đúng nghĩa mẹ của tôi lao vào, vẫy vẫy một tờ tạp chí. Tôi tưởng tôi đã khóa cửa. Tôi có thể thề là tôi đã khóa cửa!

“Đây là bài luận hay nhất mẹ từng đọc về Picasso, con sẽ…” Ánh mắt bối rối của mẹ phóng từ tôi sang Brian. Tay cậu, tay tôi, lóng ngóng, nhồi nhét, kéo khóa.

“Ôi,” mẹ nói, “Ôi. Ôi.”

Rồi cánh cửa đóng lại và mẹ đi mất, như thể mẹ chưa từng ở đó, như thể mẹ chưa nhìn thấy gì.

Mẹ không vờ như chuyện chưa từng xảy ra.

Một tiếng sau cú nhảy tẩu thoát điên cuồng của Brian ra khỏi cửa sổ, có tiếng gõ cửa phòng tôi. Tôi chẳng nói gì, chỉ bật đèn bàn học lên để mẹ không thấy tôi ngồi trong bóng tối mà tôi vẫn ngồi kể từ lúc cậu đi mất. Tôi cầm một cây bút chì lên, bắt đầu vẽ, nhưng tay tôi không thể ngừng run rẩy nên chẳng thể vạch được nét nào tử tế.

“Noah, mẹ vào đây.”

Máu me trong cơ thể tôi cứ thế xộc thẳng lên mặt trong khi cửa phòng từ từ mở ra. Tôi muốn chết.

“Con yêu, mẹ muốn nói chuyện với con,” mẹ nói bằng đúng cái giọng mà mẹ dùng để trò chuyện với Charlie Hâm Đơ, tên khùng của thị trấn.

Sao cũng được. Sao cũng được. Sao cũng được, tôi tụng kinh trong đầu, khoan cây bút chì xuống tập giấy vẽ. Giờ lưng tôi gù xuống trên trang giấy, thực tế là ôm lấy trang giấy, để khỏi phải nhìn mẹ. Nguyên mấy khu rừng liền đang cháy bùng mất kiểm soát trong tôi. Sao mẹ lại không biết đường mà để tôi yên trong năm mươi năm tiếp theo sau chuyện vừa xảy ra cơ chứ?

Trong lúc mẹ đi ngang qua, tay mẹ chạm lên vai tôi. Tôi co rúm lại.

Mẹ ngồi trên giường tôi, nói, “Tình yêu thật phức tạp, phải vậy không, Noah?”

Tôi cứng đờ người lại. Mẹ vừa bảo cái gì cơ? Sao mẹ lại dùng từ tình yêu cơ chứ?

Tôi quăng bút chì xuống.

“Cảm xúc của con lúc này là hoàn toàn bình thường. Thế là tự nhiên.’’

Một quả Không to tướng dội lên trong tôi. Sao mẹ biết cảm xúc của tôi lúc này là gì? Sao mẹ biết cái khỉ gió gì về bất cứ cái khỉ gió nào cơ chứ? Mẹ không biết. Mẹ không thể biết được. Mẹ không thể cứ xộc vào thế giới thầm kín nhất của tôi rồi cố chỉ đường dẫn lối cho tôi trong đấy được. Tôi muốn gào lên với mẹ rằng mẹ đi đi. Đi khỏi phòng con. Biến mất khỏi cuộc đời con. Biến mất khỏi những bức tranh của con. Biến mất khỏi tất cả mọi thứ đi! Quay trở lại với vương quốc của mẹ luôn đi và để con yên. Sao mẹ có thể tước đoạt trải nghiệm này khỏi con trước cả khi con kịp trải nghiệm nó? Tôi muốn nói tất cả những điều đó nhưng không thể thốt lên đến một từ. Tôi còn không thể thở nổi.

Brian cũng không thể thở nổi. Ban nãy, sau khi mẹ ra khỏi phòng, cậu ngồi thở dốc. Tay cậu bưng lấy mặt, cơ thể vặn vẹo, miệng nhắc đi nhắc lại, “Ôi Chúa ơi! Ôi Chúa ơi! Ôi Chúa ơi!” Tôi đã ước cậu sẽ nói gì đó ngoài “Ôi Chúa ơi!” nhưng khi cậu bắt đầu nói, tôi lập tức thay đổi suy nghĩ.

Tôi chưa từng thấy một ai cư xử như thế cả. Cậu vã mồ hôi nhễ nhại, chạy đi chạy lại, hai tay luồn trong tóc như thể cậu chuẩn bị vặt trụi hết tóc đi vậy. Tôi nghĩ cậu sẽ đập nát mấy bức tường hoặc là tôi. Tôi thực sự nghĩ cậu có thể sẽ giết tôi.

