Đỗ Nghiêm về tới quân doanh khi các phạm nhân đã được đưa vào phòng việc của ông. Kiều Phúc đang hôn mê được đặt nằm trên nền đất. Trung Dũng Hầu và Long Diên tay còn mang xích đang chăm sóc các vết thương cho gã thủ hạ.
Đỗ Nghiêm bước vào trong lúc Trung Dũng Hầu đang áp tay trên ngực Kiều Phúc cố giúp gã lấy lại hơi thở. Vị lão tướng ra lệnh:
- Mở xích!
Đoạn ông cho binh sĩ lui khỏi phòng. Long Diên kín đáo vận lực lên hai tay trong lúc Trung Dũng Hầu theo dõi hơi thở của Kiều Phúc. Đỗ Nghiêm bước về góc phòng lấy ra một vò rượu, rót đầy ly, tới sát bạ người trao cho Long Diên, nói:
- Cho y uống!
Long Diên đón ly rượu, chuyền lại cho Trung Dũng Hầu. Vòng tay xốc Kiều Phúc lên, Trung Dũng Hầu lẳng lặng kê ly rượu vào môi gã. Đỗ Nghiêm đứng im nhìn cho tới khi Kiều Phúc uống cạn ly. Viên tướng già nghiêng vò rót đầy ly thứ hai, nhắc Long Diên:
- Rửa sạch các vết thương cho y.
Rồi ông ra dấu cho Trung Dũng Hầu tới ngồi trước án. ông mặc áo mỏng, không mang võ khí, ngồi đối diện với Trung Dũng Hầu nhưng hai mắt như dõi vào khoảng không. Khoảng cách giữa hai người chỉ là bề mặt của chiếc án nhỏ. ông có vẻ suy nghĩ mông lung trong lúc Trung Dũng Hầu khoanh tay trước ngực ngồi chờ. Chợt ánh mắt của ông hướng vào vết bầm trên mặt Trung Dũng Hầu. Ông vói tay kéo vò rượu về phía mình, chậm rãi rót đầy ly rượu, trao cho Trung Dũng Hầu nói:
-Đón phút đọ gươm bằng ly rượu nóng trao từ tay kẻ địch vẫn là cách bày tỏ tấm lòng không thù hận của người múa gươm. Xin mời!
Lời nói của Đỗ Nghiêm nhắc Trung Dũng Hầu nhớ lại thời trai trẻ. Thuở đó, ông đã nhiều lần làm như Đỗ Nghiêm lúc này, rót đầy chung rượu lớn mời kẻ sắp cùng mình tuốt gươm bước vào tử đấu. Ông không hieu rõ ý Đỗ Nghiêm nhưng đưa thẳng tay đỡ ly rượu uống cạn một hơi. Đỗ Nghiêm nhận lại chiếc ly từ tay Trung Dũng Hầu nhưng không rót rượu cho mình. Mắt không rời khỏi gương mặt đầy thương tích của Trung Dũng Hầu, viên tướng già đặt chiếc ly xuống mặt án, có vẻ căng thẳng bứt rứt, hồi lâu mới lên tiếng:
-Hầu gia còn thân nhân ở đâu không?
Trung Dũng Hầu không chờ câu hỏi như thế.
Ông ngạc nhiên nhìn trong lúc viên tướng già tiếp:
-An Miên lữ quán đã bị người sơn trại đốt thành tro bụi, gia nhân của hầu gia thất lạc không còn dấu tích. Hầu gia sẽ về đâu nếu thoát vòng tù tội?
Trung Dũng Hầu im lặng, thắc mắc không rõ Đỗ Nghiêm muốn nói gì. Đố Nghiêm tiếp:
-Hầu gia chớ nghi ngại. Tôi hiểu bao giờ hầu gia cũng là kẻ múa gươm nên mới chuyện trò như vậy.
Vẻ khác thường bao trùm từng cử chỉ, lời nói của Đỗ Nghiêm khiến Trung Dũng Hầu dè dặt nói:
-Từ thuở tròn hai mươi tuổi, lão đã coi bốn biển là nhà nên không nghĩ coi minh sẽ về đâu.
Còn thân nhân lão chính lả những con dân khắp cõi Đại Việt này nên lão không ngại phải sống cô đơn dù có tai họa nào xẩy ra.
