Trong Ánh Lửa Thù

Lượt đọc: 41 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi 18
ĐƯỜNG VÈ RỪNG QUẾ

❊ ❊ ❊

Thụy An lặng lẽ nhìn qua khung cửa.

Khu hoa viên tràn ngập ánh trăng biến thành một mặt hồ lô xô những gợn sóng vàng. Những gợn sóng lan tỏa nhẹ nhàng đưa tầm mắt nàng ra xa mãi.

Trong phút chốc, Thụy An thấy mình như đang hoà nhập theo từng gợn sóng bập bềnh trôi về một nẻo trời vô định. Bên tai nàng, lá cảnh chập chờn lay động tạo nên một âm điệu mơ hồ dìu nàng bước vào một cuộc phiêu du huyền ảo. Nàng không còn nhận ra sự hiện diện của chính mình và cảnh vật xung quanh.

Nàng bật nhẹ mấy ngón tay trên mặt cây đàn đặt ngang phía trước như trong cơn mộng. Dây tơ bất chợt rung lên thoát ra những âm thanh rời rạc vừa hoà tan vào khung cảnh hư ảo vừa quyện chặt lẩy mấy ngón tay ơ hờ chuyển trên những sợi dây. Âm thanh thoát ra mỗi lúc một dầy hơn không còn lẻ loi rời rạc, kết dần thành âm điệu. Thụy An vẫn nhìn qua khung cửa nhưng mấy ngón tay thon mảnh bắt đầu thoăn thoắt lui tới trẽn mặt đàn. Từng đợt âm thanh bốc lên như làn gió nhẹ lướt trên cánh lá chập chờn và thấm sâu mãi vào những gợn sóng vàng.

Thảo Nhi ngước nhìn Thụy An. Cái nhìn của người hầu gái nhuốm đầy thương cảm khi dừng lại trên nét mặt xa vắng của chủ, rồi Thảo Nhi khẽ thở dài, nhẹ nhàng đứng dậy rón rén bước tới sau lưng nàng. Thụy An không hay biết sự có mặt của người hầu gái. Bao phủ quanh nàng lúc này chỉ là những âm thanh dặt dìu thánh thót huyễn hoặc vô bờ. Nàng vừa trở về từ những gợn sóng vàng để hoà tan theo từng đợt âm thanh.

Thảo Nhi khẽ sửa lại mấy lọn tóc buông xõa trên vai chủ trong khi Thụy An chìm đắm theo tiếng đàn. Mấy ngón tay nàng trở thành những vũ công kỳ tuyệt giữa cơn say chuyển minh theo bước múa thần tiên. Âm thanh theo từng bước múa bật lên, hoà quyện vào nhau và tan trong không khí tĩnh lặng của trời khuya.

Đứng lặng sau lưng chủ, Thảo Nhi bị cuốn theo sức hút của tiếng đàn, dõi mắt ra khu hoa viên và thấy mình cũng đang bông bềnh trôi theo những gợn sóng vàng lan toả khong ngừng. Mỗi âm thanh như một tiếng gọi làm bật lên những tiếng nấc u hoài từ tận đáy tim.

Khi mấy ngón tay Thụy An dừng lại, trên má cả hai người đều hoen nước mắt. Thảo Nhi cúi xuống gọi nhỏ vào bên tai chủ:

-Quận chúa!

Thụy An gật đầu nhưng không quay lại. Đưa khăn chấm những giọt nước mắt trên má chủ, Thảo Nhi nói:

-Khuya lắm rồi! Quận chúa đi nghỉ, kẻo mệt!

Thụy An cầm lấy tay Thảo Nhi thở dài:

-Ta bỗng dưng khó ngủ quá. Em đi nằm trước đi!

Thảo Nhi lắc đầu:

-Sắp đến ngày về Thăng Long rồi. Quận chúa thức khuya như vậy, em khó tránh khỏi bị Quốc Mẩu quở trách.

