Trao Em Mặt Trời

Lượt đọc: 39 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
BẢN GHI CHÉP MAY RỦI
JUDE

❊ ❊ ❊

16 tuổi

Khi tôi ngủ dậy, Noah đã đi mất rồi, điều đã trở thành chuyện thường ngày dạo gần đây, vậy nên tôi không thể nói với thằng bé điều tôi cần hay hỏi thằng bé những gì tôi muốn. Nhưng mỉa mai thay, tôi cũng chẳng mất gì. Giờ khi tôi muốn thú nhận chuyện trường CSA hơn bất cứ thứ gì, tôi lại không thể. Tôi kiểm tra trang MấtKếtNối.com, vẫn không thấy phản hồi của Brian, rồi cầm áo khoác da của Oscar cùng cuốn sổ ký họa của tôi và xuống đồi.

Ngay khi tôi tới nơi, tôi hồi hộp gõ chân trên mặt sàn trong khi Guillermo mở cuốn sổ ký họa của tôi ra trên mặt bàn thiết kế lớn trắng tinh đặt giữa xưởng. Tôi muốn ông thích bức nghiên cứu tượng mẹ và tôi muốn ông chấp thuận cho tôi làm bức tượng bằng đá, tốt nhất là cẩm thạch hoặc hoa cương. Ông lật qua bức nghiên cứu đầu tiên khá nhanh, mặt sau của bức tượng. Tôi quan sát ông mà không thể hiểu ông đang nghĩ gì, nhưng rồi ông dừng lại ở mặt trước của bức tượng và hít vào gấp gáp trong khi giơ một tay lên miệng. Tệ đến thế cơ à? Giờ ông đang lướt một ngón tay trên mặt mẹ tôi. Ô phải, dĩ nhiên rồi. Tôi quên mất là họ đã gặp nhau. Tôi đoán tôi vẽ mẹ giống phải biết. Ông quay về phía tôi và biểu cảm của ông khiến tôi giật ngược về phía sau.

“Dianna là mẹ cháu.” Ông gần như không nói nên lời.

“Vâng ạ,” tôi nói.

Hơi thở của ông bỗng trở nên dữ dội. Không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra ở đây nữa. Ánh mắt ông quay trở lại với những bức phác, tay ông giờ chạm vào chúng như muốn bóc chúng ra khỏi trang giấy.

“Thế đấy,” ông nói. Lớp da dưới mắt trái của ông không ngừng giật giật.

“Thế đấy sao cơ ạ?” tôi hỏi, bối rối và bắt đầu sợ hãi.

Ông gập cuốn sổ lại. “Ta không nghĩ ta có thể giúp ích gì được cho cháu. Ta sẽ gọi lại cho Sandy, giới thiệu một người khác.”

“Gì cơ ạ?”

Bằng chất giọng lạnh lùng, khép kín tôi chưa từng nghe trước đó, ông nói, “Ta xin lỗi. Ta quá bận. Ta đã sai. Có người đến đây nhiều quá làm ta không thể tập trung nổi.” Ông không nhìn tôi.

“Bác Guillermo?” Tim tôi đang run lên trong lồng ngực.

“Không, làm ơn hãy đi đi. Ngay bây giờ. Cháu phải đi. Ta có việc phải làm.” Tôi quá sửng sốt nên không thể tranh cãi. Tôi cầm cuốn sổ lên và bắt đầu đi ra cửa thì nghe, “Đừng có quay lại xưởng của ta nữa.”

Tôi quay đầu lại nhưng ông đã quay về hướng khác. Tôi không hiểu nổi tại sao mình lại liếc lên ô cửa sổ trông ra phía cầu thang thoát hiểm, có lẽ vì cảm giác ai đó đang theo dõi tôi hệt như hôm qua lúc tôi đang làm việc bên ngoài. Và tôi đã đúng, có người đang theo dõi.

Nhìn xuống chúng tôi với một tay áp vào ô cửa kính là Noah.

Guillermo quay ra xem tôi đang nhìn thứ gì và khi cả hai chúng tôi quay lại nhìn nhau, Oscar đã bước qua cửa xưởng, gương mặt anh sáng lên nỗi sợ hãi.

Một giây sau, Noah ập vào xưởng như một thanh thuốc nổ đã châm ngòi, rồi đơ cứng lại khi nhìn lướt quanh phòng. Gương mặt của Guillermo không thể nhận ra nổi - ông đang hoảng sợ, tôi nghĩ thế. Guillermo đang hoảng sợ. Tôi nhận ra tất cả mọi người đều đang hoảng sợ. Chúng tôi là bốn điểm của một hình chữ nhật và ba điểm trong đó nhìn tôi bằng ánh mắt hoảng loạn bối rối. Chẳng ai hé miệng nói nửa lời. Rõ ràng mọi người biết điều gì đó tôi không biết và nếu biểu cảm của họ có gọi ý được gì, tôi không chắc liệu tôi có thực sự muốn biết đó là gì hay không. Mắt tôi phóng từ người này sang người khác rồi lại quay trở lại, cảm thấy không hiểu nổi, vì thứ - hay đúng hơn là người - mà có vẻ như từng người trong số họ đều đang sợ hãi chính là: tôi.

“Chuyện gì thế?” cuối cùng tôi hỏi. “Chuyện gì đang xảy ra thế? Ai đó làm ơn nói cho tôi biết đi. Noah? Chuyện này liên quan đến mẹ à?”

Mọi thứ rối tung rối bời.

“Ông ta đã giết mẹ.” Ngón tay Noah chỉ thẳng về phía Guillermo, giọng thằng bé run rẩy đầy tức giận. “Nếu không phải vì ông ta, chúng ta vẫn còn có mẹ.” Xưởng điêu khắc bắt đầu rúng động, rung chuyển dưới chân tôi, lật nhào xuống.

Oscar quay về phía Noah. “Giết mẹ em á? Em điên à? Nhìn quanh đây đi. Chưa người đàn ông nào từng yêu một người phụ nữ nhiều hơn Guillermo yêu mẹ em đâu.”

Guillermo nói khẽ, “Oscore, trật tự đi.”

Giờ căn phòng đang thực sự đung đưa, lắc lư nên tôi tìm thứ duy nhất gần tôi để tựa vào, đó là chân của một bức tượng khổng lồ, nhưng rồi tôi ngay lập tức lảo đảo đứng thẳng dậy vì tôi thề bức tượng vừa rùng mình - nó cử động - và rồi tôi thấy nó. Những người khổng lồ đang giậm chân và vươn mình sống dậy, quăng cơ thể đồ sộ của mình vào vòng tay nhau, chán ngấy vì phải đông cứngng trong vô hạn vĩnh viễn, lúc nào cũng cách xa khát khao của con tim một hơi thở. Những nửa tách rời, tất cả bọn họ giờ quăng mình về phía nhau. Từng cặp đôi quay cuồng khắp căn phòng, những cánh tay vòng lấy nhau, xoay chuyển và quay cuồng, khiến thâm tâm tôi run rẩy sợ sệt trong khi mọi chuyện cứ thế chồng chất. Tối qua, Oscar không hoảng loạn vì tuổi của tôi. Chắc chắn không phải vậy. Đó là do bức ảnh gia đình. Và thứ đã biến Guillermo thành Igor Say Xỉn không gì khác chính là ngày giỗ của mẹ.

Vì mẹ chính là Em yêu.

Tôi quay về phía Noah, cố nói lên thành tiếng. “Nhưng em đã nói…” là tất cả những gì tôi có thể thốt lên trước khi giọng tôi bị hút ngược trở lại. Tôi cố thử lần nữa. “Em đã nói với bố và chị là…” Tôi vẫn không thể nói hết câu và rồi tất cả những gì tôi có thể nói là, “Noah?”

Đây là chuyện mà nó đã giấu tôi.

“Em xin lỗi, Jude,” thằng bé khóc. Và rồi như thể Noah đang thực sự trỗi dậy từ đá, như thể linh hồn thằng bé đang vươn dậy trong khi ngực nó ưỡn lên, hai tay lơ lửng sau lưng và nó nói, “Mẹ đang trên đường tới đề nghị bố ly dị để mẹ có thể cưới…” Thằng bé quay về phía Guillermo, bắt gặp ánh mắt của ông. “… ông ta.”

Miệng Guillermo há hốc. Và giờ lời lẽ của tôi đang tuồn ra từ miệng ông. “Nhưng Noah, cháu nói…” Anh nhìn chằm chằm của ông có thể đốt thủng một lỗ trên đá hoa cương. “Cháu đã nói với ta rằng…” Ôi, Noah - em đã làm gì thế? Tôi biết Guillermo đang cố kìm nén cảm xúc trên gương mặt ông, che giấu khỏi chúng tôi thứ đang dâng trào từ sâu thẳm trong tâm can ông, nhưng đằng nào thì nó cũng đang bắt đầu rỉ ra khỏi ông: niềm hạnh phúc, dù muộn màng cách mấy.

Câu trả lời của mẹ là vâng.