Đỗ Nghiêm không rời mắt khỏi khuôn mặt Trung Dũng Hầu và hình dung lại những nét đã in hằn trong ký ức ông suốt hai chục năm qua. Trước mắt ông bông hiện lên khuôn mặt đã bị những dòng máu xoá nhoà mọi góc cạnh và chỉ còn là cái nền mờ ảo của hai con mắt nẩy lửa.
Thời gian đó, hàng ngũ cấm binh nhà Trần truyền kể nhiều chuyện về một cựu thần của cố triều là Trung Dũng Hầu Lý Bầo Tuấn, cấm binh vừa căm thù vừa nể phục Trung Dũng Hầu vì tay gươm của ông đả khiến nhiều sứ mạng của họ bất thành và gần như không ai trong số họ khuất phục nổi ông. Tuy nhiên một viên Phó Đô trong đạo quân Thần Sách vẫn nửa tin nửa ngờ. Phó Đô nghĩ:
-Y chỉ là một tay gươm gặp nhiều may mắn thôi. Vả lại, người làm những việc kia thường không lộ hình tích sao lại dám quả quyết là y.
Phó Đô than thầm:
-Tiếc là ta chưa bao giờ có dịp đối mặt để biết rõ tài nghệ và diện mạo y ra sao.
Độ thực hư của những giai thoại cứ lơ lửng mãi trong đầu Phó Đô cho tới buổi chiều năm Thìn tể tiên hạu nhà Lý tại Thiên Đức Phủ.
Trong tiếng lửa reo như bão tố và những tiếng la hét điên cuồng, Phó Đô bỗng nghe bật lên tiếng kêu khiếp hãi của một cấm binh:
-Trung Dũng Hầu!
Cùng lúc, Phó Đô thấy một người xuất hiện có hai gia tướng kèm theo bén gót. Phó Đô chưa từng biết mặt viên danh tướng này của Lý triều nhưng chắc chắn các cấm binh không lầm vì đây là lúc ông xuất hiện không cần cải trang che giấu. Phó Đô ngỡ Trung Dũng Hầu vừa ngoi lên từ một biển máu. Dưới ánh lửa, một màu đỏ ghê rợn bóng nhẫy từ tóc đến chân ông. ông cùng hai gia tướng lăn xả vào hàng rào cấm binh chặn ngang phía trước như ba con cọp dữ đang cơn điên loạn. Từ một khoảng cách, Phó Đô vẫn nghe rõ tiếng lưỡi thép trong tay ông rít lên và hàng rào cấm binh tơi tả trong chớp nhoáng không khác những cánh bướm mỏng manh bất ngờ bị cuốn vào bão táp. Đô cấm vệ dưới quyền Phó Đô đứng vững suốt những giờ đầu của cuộc ác chiến bị quét tung bởi những đường gươm khủng khiếp. Những đợt sóng vây hãm dồn lên lần lượt bị xé toang với hàng loạt cấm binh ngã xuống. Trung Dũng Hầu như một hung thân. Phó Đô hô các cơ cằm vệ don lên quyết tử chận đứng kẻ mà bản thân mình vẫn mọng chạm mặt. Từ chỗ đứng của mình, Phó Đô thấy Trung Dũng Hầu nịt trên lưng một người trọng thương, nhưng xoay trở mau lẹ dị thường. Lưỡi gươm của ông bay tới đâu là máu tuôn ra ở đó. Những dòng máu như suối phun lẽn người ông tưởng chừng bất tận. Bốn cơ cấm vệ không còn một người sống sót và Trung Dũng Hầu đã đối mặt với cơ cuối cùng trong đô cam vệ của Phó Đô. Lúc này ông chỉ còn một mình vì hai gia tướng theo ông đã nằm lại bên xác kẻ địch của họ. Trung Dũng Hầu dừng trước năm cấm binh thuộc cơ cấm vệ cuối cùng đang chĩa những mũi gíao nhọn về phía ông. Phó Đô đã tuốt gươm ra khỏi vỏ, hô thủ hạ tấn công. Năm mũi gíao nhọn phỏng lên như một loạt tên nhưng liền đó là một loạt tiếng rú rùng rợn. Những cánh tay chắc nịch còn bám trên cán gíao đã bị chém lìa khỏi thân thể, run