Trên đồi ánh đuốc rực sáng.
Cuộc loạn chiến đã ngưng, nhưng không khí vẫn căng thẳng. Người chết và bị thương được chuyển về hai góc sân, nhưng trên khoảng đất trống giữa sân vẫn còn một số xác chết.
Đinh Kỳ ngồi cạnh Hà Đằng, có Thủ Hiệt đứng sát bên. Hà Đằng mê man vì mất quá nhiều máu Bọc quanh Đinh Kỳ là nhiều toán dũng binh đại trại.
Đại Đởm vẫn ngồi nguyên trên chiếc ghế bọc da cọp. Quanh gã có một số dũng binh lăm lăm gíao trong tay. Trên sân vẫn chia thành hai nhóm nhưng đa số đã nghiêng về phía Đinh Kỳ. Sau phút kinh hoàng vì sự xuất hiện độĩt ngột của Hà Đằng, lúc này Đại Đởm có vẻ hoàn toàn bình thản. Gã lặng thinh nhìn về phía trước như đang mải nghĩ một điều gì và không hề nghe thấy những lời tranh cãi xung quanh. Một người ngồi trong nhỏm Đinh Kỳ nói:
- Anh em mà đâm chém nhau sao đành!
Lập tức từ cuối sân một giọng khác vang lên: - Kẻ cầm gươm đâm mình thì không còn là anh em nữa.
Nhiều giọng xung quanh hùa theo:
- Đúng! Không anh em với thứ nối gíao cho kẻ thù. Cứ sống chết một phen thôi!
Đám đông ở cuối sân nhốn nháo đứng lên nhưng lại có một giọng khác bàn:
-Hây chờ lệnh tan trại chủ!
Tất cả hướng về phía Đại Đởm nhưng gã như không nghe thấy gì. Phía sau gã, một hàng dũng binh cũng im lặng như những pho tượng. Ke từ khi Hà Đằng xuất hiện, Đại Đờm chỉ có một cử chỉ duy nhất là hát tung chiếc áo khoác trên người xuống. Sau đỏ, gã tiếp tục nhìn trừng trừng đám người loạn chiến phía trước. Khi Đinh Kỳ ra lệnh cho các toán dũng binh tiến vào đẩy những người đang giao đấu vê hai phía sân, Đại Đởm cũng không lên tiếng. Trước mặt gã, ngay trên bàn là cặp trủy thủ của Gíap Thủ Hiệt và mấy mảnh vải trắng do Đinh Kỳ mang về. Xác vị trưởng lão đại trại được khiêng tới đặt phía trước gã. Đại Đởm thấy rất rõ lúc Tử Mị chém xuống từ phía sau vị trưởng lão rồi lao về một góc sân kéo đám thủ hạ chạy đi. Cảnh tượng đó liên tục hiện lên trong trí gã và gã không nghe thấy gì.
Đám đông từ cuối sân đông loạt la lớn:
-Xin trại chủ xuống lệnh!
Aùnh mắt Đại Đởm bỗng chiếu về phía đám đông đang ồn ào giơ cao binh khí. Nhưng gã vẫn im lặng trong lúc đám đông gào thét:
-Máu phải trả bằng máu! Trại chủ xuống lệnh ngay đi!
Một giọng nói hướng về nhóm Đinh Kỳ hét:
-Mấy tên tạo loạn hãy quì gối nhận tội!
Đinh Kỳ cũng như không nghe thấy gì vì
đang mải tìm cách cứu tỉnh Ha Đang. Trong suy tính của ông chỉ cần Hà Đằng xuất hiện là tất cả sẽ đổi khác ngay. Đứng bên Đinh Kỳ, Gíap Thủ Hiệt bắt đầu nổi nóng. Thủ Hiệt không thù oán với các tộc hộ kia nhưng khi thấy những người đó nghiêng về phía Đại Đởm thì khó chịu. Lúc này, những lời lẽ khiêu khích ném đến dồn dập khiến Thủ Hiệt như bốc lửa trong đầu. Gã bước lên giơ cao thanh gươm trong tay quát:
-Lũ chuột nhắt, coi chừng!