Tôi phải đi khỏi đây, tránh xa khỏi tất cả bọn họ. Thật quá mức chịu đựng. Quá mức. Mẹ là Em yêu. Mẹ là người phụ nữ đất sét leo ra khỏi lồng ngực của người đàn ông đất sét. Mẹ là người phụ nữ bằng đá ông làm đi làm lại rồi lại làm đi làm lại. Mẹ là người phụ nữ vô diện thấm đẫm sắc màu trong bức tranh nụ hôn. Cơ thể không mặt của mẹ xoay chuyển, cuộn lại, uốn cong và ưỡn dậy trên từng xăng ti mét tường trong cái xưởng này. Họ đã phải lòng nhau. Họ là hai nửa tách rời! Mẹ không hề có ý định đề nghị bố quay trở về nhà. Chúng tôi sẽ không bao giờ trở lại là một gia đình. Và Noah đã biết điều đó. Và bố không biết! Cuối cùng thì biểu cảm lơ đãng lúng túng liên miên của bố cũng có lý. Dĩ nhiên bố không thể hiểu nổi. Hàng năm trời, bố đã cố giải đáp trong đầu một bài toán vốn không thể tính toán nổi. Bảo sao bố đi dạo đến mòn cả đế giày!

Tôi đang loạng choạng bước đi trên vỉa hè dưới vầng mặt trời chói lóa, chệnh choạng từ xe tới bốt điện thoại, cố trốn chạy khỏi sự thật, khỏi con cuồng loạn của những xúc cảm đang truy đuổi tôi. Sao mẹ có thể làm thế với bố cơ chứ? Với chúng tôi cơ chứ? Mẹ là người đàn bà ngoại tình. Mẹ chính là đứa con gái đó! Và không phải theo nghĩa tốt, cũng chẳng phải theo nghĩa ngầu lòi! Và rồi, tôi chợt nhận ra một điều. Lý do mà sau khi mẹ mất, Noah cứ nói với tôi rằng tôi không hiểu được cảm xúc của thằng bé đâu, rằng tôi không hiểu mẹ nhiều như thằng bé hiểu đâu. Giờ tôi hiểu rồi. Thằng bé đã đúng. Tôi không hiểu con người mẹ là ai. Không phải thằng bé cố tình nhẫn tâm. Không phải thằng bé độc chiếm mẹ. Thằng bé đã bảo vệ mẹ. Bảo vệ bố và cả tôi. Thằng bé đã bảo vệ gia đình chúng tôi.

Tôi nghe tiếng chân rảo bước dồn dập tiến về phía tôi. Tôi xoay một vòng, biết đó là tiếng chân của thằng bé. “Em đã bảo vệ gia đình mình phải không? Đó là lý do em nói dối phải không?”

Thằng bé vươn tay về phía tôi nhưng không chạm vào tôi. Hai bàn tay thằng bé như những chú chim điên dại. “Em không biết tại sao em lại làm thế, có lẽ vì em muốn bảo vệ chị và bố hoặc có lẽ em chỉ không muốn chuyện diễn ra theo cách này. Em không muốn mẹ thành ra thế này.” Mặt thằng bé đỏ bừng, đôi mắt u tối của thằng bé dữ dội. “Em biết mẹ không muốn em nói dối về cuộc đời mẹ. Mẹ muốn em nói sự thật, nhưng em không thể. Em không thể nói sự thật về bất cứ điều gì.” Thằng bé nhìn tôi đầy hối lỗi. “Đó là lý do em không thể ở gần chị, Jude ạ.” Sao Noah và tôi lại có thể bị cầm tù trong biết bao bí mật và những lời nói dối thế này? “So với làm chính mình thì chọn cách hòa nhập dễ dàng hơn nhiều, để đối mặt được với…” Nó ngừng lại, nhưng chắc chắn còn nữa và tôi biết thằng bé đang chuẩn bị tinh thần để nói ra. Tôi lại thấy thằng bé như tôi đã thấy trong xưởng, như một dáng hình trỗi dậy từ đá. Một cuộc vượt ngục. “Em nghĩ em nói dối vì em không muốn đó là lỗi của em,” thằng bé nói. “Hôm đó, em thấy họ ở bên nhau. Em theo mẹ và em đã thấy họ. Và đó là lý do mẹ lên xe. Đó là lý do.” Thằng bé bắt đầu khóc. “Đó không phải là lỗi của Garcia. Em muốn đó là lỗi của Garcia để đó không phải là lỗi của em, nhưng em biết đó là lỗi của em.” Thằng bé đang ôm lấy đầu như cố giữ để đầu nó không nổ tung. “Trước lúc mẹ đi, em đã bảo mẹ là em ghét mẹ, Jude ạ, ngay trước lúc mẹ lái xe đi. Mẹ đã khóc. Đáng ra mẹ không nên lái xe. Em đã giận mẹ quá…”

Tôi giữ lấy vai thằng bé. “Noah.” Giọng nói của tôi đã quay trở lại. “Đó không phải là lỗi của em. Không phải đâu.” Tôi nhắc đi nhắc lại cho tới khi tôi chắc chắn thằng bé đã nghe thấy và tin vào điều đó. “Không phải là lỗi của ai cả. Chuyện cứ thế xảy ra thôi. Chuyện khủng khiếp này đã xảy đến với mẹ. Chuyện khủng khiếp này đã xảy đến với chúng ta.”

Và rồi đến lượt tôi. Tôi đang bị xô về phía trước, bị đẩy ra khỏi thân xác của chính mình, nhận ra chuyện khủng khiếp đến nhường nào - mẹ bị tước khỏi cuộc đời tôi ngay giây phút tôi cần mẹ nhất, tình yêu thương chở che bao bọc vô điều kiện không đáy mà mẹ dành cho tôi đã bị tước đoạt khỏi tôi mãi mãi. Tôi để mặc bản thân cảm nhận sự khủng khiếp ấy, cuối cùng tôi cũng xin hàng thay vì trốn chạy, thay vì tự nhủ tất cả đều thuộc về Noah chứ không phải thuộc về tôi, thay vì đặt cả một bảng chú dẫn những nỗi sợ hãi và đủ thứ mê tín dị đoan ngăn cách giữa tôi và nó, thay vì tự ướp xác chính mình trong hết lớp quần áo này đến lớp quần áo nọ để bảo vệ bản thân khỏi nó, và tôi đang ngã về phía trước dưới sức ép của nỗi đau buồn bị vùi lấp suốt hai năm, nỗi sầu muộn của một vạn đại dương cuối cùng cũng tan vỡ trong tôi…

Tôi để mặc nó. Tôi để mặc trái tim tôi tan vỡ.

Và Noah ở đó, mạnh mẽ và vững chãi, để đỡ lấy tôi, để dìu tôi đương đầu vượt qua, để đảm bảo tôi được bình yên.

Chúng tôi theo con đường dài uốn khúc qua rừng về nhà, nước mắt ròng ròng trên mặt tôi, lời lẽ tuôn ra từ miệng thằng bé. Bà nội đã đúng: Một trái tim tan vỡ là một trái tim rộng mở.

“Hồi đó chồng chất bao nhiêu chuyện xảy ra,” Noah nói. “Còn nhiều hơn cả…” Thằng bé vung cổ tay về phía xưởng của Guillermo. “Chuyện của em.”

“Và Brian?” tôi hỏi.

Thằng bé nhìn tôi. “Ừ.” Đây là lần đầu tiên thằng bé thừa nhận. “Mẹ bắt gặp bọn em…” Sao trong một tuần, vào một ngày lại có quá nhiều chuyện xảy ra với cả hai chúng tôi đến thế?

“Nhưng mẹ chấp nhận chuyện đó, đúng không?” tôi hỏi.

“Đứng vậy. Mẹ hoàn toàn chấp nhận. Một trong những điều cuối cùng mẹ nói với em là sống một cuộc đời giả dối thực sự sai trái đến nhường nào. Rằng trách nhiệm của em là phải thành thật với con tim mình ra sao. Và rồi em bắt tay vào để biến cuộc đời mẹ thành một lời nói dối.” Thằng bé ngập ngừng. “Và cả cuộc đời em nữa.” Nó nhặt một cành cây dưới đất lên bẻ gãy làm đôi. “Và em đã hủy hoại cuộc đời Brian.” Nó bẻ cành cây thành những mảnh nhỏ hơn nữa. Gương mặt nó hiển hiện nỗi dằn vặt, sự hổ thẹn.

“Đâu có.”

“Ý chị là sao?”

“Nghe đến Google bao giờ chưa?”

“Em có tìm một lần rồi, thực ra là hai lần.”

“Lúc nào?” Hai lần. Ôi lạy Chúa, đúng là chỉ có Noah. Chắc cả đời nó chưa lên một trang mạng xã hội nào.

Thằng bé nhún vai. “Cũng chẳng có gì.”

“Giờ thì có rồi đấy.”

Mắt thằng bé mở to nhưng nó không hỏi sao tôi lại biết nên tôi cũng không trả lời, nghĩ bụng chắc nó muốn tự tìm ra. Dù vậy, thằng bé đã tăng tốc. Được rồi, giờ thằng bé đang đi bộ siêu nhanh để về với Lời Sấm Truyền.

Tôi dừng lại. “Noah, chị cũng có chuyện muốn nói với em.” Thằng bé quay lại và tôi bắt đầu nói - đó là cách duy nhất. “Chị có cảm giác sau khi chị nói với em chuyện này, em sẽ không bao giờ nói chuyện với chị nữa, vậy nên đầu tiên chị muốn nói chị xin lỗi em rất nhiều. Đáng ra chị nên nói với em nhiều năm trước, nhưng chị lại quá sợ sẽ mất em mãi mãi nếu chị nói ra.” Tôi cúi đầu xuống. “Chị vẫn yêu em nhiều nhất. Mãi mãi là thế.”