“Ở trường cũ của tớ,” cậu nói. “Có một cậu chơi trong đội bóng chày. Mọi người nghĩ là, tớ không biết nữa. Họ thấy cậu ấy lên một trang mạng hay gì đó.” Gương mặt nội tâm đã trở thành gương mặt bên ngoài của cậu và nó đang rối bời. “Họ khiến cậu ấy không thể chơi bóng được. Mỗi ngày, họ lại tìm ra một cách mới để phá đám cậu ấy. Rồi vào một ngày thứ Sáu, sau giờ học, họ khóa cậu ấy lại trong tủ đồ.” Cậu nhăn nhó, như thể đang nhớ lại và tôi biết. Khi ấy tôi biết. “Suốt đêm dài và cả ngày hôm sau. Trong một không gian chật hẹp, tối tăm, bẩn thỉu và ngột ngạt. Bố mẹ tưởng cậu ấy đang theo đội tuyển chơi bóng ở xa và ai đó đã bảo với các huấn luyện viên rằng cậu ấy bị ốm, vậy nên chẳng ai buồn đi tìm cậu ấy cả. Chẳng ai biết cậu ấy mắc kẹt trong đó.” Lồng ngực cậu phập phồng và tôi nhớ ra cậu đã từng kể với tôi rằng trước kia cậu không mắc chứng sợ không gian hẹp nhưng giờ thì có. “Cậu ấy cũng chơi rất tốt, có lẽ là cầu thủ giỏi nhất đội hoặc có thể đã là vậy. Và cậu ấy còn chẳng làm gì. Cậu ấy chỉ lên mấy trang mạng và có ai đó đã trông thấy. Cậu hiểu chứ hả? Cậu hiểu chuyện này có ý nghĩa thế nào với tớ không? Đội phó ấy? Năm tới tớ muốn là đội trưởng để có thể sẽ được tốt nghiệp sớm. Không học bổng. Chẳng gì cả. Mấy cậu này, họ “không” - cậu ngoắc tay ra dấu ngoặc kép -“tiến hóa”. Họ không tới từ Bắc California. Họ không thiền tọa nguyên ngày hay vẽ tranh.” Lưỡi dao găm thọc thẳng vào. “Trong phòng thay đồ, mọi thứ rất tàn bạo.”

“Sẽ không ai biết đâu,” tôi nói.

“Cậu làm sao biết được. Cậu nhớ thằng anh họ ngu xuẩn của Fry mà tớ suýt thì chặt đầu hè vừa rồi không, tay trông giống vượn ý? Em trai hắn học cùng trường với tớ. Tớ tưởng tớ bị ảo giác. Em trai hắn trông giống y hệt hắn.” Cậu liếm môi dưới. “Hôm nọ, ai cũng đều đã có thể trông thấy chúng ta, Noah. Bất cứ ai. Fry đã có thể trông thấy và rồi… Tớ thậm chí còn không nghĩ về chuyện đó, lúc đó tớ quá…” Cậu lắc đầu. “Tớ không thể bị ép rời đội bóng này được. Không thể mất học bổng thể thao được. Mẹ con tớ không có tiền. Và trường trung học này - giáo viên vật lý là một nhà vật lý học thiên thể… Tớ không thể. Tớ cần phải giành được học bổng bóng chày để lên đại học. Buộc phải vậy.”

Cậu tới chỗ tôi đang đứng. Gương mặt cậu đỏ gay, đôi mắt cậu quá đỗi mãnh liệt, cậu có vẻ như cao đến gần bốn mét và tôi không biết liệu cậu định hôn tôi hay đấm tôi nữa. Cậu lại túm lấy áo phông của tôi, ngoại trừ lần này tay cậu túm lấy cả nắm áo và nói, “Chuyện của chúng ta thế là xong. Phải vậy thôi. Được chứ?”

Tôi gật đầu và thứ gì đó rất to lớn và tươi sáng trong tôi lập tức bị nghiền nát thành hư vô. Tôi khá chắc thứ đó chính là linh hồn tôi.

“Và tất cả là lỗi tại mẹ!” tôi phun ra với mẹ.

“Gì cơ, con yêu?” mẹ hoảng hốt nói.

“Tất cả mọi thứ! Mẹ không thấy sao? Mẹ đã giày vò bố. Mẹ tống khứ bố đi như kẻ bị hủi. Bố yêu mẹ! Mẹ nghĩ cảm giác của bố thế nào khi ở một thân một mình trong cái phòng chết dần chết mòn đó, thở thứ không khí xám xịt, ăn mấy miếng pizza nhạt nhẽo lạnh ngắt, xem mấy chương trình về lũ lợn đất trong khi mẹ nấu nướng linh đình, mặc mấy bộ đồ rạp xiếc và ngân nga suốt ngày, rồi có mặt trời theo mẹ khắp nơi giữa cơn mưa như xối như trút thế? Mẹ nghĩ bố sẽ cảm thấy thế nào?” Tôi có thể thấy tôi đã làm mẹ tổn thương và tôi không quan tâm. Mẹ xứng đáng phải chịu tổn thương. “Ai mà biết được liệu bố có còn linh hồn không, nhờ mẹ cả đấy?”

“Ý con là gì? Mẹ không hiểu.”

