Trong Ánh Lửa Thù

Lượt đọc: 41 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi 20
MƯỜI HAI GÃ ÁO ĐEN

❊ ❊ ❊

Hoàng trang chủ vừa toan đứng lên thì Quách Bá Liêm xuất chưởng đánh tới. Ông nghiêng người ngã xuống và Quách Bá Liêm phóng bồi theo loạt ám khí thứ hai rồi phủi tay cùng Ôn Tử Mị bước ra sân.

Trang chủ nghe nhiều tiếng rú trong lúc ông mê thiếp đi. Ông hồi tỉnh lúc gần sáng va bật kêu lên:

- Ta lầm !

Mặt ông đẫm máu và nước mắt. ông nhìn Nguyệt Quế không ngừng nức nở rồi nhìn Trung Chính. Cặêp mắt ông dại lần. Trung Chính cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của ông. Nguyệt Quế gào gọi:

- Cha ơi! Cha!

Ông cố phác hoạ cử chỉ muốn nói nhưng tiếng nói của ông chỉ còn là hơi thở. Trung Chính ghé sát tai vào miệng ông và chỉ nghe được mấy tiếng thều thào:

- Hai tên ... Thát Đát...!

Bất ngờ, ông hét lớn rồi im bặt.

Tiếng hét của ông khiến Nguyệt Quế kinh hãi nhìn lên. Trang chủ nhìn trừng trừng về phía trước, mắt đã đứng tròng, ông trút hơi thở cuối cùng trong cơn cuồng nộ cùng cực, hai tay còn ôm chặt xác vợ. Nguyệt Quế hét lên hoảng hốt ôm lấy cha rồi vùi đầu trên xác mẹ oà khóc. Trung Chính quì xuống bên trang chủ cúi đầu im lặng. Chàng mặc cho Nguyệt Quế gào khóc và cũng không rõ mình đang ở đâu. Điều chàng biết chắc lúc này là

Hoàng phu nhân cùng động chúa Hoàng Nhung đã chết. Chàng nhớ lại phút giây ngắn ngủi được ngồi bên bà đêm nào, phút giây mà không bao giờ chàng còn tìm lại được.

Khi Lý Đại đưa Quốc Ân rồi Thụy An, Thảo Nhi tới, Trung Chính và Nguyệt Quế vẫn không hay. Nguyệt Quế tiếp tục khóc ngất trên xác mẹ trong khi Trung Chính như pho tượng đá cúi đầu quì bên trang chủ Hoàng Nhung.

Thụy An quên hết cảnh chết chóc kinh hoàng trong trang viện và chỉ thấy bị bao trùm bởi nỗi đau đớn của hai người. Nàng cố trấn tĩnh kìm mình đứng lại bên Quốc Ân, nhưng chỉ một giây sau, nàng đã gục đầu trên vai Nguyệt Quế nức nở khóc theo. Quốc Ân cũng bước tới bên Trung Chính quì xuống, cầm lấy tay chàng. Trung Chính như đang sống trong cơn mộng. Chàng nhìn Quốc Ân rồi lại lặng lẽ cúi xuống.

Khi mặt trời gần đứng bóng, tất cả mới qua cơn xúc động. Thụy An lau nước mắt cùng Thảo Nhi đỡ Nguyệt Quế lui lại trong lúc Quốc Ân gom toán kỵ binh cùng Trung Chính, Lý Đại chuyển trang chủ và phu nhân vào khu biệt thất lo an táng các nạn nhân.

Mọi chuyện xong xuôi lúc xế chiều.

Trung Chính nhìn theo bóng nắng, nhắc Quốc Ân và Thụy An trở về. Thụy An đang ngồi bên Nguyệt Quế mở to mắt nhìn chàng. Ánh mắt nàng vừa xót thương vừa đau đớn. Nàng không quay đi khi gặp mắt chàng mà tiếp tục nhìn như muốn nói cùng chàng những lời an ủi và chia xẻ nỗi đau mà chàng đang gánh chịu. Trung Chính chợt thấy Thụy An thật gần gũi với chàng và chàng khó thể rời xa nàng. Lúc đó chàng mới nhận ra vẻ tiều tụy của nàng sau chỉ một buổi sáng không gặp gỡ. Chàng nhìn nàng như đang thì thầm nói lên ý nghĩ mà chàng đang có.