“Chuyện gì thế?” thằng bé nói.

Tôi là người bảo vệ em trai tôi, tôi tự nhủ như thế, và rồi tôi cứ thế nói ra. “Không phải em trượt trường CSA đâu. Ý chị là em đã không đăng ký. Còn hôm đó ý hả?” Tôi hít vào một hơi và thở ra những lời lẽ từ nơi tăm tối nhất trong tôi: “Chị đã không gửi bộ hồ sơ của em.”

Thằng bé chớp mắt. Và chớp mắt. Và chớp mắt thêm vài cái nữa. Gương mặt nó trống rỗng và tôi không biết chuyện gì đang diễn ra trong đầu thằng bé, rồi đột nhiên thằng bé quăng hai tay lên trời và nhảy cẫng lên, gương mặt nó ngập tràn một niềm hạnh phúc to lớn - không, là sự sung sướng tột đỉnh: Đây là sự sung sướng tột đỉnh.

“Em có nghe rõ chị nói không đấy?”

“Có chứ!” thằng bé kêu lên. Giờ nó đang cười điên dại và tôi chắc chắn rằng thằng bé đã bay hết nút cho tới khi miệng nó thốt lên, “Em tưởng em kém cỏi lắm! Em tưởng em kém cỏi lắm! Bao lâu nay. Em tưởng chỉ khi mẹ thấy chúng thì trông chúng mới đẹp.” Nó ngửa cổ ra sau. “Và rồi… em nhận ra, chuyện đó chẳng quan trọng.”

“Chuyện gì không quan trọng cơ?” Tôi kiếm tìm cơn tức giận hay lòng thù hận trên gương mặt thằng bé, nhưng chẳng có chút gì. Như thể cảm giác bị phản bội vẫn chưa ngã ngũ. Thằng bé chỉ thấy hân hoan.

“Đi với em,” nó nói.

Mười lăm phút sau, chúng tôi đang ở một khu công trường bỏ hoang, ngắm nhìn một bức tường xi măng đổ nát. Trên bức tường, giữa một cơn thịnh nộ của những sắc màu, là… mọi thứ.

Có NoahvàJude được vẽ bằng sơn phun từ phía sau, vai kề vai, tóc chúng tôi bện lại với nhau như một dòng sông đầy ánh sáng và bóng tối bao quanh cả bức bích họa. Có Brian trên bầu trời đang mở một va li đầy sao. Có mẹ và Guillermo hôn nhau, hóa thành một cơn cuồng phong màu sắc bên Mộc Điểu. Có bố ngoi lên từ mặt biển như một vị thần mặt trời và đang dần hóa thành một cơ thể bằng tro bụi. Có tôi mặc trên mình bộ đồng phục tàng hình tiệp vào bức tường. Có Noah núp mình vào một không gian tí hơn trong cơ thể thằng bé. Có xe của mẹ bùng cháy dữ dội trong lúc nó văng lên tận trời cao. Có Heather và Noah cưõi một chú hươu cao cổ. Có Noah và Brian trèo một cái thang kéo dài mãi, dài mãi. Có biết bao xô ánh sáng trút dần xuống hai chàng trai cởi trần đang trao nhau một nụ hôn. Có Noah quăng một cây gậy bóng chày vào Brian, người cậu vỡ thành trăm mảnh. Có Noah và bố đứng dưới một chiếc ô đỏ tươi to đùng chờ bão qua. Có Noah và tôi thả bước trên con đường mặt trời vạch ra trên mặt biển nhưng theo hai hướng ngược nhau. Có Noah bị giữ lại lơ lửng giữa không trung trong lòng bàn tay của một người khổng lồ và người khổng lồ đó chính là mẹ. Thậm chí đã có cả tôi bị vây quanh bởi những người khổng lồ bằng đá của Guillermo, mải miết tạc nên NoahvàJude.

Có cả thế giới được tái tạo lại.

Tôi lôi điện thoại ra và bắt đầu chụp ảnh. “Tuyệt đẹp, Noah. Đẹp, đẹp quá đi mất. Nó sẽ giúp em đỗ vào CSA ngay lập tức! Chị sẽ từ bỏ suất học của chị cho em. Chị đã gửi thư cho thầy Sandy đề cập đến vấn đề đó rồi. Ba chúng ta sẽ có một buổi gặp mặt vào sáng thứ Tư. Thầy sẽ chết mất. Trông nó còn chẳng giống sơn phun, chị còn chẳng hiểu trông nó giống cái gì nữa, chỉ là thật khó tin, quá, quá khó tin…”

“Đừng.” Thằng bé giật lấy điện thoại của tôi để ngăn tôi chụp thêm ảnh. “Em không muốn suất học của chị. Em không muốn học ở CSA.”

“Em không muốn á?”

Thằng bé lắc đầu.

“Từ lúc nào thế?”

“Em đoán là từ ngay giây phút này đây.”

“Noah?”

Thằng bé đá chân xuống đất. “Cảm giác như em đã quên mất cảm giác ấy tuyệt vời đến nhường nào khi em bắt đầu quan tâm liệu em có giỏi tẹo nào và đủ giỏi để đỗ vào một trường nghệ thuật dở hơi nào đó không. Ý em là thật tình, ai buồn quan tâm chứ?” Mặt trời rọi trên khuôn mặt thằng bé. Trông nó tỉnh táo, tự chủ, già dặn, và vì một lý do nào đó, tôi nghĩ: Chúng tôi rồi sẽ ổn thôi. “Đó không phải là vấn đề mấu chốt,” thằng bé tiếp tục. “Vấn đề mấu chốt là phép mầu cơ.” Thằng bé lắc đầu. “Sao em có thể quên điều đó được cơ chứ?” Nụ cười của thằng bé trông cũng điên rồ như nụ cười tối qua lúc nó say mềm. Tôi không thể tin nổi thằng bé đang cười với tôi thế này. Sao nó không điên tiết lên với tôi? Thằng bé nói tiếp. “Khi em phát hiện ra chị đang tới chỗ của Garcia” - có phải đó là lý do nó lục lọi mấy bức phác của tôi hôm ấy không? - “Em biết mọi chuyện chuẩn bị vỡ lở, tất cả những lời nói dối của em ý. Và như kiểu em vỡ lở. Cuối cùng cũng vỡ lở. Em không thể tiếp tục vẽ trong đầu được nữa.” À há! “Em phải lên tiếng nói ra sự thật, ở đâu đó, bằng cách nào đó. Em phải để mẹ biết hôm đó em đã nghe mẹ nói. Em phải xin lỗi mẹ, xin lỗi Brian, xin lỗi chị và bố, thậm chí cả Garcia. Em dùng khoản tiền khẩn cấp bố để lại để mua hết chỗ sơn phun và nhớ ra bức tường này từ những hôm đi chạy. Em nghĩ em đã xem tất tần tật những video về vẽ bằng sơn phun từng được quay. Những lần thử đầu tiên đã bị vẽ đè lên mấy lần và - này…” Thằng bé giật giật tay áo tôi. “Em không giận chị đâu, Jude. Và em cũng sẽ không giận chị.”

Tôi không thể tin nổi. “Tại sao? Em nên giận chị mới phải. Sao em lại không giận chị?”

Thằng bé nhún vai. “Em không biết. Em chỉ không giận thôi.”

Nó với tới nắm lấy hai bàn tay tôi. Anh mắt chúng tôi gặp nhau và khóa vào nhau, và thế giới bắt đầu biến mất, thời gian biến mất, năm tháng cuộn lại như những tấm thảm, cho tới khi mọi thứ đã xảy ra không còn xảy ra nữa, và trong một khoảnh khắc, chúng tôi lại là chúng tôi, như một thực thể hơn là hai con người khác nhau.

“Ồ,” Noah thì thầm. “IV Jude.”

“Ừ,” tôi nói, niềm vui thích của thằng bé tiếp thêm năng lượng cho từng tế bào trong tôi. Tôi cảm thấy một nụ cười đang nở dần trên môi mình, nhớ lại tất cả những cơn mưa ánh sáng, những cơn mưa bóng tối, những lần nhặt đá và tìm kiếm những hành tinh xoay tròn, những ngày có cả nghìn cái túi, tóm lấy từng khoảnh khắc như những trái táo, nhảy qua hàng rào vào vô tận.

“Chị đã quên mất điều này,” tôi nói, và những hồi ức thực sự nhấc bổng tôi lên khỏi mặt đất, nhấc bổng cả hai chúng tôi lên khỏi mặt đất.

Chúng. Tôi. Đang. Lơ. Lửng. Trên. Không.

Tôi ngước lên. Không trung lấp lánh ánh sáng. Cả thế giới lấp lánh ánh sáng.

Hoặc là tôi đang tưởng tượng ra chuyện này. Dĩ nhiên rồi.

“Thấy không?” Noah nói.

Những người mẹ chính là cánh dù.

Tôi không tưởng tượng ra chuyện này.

Nói cho đúng ra nhé, ú hú! Không phải chỉ trong nghệ thuật mà cả cuộc sống - phép mầu.

“Đi thôi,” Noah nói, và chúng tôi chạy vào rừng với nhau như chúng tôi từng làm, và tôi biết sau đây thôi thằng bé sẽ vẽ lại cảnh này, với hàng cây tùng bách đỏ cúi rạp, những bông hoa hé mở như ngôi nhà cho chúng tôi bước vào, con suối theo sau chúng tôi thành một dòng sắc màu uốn khúc, chân chúng tôi lơ lửng cách mặt đất hàng xăng ti mét.