“Có lẽ mẹ đã giẫm đạp nó thành hư vô và giờ bố trống rỗng, một cái mai mà không có rùa bên trong.”

Mẹ ngừng lại. “Sao con lại nói thế? Có phải đôi khi con vẫn cảm thấy thế không?”

“Con không nói về con. Và mẹ biết còn gì nữa không? Mẹ không hề đặc biệt. Mẹ chẳng khác gì mọi người cả. Mẹ không trôi bồng bềnh hay đi xuyên tường và mẹ sẽ không bao giờ làm được thế!”

“Noah?”

“Con vẫn luôn nghĩ rằng mẹ đến từ một nơi hay ho, nhưng mẹ cũng thường thôi. Và mẹ không còn khiến bất cứ ai hạnh phúc như mẹ từng làm nữa. Mẹ khiến mọi người khổ sở.”

“Noah, con nói xong chưa?”

“Mẹ.” Tôi nói như thể có lũ côn trùng nhung nhúc trong từ ngữ. “Con xong rồi.”

“Nghe mẹ này.” Giọng mẹ chợt đanh lại đến gai người. “Mẹ không vào đây để nói về chuyện của mẹ hay chuyện giữa bố và mẹ. Chúng ta có thể trao đổi về chuyện đó, mẹ hứa đấy, nhưng không phải lúc này.”

Nếu tôi không nhìn mẹ, mẹ sẽ từ bỏ, mẹ sẽ biến mất, rồi chuyện mẹ đã nhìn thấy Brian và tôi làm sẽ biến mất cùng mẹ. “Mẹ chẳng thấy cái gì cả,” tôi hét lên, giờ hoàn toàn mất kiểm soát. “Bọn con trai vẫn hay làm thế. Thật đấy ạ. Cả đội bóng chày làm thế. Chuyện đó gọi là tự sướng tập thể, mẹ biết không?” Tôi vùi đầu vào hai lòng bàn tay, lấp đầy chúng bằng nước mắt.

Mẹ đứng dậy, đi về phía tôi, đặt tay dưới cằm tôi và nâng khuôn mặt tôi lên, buộc tôi phải nhìn vào đôi mắt nghiêm nghị của mẹ. “Nghe mẹ nói này. Phải rất can đảm mới có thể sống thật với bản thân, với trái tim mình. Trước giờ con vẫn luôn can đảm như thế và mẹ cầu mong rằng con sẽ mãi can đảm như vậy. Đó là trách nhiệm của con, Noah. Hãy nhớ thế.”

•••

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy lúc bình minh trong một con hoảng loạn điên dại tột cùng. Vì mẹ không thể kể cho bố được. Mẹ phải hứa với tôi mẹ sẽ không kể. Sau mười bốn năm trời, cuối cùng tôi cũng có bố, và tôi thích có bố. Không, tôi có bố. Cuối cùng bố cũng nghĩ tôi là cái ô hoạt động bình thường.

Tôi rình mò như kẻ trộm trong căn nhà tối om. Bếp trống không. Tôi nhón chân ra đến cửa phòng ngủ của mẹ, ngồi xuống áp tai vào cửa và chờ xem mẹ có động tĩnh gì không. Có khi mẹ đã kể cho bố rồi cũng nên, mặc dù tối qua lúc mẹ ra khỏi phòng tôi là cũng muộn lắm rồi. Mẹ còn có thể hủy hoại cuộc đời tôi thêm nữa không? Đầu tiên mẹ hủy hoại mọi thứ với Brian. Giờ mẹ sẽ lại làm điều tương tự với bố.

Tôi đang ngủ thiếp đi, môi Brian trên môi tôi, hai tay cậu trên lồng ngực tôi, khắp người tôi, thì giọng mẹ làm tôi choàng tỉnh giấc. Tôi rũ bỏ cái ôm của ảo ảnh. Chắc mẹ đang nói chuyện điện thoại. Tôi khum hai tay lại cạnh tai và áp vào cửa - làm thế có tác dụng thật không nhỉ? Có tác dụng thật này. Tôi nghe được rõ hơn. Giọng mẹ nghe gượng ép như khi mẹ nói chuyện với bố dạo này. “Em cần gặp anh,” mẹ nói. “Chuyện này không chờ được. Em đã thức cả đêm nghĩ ngợi rồi. Hôm qua có chuyện xảy ra với Noah.” Mẹ sẽ kể cho bố! Tôi biết mà. Chắc giờ bố đang nói, vì phía bên kia cửa nín thinh cho đến khi mẹ bảo, “Được rồi, không phải ở chỗ anh, ở chỗ Mộc Điểu ấy. Được, một tiếng nữa là hoàn hảo.” Tôi không nghĩ mẹ đã từng đến căn hộ của bố bao giờ. Mẹ cứ thế bỏ mặc bố thối rữa ở cái khách sạn đó.