Nhưng Thảo Nhi vẫn để bàn tay mình trong tay chủ, đứng im tại chỗ. Thụy An nói:

-Em có lỗi gì về việc ta mất ngủ đâu.

Thảo Nhi nghiêng đầu nhìn vào mắt chủ đang chìm khuất vào một cõi xa xăm. Thụy An tiếp tục nói như đang nói với chính mình:

-Ta chẳng hiểu mình ra sao cả, ngoài sự mơ hồ cảm thấy luôn kéo dài một nỗi buồn vô cớ. Em có hiểu tại sao không, Thảo Nhi?

Thảo Nhi nắm chặt thêm bàn tay Thụy An, nói:

-Em chỉ đoán biết phần nào thôi chứ không thể hiểu hết

Người hầu gái ngưng lại. Thụy An lên tiếng:

-Em nói tiếp đi. Em đoán ra sao, Thảo Nhi?

Thảo Nhi e dè nói nhỏ:

-Chắc quận chúa nghĩ nhiều tới Lý vương gia.

Thụy An vẫn nhìn về phía trước không nhận thấy vẻ lo ngại trên mặt Thảo Nhi sau câu nói.

Trăng càng về khuya càng thêm sáng, xối chan hoà những ánh bạc Iấ0p lánh khắp hoa viên. Chốc chốc một làn gió nhẹ thoảng qua xô những khóm cây nghiêng sát lại như để cùng thì thầm tâm sự.

Giọng Thụy An đều đều êm ả:

-Em thấy hay em đoán như vậy?

-Dạ, em đoán!

-Tại sao, Thảo Nhi?

Thảo Nhi bậm môi suy nghĩ rồi lắc đầu:

-Em không hiểu tại sao, nhưng bỗng dưng em cứ đoán vậy.

Thụy An im lặng. Chính nàng cũng không hiểu rõ tâm tư của mình. Một hồi sau, nàng nói:

-Ta cũng không hiểu tại sao, nhưng quả tình ta không thể không nghĩ tới chàng.

Rồi, nàng hỏi Thảo Nhi:

-Em thấy vương gia là người thế nào?

Thảo Nhi lại lắc đầu:

-Em đâu dám nói về một người như vương gia.

Thụy An mỉm cười:

-Ta đâu có bảo em đánh gía về vương gia mà chỉ hỏi ý nghĩ bình thường em vẫn có về vương gia thôi.

Thảo Nhi dè dặt nói:

-Em thường nghĩ ít có người sánh kịp vương gia.

Thụy An hỏi:

-Em thấy vương gia hơn người về điểm

nào?

Thảo Nhi trầm ngâm một lật rồi lên tiếng:

-Em không thể nói rõ thế nào. Em chỉ cảm thấy vương gia giống như con phượng trên núi cao.

Thụy An mở to mắt nhìn Thảo Nhi ngạc nhiên:

-Em nghĩ như thế sao?

Thảo Nhi lạ lùng vì vẻ ngạc nhiên của chủ, nhưng gật đầu:

-Dạ, em thường nghĩ như thế!

Thụy An nói:

-Thật là lạ lùng! Chính ta cũng nghĩ chàng giống như một con phượng hoàng. Nhưng ...

Nàng hổi tiếp Thảo Nhi:

-Em còn nghĩ điều nào khác nữa về vương

gia?

Thảo Nhi lắc đầu và Thụy An tiếp:

-Vậy thì ta còn một ý nghĩ mà em không có. Ta thấy vương gia như con phượng hoàng mất ổ bị vùi dập trong bão táp từ thuở chưa biết tập bay. Vương gia không chỉ hơn người về tài năng, phẩm chất mà còn hơn người về cả những khổ lụy nữa.

Nàng nói nhỏ:

-Có lẽ vì điều này mà ta luôn nghĩ đến chàng.

