Bạch Hạc thần tăng thấy cả hai cúi mọp xuống thì cúi nhìn bàn tay đang phắt biến trở lại. ông lại lâm vào tình trạng không điều khiển nổi các luông nội lực trong người vì không đủ sự yên tĩnh để tập trung tâm ý. ông đành don nội lực lên huyệt thiểu dương cho thoát ra để tránh tình trạng nội biến. Để trấn áp hai người, ông tiếp tục lên tiếng:
- Thủ Độ muốn mưu hại ta vì cớ gì?
Cả hai vẫn cúi đầu đáp:
- Chúng tôi chỉ nhận lệnh chứ không dám hỏi.
Lúc này bàn tay nhà sư dịu lại đôi phần và Quách Bá Liêm nói tiếp:
- Chúng tôi đã biết lỗi mình. Xin thần tăng mở lượng từ bi khoan thứ cho một lần.
Nhà sư nhìn hai người nói:
- Hai mươi bốn năm trước đây các ngươi đã xin với ta như vậy rồi.
Quách Bá Liêm và Ôn Tử Mị lại toát mồ hôi. Cả hai tê bại toàn thân vì khiếp hãi trong lúc nhà sư tiếp:
- Trên Thập Vạn Đại Sơn, các ngươi đã thề bỏ dữ làm lành. Nay các ngươi tới đây mưu hại chính ta rồi xin tha mạng. Lời cầu xin đó có lọt tai không?
Hai người không thể lên tiếng. Nhà sư đổi giọng:- Đúng ra không phải tới lúc này mới
cần trừng phạt các ngươi. Không lâu sau khi các
ngươi rời Thập Vạn Đại Sơn, ta đã thấy để các ngươi sống là lầm.
Nhà sư ngưng lại lấy từ phía sau một chiếc túi nhỏ. Ông liệng chiếc túi xuống trước hai ngưòi nhắc:
-Hãy mở chiếc túi và nhìn kỹ các vật bên trong.
Quách Bá Liêm run run mở chiếc túi trong nỗi hoang mang cùng cực. Chợt lão khẽ kêu lên nhìn trân trối ba mũi liễu diệp đao và chiếc áo cũ màu xanh. Nhà sư hỏi:
-Lúc này các ngươi làm theo ý Thủ Độ còn việc dưới chân núi Tam Đảo, các ngươi theo lệnh ai?
Quách Bá Liêm và ôn Tử Mị đều nhìn như hút vào chiếc áo gấm xanh loang lổ nhiều vết máu
***• ì*a.nHuinhlT»fả halyến nhở
rõ người khoác chiêc áo gằm này là một thiẻu phụ
còn rất trẻ.
Thiếu phụ đi cùng hai người hầu gái và bốn viên gia tướng từ hướng Kinh Bắc ngược lên trong lúc Quách và ôn đang men theo con đường dưới chân dẫy Tượng Sơn về xuôi. Toán ncỊười có vẻ hốt hoảng khi phát hiện có người. Thay vậy, ôn Tử Mị liền ngật ngưỡng bước tới. Quách Bá Liêm cũng lẳng lặng theo ôn ra chặn ngang giữa đường đi.
Thiếu phụ vội cùng hai người hầu gái lui lại còn bốn gã gia tướng bước lên. Một gia tướng tới đối diện với hai người nạt:
-Các ngươi là ai?
Cả hai im lặng, lạnh lùng nhìn. Gã gia tướng nói:
- Chúng ta là gia tướng của Võ Thành Vương đang theo hộ tống phu nhân. Tránh đường ngay!
Gã gia tướng nghĩ đứng trước mặt chỉ là những tên giặc cỏ nên nêu ngay tước hiệu của chủ. Gã đinh ninh nghe xong ba tiếng Võ Thành Vương, mấy gã chặn đường sẽ tháo chạy liền. Nhưng gã vừa dứt lời, mũi đao của ôn Tử Mị đã đâm thẳng vào giữa tim gã. Gã dướn người lên ngã xấp xuống không kịp kêu._Ba người kia rút gươm nhào len lăn xả vào ôn Tư Mị. Trong khoảnh khắc đó, Quách Bá Liêm nhắm thẳng chô thiếu phụ và hai người hầu gái phóng tới. Chưa đáp xuống đất, lão đã vận chương đánh xuống. Ba người phụ nữ yếu đuối bị đánh ngã dập xuống mặt đường. Quách Bá Liêm dừng lại bên họ phóng qua lưng mỗi người một mũi liễu diệp đao, rồi quay về phía ôn Tử Mị đang miết lưỡi đao trên người một gã gia tướng để lau máu. ôn Tử Mị cũng đã hạ xong ba gã gia tướng. Cả hai nhìn bảy người gục trên các vũng máu, cất tiếng cười lớn dắt tay nhau bước đi.