Tôi gõ cửa rồi mở toang cửa ra sau khi nghe tiếng mẹ bảo vào đi. Mẹ đang mặc áo choàng màu hồng đào, tay ghì điện thoại vào ngực. Chuốt mi lem quanh mí mắt như mẹ đã khóc cả đêm vậy. Vì tôi sao? Bụng dạ tôi lạo xạo cả lên. Vì mẹ không muốn có một đứa con trai đồng tính sao? Vì chẳng ai muốn cả, kể cả một người suy nghĩ thoáng như mẹ. Khuôn mặt mẹ trông già nua, như thể mẹ đã già đi cả trăm tuổi chỉ trong một đêm. Nhìn xem tôi đã làm gì mẹ kìa. Làn da thất vọng của mẹ đang giăng quanh khung xương thất vọng của mẹ. Vậy ra những điều mẹ nói với tôi tối qua chỉ để an ủi tôi thôi sao?

“Chào buổi sáng, con yêu,” mẹ nói, nghe có vẻ giả tạo. Mẹ quăng điện thoại lên giường, đi về phía cửa sổ và kéo rèm lên. Bầu trời còn chưa kịp thức giấc. Một buổi sáng thật xám xịt, thô kệch. Chẳng hiểu sao tôi lại nghĩ đến chuyện bẻ gãy ngón tay mình. Từng ngón một. Ngay trước mặt mẹ.

“Mẹ định đi đâu đấy ạ?” tôi xoay xở thốt lên được.

“Mẹ có cuộc hẹn với bác sĩ.” Đúng là đồ nói dối! Và mẹ nói dối cũng rất nhẹ nhàng. Có phải mẹ vẫn luôn nói dối cả cuộc đời tôi không? “Sao con biết mẹ định ra ngoài?”

Nghĩ ra cái gì đó đi, Noah. “Con chỉ đoán thế thôi vì mẹ không dậy sớm nướng bánh.”

Có tác dụng rồi. Mẹ mỉm cười, đi tới bàn trang điểm và ngồi xuống trước gương. Cuốn tiểu sử của Kandinsky đang đọc dở nằm úp trên bàn cạnh cái lược bạc của mẹ. Mẹ bắt đầu thoa kem quanh mắt, rồi lấy bông lau sạch sắc đen đi.

(CHÂN DUNG: Mẹ thay gương mặt mới)

Khi đã trang điểm xong, mẹ bắt đầu kẹp hết tóc lên bằng một cái cặp tóc, rồi lại đổi ý, thả hết tóc xuống, cầm lược lên. “Chốc nữa mẹ sẽ làm một cái bánh nhung đỏ…” Tâm hồn tôi đang ở trên mây. Tôi chỉ phải nói ra thôi. Mà tôi chuyên gia buột miệng cơ mà. Sao tôi không thể thốt ra được từ nào thế?

“Trông con không được ổn lắm, Noah.” Mẹ nhìn tôi trong gương.

(CHÂN DUNG, CHÂN DUNG TỰ HỌA: Kẹt trong gương với mẹ)

Tôi sẽ nói với người mẹ trong gương. Thế dễ hơn nhiều. “Con không muốn mẹ kể cho bố nghe điều mẹ đã thấy. Nói vậy không có nghĩa là mẹ đã thấy bất cứ điều gì đâu. Vì có gì để mà thấy đâu. Mà cũng không phải là nó có ý nghĩa gì đâu…” Cấp cứu, cấp cứu.

Mẹ đặt lược xuống bàn. “Được rồi.”

“Được rồi ý ạ?”

“Dĩ nhiên là được rồi. Đó là chuyện riêng của con. Nếu con muốn bố nghe về điều mẹ không thấy, con sẽ là người kể. Nếu điều mẹ chưa từng trông thấy thực sự có một ý nghĩa gì đó thì mẹ ủng hộ con kể cho bố. Bố không phải là con người mà đôi khi con vẫn thấy đâu. Con đánh giá bố thấp quá rồi. Con vẫn luôn đánh giá bố quá thấp.”

“Con đánh giá thấp bố á? Mẹ nghiêm túc đấy ạ? Bố đánh giá thấp con thì có.”

“Không đâu.” Mẹ nhìn thẳng vào mắt tôi trong gương. “Bố chỉ hơi sợ con thôi, lúc nào cũng vậy.”

“Sợ con á? Phải rồi. Bố sợ con.” Mẹ đang nói cái gì thế?

“Bố nghĩ con không thích bố.”

“Bố không thích con thì có!” Ờ thì bố từng không thích tôi. Giờ thì bố lại thích tôi vì một lý do nào đó và tôi muốn giữ nguyên mọi chuyện thế này.