Hoặc có lẽ thằng bé sẽ vẽ thế này: khu rừng là một vệt mờ màu lục trên đầu chúng tôi trong lúc chúng tôi đang ngả lưng, chơi oẳn tù tì.

Thằng bé ra đá. Tôi ra kéo.

Tôi ra giấy. Thằng bé ra kéo.

Thằng bé ra đá. Tôi ra giấy.

Chúng tôi bỏ cuộc, đầy hạnh phúc. Đó là một kỷ nguyên mới.

Noah ngước lên nhìn trời. “Em không giận vì em cũng đã có thể dễ dàng làm vậy với chị,” thằng bé nói. “Em đã làm thế với chị. Chỉ là bằng những hành động nhỏ hơn. Hết lần này đến lần khác. Em biết chị cảm thấy thế nào lúc ở viện bảo tàng suốt những dịp cuối tuần ấy với mẹ và em. Em biết chị thấy lạc lõng suốt quãng thời gian ấy thế nào. Và em biết em không muốn mẹ thấy những bức phù điêu của chị đến nhường nào. Em đã đảm bảo mẹ không thấy chúng. Lúc nào em cũng sợ chị giỏi hơn em và sợ chị sẽ nhận ra điều đó.” Nó thở dài. “Chúng ta đều phạm sai lầm. Cả hai chúng ta.”

“Nhưng mà CSA là…”

Thằng bé cắt ngang. “Đôi khi cảm giác như thế giới này không còn đủ dấu tích của mẹ để em bước quanh nữa.”

Ý nghĩ ấy làm tôi câm nín và sau đó chúng tôi im lặng hồi lâu, hít vào hương thơm của cây khuynh diệp, ngắm nhìn những chiếc lá rung động khắp xung quanh. Tôi nghĩ đến lời mẹ bảo Noah rằng trách nhiệm của thằng bé là phải sống thật với trái tim mình. Cả hai chúng tôi đều chưa thực hiện được điều đó. Sao nó lại khó đến vậy? Sao biết được sự thật ấy là gì lại khó đến vậy?

“Heather có biết em đồng tính không?” tôi hỏi.

“Có, nhưng chẳng ai khác biết cả.”

Tôi trở mình quay sang đối mặt thằng bé. “Thế em có tin nổi chị đã trở nên kỳ quặc đến mức nào và em đã trở nên bình thường đến mức nào không?”

“Đúng là đáng kinh ngạc,” nó nói, làm cả hai chúng tôi bật cười khanh khách. “Chỉ trừ phần lớn thời gian,” thằng bé thêm vào, “em thấy mình như đang hoạt động ngầm ý.”

“Chị cũng thế.” Tôi nhặt một cành cây lên, bắt đầu đào đào bới bới. “Hoặc có lẽ một con người được tạo nên bởi rất nhiều người,” tôi nói. “Có lẽ chúng ta liên tục tích lũy những nhân cách mới như thế này.” Gom góp chúng lại trong lúc chúng ta đưa ra những lựa chọn cả tốt và xấu, trong lúc chúng ta phạm sai lầm, bước tới trước, mất trí, tìm lại được minh mẫn, tan vỡ, yêu thương, trong lúc chúng ta đau buồn, trưởng thành, rút lui khỏi thế giới, chìm trong thế giới, trong lúc chúng ta kiến tạo vạn vật, trong lúc chúng ta hủy hoại vạn vật.

Thằng bé nhoẻn miệng cười. “Mỗi nhân cách mới đứng trên vai của nhân cách trước cho tới khi chúng ta trở thành cột người nghiêng ngả à?”

Tôi thích thú muốn chết. “Phải, chính xác! Tất cả chúng ta đều chỉ là những cột người nghiêng ngả!”

Mặt trời đang lặn và bầu trời phủ đầy những làn mây mỏng manh hồng hồng. Chúng tôi nên về nhà. Tối nay bố sẽ về. Tôi đang định nói thế thì Noah lên tiếng.

“Bức tranh treo trên hành lang trong xưởng của ông ta. Bức vẽ nụ hôn ý, em chỉ thấy nó trong giây lát thôi, nhưng em nghĩ mẹ vẽ nó.”

“Thật á? Chị không biết là mẹ cũng vẽ đấy.”

“Em cũng thế.”

Đó có phải là bí mật của mẹ không? Một bí mật khác? “Giống em,” tôi nói, và thứ gì đó như khớp tách một cái vào đúng vị trí hoàn hảo của nó. Noah là chàng thơ của mẹ. Tôi tin chắc là thế, và khó tin thay, tôi không vương vấn chút hờn ghen nào mà hoàn toàn thấu hiểu.

Tôi quay lưng nằm phịch xuống đất, thọc ngón tay xuống mặt đất mùn vụn và tưởng tượng ra mẹ đang vẽ bức vẽ đẹp đến khó tin ấy, mơ ước bằng đôi tay mình, yêu mãnh liệt đến thế. Sao tôi có thể giận mẹ vì điều đó cơ chứ? Sao tôi có thể giận mẹ vì mẹ tìm ra nửa tách rời của mình và muốn ở bên ông? Như Guillermo đã nói, trái tim không lắng nghe lý trí. Nó cũng không tuân theo luật lệ, theo lẽ thường hay kỳ vọng của người khác. ít nhất trái tim mẹ đã ngập tràn hạnh phúc lúc mẹ ra đi. ít nhất mẹ đã sống cuộc đời mình, vượt ra khỏi những phân giới, để lũ ngựa gõ vó phi nhanh trước khi mẹ phải ra đi.

Ngoại trừ, không.

Xin lỗi.

Sao mẹ có thể bóp nát con tim của bố như thế mà vẫn thấy ổn cơ chứ? Phá vỡ mọi lời hẹn ước mẹ đã thề nguyện với bố như thế? Làm tan nát gia đình chúng tôi như thế? Nhưng rồi nghĩ lại, sao mẹ sống thật với bản thân lại là không phải phép? Ôi. Nó vừa đúng lại vừa sai. Tình yêu kiến tạo, đồng thời cũng hủy hoại. Niềm hạnh phúc và nỗi sầu tan nát con tim dai dẳng nối đuôi nhau.

Niềm hạnh phúc của mẹ cũng là nỗi bất hạnh của bố và nó thật bất công.

Nhưng bố vẫn còn cuộc đời và thời gian để lấp đầy chúng bằng niềm hạnh phúc.

“Noah, em phải nói với bố. Ngay lập tức.”

“Nói với bố cái gì?” Và kia là người bố đi lại không tiếng bước chân của chúng tôi cúi xuống nhìn hai đứa. “Đây là dấu hiệu của chứng đau mắt, của đôi mắt nhức mỏi vì đi lại di chuyển nhiều đây. Bố thấy hai đứa tay nắm tay chạy vào rừng lúc taxi đi ngang qua. Như kiểu thời gian bị bóp méo vậy.”

Bố nằm xuống nền rừng cùng chúng tôi. Tôi bóp chặt lấy tay Noah.

“Con trai, là chuyện gì thế? Con cần kể với bố chuyện gì?” bố hỏi, và con tim tôi tràn đầy tình yêu thương.

Tối đó, tôi yên vị ngồi trên ghế trong khi Noah và bố đi lại thoăn thoắt trong bếp chuẩn bị bữa tối. Họ không cho tôi giúp dù tôi đã hứa sẽ cho cuốn kinh thánh nghỉ hưu. Noah và tôi đã giao kèo với nhau. Thằng bé sẽ không nhảy từ trên vách đá xuống nữa nếu tôi không cuồng kinh thánh nữa và dừng mọi nghiên cứu y học lại, hiệu lực ngay tức thì. Tôi sẽ dùng hết từng trang kinh thánh để làm một bức tượng người phụ nữ chớp nhoáng khổng lồ bằng giấy. Bà nội sẽ thích mê. Đó là ý tưởng đầu tiên tôi viết vào cuốn sổ trắng trơn mà tôi mang theo khắp nơi từ hồi bắt đầu học ở CSA. Tôi sẽ gọi tác phẩm là: Bản ghi chép may rủi.

Khi Noah nói cho bố nghe sự thật về mẹ và Guillermo mấy tiếng đồng hồ trước trong rừng, bố chỉ bảo, “ừ, phải rồi. Thế có lý hơn.” Bố không trỗi dậy khỏi đá hoa cương như Noah hay có cả một đại dương ngợp sóng trong người như tôi, nhưng tôi thấy trận bão trên gương mặt bố đã tắt. Bố là người đàn ông của khoa học và bài toán không lời giải đã được giải đáp. Mọi thứ cuối cùng cũng có lý. Và với bố, cái lý ấy là tất cả.

Hoặc đó chỉ là những gì tôi nghĩ.

“Hai đứa, bố đang tính một chuyện.” Bố ngẩng đầu lên khỏi quả cà chua đang thái. “Hai đứa nghĩ thế nào về chuyện chuyển nhà nhỉ? Không phải chuyển khỏi Vịnh Mất Tích, chỉ là chuyển sang nhà khác thôi. Thực ra thì, không phải là bất cứ ngôi nhà cũ kỹ nào…” Nụ cười của bố thật kỳ cục. Tôi không hiểu bố định nói gì nữa. “Một căn nhà thuyền.” Tôi không thể quyết định thứ gì tuyệt vời hơn: lời lẽ thốt lên từ miệng bố hay biểu cảm trên gương mặt bố. Trông bố giống tên siêu gàn dở lái xe đạp một bánh. “Bố nghĩ chúng ta cần một cuộc phiêu lưu. Ba bố con mình với nhau.”