Quốc Ân cũng im lặng dõi theo những bóng cây đang mỗi lúc một ngả dài thêm. Chàng hiểu khó thể nấn ná lưu lại nhưng cũng không dễ bỏ đi. HỒI lâu, chàng lên tiếng hỏi Trung Chính:

-Vương gia có biết kẻ gãy ra thảm họa này?

Trung Chính nhíu mày. Chàng hầu như chưa hề nghĩ về điều này từ lúc đặt chân vào trang viện. Câu hỏi của Quốc Ân khiến chàng cũng thầm tựỉ hỏi:

-Kẻ nào đã làm chuyện này?

Chàng nhớ lại những lời đứt quãng cuối cùng của trang chủ Hoàng Nhung và nhắc lại trong đầu:

-Hai ten That Đat!

Trung Chính nghĩ ngay tới Quách Bá Liêm, Ôn Tử Mị rồi khẽ lắc đầu thầm nhủ:

-Lúc này chưa thể biết chắc là ai, nhưng trước sau gỉ cũng phải tìm ra hung thủ.

Chàng nhắc lại Quốc Ân:

-Công tử nên đưa tiểu thư trở về. Đường về xa hàng chục dặm len lách giữa rừng, chớ nên khinh suất.

Quốc Ân hỏi:

-Vương gia có thể cùng tiểu đệ trở về Qui Hóa nghĩ ngơi ít ngày được chăng?

Thụy An đưa mắt nhìn Trung Chính như đang lắng nghe câu trả lời của chàng. Trung Chính hiểu nàng cũng chung ý nghĩ như Quốc Ân. Chàng đáp:

-Tôi vẫn mong được kéo dài thời gian ở bên công tử và tiểu thư nhưng không thể làm theo ý riêng được. Xin hẹn tái ngộ vào một ngày khác.

Chàng quay sang phía Thụy An nói:

-Trọn ngày nay, tiểu thư cực nhọc nhiều quá. Bây giờ xin tiểu thư cùng công tử gấp trở về kẻo trời sap tối, e sẽ gặp chuyện chang lành.

Quốc Ân, Thụy An đành từ tạ ra đi.

Trung Chính, Nguyệt Quế, Lý Đại theo tiễn một đoạn xa khỏi trang viện và đứng bên đường nhìn theo cho tới khi đoàn người khuất bóng.

Lý Đại vừa lên tiếng nhắc hai người quay về thì cả ba chợt nghe vọng lại từ xa tieng vo ngựa khua dồn dập. Trung Chính vội ra dấu cho Nguyệt Quế, Lý Đại ẩn mình vào rừng cây. Tiếng vó ngựa từ hướng bắc đang lao rất nhanh về phía họ rồi một đoàn người xuất hiện. Trung Chính thấy có sáu người, tất cả đều mặc đồ đen theo kiểu trang phục dũng binh sơn trại. Lúc băng ngang chỗ nấp của Trung Chính, người dẫn đầu khoa roi nói lớn:

-Ráng bắt kịp chúng ở ngoài ranh giới lộ phủ. Đường không còn dài đâu.

Sáu người rạp mình trên yên trong lúc sáu con ngựa phóng nước đại về phía đoàn người của Quốc Ân vừa khuất dạng. Nguyệt Quế nói với Trung Chính:

-Đám này đáng ngờ lắm. Quốc Ân và Thụy An có thể gặp chuyện không lành.

Trung Chính cũng có ý nghĩ đó. Chàng nói:

-Em cùng Đại thúc trở lại trang viện để anh theo dõi những kẻ kia.

Nguyệt Quế lắc đầu:

-Ta cùng đi thôi. Em không thể một mình trở lại trang viện lúc này.