Mẹ lắc đầu. “Hai bố con sẽ tự giải quyết được mọi chuyện. Mẹ biết là vậy.” Có thể chúng tôi sẽ giải quyết được, có thể chúng tôi đang giải quyết được, nhưng nếu mẹ kể cho bố thì còn lâu. “Hai bố con rất giống nhau. Cả hai đều cảm nhận mọi thứ rất sâu sắc, đôi khi là quá sâu sắc.” Gì cơ? “Jude và mẹ còn có lớp áo giáp trên người,” mẹ tiếp tục. “Tốn rất nhiều công sức để phá tan được lớp giáp ấy. Con và bố thì không có.” Cái này mới. Tôi chưa từng nghĩ tôi giống bố tẹo nào. Nhưng ý mẹ đang nói là hai bố con tôi đều yếu đuối. Brian cũng nghĩ thế. Tôi chỉ là đứa “vẽ tranh”. Và lồng ngực tôi bỏng cháy khi biết mẹ nghĩ Jude giống mẹ còn tôi thì không. Sao tất cả mọi thứ tôi nghĩ về gia đình mình cứ thay đổi xoành xoạch thế? Sao các phe cứ liên tục hoán đổi thế? Gia đình nào cũng như thế này à? Và quan trọng nhất là làm sao tôi biết được mẹ không nói dối về chuyện không kể cho bố nghe? Mẹ chẳng vừa nói dối về cuộc hẹn với bác sĩ đấy thôi. Thế sao mẹ lại đi gặp bố vậy? Và này? Mẹ nói: Tối qua có chuyện xảy ra với Noah.

Mẹ chắc chắn sẽ kể cho bố nghe. Đó là lý do họ hẹn nhau ở chỗ Mộc Điểu. Tôi không thể tin mẹ được nữa.

Mẹ đi tới chỗ tủ quần áo. “Hai mẹ con mình có thể nói thêm về chuyện này sau, nhưng mẹ thực sự phải chuẩn bị đi. Chưa đầy một tiếng nữa là đến cuộc hẹn với bác sĩ của mẹ rồi.” Pinocchio! Nói dối nói dối!

Khi tôi quay ra khỏi phòng, mẹ bảo, “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, Noah. Cứ yên tâm.”

“Mẹ biết gì không?” tôi nói, khum chặt ngón tay lại thành hai nắm đấm. “Con thực sự ước mẹ sẽ dừng nói câu đấy đi, mẹ ạ.”

Dĩ nhiên tôi sẽ theo đuôi mẹ rồi. Khi tôi nghe tiếng ô tô lùi ra khỏi lối rẽ vào nhà, tôi chạy vèo ra. Tôi có thể chạy trên đường mòn đến chỗ Mộc Điểu nhanh gần bằng mẹ đi ô tô.

Chẳng ai biết ai đã tạo ra Mộc Điểu. Người nghệ sĩ tạc ra nó từ một gốc cây tùng đỏ cực lớn, khắc lên gỗ từng cái lông vũ một. Chắc phải mất nhiều năm, thậm chí là mười hay hai mươi năm. Nó khổng lồ và lông vũ của nó là độc nhất vô nhị. Giờ có một đường mòn dẫn đến chỗ Mộc Điểu từ đường cái và một băng ghế cạnh đó nhìn thẳng ra biển, nhưng khi người nghệ sĩ ấy tạc ra nó, chẳng có lối đi hay băng ghế nào. Ông ấy cũng giống hệt như Jude vậy, làm vì thích, chẳng bao giờ quan tâm liệu có ai được ngắm nhìn nó không. Hoặc có lẽ ông ấy có quan tâm và thích ý tưởng những người lạ mặt bắt gặp nó rồi băn khoăn tự hỏi.

Tôi trốn trong bụi cây, cách chỗ mẹ ngồi trên băng ghế đăm chiêu nhìn ra biển cả mét. Mặt trời đã chọc thủng một lỗ trên màn sương và ánh sáng đang chao đảo trên những tán cây. Hôm nay sẽ nóng lắm đây, một trong những ngày mùa đông ấm áp kỳ lạ. Bố vẫn chưa tới. Tôi nhắm mắt lại, tìm Brian; giờ cậu ở khắp nơi trong tôi, lúc nào cũng cuộn trào lên trong cơ thể tôi. Sao cậu có thể dập tắt chuyện này? Cậu sẽ đổi ý chứ? Tôi đang thò tay vào túi tìm hòn đá thì nghe thấy tiếng bước chân.

Tôi mở mắt ra trông chờ sẽ thấy bố; nhưng thay vào đó, tôi thấy một người đàn ông lạ mặt sải bước trên đường mòn. Ông ta dừng lại bên hàng cây và nhìn chằm chằm mẹ tôi, có vẻ như mẹ vẫn chưa nhận ra sự xuất hiện của ông ta. Tôi nhặt một cành cây lên. Ông ta là một kẻ điên à? Rồi ông ta quay đầu lại chút ít và tôi nhận ra - gương mặt ấy cùng tầm vóc địa lý vĩ đại của nó. Đó là nhà điêu khắc ở phố Day. Ở đây! Tôi thả thanh kiếm của mình xuống, thấy lòng nhẹ nhõm. Chắc ông đang tạc nên một bức điêu khắc hình mẹ trong đầu, như tôi vẫn làm với những bức tranh của mình. Tôi đang tự hỏi liệu có phải ông đang đi dạo hay không thì đột nhiên bầu trời sụp đổ thành từng mảnh vì mẹ tôi đã đứng bật dậy, lao về phía ông và ngả vào vòng tay mở rộng của ông. Tôi thấy mình bùng cháy.