“Bố muốn nhà mình sống trên một cái thuyền ý ạ?” tôi hỏi.

“Bố muốn chúng ta sống trên một con tàu Noah đó,” Noah trả lời, giọng thằng bé đầy kính sợ.

“Đúng thế!” bố cười. “Chính xác là vậy. Bố vẫn luôn muốn làm thế.” Thật sao? Tin mới với tôi đây. Ờm, người đàn ông này là ai thế? “Bố vừa đi tìm hiểu và các con không thể tin nổi thứ gì đang được rao bán dưới bến thuyền đâu.” Bố đi tới chỗ cái cặp tài liệu và lôi ra vài bức ảnh bố hẳn đã in ra từ trên mạng.

“Ồ,” tôi nói. Đây chẳng phải thuyền mái chèo gì hết. Nó đúng là một con tàu Noah.

“Người chủ trước là một kiến trúc sư,” bố bảo chúng tôi. “Nâng cấp tất tần tật, tự tay đóng mộc và lắp kính màu. Thật khó tin phải không? Hai tầng, ba phòng ngủ, hai phòng tắm, nhà bếp rất tuyệt, giếng trời, boong tàu bọc quanh cả hai tầng. Nó đúng là thiên đường trên mặt nước.”

Noah và tôi chắc hẳn đã nhận ra cái tên của thiên đường trên mặt nước ấy cùng một lúc, vì cả hai chúng tôi đều buột miệng bắt chước mẹ, “Trân trọng những điều bí ẩn đi, giáo sư.”

Tên của căn nhà thuyền là Điều Bí Ẩn.

“Bố biết. Đã mong là các con không nhận thấy. Và phải, nếu bố không phải là bố, ví dụ nếu bố là con, Jude, bố đã chắc chắn rằng đó là một dấu hiệu.”

“Đúng là dấu hiệu thật mà bố,” tôi nói. “Con tán thành và con còn không định đề cập đến hàng nghìn rủi ro tiềm tàng khi sống trên nhà thuyền vừa mới nảy ra trong đầu con.”

“Con sẽ là Noah kiểu gì nhỉ?” Noah bảo bố.

“Đến lúc rồi,” bố nói, gật đầu với chúng tôi.

Rồi khó mà tin nổi, bố bật chút nhạc jazz lên. Niềm hứng khỏi hiện hữu trong căn phòng thật tới mức gần như có thể chạm tới được, trong lúc Noah và bố tiếp tục bổ và thái. Tôi có thể thấy thằng bé đang vẽ trong đầu, trong lúc bố hào hứng thao thao bất tuyệt rằng nhảy từ trên boong tàu xuống biển bơi cảm giác thế nào, và sống trên con thuyền sẽ đầy cảm hứng đến nhường nào nếu nhà này có ai có xu hướng nghệ thuật.

Bằng cách nào đó, chúng tôi lại là chính mình, dù có thêm một vài hỗn tạp vào cột người nghiêng ngả của chúng tôi, nhưng vẫn là chính chúng tôi. Những kẻ mạo danh đã rời khỏi cơ ngơi.

Khi chúng tôi trở về từ khu rừng, tôi thấy bố trong phòng làm việc và kể cho bố về bộ hồ sơ nhập học trường CSA của Noah. Hãy cứ cho là tôi thà dành suốt phần đời còn lại trong một căn phòng tra tấn kiểu trung cổ, xoay vòng từ máy nghiền đầu tới máy tách đầu gối rồi sang giá phanh thây còn hơn phải thấy lại vẻ mặt bố lúc ấy. Tôi đã cho là bố sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi, nhưng sau đó khoảng một tiếng hay hơn, sau khi bố nói chuyện với Noah, bố rủ tôi đi bơi với bố, lần đầu tiên sau nhiều năm. Vào một thời điểm khi bố con tôi đang vung tay bơi bên nhau trên vạch phản chiếu lấp lánh ánh hoàng hôn, tôi nhận thấy tay bố đang tóm chặt lấy vai tôi, và ngay khi tôi kết luận không phải bố đang cố dìm tôi chết đuối, tôi nhận ra bố muốn tôi dừng lại.

Chân đạp nổi giữa đại dương, bố nói, “Bố đã không thực sự ở đó bên…”

“Không đâu, bố,” tôi nói, không muốn bố xin lỗi vì bất cứ thứ gì.

“Con yêu, hãy để bố nói. Bố xin lỗi vì bố đã không cư xử tốt hơn. Bố nghĩ bố đã lạc lối chút ít. Chắc suốt cả thập kỷ ý chứ.” Bố bật cười và ngậm phải một miệng đầy nước biển, rồi tiếp tục. “Bố nghĩ người ta có thể sẩy chân sa ngã khỏi cuộc đời của chính họ và tìm lại được đường về chẳng dễ dàng gì. Nhưng hai đứa là đường về của bố.” Nụ cười của bố đầy sầu muộn. “Bố biết con đã cảm thấy chán nản nhường nào. Còn chuyện xảy ra với Noah và trường CSA… thôi thì, đôi lúc người tốt vẫn đưa ra những lựa chọn sai lầm.”

Cảm giác như sự dung thứ.

Cảm giác như đường về.

Vì, có vẻ quá ủy mị: Tôi muốn là một cột người nghiêng ngả cố gắng đem đến thay vì tước đi niềm vui khỏi thế giới này.

Bập bềnh như hai cái phao cứu hộ, bố con tôi trò chuyện về biết bao nhiêu thứ, những chuyện khó khăn, rồi sau đó, chúng tôi bơi ra xa hơn nữa về phía chân trời.

“Con muốn nấu ăn cùng mọi người,” tôi nói với hai bếp trưởng. “Con hứa sẽ không thêm thứ gì trong cuốn kinh vào đâu.”

Bố nhìn Noah. “Con nghĩ sao?”

Noah ném cho tôi một quả ớt ngọt.

Nhưng đó là khỏi đầu và cũng là kết thúc của quá trình đóng góp vào việc bếp núc của tôi, vì Oscar vừa bước vào bếp, khoác trên mình chiếc áo khoác da màu đen, mái tóc rối bù hơn thường ngày, gương mặt đầy nắng gió. “Xin lỗi vì đã xen ngang,” anh nói. “Anh gõ cửa rồi nhưng không ai ra. Cửa lại mở…” Tôi chợt thấy ngờ ngợ với cái lần Brian vào bếp lúc mẹ đang nướng bánh. Tôi nhìn Noah và biết thằng bé cũng đang thấy ngờ ngợ. Brian vẫn chưa hồi đáp. Dù vậy, Noah đã dành cả chiều với Lời Sấm Truyền. Thằng bé biết Brian đang ở Stanford. Tôi cảm nhận được tất cả những tin tức, những khả năng kia đang khuấy đảo trong thằng bé.

“Không sao. Nhà em chẳng bao giờ nghe tiếng gõ cửa,” tôi bảo Oscar, bước tới khoác lấy tay anh. Anh đơ cứng lại dưới cái chạm của tôi. Hoặc có lẽ tôi tưởng tượng ra thế? “Bố, đây là Oscar.”

Thái độ dò xét của bố chẳng tế nhị hay rộng rãi gì cho cam.

“Tiến sĩ Sweetwine, cháu chào bác ạ,” Oscar nói, trở lại là một quản gia người Anh. “Cháu là Oscar Ralph.” Anh đang giơ tay ra và một tay bố bắt tay anh, tay kia vỗ lên lưng anh.

“Chào chàng trai trẻ,” bố ăn nói như thể giờ là thập niên 50 không bằng. “Và bác đang cố tình nhấn mạnh vào phần chàng trai đấy.” Noah bụm miệng cười và cố giả như đang ho. Ôi không. Bố đã trở lại. Hiện hữu và dễ dàng ghi nhận.

“Về chuyện đó.” Oscar nhìn tôi. “Chúng ta nói chuyện một lát được không?”

Tôi không tưởng tượng ra câu đó.

Khi ra tới cửa, tôi quay đầu lại vì nghe thấy những tiếng nghèn nghẹn hết sức kỳ cục. Bố và Noah đều đang gập người sau kệ bếp lên cơn kích động. “Gì thế?” tôi hỏi.

“Chị tìm thấy Ralph rồi!” Noah nói oang oang rồi lại gập người trên kệ bếp. Bố đang cười khò khè dữ dội đến mức bò ra sàn.

Tôi thà quay lại với những người bạn cùng tàu Noah của tôi còn hơn phải nghe những gì tôi sắp nghe.

Tôi đi theo một Oscar có vẻ quyết tâm khác thường ra trước hiên nhà.

Tôi muốn vòng tay ôm lấy anh nhưng không dám. Đây là chuyến ghé thăm từ biệt đây. Nhìn mặt anh là biết. Anh ngồi xuống bậc thềm và đặt tay xuống khoảng trống cạnh anh để tôi ngồi xuống cùng. Tôi không muốn ngồi xuống cùng anh, không muốn nghe những gì anh sắp nói. “Mình lên đụn dốc ngồi đi,” tôi nói, vả lại cũng không muốn bố và Noah rình mò.