rẩy trên mặt đất tắm máu. Chỉ bằng một đường gươm mà chính Phó Đô chưa kịp nhìn thấy, Trung Dũnci Hầu đã loại xong cơ cấm vệ thứ năm. Toàn đô câm vệ chỉ còn lại một minh Phó Đô chưa kịp nhập cuộc. Lúc này hai người đối mặt nhau với khoảng cách không tới mười bước chân. Vùng tế đàn vẫn chìm trong ánh lửa đang bốc cao hừng hực và vang rền tiếng la hét. Phó Đô đã hiểu không có sự ngoa truyen trong chuyện kể về Trung Dũng Hầu và bản thân mình khó tránh nổi cái chết khi cản đường ông. Nhưng cả năm cơ trong đô cấm vệ của Phó Đô đã nằm xuống và Phó Đô là người cuối cùng còn lại. Bỏ chạy lúc này, Phó Đô sẽ toàn mạng nhưng Phó Đô không thể lo cho mạng minh khi hết thẩy thủ hạ đã nằm xuống. Phó Đô xiết chặt chuôi gươm đứng chắn ngang phía trước Trung Dũng Hầu. Trung Dũng Hầu nhìn kẻ địch duy nhất còn lại rồi vụt tung người sang một bên bỏ chạy. Không chậm một giây, Pho Đo chộp cây gíao phóng theo. Mũi gíao baỵ thẳng về phía Trung Dũng Hầu và sẽ cắm suốt ngang sươn ông nếu ông vụt bước lên. Nhưng Trung Dũng Hầu ngưng lại vừa lúc cây gíao thứ hai từ tay Phó Đô bay tới. Ông lập tức đảo người vung cao tay gươm. Mũi gíao đang lao thẳng vào mặt ông bị đánh bật về một bên. Mũi gíao rơi xuống cùng lúc Phó Đô phóng tới. Chân chưa chạm đất, Phó Đô đã chém chéo một đường gươm xuống vai Trung Dũng Hầu. Đường gươm ác hiểm này từng giúp Phó Đô vượt qua không biết bao nhiêu đại địch trong nhiều năm chinh chien. Trung Dũng Hầu vừa hat văng cây gíao thì đường gươm đã xả xuống. Lần đầu tiên trong đời Phó Đô có dịp nhận thấy mức kỳ ảo của nghề múa gươm. Trung Dũng Hầu không bước lui né tránh mà xấn vụt tới đưa gươm lên chặn lưỡi gươm của Phó Đô. Cùng lúc đo, Phó Đô chấn động vì một cú đập thẳng vào giữa ngực. Gã đã nhận một ngọn đá của đối thủ, nghẹn thở ngã xuống, buông rời thanh gươm. Vừa xoay người toan chồm dậy, gã nhận thêm ngọn đá thứ hai vào bên vai ngả dập xuống rồi ánh thép loé lên. Phó Đô chỉ kịp nhắm mắt lại với ý nghĩ:
-Ta là người cuối cùng.
Hình ảnh Phó Đô và Trung Dũng Hầu sống lại thật rõ trong hồi ức của Đỗ Nghiêm cùng lúc âm vang giọng nói của Trung Dũng Hầu dội lên dồn dập bên tai viên tướng già. Bất chợt ông lên tiếng như thi thầm với mình:
-Quả là một trang hào kiệt! Tiếc thay!
Trung Dũng Hầu không nghe rõ lời nói của
Đỗ Nghiêm nên tiếp tục ngồi im. Đỗ Nghiêm như chợt bừng tỉnh nhìn Trung Dũng Hầu hỏi:
-Hầu gia có thể kể rõ lý do khiến hầu gia tiếp tục chống đối triều đình tới nay không?
Trung Dũng Hầu nói:
-Lão chỉ hành xử theo cái thế của mình. Trên đời này, không gì vượt khỏi lẽ biến hoá tự nhiên của trời đất.
ĐỖ Nghiêm hỏi:
-Trung Dũng Hầu muốn nói tới điều gi?
Trung Dũng Hầu đáp:
-Trước mắt lão không có triều đình, cũng chẳng có phản nghịch. Lão may mắn được sinh làm người nên thấy có bổn phận lo cho sự sống của con người. Lẽ biến hoá tự nhiên của trời đất luôn vun bồi sự sống, chống lại tai ương. Lão chỉ cố giữ cho mình không đi ngược dòng biến hoá đó.