Rồi nàng kể về những ngày thơ ấu lưu lạc của Trung Chính. Thảo Nhi lắng nghe nhưng có cảm tưởng Thụy An không nói với mình. Nàng như đang ôn lại mảnh đời trôi dạt vừa hãi hùng vừa chua xót của chàng trai để tăng thêm nỗi cảm thương của chính nàng. Thảo Nhi vừa theo dõi câu chuyện vừa lặng lẽ chặn những dòng nước mắt nối nhau lăn dài trên má chủ.

Bất chợt, Thụy An ngừng lại. Nàng nắm lấy tay Thảo Nhi giọng đầy lo lắng:

-Mai đâỵ chang sẽ ra sao?

Thảo Nhi thầy chủ có vẻ hốt hoảng thì mỉm

cười:

-Em không có tài đoán vị lai nhưng người xuất chúng như vương gia sẽ không phải kéo dài mâi cuộc đời lận đận.

Thụy An khẽ lắc đầu:

-Ta không nghĩ như em. Ngay từ lúc vừa gặp, ta đã linh cảm cuộc đời vương gia đầy đau kho. Mà lạ nữa là ...

Nàng ngừng lại, hỏi Thảo Nhi:

-Em có biết không?

Không nghe Thảo Nhi lên tiếng, Thụy An

tiếop:

-Ta thấy chính ta sẽ làm vương gia đau khổ. Con người xuất chúng ẩy rồi đây sẽ đau thương lạc lõng trên đời chỉ vỉ ta.

Thảo Nhi nói:

-Quận chúa giàu lòng thương người nên quá lo lắng mà nghĩ thế. Hà cớ quận chúa lại làm khổ một người như vương gia.

Thụy An vẫn không hết ưu tư:

-Ta không bao giờ muốn làm khổ ai, nhưng sợ rằng không tránh nổi điều đó với riêng vương gia. Thực tình, ta sẵn lòng chết để không có chuyện này.

Thảo Nhi thở dài:

-Đúng là quận chúa quá lo lắng đến độ quẫn trí rồi. Khi chưa cùng quận chúa quen biết, vương gia vẫn lăn vào cái chết để cứu mạng cho quận chúa. Vậy có khi nào cái chết của quận chúa lại giúp cho vương gia hết buồn khổ? Nhưng, xin quặn chúa đừng bao giờ nhắc đến cái chết nữa. Đó là điềm gở. Vả lại, ý nghĩ đó của quận chúa sẽ khiến em khó khô nước mắt nổi.

Thấy Thảo Nhi rưng rưng, Thụy An mỉm

cười:

-Chính em đang nghĩ quẩn đó, Thảo Nhi! Ta chì nói sẵn sàng chết nếu vì thế mà chàng khỏi khổ chứ đâu có bảo là ta chết. Nhưng thôi, ta sẽ nghe em không bao giờ nhắc đến tiếng chết nữa.

Thảo Nhi lau nước mắt nói:

-Quận chúa đã thấy rõ chỉ cần vương gia xuất hiện là những cảnh nguy hiểm ngặt nghèo khiến người khác phải bó tay đều tan đi nhanh chóng. Với một cây gươm trong tay, vương gia có thể đi khắp mặt đất này mà không sợ một trờ ngại nào. Em nghĩ một người như thế khó gặp chuyện buồn khổ được.

Thụy An lắc đầu:

-Lần này thì em nghĩ sai rồi. Đâu phải có bản lĩnh hơn đời là tránh được buồn khổ. Theo ta, chính vì có bản lĩnh hơn ỔỜ0Ĩ lại càng truân chuyên khổ lụy hơn. Em thấy là nếu không có bản lĩnh, vương gia sẽ khônc) gánh vác việc cứu mạng cho chúng ta và như the đâu có lâm cảnh thập tử nhất sinh trong những ngày qua.

Nàng im lặng thở ra một hơi dài rồi tiếp:

-Ta linh cảm việc đó giống như điềm báo trước tương lai của chàng.