Anh theo tôi ra sau nhà. Chúng tôi ngồi xuống, nhưng đảm bảo chân chúng tôi không chạm nhau.

Mặt biển yên ả, những đợt sóng xô bờ không chút buộc tội.

“Chuyện là,” anh nói, nở một nụ cười cảnh giác, chẳng hợp với anh chút nào. “Anh không biết nói chuyện này có ổn không nữa, vậy nên hãy ngăn anh lại nếu em thấy không ổn.” Tôi gật đầu chậm rãi, không rõ chuyện gì sắp đến. “Anh biết mẹ em rất rõ. Anh có cảm giác như cô ấy và Guillermo…” Anh lảng đi, quay sang nhìn tôi.

“Không sao, Oscar,” tôi nói. “Em muốn biết.”

“Mẹ em xuất hiện khi anh đang ở trong thời kỳ sa sút nhất, lúc nào cũng thèm thuốc, cuồng chân cuồng tay, lúc nào cũng sợ ra khỏi xưởng vì anh sẽ lại dùng thuốc nếu anh ra ngoài, lúc nào cũng sợ nỗi u sầu luôn đong đầy trong anh khi không có rượu và thuốc để che giấu. Hồi đó xưởng điêu khắc khác lắm. G. từng có cả tấn học trò. Mẹ em thường vẽ ở đó và anh làm mẫu vẽ cho mẹ em chỉ để cô ấy nói chuyện với anh.” Vậy là Noah đã đúng. Mẹ là một họa sĩ ẩn dật.

“Mẹ em là học trò của Guillermo à?”

Anh từ từ thở ra. “Không, cô ấy chưa bao giờ làm học trò của bác G. cả.”

“Họ gặp nhau lúc mẹ em phỏng vấn bác ấy phải không?” tôi hỏi. Anh gật đầu rồi chợt im lặng. “Nói tiếp đi.”

“Em chắc chứ?”

“Vâng, xin anh đấy.”

Anh nở một nụ cười nhà thương điên thực thụ. “Anh quý cô ấy lắm. Anh hứng thú với nhiếp ảnh là vì cô ấy nhiều hơn là vì G. Điều kỳ lạ là anh và cô ấy thường ngồi nói chuyện trong nhà thờ nơi mình gặp nhau lần đầu. Đó là lý do anh tới nhà thờ đó nhiều thế, vì nó làm anh nhớ tới cô ấy.” Lông tay tôi dựng hết lên. “Anh và cô ấy hay ngồi trên băng ghế và cô ấy cứ thao thao bất tuyệt về cặp sinh đôi của mình.” Anh ấy bật cười. “Ý anh là nói mãi không dừng luôn. Nhất là về em.”

“Thật á?”

“Ừ. Anh biết nhiều thứ về em lắm nhé, em không biết được đâu. Anh đã cố thống nhất hai người con gái trong đầu. Jude mà mẹ em kể anh nghe và CJ mà anh đã phải lòng.” Thì quá khứ làm tim tôi thắt lại. “Cô ấy lúc nào cũng đùa là anh không được phép gặp em cho đến khi anh cai được ba năm và em ít nhất hai mươi lăm tuổi, vì cô ấy chắc chắn mình sẽ mê nhau như điếu đổ và thế là hết với cả hai ta. Cô ấy nghĩ mình là hai linh hồn tâm đầu ý hợp.” Anh nắm lấy tay tôi và hôn lên mu bàn tay, rồi đặt nó xuống đùi tôi. “Anh nghĩ cô ấy đã đúng.”

“Nhưng mà sao? Vì chữ nhưng ở đây đang làm em chết dần chết mòn đấy, Oscar.”

Anh quay đi. “Nhưng giờ không phải là lúc. Chưa phải là lúc.”

“Không,” tôi nói. “Giờ chính là lúc. Chắc chắn hoàn toàn giờ là lúc. Em biết anh cũng biết mà. Là Guillermo bắt anh làm thế này.”

“Không. Là mẹ em bắt anh làm thế này.”

“Anh có già hơn em đến mức đấy đâu.”

“Anh hơn em ba tuổi, giờ thì nhiều nhưng rồi sẽ khác.” Tôi nghĩ ba năm cách biệt giữa tôi và anh ít hơn cách biệt tuổi tác giữa tôi và Zephyr khi tôi mới mười bốn đến nhường nào. Tôi cảm giác như Oscar và tôi bằng tuổi nhau vậy.

“Nhưng anh sẽ yêu người khác mất,” tôi nói.

“Em mới dễ yêu người khác mất ấy.”

“Không có đâu. Anh là chàng trai trong bức chân dung mà.”

“Và em là cô gái trong lời tiên tri.”

“Trong cả lời tiên đoán của mẹ em nữa, có vẻ là vậy,” tôi nói, khoác lấy tay anh, nghĩ bụng kỳ lạ thay tôi lại đưa Oscar chính bức thư Guillermo định đưa cho mẹ tôi, như thể câu chữ đã rơi xuyên thời gian từ họ tới chúng tôi. Như một lời chúc phúc.

“Em còn đang học trung học,” Oscar nói. “Em còn chưa đủ tuổi theo pháp luật, và anh còn chẳng để ý cho đến khi Guillermo chỉ ra vài trăm lần tối qua. Mình có thể là những người bạn tuyệt vời của nhau. Mình có thể nẩy quanh trên mấy quả bóng Hippity Hop, chơi cờ và làm gì anh cũng chẳng biết nữa.” Giọng anh có chút chần chừ, chán nản, nhưng rồi anh nở nụ cười. “Anh sẽ đợi em. Anh sẽ vào hang ở. Hoặc làm sư vài năm, mặc áo choàng, cạo trọc đầu, làm hết. Anh không biết nữa, chỉ là anh cần làm điều đúng đắn.”

Chuyện này không thể xảy ra được. Nếu thực sự tồn tại một khoảnh khắc để nhấn nút BẮT ĐẦU thì chính là đây. Lời lẽ cứ thế từ tôi trút ra. “Và điều đúng đắn lại là quay lưng lại với thứ có thể là chuyện tình đích thực của cuộc đời ta sao? Điều đúng đắn là chối bỏ định mệnh, chối bỏ tất cả những thế lực đã ấp ủ đem mình lại với nhau, những thế lực đã cố gắng suốt nhiều năm trời ư? Còn lâu nhé.” Tôi nhận thấy linh hồn của hai người phụ nữ nhà Sweetwine đi trước đang dâng trào trong tôi. Nghe tiếng vó ngựa phi qua từng thế hệ. Tôi nói tiếp. “Mẹ em, người đã sẵn sàng đảo lộn cả cuộc đời vì tình yêu, và bà nội em, người gọi Chúa là Clark Gable, không muốn chúng ta trốn chạy khỏi chuyện này, họ muốn chúng ta đến với nó.” Hai tay tôi bắt đầu tham gia vào khúc độc thoại nhờ được Guillermo dạy dỗ chỉ bảo. “Em chấm dứt vụ tẩy chay con trai vì anh. Thực tế mà nói, em từ bỏ cả thế giới này vì anh. Và nói cho đúng ra nhé, một cô gái mười sáu tuổi với một chàng trai mười chín tuổi có lẽ cũng trưởng thành như nhau cả thôi. Vả lại, Oscar à, không có ý xúc phạm đâu, nhưng anh trẻ con dễ sợ.”

Anh bật cười và trước khi anh kịp nhận thấy chuyện gì đang xảy ra, tôi đã đẩy anh xuống và trèo lên người anh, giữ hai tay anh cao quá đầu để anh bất lực không làm gì nổi.

“Jude.”

“Anh biết tên em,” tôi mỉm cười nói.

“Jude là vị thánh anh thích nhất,” anh nói. “Vị thánh phù hộ cho những người lâm vào hoàn cảnh hiểm nghèo. Vị thánh người ta tìm đến khi mọi hy vọng đều đã bị dập tắt. Vị thánh phụ trách những phép mầu.”

“Anh đùa à,” tôi nói, thả hai tay anh ra.

“Anh không đùa đâu.”

Hay hơn kẻ phản nghịch Judas nhiều. “Thế thì thánh Jude sẽ là tấm gương mới của em.”

Anh vén chiếc áo ba lỗ của tôi lên vài phân, ánh đèn rọi ra từ trong nhà đủ sáng để anh thấy được hình xăm tiểu thiên sứ. Ngón tay anh lần theo hình những tiểu thiên sứ. Anh chăm chú nhìn vào mắt tôi, nhìn xem đụng chạm của anh khiến tôi ra sao, nhìn cái cách nó khiến tôi rơi tự do. Hơi thở tôi dồn dập và đôi mắt anh dậy sóng khát khao. “Em tưởng anh có vấn đề trong việc kiểm soát con bốc đồng cơ mà,” tôi thì thầm.

“Hoàn toàn trong tầm kiểm soát.”

“Thế cơ à?” Tôi thò hai tay xuống áo anh, mặc cho chúng lang thang, cảm nhận anh run rẩy. Anh nhắm mắt lại.

“Ôi trời, anh đã cố lắm rồi nhé.” Anh vung hai tay ra ôm lưng tôi và với một cử động mau lẹ, anh nghiêng mình trên tôi, rồi anh hôn tôi và tôi thấy hạnh phúc, tôi thấy khát khao và cả yêu thương…

“Anh phát điên lên vì em,” anh hổn hển nói, vẻ điên rồ trên gương mặt anh đang lên tới đỉnh điểm.