Tôi lắc đầu lia lịa. Ôi, đó không phải là mẹ, dĩ nhiên rồi, vậy thôi. Gã nhà điêu khắc điên khùng phải biết kia có một người vợ trông giống hệt mẹ tôi.

Nhưng đó đúng là mẹ trong vòng tay lão. Tôi biết mẹ tôi chứ.

Chuyện. Gì. Đang. Xảy. Ra. Thế?

Chuyện. Quái. Gì. Đang. Xảy. Ra. Thế. Này?

Mọi chuyện bắt đầu kết nối lại với nhau. Rất nhanh. Tại sao mẹ lại có mặt ở trước xưởng của lão hôm đó, tại sao mẹ đá bố ra khỏi nhà, những cuộc điện thoại của mẹ (cuộc điện thoại của lão! Nhanh lên, em yêu), niềm hạnh phúc của mẹ, nỗi đau khổ của mẹ, sự xa cách của mẹ, màn nấu nướng và dừng xe trước đèn xanh của mẹ, điệu nhảy salsa của mẹ, những cái vòng tay và quần áo rạp xiếc của mẹ! Tất cả mọi thứ điên cuồng ghép vào đúng chỗ của mình. Chúng, ở đó, cạnh nhau, rõ như ban ngày.

Tiếng tru trong đầu tôi lớn đến nỗi tôi không thể tin nổi họ không nghe thấy.

Mẹ đang ngoại tình. Mẹ đang lừa dối bố. Mẹ là kẻ bắt cá hai tay. Một kẻ nói dối ngu ngốc thối tha. Mẹ! Sao tôi chưa từng nghĩ đến chuyện này cơ chứ? Nhưng chính xác là tôi không nghĩ đến chuyện này vì đó là mẹ. Mẹ tôi sẽ không bao giờ làm bất cứ chuyện gì như thế này. Mẹ mang bánh rán - những chiếc bánh rán ngon nhất tôi từng nếm - mời những người thu tiền thuế. Mẹ không ngoại tình.

Bố có biết không?

Ngoại tình. Tôi thì thầm thành tiếng với những cái cây, nhưng chúng đều cao chạy xa bay hết rồi. Tôi biết bố mới là người mẹ đang phản bội, nhưng cảm giác như mẹ đang phản bội cả tôi. Và Jude. Và từng ngày trong cuộc sống của chúng tôi.

(CHÂN DUNG GIA ĐÌNH: Và rồi chúng tôi đều bị thổi tung)

Giờ họ đang hôn nhau trong khi tôi nhìn và không thể dừng nhìn. Tôi chưa từng thấy mẹ và bố hôn nhau thế này. Những vị phụ huynh không được phép hôn như thế này! Giờ mẹ đã nắm lấy tay lão và dẫn lão về phía bờ đá. Trông mẹ thật hạnh phúc và điều đó cứa vào lòng tôi. Tôi hoàn toàn không biết người phụ nữ đang xoay quanh trong vòng tay người đàn ông lạ mặt kia là ai, cứ xoay quanh và lại xoay quanh như thể họ đang diễn trong một bộ phim dở hơi nào đó cho tới khi họ mất thăng bằng và ngã rạp xuống.

(CHÂN DUNG: Mẹ trong sắc lóa)

Mẹ đã nói gì sáng nay nhỉ? Tốn rất nhiều công súc để phá tan được lớp áo giáp của mẹ. Người đàn ông này đã phá được lớp giáp của mẹ.

Tôi cầm cành cây lên. Tôi phải ủng hộ bố tôi. Tôi phải đánh tay nghệ sĩ đần độn này. Tôi nên ném thiên thạch vào đầu hắn. Tôi nên đẩy hắn xuống vực. Vì người bố cứng đầu đáng thương của tôi không có cơ hội nào cả. Và bố biết điều đó. Giờ tôi đã hiểu điều đang khiến bố co nhỏ lại, khiến không gian quanh bố trở nên xám xịt não nề đến thế, đó chính là sự thất bại.

Bố là cái ô èo oặt. Có phải trước giờ bố vẫn luôn vậy không? Chúng tôi đều vậy. Bố nào con nấy.

Vì tôi cũng biết. Tôi cũng chẳng có cơ hội nào. “Chuyện của chúng ta thế là xong. Phải vậy thôi. Được chứ?”

Không, không được. Chẳng có cái gì được cả! Họ lại đang hôn nhau. Tôi nghĩ hai mắt tôi sẽ vọt ra khỏi hốc mắt, hai bàn tay tôi sẽ vọt ra khỏi cánh tay, hai bàn chân tôi sẽ vọt ra khỏi cẳng chân. Tôi không biết thứ gì thực sự vọt ra. Tôi không biết phải làm gì. Tôi phải làm gì đó.