Nhắc tới tai nạn của Trung Chính, Thụy An lại thấy hiện rõ khuôn mặt in hằn nét đau đớn của chàng. Nàng không rõ từ khi nào khuôn mặt đó đã khắc sâu trong tâm tưởng, nhưng nàng thấy rõ không khi nào nàng xoá nhoà nổi. Thực ra, không phải lúc nào khuôn mặt Trung Chính cũng in hằn những nét đau đớn. Mới buổi chiều, khi cùng chàng chia tay, Thụy An đã thấy khuôn mặt chàng rạng rỡ với cái nhìn rực sáng như ánh sao băng. Nhưng thật lạ lùng, mỗi khi nghĩ đến Trung Chính, nàng luôn hình dung khuôn mặt đau đớn của chàng lúc quằn quại trên giường bệnh. Suốt buổi chiều, nàng nghe Trung Chính ke về những mong ước của chàng và ngạc nhiên lên tiếng:

-Vương gia khổ công rèn luyện đằng đẵng mười mấy năm, trải mọi khó khăn thử thách để chỉ mong có lúc trở thành một gã nông phu thôn ấp sao?

Trung Chính nói:

-Làm một gả nông phu mà bên mình có đủ cha mẹ, anh em quây quần xum họp thỉ dù đổi hết công phu khổ luyện cả trăm năm cũng chẳng thiệt thòi gì.

Rồi chàng nhắc lại cảm nghĩ vẫn đeo nặng tâm tư chàng từ nhiều ngày tháng. Chàng thấy không gi sánh nổi với niềm vui có sự yêu thương của mẹ.

Giọng chàng đầỵ xúc động:

-Tiểu thư sẽ hiếu mong ước này khi tiểu thư phải trải nỗi đau của đứa con suốt nhiều năm chờ được nghe lời mẹ gọi để cuối cùng chỉ nhận một tin báo mẹ đã chết vì tai biến mà ngay nắm xương tàn cũng không rõ vùi lấp nơi đâu, trong khi cha thì thăm thẳm cách xa và lúc gặp lại cũng là lúc âm dương vĩnh viễn chia lìa.

Thụy An cố ngăn nước mắt. Nàng muốn ngỏ cùng chàng một lời an ủi, một ý nghĩ chia xẻ. Nhưng nàng không thốt nổi nên lời, chỉ im lặng nhìn. Nàng khao khát được mãi mãi ngồi bên chàng, giúp chàng xua bớt cảm gíac quạnh hiu. Rồi nàng nghĩ tới lúc trở gót về dinh và chàng chỉ còn lại một mình câm nín nơi góc rừng hoanặ. Thụy An băn khoăn bứt rứt như người phạm loi. Trung Chính thấy bàn tay nàng run lên thi lên tiếng:

-Mọi nỗi đau đều theo ngày tháng mà giảm nhẹ và kẻ không may nhất cũng có lúc gặp được may mắn.

Thụy An im lặng nhìn sâu vào mắt chàng dò hỏi. Trung Chính tiếp:

-Nỗi đau không còn cha mẹ của tôi không thể tan đi, nhưng lúc này tôi đã có cái may được gặp lại Long Diên, gặp lại cô mẫu và Nguyệt Quế.

Chàng nhìn Thụy An thấp giọng:

-Thêm nữa, tôi còn may mắn gặp công tử Quốc Ân và tiểu thư. Tôi không bao giờ quên những ngày được tiểu thư gia ơn chăm sóc.

Vào lúc Trung Chính nói những điều đó, Thụy An lại nhớ đến linh cảm của mình. Nàng thầm nghĩ

-Chàng đang bị lừa gạt vì mình chắc sẽ đem khổ lụy tới cho chàng.

Nàng muốn bày tỏ ý nghĩ của mình nhưng lại cúi xuống với cảm gíac phạm lỗi và hồi lâu sau mới lên tiếng:

-Chắc gì cuộc gặp gỡ của chúng ta là điều may cho vương gia. Thiếp sợ lắm!