ĐỖ Nghiêm nói:
-Tôi là kẻ vũ dũng xuất thân từ thôn dã nên thú thực không hiểu hết ý của hầu gia. Dường như hầu gia muốn bảo triều đình chỉ là một thứ tai ương cho sinh linh và hầu gia không thể hùa với những tai ương đó. Vậy là hầu gia dứt khoát không hưởng ứng chiếu chiêu an?
Trung Dũng Hầu nói:
-Trước viên tượng nước Đại Lý không thể cầm cự lâu với quân Thát Đát thì việc hường ứng chiếu chiêu an là vô cùng khẩn thiết với mọi con dân Đại Việt. Thái độ của một kẻ thất phu như lão không phải điều cần bàn đến.
Đỗ Nghiêm thắc mắc:
-Sao hầu gia lại đem nước Đại Lý vào chuyện của riêng mình? Tôi không hiểu nổi nguyên do.
Trung Dũng Hầu nói:
-Tướng quân muốn bỡn cợt lão chăng?
Giọng Đỗ Nghiêm giữ nguyên vẻ nghiêm
trang:
-Thực tình tôi đang thắc mắc và rất mong nhận được sự chỉ dẫn của hầu gia.
Trung Dũng Hầu nói:
-Hẳn tướng quân đã rõ nếu Đại Lý sụp đổ thì Thát Đát sẽ mở cuộc nam chinh vào đất Đại Việt. Vó ngựa ngoại thù khua vang ngoài ngõ mà trong nhà anh em tiếp tục đâm chém nhau thì có phải là kế sách giữ vẹn sự sống cho gia đình không? Vì thế lâo mới cho rằng hưởng ứng chiêu an là việc chung của mọi người.
Đỗ Nghiêm đăm đăm nhìn Trung Dũng Hầu:
-Nhưng chính hầu gia lại không chịu hưởng ứng chiếu chiêu an. Như vậy, giữa lời nói và việc làm có phù hợp không?
Trung Dũng Hầu nhìn vào mắt viên tướng già:
-Lão chưa bao giờ làm khác lời nói của mình. Lão vẫn nghĩ chiêu an hiện nay chính là sự thành tâm tương trợ của mọi con dân Đại Việt với ước nguyện kết thành một khối để giữ vững sự sống cho giống nòi. Không bao giờ lão đi ngược tinh thần chiêu an đó. Nhưng khi chiêu an chỉ là kế sách của một số người muốn người khác qui phục để phụng sự quyền lợi riêng thì lão không thể thuận theo.
Đỗ Nghiêm hỏi:
-Hầu gia cho rằng lời lẽ của Hoàng Thượng cũng chỉ là lời lẽ xảo trá của một kế sách?
Trung Dũng Hầu không rời mắt khỏi Đỗ Nghiêm nghiêm giọng:
-Vào lúc này lão phải nói gì chiếu theo những thứ mà triều đình đang dành cho lão và người họ Lý? Nhưng bản thân lão không thấy đây là lý do để thù hận bất cứ ai mà chỉ buồn vì kho tránh gãy lâm nguy cho sự an lành của bách tính và mang trọng tội với tiền nhân đã nhọc công tạo dựng cơ đồ cho hậu thế.
ĐỖ Nghiêm vùng đứng dậy. Nét căng thẳng như vụt biến trên gương mặt ông. ông rót đầy ly rượu, đi về phía Long Diên. Trao ly rượu cho chàng, ông nói:
-Ta chưa rõ nhiều về tương quan giữa nhị vị nhưng hẳn nhị vị phải là kẻ tri kỷ đông tâm. Nếu đúng vậy thì tuổi trẻ của công tử hơn hẳn tuổi già của ta. Ly rượu mời này là để tỏ lòng ngưỡng mộ của ta đối với tuổi trẻ.
Long Diên hiểu Đỗ Nghiêm muốn mượn chàng để tỏ ý tán thưởng Trung Dũng Hầu. Chàng đỡ ly rượu uống cạn. Đỗ Nghiêm trở lại bên án rót rượu mời Trung Dũng Hầu cùng nâng ly, nói:
^' ,"F, i _ i i!? rỉỵ
sáng măt thêm. Một lân nữa, tôi lại măc nợ hâu gia.
Đặt mạnh chiếc ly xuống bàn, ông tiếp:
-Tôi đã cho chuần bị sẵn ngựa ngoài quân doanh. Xin mời hầu gia lên đường và đi đâu tùy ý!