Và thế là tôi chạy.

Tôi chạy và chạy và chạy, chạy mãi cho tới khi tới một trong những khúc ngoặt cuối cùng để tới đầu đường mòn ra con phố nhà mình thì tôi thấy Brian đi dạo với Courtney.

Cái túi thiên thạch của cậu buộc quanh vai và cánh tay họ đang vòng qua người nhau từ phía sau, tay cậu đặt trong túi quần sau của cô ta và tay cô ta đặt trong túi quần sau của cậu. Như thể họ đang cặp kè với nhau. Có một vệt lem sáng màu trên môi cậu, nó làm tôi bàn khoăn vài giây cho tới khi tôi nhận ra đó là son môi của cô ta. Vì cậu hôn cô ta.

Cậu hôn cô ta.

Mở đầu là một cơn chấn động nhè nhẹ từ sâu thẳm bên trong, nhanh chóng lớn dần thành một trận rung lắc, và rồi tất cả phun trào cùng nhau, chuyện xảy ra ở chỗ Mộc Điểu, chuyện xảy ra trong phòng ngủ của tôi tối qua, chuyện đang xảy ra ngay lúc này, tất cả con cuồng nộ và bối rối, nỗi đau đớn và bất lực, sự phản bội, nó như một ngọn núi lửa phun trào trong tôi và buột ra khỏi miệng tôi, “Cậu ấy đồng tính đấy, Courtney! Brian Connelly đồng tính!”

Những lời lẽ ấy nẩy trong không trung. Tôi ngay lập tức muốn thu chúng lại.

Khuôn mặt của Brian trượt xuống, để lộ sự hận thù bên dưới. Miệng Courtney há hốc. Cô ta tin tôi, tôi có thể thấy được điều đó. Cô ta bước ra xa khỏi cậu. “Có phải vậy không, Brian? Em tưởng…” Cô ta không nói hết câu vì thấy vẻ mặt của cậu.

Đây chắc hẳn là khuôn mặt khi cậu bị nhốt trong cái tủ chứa đồ ấy, cô độc một mình hết tiếng đồng hồ này đến tiếng đồng hồ khác. Đây là khuôn mặt khi mọi giấc mơ đều đã bị vắt kiệt.

Và lần này, tôi đã làm thế với cậu. Tôi.

Tôi không thể ngừng thấy khuôn mặt thù hận của Brian trong khi tôi băng qua đường. Tôi sẽ làm mọi thứ để thu lại những lời tôi đã nói, để đặt chúng lại trong căn hầm an toàn yên lặng trong tôi nơi chúng thuộc về. Mọi thứ. Bụng dạ tôi có cảm giác như tôi vừa ăn toàn đinh. Sao tôi có thể làm như thế sau những gì cậu đã nói với tôi cơ chứ?

Tôi cũng sẽ làm mọi thứ để không thấy chuyện tôi đã thấy ở chỗ Mộc Điểu.

Khi đã vào đến nhà, tôi đi thẳng lên phòng, mở một cuốn sổ ký họa ra và bắt đầu vẽ. Ưu tiên trước hết. Tôi phải khiến mẹ dừng chuyện này lại và tôi chỉ biết duy nhất một cách để làm chuyện đó. Mất một hồi lâu tôi mới vẽ được bức tranh cho đúng, nhưng cuối cùng tôi cũng làm được.

Xong xuôi, tôi đặt bức tranh trên giường mẹ và đi tìm Jude. Tôi cần Jude.

Fry bảo tôi chị đã đi với Zephyr, nhưng tôi không thấy họ ở bất cứ đâu.

Tôi cũng không tìm thấy Brian.

Chỉ có Nhà Tiên Tri, như thường lệ vẫn không ngừng quàng quạc về Ralph.

Tôi hét to hết sức có thể, “Không có thằng Ralph nào đâu, con chim ngu ngốc. Ralph không tồn tại!”

Khi tôi về đến nhà, mẹ đang chờ trong phòng tôi, trên đùi mẹ là bức tranh tôi vẽ. Bức tranh vẽ hình mẹ và gã nhà điêu khắc hôn nhau với Mộc Điểu ở cận cảnh, trong khi bố, Jude và tôi là một khối mờ mịt ở hậu cảnh.

Chuốt mi của mẹ làm những giọt nước mắt đen đặc. “Con đi theo mẹ,” mẹ nói. “Mẹ thực sự ước con đã không làm thế, Noah. Mẹ rất xin lỗi. Đáng ra con không phải trông thấy chuyện đó.”

“Đáng ra mẹ không nên làm chuyện đó!”

Mẹ nhìn xuống. “Mẹ biết, đó là lý do…”

“Con tưởng mẹ sẽ kể cho bố về con,” tôi buột miệng. “Đấy là lý do con đi theo mẹ.”

“Mẹ đã nói với con là mẹ sẽ không kể mà.”