Trung Chính không hiểu nàng muốn nói gì nhưng thầy rõ nàng đang bối rối lo âu. Tới lượt chàng im lặng như để chia xẻ những băn khoăn với nàng. Cả hai đều ngơ ngẩn nhìn ánh nắng chiều nhạt dần trên tàng la.

Khi tiễn nàng cùng Quốc Ân rời căn lều, Trung Chính cho biết:

-Sớm mai, tôi sẽ cùng Nguyệt Quế về Nguyệt Độ trang thăm cô mẫu.

Thụy An như vừa hụt bước. Nàng nhìn nhanh Trúng Chính trong lúc nhủ thầm:

-Vậy là khó có dịp thấy lại chàng.

Nàng thấy vừa phải nhận một mất mát nặng nề tới mức khó gượng đứng nổi. Bên nàng, Trung Chính còn đó với những bước đi vững chắc, nhưng nàng cảm thấy chàng đang tan dần và không bao lâu sẽ chỉ còn là một hình ảnh mơ hồ như sương khói. Nàng sẽ khó thoát khỏi nỗi trống trải cùng cực khi chàng đã ra đi và trờ nên hoảng hốt. Trong giây phút đó, Thụy An mong được ngả đầu trên vai chàng và giữ chặt chàng trong vòng tay. Nàng thấy cuộc sống hoàn toàn vô nghĩa khi chàng không còn ở bên nàng, cắn chặt vành môi, nàng cố kìm một tiếng nấc và thấy rã rời mệt mỏi.

Quốc Ân cũng sững sờ khi Trung Chính báo tin. Chàng chộp lấy bàn tay Trung Chính lên tiếng:

-Vương gia chưa khoẻ hẳn, đi đường xa sao nổi!

Trung Chính nói:

-Từ đây về rừng quế đâu có xa gì.

Quôc An thở dài:

-Không biết khi nào mới được thấy lại vương gia và Hoàng cô nương. Tiểu đệ khó chịu nổi nôi buồn này.

Trung Chính khẽ lắc đầu:

-Chuyện tan hợp trên đời như bèo mây trôi nổi, ai là người tránh khỏi. Nhưng dù ở chân trời góc biển, anh em chúng tôi vẫn nhớ mãi tới công tử và tiểu thư.

Mấy bữa trước, tất cả cũng qua một cuộc chia tạỵ khi Long Diên và Trung Dũng Hầu ra đi. Quốc Ấn nhớ lại buổi đó và thấy khác biệt hẳn so với lúc này. Chàng buồn vì Long Diên lên đường nhưng thấy đó là chuyện bình thường và nỗi buồn hầu như chỉ kéo dài tới lúc những người ra đi khuất dạng. Sau đó cả Quốc Ân lẫn Thụy An đều nhớ đến Trung Dũng Hầu phu nhân. Bà như chiếc bóng mỏng manh câm nín, lặng lẽ nhìn ra vuông sân nhỏ phía trước. Ý nghĩ hiện lên trong trí Thụy An lúc đó là chuỗi thời gian hai mươi năm thăm thẳm mà bà vừa trải qua và trong phút chốc nàng chĩ còn nghĩ riêng tới bà.

Hình bóng của Long Diên và Trung Dũng Hầu tan đi thật nhanh. Họ đến và đi giống như làn gió nhẹ thoảng qua. Khi nghe Nguyệt Quế kể lại chuyện Trung Dũng Hầu thường ngồi bên nấm mộ giả của vợ dưới chân núi Ba Vì để làm vơi nhẹ nỗi cô đơn của người trong lòng đất, Thụy An không