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Trung Dũng Hầu, viên tướng già nói:
-Hầu gia hãy an lòng ra đi cùng với cả hai người kia.
Giọng Đỗ Nghiêm trở nên nôn nóng hơn:
-Thời giờ gấp lắm, xin hầu gia lên đường ngay. Tôi cũng còn một số việc cần làm sau khi hau gia đi.
Trung Dũng Hầu lặng lẽ lắc đầu. Đỗ Nghiêm ngạc nhiên:
-Tại sao hầu gia không đi? Hầu gia không tin sự ngay thẳng của tôi chăng?
Trung Dũng Hầu nói:
-Lão không làm điều gì mà không hiểu rõ. Lão chỉ quyết định sau khi được tướng quân giải thích minh bạch.
Đỗ Nghiêm nhìn mái tóc bạc bết máu khô và khuôn mặt sưng tím của Trung Dũng Hầu. Hình ảnh giờ phút cuối cùng của viên Phó Đô lại trở lại. Ngọn cước thứ hai của Trung Dũng Hầu vừa đá gã ngã xuống thì mũi gươm của ông phóng vào họng gã. Phó Đô nhắm mắt đón nhận cái chết. Nhưng gã ngạc nhiên thấy mũi gươm ngưng lại.
Phó Đô mở mắt ra. Ngay phía trước gả, Trung Dũng Hầu sừng sửng trong vóc dáng một hung thần. Toàn thân ông bóng nhẫy máu tươi. Những dòng máu chảy dài từ trán ông xuống má. Y phục trên người ông tơi tả để lộ những vết thương dày đặc đang chảy máu. Cặp mắt ông chiếu thẳng vào khuôn mặt tuyệt vọng của Phó Đô nhưng không còn nóng cháy lửa giận. Phó Đô nhận thấy cái nhìn của Trung Dũng Hầu chứa đầy đau đớn. Cái nhìn đau đớn này dừng một giây trên gương mặt Phó Đô rồi Trung Dũng Hầu khẽ thở dài. Ông lắc đầu thu gươm lại, phóng vụt đi.
Từ ngày đó, ba tiếng Trung Dũng Hầu và hình ảnh cái nhìn kia không lúc nào ngưng ám ảnh Đỗ Nghiêm, vì ông chính là viên Phó Đô đã được tha mạng. Từng ngày, ông gợi lại cái nhìn chứa đầy đau đớn của viên võ tướng lừng danh một thuở và hiểu nỗi lòng của Trung Dũng Hầu. Tay gươm dũng mãnh của ông đã dừng lại ngay giữa cơn chém giết đẫm máu vì tiếc mạng kẻ thù. Đỗ Nghiêm thấy ông không chỉ nhận cai ơn lớn là được ban cho mạng sống mà còn nhận được bài học cao qúi về ý nghĩa việc cầm gươm không phải để chất xác kẻ thù thành bệ xây sự nghiệp bản thân. Đỗ Nghiêm nói:
- Hầu gia đã quên chuyện mình làm nhưng chắc không thể quên buổi chiều đẫm máu năm xưa tại Thiên Đức Phủ khi hầu gia nịt một người trên lưng mở đường máu phá vòng vây trùng điệp của cấm binh Thần Sách.
Giọng Đỗ Nghiêm run run vì xúc động, nhắc lại từng cảnh của câu chuyện năm xưa rồi kết luận:
-Kẻ quê mùa này dù thiển cận cũng hiểu lê đời là oán có thể bỏ, nhưng ơn thì phải đền. Cho nên, tôi đã suy nghĩ nhiều ngày nay để sắp xếp cho hầu gia rời khỏi đây.
Trung Dũng Hầu nhìn khuôn mặt Đỗ Nghiêm cố hình dung lại kẻ đã một lần cùng mình so gươm. Nhưng ông chỉ thấy trước mình là một ông già đơn sơ chất phác. Trung Dũng Hầu đưa cánh tay còn tươm máu với những vết roi chằng chịt ra nắm lấy bàn tay của viên tướng già. Giọng ông nhẹ như gió thoảng:
-Lão ở lại!