Cả đám đông bao quanh Đinh Kỳ cũng vùng dậy bước ra theo Thủ Hiệt. Lập tức từ phía cuôi sân vang lên tiếng binh khí loảng xoảng rút ra khỏi vỏ cùng với những lời chửi rủa hung hãn. Đinh Kỳ đứng lên hét dũng binh vào sân. Cùng lúc, một bóng người vụt băng vào giữa đám đông đang náo loạn nạt lớn:
-Ngưng ngay!
Người xuất hiện là Hà Đại Đởm. Đại Đởm một tay nậm chăĩt cạp trủy thủ của Gíap Thủ Hiệt, một tay cầm kiếm lệnh nhìn mọi người. Dưới ánh đuốc, mắt gã long lên dữ tợn. Gã dưa ca0 kiếm lệnh cho tât cả cùng thầy. Đám đông đang bị kích động ồn ào bỗng im bặt. Chờ cho tát cả im hẳn, Đại Đởm dõnci dạc ra lệnh:
-Thu hết bỉnh khí, lui lại!
Uy lực của kiếm lệnh là tuyệt đối đối với mọi người trên sơn trại. Đám đông líu ríu tra gươm vào vỏ, bước lui. Chốc lát khoảng trống giữa sân chỉ còn riêng Đại Đởm. vẫn đưa cao kiếm lệnh, Đại Đởm lớn tiếng gọi tên từng tộc trưởng. Không ai rõ Đại Đởm mưu tính gì, nhưng tất cả đều bước ra, kể cả Đinh Kỳ và Gíap Thủ Hiệt.
Đại Đởm nhìn vào mặt từng người rồi ra dấu cho tất cả bước tới gần gã. Hơn mười tộc trưởng dàn hàng đối diện nhau ngay giữa sân, mặt vẫn hầm hầm sắc giận. Đại Đởm nhìn khắp lượt thêm một lần rồi chậm rãi lên tiếng. Gã không gay gắt mà nói từ tốn khác hẳn ngày thường:
-Từ nhiều đời rồi, các tộc hộ đã kết tình huynh đệ coi nhau như ruột thịt. Nay vỉ lẽ gì các ông trở gíao đâm chém nhau?
Gíap Thủ Hiệt bừng bừng nổi giận. Gã muốn hét lớn nhưng gã là tộc trưởng nhỏ tuổi nhất nên cố nén đứng im. Nhưng Đinh Kỳ đã lên tiếng, ông nói:
-Dù không phải ruột thịt cũng không ai muốn đâm chém nhau. Việc đổ máu bao giờ cũng có nguyên do. Nguyên do chuyện lúc này chính là Hà gíao lãnh.
Ông nhắc chậm ba tiếng sau cùng trong lúc nhìn vào mặt Đại Đởm. Các tộc trưởng thấy Đinh Kỳ công khai không nhìn nhận Đại Đởm là trại chủ thì đều im lặng nhìn Đại Đởm. Gã trừng trừng nhìn vào mắt ông hồi lâu rồi quay qua những người khác:
-Đinh tộc trưởng nói đúng mà cũng sai. Ta quả là một phần nguyên do nhưng chính các ông cũng dự một phần khác. Ta thúc đẩy các ông còn chính các ông lại vì các mưu tính riêng mà chịu cho ta thúc đẩy.
Gã quay về phía Đinh Kỳ, tiếp:
-Đinh tộc trưởng đã tỏ ra dứt khoát không nhận ta là người cầm đầu sơn trại. Nhưng lúc này, kiếm lệnh đang nằm trong tay ta. Vậy ông có nghe theo sai khiến của kiếm lệnh không?
Đinh Kỳ bình thản đáp:
-Lúc nào lăo cũng tuân theo sai khiến của kiếm lệnh trong tay trại chủ.
Đại Đởm mỉm cười lắc đầu:
-Ông nói vậy là muốn bảo không nghe theo kiếm lệnh nằm trong tay ta. Nhưng ta nói cho tất cả hay là không ai được quyền cãi lại kiếm lệnh.
Gã cao giọng tiếp:
-Nhân danh kiểm lệnh, ta đòi tất cả các tộc hộ ngưng tức khắc mưu đồ chém giết lẫn nhau. Kẻ nào trái lệnh là phạm tội nghịch ý tiền nhân không thể dung thứ.