Ba người lập tức băng ngang rừng dùng thuật phi hành vượt lên. Qua khỏi khúc đường quanh chừng ba dặm, Trung Chính đã nghe nhiều tiếng la hét ở phía trước. Cả ba lao lên và thấy cơ kỵ binh hộ tống Quốc Ân, Thụy An dàn thành một vòng cung đối chiến với sáu người áo đen chận ngang đường đi của họ. Những người áo đen đều xử dụng đoản đao và có bản lĩnh khá cao. Nhưng cơ kỵ binh gồm những chiến binh già dặn và không thua kém trong thế một chọi một. Năm kỵ binh đều cầm đông với đối thủ trong lúc viên đội trưởng có vẻ dành được ưu thế rõ rệt.

Cách đó một khoảng, Quốc Ân lăm lăm tay kiếm kìm ngựa chắn ngang phía trước Thụy An, Thảo Nhi. Chàng không theo dõi cuộc đấu của cơ kỵ binh với những kẻ chặn đường mà không rời mắt khỏi sáu người áo đen dàn hàng ngang phía sau họ. Những người này vừa vượt qua Nguyệt Độ trang, tới vào lúc cuộc đấu khởi diễn giữa cơ kỵ binh cùng sáu người chặn đường. Cả bọn kìm ngựa đứng nhìn nhưng Quốc Ân lo lắng thấy trang phục của họ y hệt những người chặn đường và họ cũng có sáu người.

Trung Chính thấy nét mặt Quốc Ân căng thẳng trong lúc một gã trong toán sáu người mới tới nghiêng người nói nhỏ với hai người đứng hai bên. Trung Chính thấy gã này chít khăn màu xanh giống như gã đang giao đấu với viên đội trưởng kỵ binh. Chàng nghĩ thầm:

-Hai toán này thuộc cùng một phe nào đó và hai tên chít khăn xanh hẳn là thủ lãnh của hai toán.

Chàng khẽ nhắc Nguyệt Quế và Lý Đại:

-Hai người tìm cách tiếp tay cho cơ kỵ binh, kết thúc cuộc đấu thật nhanh.

Dứt lời, chàng men tới khóm cây phía sau Thụy An, Thảo Nhi. Lúc này sáu gã áo đen đã xuống ngựa và đang chậm chạp tiến về phía Quốc

Ân. Quốc Ân cũng tung mình xuống ngựa trong lúc nhắc Thụy An:

-Chị cùng Thảo Nhi hãy chạy ngay về Nguyệt độ trang nếu có cơ hội.

Sáu gã áo đen dừng lại cách chỗ ba người chưa đầy mười bước. Gã chít khăn xanh nhìn Quốc Ân lên tiếng một cách hách dịch:

-Súc sinh buông gươm xuống!

Gã nhìn Thụy An, Thảo Nhi cười nhạt:

-Hai con tiện tì kia xuống ngựa đi! Đừng hòng chạy thoát!

Dứt lời, gã vùng cười lớn, một tay giơ cao lưỡi đoản đao sáng loáng. Tiếng cười của gã vừa bốc lên bỗng vụt tat, cánh tay cầm đao rơi xuống như một khúc gỗ. Mặt gã nhăn lại trong khi toàn thân co giật liên hồi. Gã cố giữ thăng bằng nhưng vẫn loạng choạng bước lên rồi ngã vật xuống. Gần như cùng lúc, năm gã áo đen dàn hàng phía sau gã cũng buông rơi đao loạnq choạng ngã xuống.

Quốc Ân chưa kịp hiểu sự việc xẩy ra thì nghe từ phía cơ kỵ binh đang giao đấu bật lên nhiều tiếng la hét kinh hoàng. Chàng nhìn nhanh về phía đó vừa kịp thấy hai gã áo đen ngã xấp xuống và có hai người xuất hiện phía sau. Chàng không kìm nổi tiếng kêu mừng rỡ:

-Hoàng tiểu thư!

Bốn gã áo đen còn lại lâm thế bị tấn công hai phía trong lúc sáu gã áo đen đối mặt với Quốc Ân đang nằm bất động trên cò. Quốc Ân toan chạy về phía Nguyệt Quế để giúp kết thúc mau chóng cuộc đấu. Nhưng chàng bỗng thấy có người chụp lấy tay mình giữ lại thì kinh hãi la lên. Trung Chính xuất hiện bên chàng từ lúc nào, lên tiếng:

-Công tử hãy canh chừng mấy tên này.