ngăn nổi những dòng nước mắt thương cảm cảnh ngộ hiu quạnh của chính ông. Nhưng liền đó nàng lại chuyển ý nghĩ về Trung Dũng Hầu phu nhân, nghĩ đến những nỗi đau không bao giờ xoá nhoà nôi của bà, những nỗi đau mà thời gian cũng khoanh tay bất lực không thể làm giảm nhẹ. Cho nên nàng không rời mắt khỏi bà lúc Trung Dũng Hầu cùng Long Diên bước đi. Nàng không nhìn theo hai người lâu mà lật đật bước tới bên bà. Cầm bàn tay duy nhất còn lại của bà, nàng nhẹ nhàng ngồi xuống sát bên phu nhân. Bà nhìn nàng mĩm cười. Nụ cười lặng lẽ của bà vừa như che giấu những cảm xúc đau đớn vừa chan hòa tinh cảm trìu men khiến Thụy An ngã đầu lên vai bà để cố ngăn những dòng nước mắt đang sắp trào ra. Nàng thấy bà thân thiết và đầy lòng thương yêu như chính mẹ nàng. Đó cũng là lúc nàng nghĩ đến mối ưu tư nặng trĩu của cha và việc làm của ông. Hình hài của Trung Dũng Hầu phu nhân và những mất mát của bà trở thành lời cáo buộc nặng nề đoi với cha nàng. Quyền uy và danh tiếng của ông không dập xoá nổi lời cáo buộc này. Thụy An đau đớn, nhẩm thầm trong trí:

-Cha đã lầm rỗi. Cha đang gieo tai rắc hoạ trong lúc đinh ninh minh là kẻ cứu nhân độ thế.

Nàng chợt kinh hoàng với ý nghĩ:

-Nêu Trung Dũng Hầu phu nhân biết ta là con của Quốc Sư?

Nhiều ngày qua, mọi người đều ncjhĩ nàng là con gái An Phủ Sứ Trần Kiều. Quốc An và Thụy An đều mừng vì mọi người đã nghĩ thế. Khi ngã đầu trên vai Trung Dũng Hầu phu nhân, nàng chợt kinh hãi nhớ đến thân thế mình. Nàng ghé sát tai bà hỏi nhỏ:

-Phu nhân có khó chịu vì con mang họ Trần không?

Bà cúi nhìn xuống, vỗ nhẹ nhẹ vai nàng. Giọng bà đầy xúc động nhưng Thụy An nghe rõ từng lời:

-Con mang họ nào thì cũng là con của ta. Chính ta nhiều lúc đâ quên bẵng mình mang họ nào.

Buổi chia tay với Long Diên và Trung Dũng Hầu đã qua như vậy. Thụy An cùng Quốc Ân trơ về dinh chỉ với ý nghĩ xót thương hướng về Trung Dũng Hầu phu nhân và gần như quên những người ra đi.

Chiều nay, vừa nghe Trung Chính nhắc đến chia tay, Thụy An đã hồi hộp tới mức nghẹn ngào. Nàng theo Quốc Ân trở về với những bước chân của kẻ mộng du. Cảm gíac mất mát mỗi lúc một lớn hơn, rõ hơn.

Sau bữa ăn, nàng cáọ bệnh về phòng, ngồi trầm ngâm mặc cho nôi buồn tê dại cuốn đi. Nhìn về hướng nào, nàng cũng chỉ bắt gặp nỗi nhớ thương đau đớn của chính mình. Ánh chiều như không cưỡng nổi tâm tư của nàng đã phủ lên hoa viên một lớp sương nhoà nhạt. Khung cảnh càng lúc càng trở nên hư ảo mông lung khiến nàng quên cả sự hiện diện của chính mình.

Thảo Nhi cũng bị cuốn theo vẻ trầm tư xa vắng của chủ, lặng lẽ dôi nhìn khu hoa viên tràn ngập ánh trăng. Từ xa, tiếng trống điểm canh chợt vang tới.

Thảo Nhi bàng hoàng sực tỉnh, lên tiếng

nhắc:

-Sang canh ba rồi! Xin quận chúa đi nghỉ.

Thảo Nhi cầm tay Thụy An, đỡ nàng đứng dậy. Nàng bước theo người hầu gái vẫn như đang trong mộng. Trước khi buông mình xuống giường, nàng thẫn thờ nói:

-Ta không rũ nổi nỗi buồn này, Thảo Nhi!