Gã nói với giọng quyết liệt khiến tất cả đều cúi nhìn xuống. Giữ nguyên giọng nói đó, gã tiếp:
-Sơn trại vừa trải qua nhiều chuyện đau lòng vì có những người nông cạn. Nhân danh kiếm lệnh, ta đòi chấm dứt mọi trừng phạt đối với những kẻ nông cạn đó để tránh gãy thêm những chuyện đau lòng khác.
Gã chiếu tia nhìn dữ dội về phía Gíap Thủ Hiệt và Đinh Kỳ gằn từng tiếng:
-Hai đòi hoi do kiem lệnh ban ra là bất di bất dịch, ngoại trừ khi có sự thoả thuận của tất cả các tộc trưởng cùng trại chủ.
Dứt lời, gã bước thẳng về phía Đinh Kỳ. Chưa ai hiểu rõ ý định của Đại Đờm thi gã chìa kiếm lệnh cho Đinh Kỳ nói:
-Trong lúc trại chủ Hà Đằng chưa hồi tỉnh, Đinh tộc trưởng hãy cầm kiếm lệnh để điều hành việc trại.
Đinh Kỳ sững sờ nhìn chưa biết nói gì thì Đại Đởm đã đặt kiếm lệnh vào tay ông. Gã quay qua hỏi Thủ Hiệt:
-Giữa ta và Gíap tộc trưởng còn một điều cần trang trải. Gíap tộc trưởng sẵn sàng chưa?
Vừa nói, gã vừa ngửa bàn tay cho tất cả nhìn rõ cặp trủy thủ do Thủ Hiệt gửi tặng gã. Thủ Hiệt lẳng lặng gật đầu. Đại Đởm liền hướng về những người khác nói:
-Ta nhờ Đinh tộc trưởng chủ trì cho sự việc này. Các vị khác hãy về chỗ chuẩn bị làm theo đòi hỏi của kiếm lệnh.
Tất cả đều bất ngờ trước quyết định của Đại Đởm nhưng đều lặng lẽ bước lui. Khoảng trống giữa sân chỉ còn lại ba người.
Thủ Hiệt cùng Đại Đởm đều bước lui cách Đinh Kỳ ba bước. Đại Đởm nắm hai lưỡi trủy thủ trong tay nhưng đao vẫn nằm trong vỏ. Gã hỏi Thủ Hiệt:
-Gíap tộc trưởng muốn giải quyết chuyện giữa chúng ta theo cách nào?
Thủ Hiệt đáp :
-Xin tùy lựa chọn của gíao lãnh.
Đại Đởm gật đầu:
-Vậy thì ta chọn cách này!
Gã vụt đưa tay ra sau gáy hất ngược hai mũi trủy thủ lên. Mọi người trên sân đều kinh ngạc thấy búi tóc trên đầu gã bị xén ngang rớt xuống. Đại Đởm thản nhiên cúi lượm búi tóc cắm hai mũi trủy thủ vào, sắc mặt trắng bệch. Gã bước tới trao búi tóc cho Gíap Thủ Hiệt nói:
-Hành động ngông cuồng của ta thuở nào đã phải trả một cái gía quá đắt rồi. Nhưng có lẽ còn cần phải thêm điều này nữa mới đủ. Ta mong cách chọn lựa này của ta không còn khiến Gíap tộc trưởng phiền lòng nữa.
Gíap Thủ Hiệt như vẫn chưa tin ở chính tai mắt của mình. Gã đưa tay nhận búi tóc của Đại Đởm như người đang trong cơn mơ .
Đại Đởm xoay lại phía Đinh Kỳ, quài tay ra sau lưng, rút thanh đao ra khỏi vỏ nói:
- ông cần nhớ lời ta truyền qua kiếm lệnh, không được xử phạt người nào trên sơn trại. Vì ta thấy chỉ có một người cần xử phạt. Người đó là ta!
Vừa nói dứt những lời cuối, Đại Đởm cắm thẳng mũi đao vào giữa ngực mình.
Đinh Kỳ cùng Thủ Hiệt đều hét lên lao tới. Đại Đởm chưa ngã xuống, trừng mắt nhìn hai người. Môi gã mấp máy như muốn nói điều gi nhưng không thành tiếng.
Khắp san đại trại im lặng như tờ.