Đúng lúc, chàng thấy Nguyệt Quế phóng kiếm qua cánh tay cầm đao của một gã áo đen. Gã vừa hét lên đau đớn buông rời thanh đao thì mũi kiếm còn dính máu của nàng đã dí sát cổ gã. Trung Chính phóng tới hét lớn:

-Đừng giết! Hãy bắt sống tất cả!

Gã áo đen đang bị Nguyệt Quế kìm chế cảm thấy một làn gió nhẹ phớt qua sau gáy và bủn rủn toàn thân ngã xuống. Trung Chính đã xuất hiện bên cạnh viên đội trưởng kỵ binh, nói nhanh:

-Lui lại hết! Đê mấy gã này cho ta!

Đứng đối chiến với cơ kỵ binh chỉ còn vỏn vẹn ba gã áo đen. Ba gã gườm gươm nhìn Trung Chính khi cơ kỵ binh lui lại. Trung Chính nhắc:

-Buông gươm!

Chàng vừa dứt lời, cả ba cùng hét lớn vung đao chém tới. Ba thanh đao rít lẽn xả xuống cực nhanh nhưng cả bọn đã thầy vừa chém vào khoảng không và giọng nói Trung Chính vang lên ngay sau lưng họ:

-Buông gươm!

Ba gã sợ đến vỡ mật xoay vội lại. Trung Chính đứng cách họ chỉ hơn một tàm tay. Chàng mỉm cười:

-Ta hạ các người lúc nào cũng được. Tốt nhất là nghe theo lời ta.

Cả ba đưa mắt nhìn nhau rồi một gã khẽ

nhắc:

-Ta không thoát nồi đâu. Đành vậy!

Trung Chính đứng im chờ đợi. Chàng thấy cả ba thọc tay vào ngực áo rồi nhanh như chớp đưa lên miệng. Đang ngạc nhiên vì cử chỉ bất thường kia, Trung Chính bỗng thấy ánh mắt của cả ba chợt dại đi và tất cả đông loạt ngã xuống. Trung

Chính chợt hiểu, quát lớn:

-Trói quặt tay chúng ra sau lưng!

Rồi chàng lao về phía Quốc Ân, bước tới bên những kẻ đang bị kiềm chế. Sáu gã nằm nguyên tại chỗ nhưng da mặt đã xám ngoét. Chàng nói với Quốc Ân:

-Công tử khỏi canh chừng nữa. Chúng tự sát rồi.

Lý Đại chạy tới bên nói:

-Chỉ hai gã trúng chưởng lúc đầu còn sống. Những tên kia chết rồi.

Trung Chính nhắc Lý Đại soát kỹ trong người hai gã. Lão đem lại cho chàng hai chiếc túi nhỏ nói:

-Trên người chúng chỉ có hai chiếc túi này. Mở ra, Trung Chính thấy trong mỗi túi có một

viên thuốc bằng hạt đậu màu đỏ xậm. Chàng bỏ hai viên thuốc vào túi trở lại, ra lệnh cởi trói và cứu tỉnh cho cả hai. Hai gã đảo mắt nhìn xác đông bọn la liệt xung quanh và gần như cùng lúc thọc tạy vào ngực. Trung Chính mỉm cười giơ cao hai chiếc JĨ nói:

-Thứ các ngươi cần đang nằm trong tay ta. Trước vẻ kinh hãi của hai gã, Trung Chính

tiếp:

-Muốn chết không khó. Nhưng hà tất phải làm vậy khi còn có thể giữ được mạng mình.

Chàng nhìn thẳng vào mặt cả hai dằn rõ từng lời:

-Ta hứa tha cho các ngươi, nếu chịu thành thực trả lời các câu hỏi của ta.

Hai gã bối rối nhìn nhau. Trung Chính ôn tồn

nhắc:

-Ta hứa không tiết lộ điều gì về các ngươi.

Bây giờ hãy cho ta biết các ngươi là thủ hạ^của ai?

Cả hai nhìn nhau rối cùng cúi nhìn xuống.

Bên tai cả hai, giọng Trung Chính lại vang lên:

-Các ngươi sẵn sàng chịu chết, nhưng ta tin là các ncjươi không đủ sức chịu nổi cái đau mà thủ pháp điếm huyệt của ta gãy ra trên thân xác các ngươi từ ngày này qua ngày khác. Nên lượng sức mình và tỏ ra là người khôn ngoan mà thành thực trả lời ta.