Đỗ Nghiêm trợn tròn mắt. Kể từ khi biết chắc Trung Dũng Hầu đang bị giam giữ, Đỗ Nghiêm đã nhiều đêm mất ngủ. ông không thể quên cái ơn tha mạng, nhưng cũng biết chắc ông không thể toàn mạng sau khi tha cho Trung Dũng Hầu. Sau nhiều cân nhắc, ông đã quyết định rũ bỏ công lao gian khổ một đờùi bằng cách tìm nơi mai danh ẩn tích, ngay sau khi Trunc) Dũng Hầu ra đi. ông không thề không nuối tiec những chắt chiu gom nhặt từ nỗi khó nguy treo mạng mình trên đầu ngọn gíao ròng rã bốn mươi năm. Nhưng ông không thể làm khác. Mối băn khoăn còn đeo đuổi là ông thấy đâ vì tình riêng mà quên việc chung. Với những người cầm gươm phụng sự tân triều, Trung Dũng Hầu chính là mối nguy luôn đe dọa sự an lành của xâ tắc. Nhưng câu chuyện trao đổi với Trung Dũng Hầu đã giúp ông rũ sạch mọi băn khoăn. Õng thấy chưa hẳn những người như ông lại góp phần cho sự an lành của xã tắc bằng Trung
Dũng Hầu. Nhưng chính Trung Dũng Hầu lại lắc đầu từ chối khi ông quyết định, ông nói như năn nỉ:
-Quốc Sư sẽ treo đầu hầu gia ngay khi hầu gia tới Thăng Long. Hầu gia ở lại để tìm lấy cái chết sao?
Trung Dũng Hầu mỉm cười:
-Lão ra đi, cái chết cũng sẽ tới. Lúc đó Quốc Sư sẽ treo đầu tướng quân để nghiêm quân lệnh. Trước sau vẫn có một chiếc đầu rơi thì khác gì đâu.
Đỗ Nghiêm nói:
-Tôi đã sắp xếp xong tất cả. Sau khi hầu gia ra đi, tôi cũng cùng thân quyến lên đường, kiem một góc rừng xanh nào đó vui với muông thú cỏ cây. Điều này cũng hợp với sở nguyện được sống những ngày cuối đời trong cảnh thanh nhàn u tịch. Triều đỉnh dù có muốn chém giết cũng không dễ tìm ra.
Trung Dũng Hầu im lặng dõi cái nhìn về f3hía Long Diên đang cúi mình săn sóc Kiều Phúc, ông suy nghĩ hồi lâu rồi nói:
-Việc sắp xếp của tướng quân không phải kế vạn toàn mà còn hủy hoại tâm lực cả một đời. Lão không thể nghe theo được.
Đỗ Nghiêm đổi giọng quyết liệt:
-Hầu gia không nên khiến kẻ quê mùa này phải chịu tiếng vô ơn bạc nghĩa. Nếu hầu gia khăng khăng từ chối, tôi sẽ xin trả cái mạng này cho hầu gia bằng cách tự cắm gươm vào cổ mình để vẹn toàn mọi chuyện.
Trung Dũng Hầu khẽ lắc đầu:
-Lão có thể tuân theo ý tướng quân, nhưng lão là chủ nợ thì lão phải dành quyền định gía.
Tướng quân không thể thay lão để định gía đúng món nợ đã vay.
ĐỖ Nghiêm gật đầu:
-Hầu gia muốn định gía sao cũng được, miễn là hầu gia thoát khỏi nơi này.
Trung Dũng Hầu nói:
-Tướng quân sợ mang tiếng bội ơn thì tướng quân cũng không thể ép lão vào cái thế tham lam lợi dụng. Lâo định gía như thế này: lão đã tha một mạng và bây giờ lão đòi lại hai mạng. Long Diên và Kiều Phúc sẽ ra đi!
Đỗ Nghiêm kêu lên:
-Hầu gia!
Mắt viên tướng già mờ đi, ông năn nỉ:
-Hầu gia không thể quyết định như vậy!
Trung Dũng Hầu cắt lời ông:
-Giữa chúng ta, mọi tương quan ân thù như vậy là xong. Kể từ giờ này, lão sê tự lo toan cho mình.
Đỗ Nghiêm toan lên tiếng thì Long Diên đã nói:
-Cháu và Kiều Phúc sẽ ở lại!
Cả hai đều quay về phía chàng. Long Diên vẫn ngồi sát bên Kiều Phúc, chậm rãi nói:
-Chuyện ân thù giữa chú và Đỗ tướng quân không liên can gì tới cháu và Kiều Phúc. Cháu không thể rời chú vào lúc này và cũng không thể gieo hoạ cho Đỗ tướng quân để mưu an toàn cho riêng mình.