“Em cũng vậy,” tôi trả lời.

“Và anh sẽ còn phát điên lên vì em trong một thời gian rất dài.”

“Em cũng vậy.”

“Anh sẽ nói cho em những thứ mà anh sợ phải nói với những người khác.”

“Em cũng vậy.”

Anh ngả người ra sau, mỉm cười, chạm tay lên mũi tôi. “Anh nghĩ Oscar là tay gàn dở tuyệt vời nhất anh từng gặp, đấy là còn chưa kể quá hấp dẫn, và thưa các quý ông quý bà, hắn có cái tựa người hoành tráng quá đi.”

“Em cũng nghĩ vậy.”

“Ralph ở chỗ quái nào thế?” Nhà Tiên Tri kêu quang quác.

Ngay chỗ quái này này.

Noah và tôi đang đứng ngoài xưởng của Guillermo. Thằng bé muốn đi cùng tôi, nhưng giờ nó lại lưỡng lự. “Em cảm giác như mình đang phản bội bố ý.”

“Mình hỏi bố rồi mà.”

“Em biết. Nhưng em vẫn có cảm giác đáng ra mình phải thách thức Garcia tới một trận quyết chiến tay đôi vì danh dự của bố chứ.”

“Thế chắc hài phải biết.”

Noah cười toe toét và huých vai tôi. “Chuẩn, chắc hài phải biết.”

Dù vậy, tôi hoàn toàn hiểu. Cảm xúc của tôi với Guillermo thay đổi như kính vạn hoa từ ghét bỏ ông vì đã phá hoại gia đình tôi, vì đã làm trái tim bố tôi tan vỡ, vì một viễn cảnh tương lai không bao giờ trở thành sự thật - và, chuyện gì đã có thể xảy ra? Liệu ông có sống với chúng tôi không? Liệu tôi có chuyển đến sống với bố không? - sang ngưỡng mộ ông, như tôi vẫn luôn ngưỡng mộ ông từ giây phút đầu tiên tôi thấy ông trong nhân cách Igor Say Xỉn và nói ông không ổn. Tôi cứ nghĩ nếu tôi gặp Guillermo và Oscar khi mẹ còn sống thì sẽ kỳ lạ đến thế nào. Tất cả chúng tôi đều tiến đến nhau trong một tiến trình va chạm, bất kể chuyện gì xảy ra. Có lẽ một vài con người đã được định sẵn để xuất hiện trong cùng một câu chuyện.

Guillermo không ra mở cửa nên Noah và tôi tự đi vào và cùng nhau bước dọc hành lang. Tôi nhận ra có gì đó rất khác, nhưng chỉ nhận ra thứ đó là gì khi chúng tôi vào phòng thư tín. Sàn nhà đã được quét dọn, và khó tin thay, đống thư đã được dọn sạch. Cửa vào phòng lốc xoáy để mở và bên trong lại là một phòng làm việc. Tôi vào phòng. Ở chính giữa căn phòng, nàng thiên thần bị vỡ giờ đang đứng thẳng với một vết nứt dích dắc dọc sống lưng dưới đôi cánh. Tôi nhớ Guillermo từng nói những vết rạn nứt và đổ vỡ là phần tuyệt nhất và hấp dẫn nhất của những tác phẩm trong hồ sơ năng lực của tôi. Có lẽ cũng giống như con người và những rạn nứt, đổ vỡ của họ.

Tôi nhìn quanh không gian không một lá thư, không chút bụi bẩn và tự hỏi liệu Guillermo có đang mở lại xưởng chào đón các học viên không. Noah đang đứng trước bức tranh nụ hôn. “Đó là nơi em thấy họ hôm đó,” thằng bé nói. Tay thằng bé chạm vào một cái bóng. “Đây là Mộc Điểu, chị thấy không? Có lẽ họ tới đó rất nhiều lần.”

“Đúng thế,” Guillermo nói, xuống cầu thang, tay cầm chổi và cái hốt rác.

“Mẹ cháu vẽ cái này,” Noah nói với ông, giọng nó không chút nghi ngờ.

“Phải,” Guillermo đáp.

“Mẹ vẽ rất đẹp,” Noah nói, mặt vẫn hướng lên nhìn bức tranh.

Guillermo đặt chổi và cái hốt rác xuống. “Phải.”

“Mẹ cháu muốn trở thành một họa sĩ ạ?”

“Phải. Trong thâm tâm, ta nghĩ vậy.”

“Sao mẹ không nói với bọn cháu?” Noah quay đầu lại. Mắt nó ngấn lệ. “Sao mẹ không cho bọn cháu xem bức tranh nào?”

Guillermo nói, “Mẹ cháu đã định làm thế. Cô ấy không hài lòng với những gì mình vẽ. Cô ấy muốn cho hai đứa xem thứ gì đó, ta không biết nữa, thật hoàn hảo chăng?” Ông dò xét tôi, khoanh hai tay lại. “Có lẽ cũng giống lý do cháu không cho mẹ biết về những người phụ nữ bằng cát của cháu.”

“Người phụ nữ bằng cát của cháu?”

“Ta mang đến cho cháu xem.” Guillermo đi tới chỗ cái bàn, trên đó đặt một chiếc máy tính xách tay. Ông bấm vào tệp tin và một dàn ảnh xuất hiện trên màn hình.

Tôi tới chỗ máy tính. Chúng kia rồi. Những người phụ nữ chớp nhoáng bằng cát bị sóng đánh dạt bờ suốt bao năm ngoài biển của tôi. Sao có thể thế được? Tôi quay về phía Guillermo, nhận ra một điều đặc biệt. “Là bác. Bác đã gửi những bức ảnh đến trường CSA?”

Ông gật đầu. “Đúng thế, hoàn toàn nặc danh. Ta cảm giác đó là việc mẹ cháu muốn ta làm. Mẹ cháu đã lo cháu sẽ không nộp hồ sơ. Mẹ cháu bảo ta rằng cô ấy sẽ tự tay gửi chúng đi. Nên ta đã làm vậy.” Ông chỉ tay vào máy tính. “Cô ấy rất thích chúng, nhất là sự vô tư và điên rồ của chúng. Ta cũng vậy.”

“Mẹ cháu chụp những bức ảnh này ạ?”

“Không, là em chụp,” Noah nói. “Chắc mẹ đã tìm thấy trong máy ảnh của bố và tải chúng về trước khi em xóa tất tần tật đi.” Thằng bé nhìn tôi. “Tối hôm diễn ra bữa tiệc ở nhà Courtney.”

Tôi đang cố thu nạp tất cả những thông tin này. Phần lớn là thông tin mẹ biết những điều trong nội tâm tôi mà tôi không hề nghĩ mẹ biết. Nó lại khiến tôi thấy nhẹ bẫng. Tôi cúi xuống. Chân tôi vẫn chạm đất. Có lẽ con người chết đi nhưng mối quan hệ của ta với họ không mất đi. Nó tiếp tục nối dài và liên tục thay đổi.

Tôi nhận ra Guillermo đang nói. “Mẹ các cháu rất tự hào về hai đứa. Ta chưa từng biết một người mẹ nào hãnh diện đến thế.”

Tôi liếc quanh phòng, cảm nhận thấy mẹ nhiều đến mức chắc chắn đây là điều mẹ muốn. Mẹ biết mỗi người trong chúng tôi đều nắm giữ một phần thiết yếu cần được chia sẻ của câu chuyện. Mẹ muốn tôi biết mẹ đã thấy những bức phù điêu và chỉ Guillermo mới có thể nói cho tôi biết điều đó. Mẹ muốn Guillermo và bố nghe được sự thật từ Noah. Mẹ muốn tôi nói với Noah về vụ hồ sơ CSA và có lẽ tôi đã không thu nạp được đủ dũng khí nếu tôi không tìm đến Guillermo, nếu tôi không cầm đục và búa lên. Mẹ muốn chúng tôi xuất hiện trong cuộc đời Guillermo, và ông tiến vào cuộc đời chúng tôi, vì chúng tôi, mỗi người chúng tôi trong tương tác với nhau, là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa có thể sẽ mãi mãi khóa chặt nếu chuyện khác đi.

Tôi nghĩ về hình ảnh trong tâm trí đã khiến tôi đến đây từ đầu: mẹ, đứng ở bánh lái, chèo lái chúng tôi qua bầu trời, giữ vững huớng đi. Bằng cách nào đó, mẹ đã làm được.

“Thế ta là cái gì, lá gan bằm nhỏ à?” Là bà nội!

“Dĩ nhiên là không rồi ạ,” tôi bảo bà mà không mấp máy môi, mừng húm vì bà đã trở lại và hoàn toàn bình thường. “Bà là đỉnh của đỉnh ạ.”

“Thế mới phải chứ. Và nói cho đúng ra nhé, giống như cháu hay thích nói ấy, cô gái trẻ ạ, cháu, cô gái trẻ tuổi, không hề tưởng tượng ra ta nhé. Thật là ngạo mạn. Chẳng hiểu cháu học cái tính bạc bẽo đấy ở đâu nữa.”

“Chẳng hiểu nổi, bà nhỉ?”