Cả hai lại nhìn nhau và ánh mắt bỗng loé sáng hung tợn. Rồi cả hai như hai con thú lao thẳng vào nhau trong một tiếng thét rùng rợn. Từ trong người cả hai, máu phun ra như suối, bàn tay một gã cắm ngập vào bụng gã kia trong khi họng gã bị bàn tay gã kia đâm qua. Cả hai dãy dụa một hồi rồi tắt thơ.

Thụy An và Thảo Nhi gục đầu vào vai nhau không dám nhìn trong khi Nguyệt Quế kinh hãi kêu lên. Trụng Chính im lặng thở dài. Chàng nhìn hai xác chết một lúc rồi nói vơi Quốc Ân:

-Công tử hãy chuẩn bị lên đường, sắp tối rồi!

Chàng nói tiếp khi Quốc Ân nhìn mười hai xác chết nằm trên bãi cỏ:

-Công tử hãy cho tùy tùng ở lại chôn cất nạn nhân. Chúng tôi sẽ đưa công tử cùng tiểu thư về lộ phủ.

Chàng quay qua nhắc Nguyệt Quế và Lý Đại:

-Nguyệt Quế và Đại thúc hãy chọn trong số ngựa kia con nào thích hợp để dùng. Ta đưa mọi người về Qui Hoá.

Lúc này chàng mới thấy Thụy An đang tựa vào Thảo Nhi ngơ ngác nhìn quanh, ánh mắt chưa

hết kinh hoàng. Bước tới bên nàng, Trung Chính nói:

-Tiểu thư bình tâm. Không còn nguy hiểm

đâu.

Từ lúc Trung Chính xuất hiện Thụy An không rời mắt khỏi chàng. Nàng như quên mọi hiểm nghèo nhưng lại dầy lên nỗi sợ tới lúc chia tay cùng chàng. Nàng thấy không thể kìm mình nói cùng chàng nỗi sợ hãi đó nhưng lại không thể kiếm ra lời. Mãi khi thấy Nguyệt Quế và Quốc Ân dắt ngựa quay lại, nàng mới hấp tấp lên tiếng:

-Vài ngày nữa, thiếp đã về Thăng Long rồi!

Trung Chính ngỡ nàng sắp khóc. Bất gíac

chàng cầm lấy bàn tay Thụy An nhắc:

-Ta còn cỏ dịp gặp lại.

Thụy An để bàn tay trong tay Trung Chính ngước nhìn chàng hỏi:

-Chàng sẽ về Thăng Long?

Trung Chính gật đầu. Chàng đỡ Thụy An lên ngựa rồi quay về chỗ Lý Đại.

Quốc Ấn thúc ngựa lên trước mở đường trong lúc Nguyệt Quế đi sóng hàng cùng Thụy An, Thảo Nhi.

Đoàn người về tới Qui Hoá khi mặt trời khuất hẳn dưới chân trời tây và bóng tối bắt đầu phủ xuống. Thụy An không dám nhìn lên khi Trung Chính và Nguyệt Quế từ tạ trở lui. Trung Chính ghìm ngựa sát bên nàng khẽ nhắc:

-Tiểu thư nhớ giữ sức khoẻ, chớ nên lo buồn.

Nàng lặng lẽ gật đầu, hai dòng nước mắt lăn dài trên má. Quốc Ân nhìn theo cho tới khi mấy người khuất dạng mới lên tiếng nhắc Thụy An:

-Ta về thôi!

Giọng chàng cũng nặng chĩu u sầu.

Trung Chính cùng Nguyệt Quế, Lý Đại chạy vào đường mòn thì thấy toán kỵ binh đang phi nước đại trở về. Đội trưởng nhận ra Trung Chính vội hô thủ hạ dừng lại. Gã thúc ngựa tới bên nghiêng đầu chào rồi nói:

- Xin thiếu chủ và tiểu thư đề phòng. Không rõ vỉ lẽ gì, khu rừng ven trang viện đang bốc cháy dữ dội. 

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.