Thảo Nhi thở dài, kéo nhẹ tấm mền mỏng

đắp ngang ngực nàng. Thụy An vẫn dõi cái nhìn vào màn đêm như cố đuổi bắt mộĩt bóng hình ẩn khuất trong đó.

Cúi sat xuống mặt nàng, Thảo Nhi nhắc:

-Quận chúa cố ngủ đi. Vương gia sẽ khổ tâm nhiều hơn, nếu biết quận chúa phiền muộn thế này.

Lời nhắc của Thảo Nhi khiến Thụy An mở mắt lớn hơn. Nàng nhìn người hầu gái, hỏi:

-Em cho là vương gia cũng nghĩ nhiều đến ta?

Thảo Nhi nói như thì thầm bên tai nàng:

-Vương gia không chỉ nghĩ đến quận chúa mà còn không khi nào quên quận chúa. Em thấy rõ điều đó trong ánh mắt của vương gia chiều nay. Nhưng thôi, quận chúa nghỉ đi!

Thụy An nhắm mắt lại nhưng không ngủ mà thả ý nghĩ phiêu du theo lời nói của Thảo Nhi. Nàng chợt thấy Trung Chính đang đứng ngay trước mặt trìu mến nhìn nàng. Mắt chàng long lanh sáng làm mờ hẳn những nét đau đớn trên khuôn mặt vẫn thường hiện ra trong trí tưởng của nàng. Thụy An ngước lên nhận cái nhìn của chàng với cảm gíac ngãy ngất. Nàng thấy chàng mỉm cười, chậm chạp bước lên. Bất gíac, nàng đưa tay cho Trung Chính rồi ngã đầu vào vai chàng. Toàn thân nàng run lên trong cơn say choáng ngợp. Nàng miên man thầm gọi tên chàng: 

-Chính ca! Chính ca!

Nàng thấy Trung Chính cúi xuống sát bên nàng, nhưng khuôn mặt chàng chợt mờ đi trong một vùng sáng loé lên. Vùng sáng mỗi lúc một chói chang khiến khuôn mặt chàng càng mờ thêm. Thụy An hoảng hốt đưa tay níu lại. Nhưng tay nàng đưa hụt vào khoảng không và khuôn mặt chàng vụt tan đi như một ảo ảnh. Thụy An kinh hâi hét lên và mơ hồ thấy có một bàn tay lay nhẹ vai mình rồi nghe tiếng Thảo Nhi gọi:

-Quận chúa! Quận chúa!

Thụy An dần dần nhận ra vừa qua một giấc mơ.

Ánh nắng sớm đã rọi qua cửa sổ vào phòng, soi tỏ khuôn mặt lo lắng của Thảo Nhi. Thụy An thương người hầu gái vô cùng. Nàng đặt tay lên vai Thảo Nhi nói:

-Ta vừa qua một giấc chiêm bao. Em đừng lo!

Rồi nàng hỏi:

-Sáng rồi, phải không em?

Thảo Nhi gật đầu.

Thụy An tung mền ngồi dậy, tiếc thầm giấc mơ quá ngắn. Rât mau, nàng lại nghĩ đến nỗi trống rỗng sẽ không rời nàng kể từ lúc này.

Trong bữa ăn sáng cùng Trần Kiều phu nhân, Thụy An thấy Quốc Ân ít nói hẳn so với mọi ngày. Trước khi rời phòng ăn, chàng nói với mẹ:

-Bữa nay con đưa quận chúa đi thăm rừng

quế!

Phu nhân lo lắng:

-Mẹ nghe nói đang có nhiều chuyện bất an xẩy ra. Đi như vậy lỡ gặp chuyện không may thì sao?

Quốc Ân nói:

-Con sẽ đem theo một cơ kỵ binh hộ tống. Nếu không đi, mai mốt về Thăng Lonp, con sẽ bị quở là không cho quận chúa xem het cảnh đẹp của Qui Hóa.