Đỗ Nghiêm vội nói:
-Ta có phải nhận cái hoạ nào đâu! Công tử nên nghĩ đến gã thuộc hạ đang cần được cứu cấp và mối nguy đang treo trên đầu hầu gia. Công tử hãy khuyên hầu gia cùng rời khỏi nơi này.
ông nhìn Trung Dũng Hầu, hai mắt rưng
rưng:
-Hầu gia không màng đến ơn nghĩa nhưng không thể quay lưng với việc cứu người. Gã thuộc hạ kia không thể toàn mạng nếu không được đem ra ngoài cứu cấp. Hầu gia cũng không thể để vì mình mà gía hoạ cho vị công tử này. Riêng phần của kẻ quê mùa này, hầu gia không cần lo lắng. Kẻ quê mùa này dù hèn kèm cũng đủ sức tự lo.
Trung Dũng Hầu nhìn Đỗ Nghiêm rồi nhìn Kiều Phúc Tính mạng của cả hai đều gắn liền vào quyết định của ông. Xoay hướng nào, ông cũng đẩy một người vào chỗ chết. Chưa bao giờ ông lâm cảnh khó khăn như vậy dù đời ông là một chuỗi dài khó khăn chông chất. Đỗ Nghiêm vừa toan lên tiếng thì ngoài quân doanh nổi lên tiếng vó ngựa khua dồn dập. ống xoay đầu nhìn ra thì viên hiệu quan đã xuất hiện trước cửa phòng:
-Bẩm tướng quân, An Phủ Sứ tướng công tới.
Đỗ Nghiêm nghe tiếng chân ngựa ngừng ngay trước cửa phòng và Trần Kiều bước vào.
Viên tướng già kinh ngạc tới mức không thốt nổi lên lời. ông nghĩ:
-Không lẽ mưu tính của ta đã bại lộ?
Nhưng Trần Kiều tươi cười ào tới nắm lấy
tay ĐỖ Nghiêm trong lúc Trung Dũng Hầu lặng lẽ lui về bên Long Diên và Kiều Phúc. Giọng Trần Kiều vang lên đay hứng khởi:
-Lao đệ khỏi bận tâm về chuyện hồi chiều ta nhờ lo nữa. Rót rượu uống đi. Ta đang cần uống với lão đệ vài chung.
Thấy vò rượu trên án, ông vơ lấy tự rót đầy ly. Nâng ly lên, ông uống cạn một hơi rồi nghiêng vò rót tiếp trao cho Đỗ Nghiêm:
-Lão đệ uống đi! uống mừng trút xong gánh nặng.
Đỗ Nghiêm đón ly rượu từ tay Trần Kiều với cái nhìn ngơ ngác. Trần Kiều nói tiếp một hơi dài:
-Trước khi tới gặp lão đệ, ta đã lệnh cho Hình quan thả hết mấy người họ Lý còn bị giữ trong lộ phủ. Lão đệ hãy thả luôn mấy người kia cho xong. Nhưng hãy cạn ly trước đã.
Đỗ Nghiêm tưởng chừng đang sống trong giấc mơ. Ông nhìn Trần Kiều nửa tin nửa ngờ. Trần Kiều đoan biết Đỗ Nghiêm đang kinh ngạc thì nói tiếp:
-Lão đệ chưa tin sao? Hãy thả người họ Lý.
Đỗ Nghiêm nhắc lại như gặng hỏi:
-Thả người họ Lý?
Trần Kiều gật đầụ:
-Thả hết! Thả hết ngay! Đó là lệnh Quốc Sư vừa được Quách Bá Liêm mang tới cho ta.
Đỗ Nghiêm nói như bật kêu:
-Lệnh Quốc Sư?
Trần Kiều đã trấn tĩnh trở lại. ông thấp giọng:
-Ta cũng ngạc nhiên vô cùng nhưng nhận lệnh thì phải thi hanh. Từ thuở nào, có ai hiểu rõ cách hành động của Quốc Sư đâu!
Ông quay lại phía Trung Dũng Hầu nói:
-Các ngươi hây rời đây ngay khi trời sáng. Nhớ là hãy đi càng xá vùng Qui Hoá này càng tot vỉ ta không khi nào muốn thấy lại các ngươi.