Một lúc sau, sau khi ông đã chuẩn bị đầy đủ khung vải và màu vẽ - Noah không thể cưỡng lại nổi khi Guillermo đề nghị - Guillermo thấy tôi ngoài sân, nơi tôi đã bắt đầu tạo nên hình mẫu bằng đất sét cho bức tượng mẹ. “Ta chưa từng thấy ai vẽ như thằng bé,” ông nói. “Thằng bé đúng là một vị thần trên đỉnh Olympia. Thật đáng kinh ngạc. Picasso từng có lần vẽ đến bốn mươi bức tranh trong một tháng. Ta nghĩ Noah có thể vẽ từng ấy trong một ngày. Như thể những bức tranh ấy đã vẽ xong từ lâu và thằng bé chỉ đang đem chúng đến vậy.”

“Em cháu có cơn thôi thúc xuất thần,” tôi nói, nhớ lại bài luận văn của Oscar.

“Ta nghĩ có lẽ em cháu chính là cơn thôi thúc xuất thần cũng nên.” Ông tựa vào bàn thiết kế. “Ta đã xem một vài bức ảnh của hai đứa hồi còn bé thế này.” Ông hạ thấp tay xuống đất. “Và Dianna lúc nào cũng nói về Jude và mái tóc của con bé. Sao ta biết được, chẳng bao giờ ta lại nghĩ cháu…” Ông lắc đầu. “Nhưng giờ ta tự nhủ dĩ nhiên cháu là con gái của cô ấy rồi. Noah trông giống hệt cô ấy, nhìn thằng bé làm ta thấy đau đớn, nhưng cháu, cháu trông chẳng giống, chẳng giống cô ấy chút nào, nhưng lại giống, giống cô ấy kinh khủng. Ai cũng sợ ta. Mẹ cháu thì không. Cháu thì không. Hai người chỉ nhào vô ngay lập tức.” Ông đặt tay lên ngực. “Cháu làm ta thấy ổn hơn ngay từ giây phút ta bắt gặp cháu trên lối thang thoát hiểm và cháu nói về mấy hòn gạch bay.” Ông đưa tay che lông mày lại và khi ông nâng tay lên, khóe mắt ông đỏ ngầu. “Nhưng ta hiểu nếu…” Ông ngập ngừng, gương mặt tối sầm xúc cảm. “Ta rất muốn cháu cùng làm việc với ta, Jude ạ, nhưng ta hiểu nếu cháu không muốn hoặc bố cháu không muốn cháu làm vậy.”

“Đáng ra bác đã là bố dượng của cháu đấy, bác Guillermo,” tôi nói thay cho câu trả lời của mình. “Và đáng ra cháu đã khiến cuộc đời bác k-h-ố-n-k-h-ổ.”

Ông ngửa đầu ra sau cười ha hả. “Phải, ta có thể thấy. Đáng ra cháu đã là một đúa trẻ nhiễu sự.”

Tôi mỉm cười. Mối liên kết giữa chúng tôi vẫn còn rất tự nhiên, dù bây giờ, với tôi, nó đượm chút tội lỗi vì bố. Tôi trở lại với hình mẫu đất sét của mình, bắt đầu vuốt ve bờ vai thành hình phần trên cánh tay mẹ. “Như thể một phần trong cháu đã biết,” tôi vừa bảo ông vừa nhào nặn khuỷu tay gập lại của mẹ. “Cháu không biết cháu đã biết điều gì, nhưng cháu đã biết cháu phải tới đây. Bác cũng làm cháu thấy ổn hơn. Ổn hơn rất nhiều. Cháu đã sống quá tù túng.”

“Ta nghĩ thế này,” ông nói. “Ta nghĩ có lẽ Dianna đã đập vỡ đống bát của cháu để cháu đến tìm một nghệ sĩ tạc đá.”

Tôi nhìn ông. “Phải rồi,” tôi nói, gáy tôi rân rân. “Cháu cũng nghĩ thế.”

Vì ai mà biết được cơ chứ? Ai mà biết được bất cứ điều gì cơ chứ? Ai mà biết được ai đang giật dây? Hay thứ gì đang làm vậy? Hay bằng cách nào? Ai biết được liệu định mệnh có phải chỉ là cách ta tự kể mình nghe câu chuyện cuộc đời không? Một người con trai khác có lẽ đã không nghe những lời trăng trối cuối cùng của mẹ anh ta và không coi chúng như một lời tiên đoán mà như những thứ vớ vẩn bị thuốc phiện xui khiến, rồi lãng quên ngay sau đó. Một cô gái khác có lẽ đã không tự kể một câu chuyện tình về bức tranh mà em trai cô ấy vẽ. Ai mà biết được liệu bà nội có thực sự nghĩ những bông thủy tiên vàng đầu tiên của mùa xuân là điềm may hay thực ra bà chỉ muốn đi dạo trong rừng với tôi? Ai mà biết được liệu bà thậm chí có tin vào cuốn kinh thánh của bà hay liệu bà chỉ thích một thế giới mà trong đó, niềm hy vọng, sự sáng tạo và niềm tin lấn át mọi lý lẽ? Ai mà biết được liệu trên đời này có ma thật không (cháu xin lỗi bà) hay đó chỉ là ký ức sống động về những người thân thương trong chính tâm trí ta, trò chuyện với ta, cố thu hút sự chú ý của ta bằng mọi giá? Ai mà biết được Ralph ở chỗ quái nào? (Xin lỗi anh, Oscar.) Chẳng ai biết cả.

Và thế là chúng ta vật lộn với những điều bí ẩn, mỗi người theo một cách riêng.

Và một vài người trong số chúng ta được trôi đi loanh quanh trên điều bí ẩn và gọi đó là nhà. Sáng nay chúng tôi đã tới tham quan Điều Bí Ẩn và bố làm thân ngay được với cô chủ tàu, Melanie - ý tôi là thực sự làm thân ấy. Tối nay họ sẽ uống với nhau vài ly trên boong tàu. Để bàn bạc vụ mua bán, bố bảo bọn tôi thế, cố che giấu nụ cười toe toét siêu gàn dở.

Tôi chùi tay vào cái khăn treo gần đó, thò vào túi lôi ra bản in của Guillermo, bản in cuốn sách mẹ viết về Michelangelo.

“Cháu đã ăn trộm nó. Cháu không biết vì sao nữa. Cháu xin lỗi.”

Ông nhận lấy cuốn sách từ tay tôi, nhìn xuống bức ảnh mẹ. “Hôm đó, cô ấy gọi cho ta từ xe. Giọng cô ấy rất buồn, rất rất buồn. Cô ấy nói cô ấy cần gặp ta nói chuyện. Nên khi Noah đến đây nói với ta… Ta đã chắc chắn đó là điều cô ấy định nói với ta: rằng cô ấy đã thay đổi ý định.”

Trên đường đi ra, tôi dừng lại thăm nàng thiên thần và ước điều ước cuối cùng của mình. Cho Noah và Brian.

Tốt hơn hết là hãy đặt cược vào tất cả lũ ngựa, cháu yêu.

Hôm nay là thứ Năm của hai tuần sau, và hai bố con tôi đang đứng trên boong trước, lột bộ đồ lặn ra. Bố bơi, tôi lướt sóng, hoặc chính xác hơn, tôi bị sóng giã liên tiếp như con búp bê vải - thích thật đấy. Trong lúc lau khô người, tôi dán mắt vào cổng bìa rừng phía bên kia đường vì tôi khá chắc chắn chỗ hẹn gặp lúc năm giờ chiều là ở trong rừng nơi Noah và Brian đã dành tất cả thời gian bên nhau hè năm đó.

Noah bảo tôi thằng bé đã tìm thấy địa chỉ của Brian trên mạng và gửi cho cậu một loạt tranh nó vẽ - liên xoành xoạch như một tên điên - với cái tên Viện bảo tàng vô hình. Vài ngày sau, có một lời phản hồi lại bài đăng của thằng bé trên MấtKếtNối. Lời phản hồi đề: Tớ sẽ tới đó.

Tuần trước, Noah nhận được một lời mời nhập học từ trường CSA, dựa vào những tấm ảnh tôi chụp bức bích họa của thằng bé. Tôi đã bảo thầy Sandy tôi sẽ từ bỏ suất học của mình vì thằng bé nếu cần thiết. Cũng chẳng cần thiết. Thằng bé chưa quyết định sẽ làm gì.

Ánh hoàng hôn đã biến bầu trời thành một lễ hội của những sắc màu trong lúc Noah và Brian từ trong rừng đi ra, tay nắm tay. Brian để ý thấy bố và tôi trước nên giũ tay đi, nhưng Noah ngay lập tức tìm lại tay cậu. Hành động ấy khiến đôi mắt Brian nheo lại và gương mặt cậu nở một nụ cười làm con tim gục ngã. Noah, như tất cả những lúc thằng bé ở bên Brian, khó lòng giữ được đầu trên cổ, thằng bé hạnh phúc khôn xiết.

“Ồ,” bố nói. “Ồ, bố hiểu rồi. Được rồi. Bố không nhận ra. Bố tưởng Heather, con biết đấy? Nhưng thế này có lý hơn nhiều.”

“Đúng thế thật ạ,” tôi nói, nhận thấy một con bọ rùa vừa đáp trên tay tôi.

Nhanh, ước nào.

Hãy nắm lấy cơ hội (thứ hai hay thứ ba hoặc thứ tư).

Tái tạo thế giới.

Hoàng Đăng Lãnh dịch, Người dịch: Vũ Thu Hương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.