“Con nghe mẹ nói chuyện điện thoại ‘tối qua có chuyện xảy ra với Noah.’ Con tưởng mẹ đang nói chuyện với bố, không phải với bạn trai của mẹ.”

Gương mặt mẹ đanh lại khi nghe thấy từ ấy. “Mẹ nói thế vì khi mẹ nghe chính mình nói với con tối hôm qua, rằng trách nhiệm của con là phải sống thật với con tim mình, mẹ nhận ra mẹ đang là một kẻ giả tạo và mẹ cần phải làm theo lời khuyên của chính mình. Mẹ phải can đảm như con trai của mẹ.” Đợi đã, có phải mẹ vừa lấy tôi ra để bào chữa cho hành động bội bạc của mẹ không? Mẹ đứng dậy, đưa tôi bức tranh. “Noah, mẹ sẽ đề nghị ly hôn bố con. Mẹ sẽ nói với bố hôm nay. Và mẹ muốn tự mình nói cho chị con.”

Ly hôn. Hôm nay. Ngay bây giờ. “Không!” Đây là lỗi của tôi. Nếu tôi không đi theo mẹ. Nếu tôi không trông thấy. Nếu tôi không vẽ bức tranh. “Mẹ không yêu chúng con sao?” Tôi định nói mẹ không yêu bố sao, nhưng lời kia đã vuột ra.

“Mẹ yêu hai chị em con hơn bất cứ thứ gì. Bất cứ thứ gì. Và bố con là một người đàn ông tuyệt vời, hết sức tuyệt vời…”

Nhưng giờ tôi không thể tập trung vào những gì mẹ đang nói vì một ý nghĩ đã choán lấy cả não tôi. “Ông ta sẽ sống ở đây ạ?” tôi hỏi mẹ, làm gián đoạn bất cứ điều gì mẹ đang nói. “Người đàn ông đó? Với chúng ta? Ông ta sẽ ngủ phía bên bố nằm sao? Uống cốc cà phê của bố? Cạo râu trước gương của bố? Phải vậy không? Mẹ sẽ cưới ông ta à? Có phải đó là lý do mẹ muốn ly hôn không?”

“Con yêu…” Mẹ chạm vào vai tôi, cố an ủi tôi. Tôi hẩy tay mẹ ra, lần đầu tiên trong cuộc đời tôi căm ghét mẹ, thực sự căm ghét thù hận mẹ.

“Đúng thế rồi,” tôi kinh ngạc nói. “Mẹ sẽ cưới ông ta, phải không? Đó là điều mẹ muốn.”

Mẹ không phủ nhận. Đôi mắt mẹ đang đồng tình. Tôi không thể tin nổi.

“Vậy là mẹ cứ thế quên bố luôn sao? Mẹ sẽ giả vờ như tất cả những gì mẹ có với bố chẳng là gì cả.” Như Brian đang làm với tôi. “Bố sẽ không sống nổi đâu, mẹ. Mẹ không thấy bố ở cái khách sạn đấy đâu. Bố chẳng giống trước kia tẹo nào. Bố tan vỡ rồi.” Và tôi cũng vậy. Và nhỡ tôi cũng đã làm Brian tan vỡ thì sao? Sao tình yêu có thể tàn phá hủy hoại mọi thứ đến mức đó?

“Bố mẹ đã cố,” mẹ nói. “Bố mẹ đã cố gắng rất nhiều trong một khoảng thời gian dài. Tất cả những gì mẹ muốn là dành cho hai con một cuộc sống ổn định mà mẹ không hề có suốt tuổi thơ mình. Mẹ không bao giờ muốn chuyện này xảy ra.” Mẹ ngồi xuống. “Nhưng mẹ yêu một người đàn ông khác.” Khuôn mặt mẹ trượt xuống khỏi khuôn mặt của mẹ - hôm nay chẳng ai giữ được khuôn mặt mình ngay ngắn cả - và khuôn mặt bên dưới trông đầy tuyệt vọng. “Chuyện là vậy đó. Mẹ ước mọi chuyện đã khác đi nhưng không thể. Sống một cuộc đời dối trá thì thật không đúng đắn. Chưa bao giờ là đúng đắn, Noah ạ.” Giọng mẹ van nài. “Con không thể cưỡng lại người con yêu, phải không?”

Câu nói ấy của mẹ làm yên lặng tiếng huyên náo trong tôi giây lát. Tôi không thể cưỡng lại, đúng là thế, và đột nhiên tôi muốn kể cho mẹ mọi chuyện. Tôi muốn kể với mẹ rằng tôi cũng đang yêu và cũng không thể cưỡng lại, và rằng tôi vừa gây ra chuyện tệ nhất tôi có thể làm với cậu, và không biết tại sao tôi có thể làm như thế, và không tin nổi tôi ước mình đã không làm thế nhiều đến chừng nào.

Nhưng thay vào đó, tôi ra khỏi phòng.

Hoàng Đăng Lãnh dịch, Người dịch: Vũ Thu Hương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.