Bước ra ngoài, Quốc Ân hỏi Thụy An:

-Em tính như vậy, chị có phiền trách gì không?

Thụy An hỏi lại:

-Đường đi xa không?

Quốc Ân lắc đầu:

-Trong vòng mười dặm thôi. Bữa nay ta sẽ dùng ngựa. Chị và Thảo Nhi đều quen đi ngựa thì ngại gì.

Một lát sau, ba người đâ rời lộ phủ nhắm hướng tây bắc theo đường mòn tiến về rừng quế. Quốc Ân chia cơ lính ky thành hai tốp nhỏ, hai người cùng viên đội trưởng đi trước mở đường, còn ba nciười theo sát phía sau.

Quoc Ân sóng ngựa kèm bên Thụy An vừa đi vừa nhắc lại những đieu chàng từng được nghe về Quế Lâm Nguyệt Độ trang. Trong hình dung của Quốc Ân, Nguyệt Độ trang là nơi ẩn mình u tịch của một cao nhân coi nhẹ mọi chuyện đời. Lúc này với riêng chàng, chỗ đó còn như một cõi thần tiên vì là nơi có nàng tiên Nguyệt Quế. Mới không được cùng nàng gặp mặt một buổi sáng mà Quốc Ân tưởng chừng xa cách không biết bao lâu rồi. Đi bên chàng, Thụy An cũng mang cùng tâm sự. Ý nghĩ sẽ gặp lại Trung Chính khien nàng ngỡ mình đang chếnh choáng men say ngay từ lúc chuẩn bị lên đường.

Đoàn người tiến dần vào rừng quế đang mỗi lúc một thêm rực sáng với những tia nắng sớm chan hoà trên sắc lá non. Chốc chốc, một làn gió nhẹ thoảng qua rắc khắp vùng một hương thơm dịu ngọt.

Tuy không ngừng trò chuyện, Quốc Ân và Thụy An vẫn chăm chú theo dõi từng tấc đường mòn lần lượt hiện ra phía trước với mong mỏi sớm nhìn thấy Trung Chính và Nguyệt Quế. Nhưng vượt qúa nửa phần đường mà phía trước vẫn vắng tanh. Thụy An bắt đầu cảm thấy bồn chồn. Nàng hỏi Quốc Ân :

-Tới Nguyệt Độ trang còn đường khác không?

Quốc Ân lắc đầu:

-Đây là con đường độc nhất. Ngoài ra chỉ có các lối tắt băng rừng thôi.

Thụy An băn khoăn:

-Neu vậy sao không ...

Nàng không nói dứt câu nhưng Quốc Ân hiểu nàng muốn nói gì. Chàng giải thích cũng để cho chính mình:

-Có thể họ băng ngang rừng hoặc khởi hành sớm nên ta không bắt kịp.

Bất thần viên đội trưởng cùng hai binh sĩ đi trước bỗng dừng lại. Cả ba đông loạt đặt tay lên chuôi gươm quay về một mé rừng. Quốc Ân cùng Thụy An thúc ngựa tới, nhìn theo hướng nhìn của viên đội trưởng. Cả hai chỉ thấy những cánh lá non tươi mơn mởn đang chập chờn trong gió. Quan sát hồi lâu, viên đội trưởng mới lên tiếng với Quốc Ân:

-Trong rừng có người.

Quốc An hỏi:

-Ngươi có chắc không?

Đội trưởng đáp:

-Chính mắt tôi đã thấy rõ. Họ đang di chuyển ngược hướng với chúng ta trên đường mòn thì đột ngột lao vào trong rừng mất dạng ngay phía trước.

-Bao nhiêu người?

-Dạ, chỉ có hai người.

Quốc Ân đang nghi hoặc lại nghe đám binh sĩ ở mé sau kêu lên kinh ngạc và cùng trố mắt nhìn vào trong rừng. Một binh sĩ thúc ngựa tới bên chàng lên tiếng:

-Trình công tử, trong rừng có người đang dùng thuật phi hành đi về phía nam. 

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.