Cả hai đều nhớ rõ chiếc áo gấm xanh nằm trước mắt họ lúc này chính là chiếc áo ngắn khoác ngoài của người thiếu phụ. Nhiều năm trước đó, hai người đã nổi danh Nhị Hổ vì việc C)ây ra những vụ án như thế. Nhị Hổ gãy án ở khap nơi không cần lý do và luôn để lại dấu vết cho mọi người thấy là họ làm việc đó. cẳi tên Đại Sơn Nhị Hổ vì thế trở thành mối ám ảnh kinh hoàng cho mọi người và cũng là lý do khiến Bạch Hạc thần tăng xuất hiện tại Thập Vạn Đại Sơn.
Sau khi rời Thập Vạn Đại Sơn, hai người không dám ngang nhiên tác quái nhưng vẫn không ngưng nhúng tay vào tội ác. Họ chỉ đổi thói quen cũ là không lưu dấu vết sau khi chém giết và vụ tàn sát bảy người trong vùng Tam Đảo là một trong các vụ tàn sát kín đáo của họ. Nhưng lúc này cả hai đều lạc thần nhìn những vật mà nhà sư liệng cho họ. Nhà sư nói:
-Lẽ ra các ngươi đã mất mạng chỉ một giờ sau đó. Ta biết rõ các ngươi đang trên đường về xuôi và chưa đi xa lắm. Nhưng cháu ta...
Nhà sư dừng lại cố nén cảm xúc trong lúc cả hai cúi thấp đầu hơn. Nhà sư tiếp:
-Tuy vô cớ bị các ngươi sát hại, vào giây
hấp hối cuối cùng, cháu ta vẫn nài xin ta tha mạng cho các ngươi. Vì tấm lòng nhân hậu của cháu ta mà bấy nay ta đâ làm ngơ cho các ngươi. Nhưng phần số các ngươi là phải chết dưới tay ta nên bữa nạy các ngươi mới dân xạc tới đây
Nghe nhà sư nói, Quách và On càng thêm kinh hãi vì mối quan hệ giữa nhà sư và người thiếu phụ. Quách khẽ lén nhìn lên. Lão thấy nhà sư đang hướng cái nhìn vào một cõi xa xăm nào đó. Cặp mắt nhà sư chứa đầy đau xót trong khi ông nhâm thầm:
-Vân Ảnh, chỉ vì sợ ta phạm sát giới mà con đã kìm tay ta bằng cách buộc ta phải hứa với con. Lòng nhân hậu của con lại đặt vào một bầy ác thú
•
Nhà sư hầu như đã quên Quách Bá Liêm và Ôn Tử Mị. Hình ảnh giây phút cuối cùng của Võ Thành Vương phu nhân mở bung ra một chuỗi hình ảnh chìm khuất về người cháu gái. Nhà sư nhớ lại lần cuối cùng trở về thăm em trai. Vân Ảnh lúc đó mới vừa năm tuổi, đang chít ngang trên đầu vành khăn trắng, gục vào lòng ông gào khóc. Nhà sư không bao giờ quên bàn tay nhỏ bé run run của cháu bíu quanh cổ ông.
Sau đó, tuy đã xuất gia, nhà sư vẫn hàng nằm trở lại Thăng Long, dắt tay đứa cháu nhỏ dạo quanh phường phố và lắng nghe cháu kể những điều mà đầu óc non nớt của cháu nghĩ ra được. Nhà sư chỉ thật sự an lòng khi Vân Ảnh trở thành Võ ThànhVương phu nhân. Nhưng vì là phu nhân của một vương gia cố triều nên Vân Ảnh lại lâm vòng hoạn nạn trong cái đêm theo chông tới Thiên Đức Phủ năm Thìn đó. Nhà sư hấp tấp rời chùa đi kiếm nhưng chỉ kịp thấy cháu đang hấp hối bên đường.
Trong khoảnh khắc không kìm nổi xúc động, nhà sư phát tán tâm ý và tình trạng phát biến vừa tạm lui lại vụt tăng. Hai luông nội lực âm dương không được kiềm chế lập tức va chạm và một làn hơi dày đặc bốc lên từ đỉnh đầu trong lúc sắc mặt ông tương phản rõ rệt hơn. Quách Bá Liêm lén nhìn nhà sư và thầm nghĩ:
-Có lẽ lão già đang bị chất động từ ám khí của ta công kích.
Nhưng lão nhớ hiện tượng phát tác chất độc khác với điều lão đang thấy. Quách Bá Liêm thầm đoán:
-Có thể đã tới hồi quan trọng nhất trong việc luyện công của lão quái này.
Một tia hy vọng bỗng loé lên trong đầu Quách Bá Liêm khi lão thấy nhà sư nhắm mắt lại trong lúc một nửa mặt ông xám ngắt và nửa mặt bên kia càng lúc càng thêm ửng đỏ. Quách Bá Liêm thầm nhủ:
-Phải ngăn lão quái vượt qua bước hệ trọng
này!
Lập tức lão lên tiếng năn nỉ:
- Chuyện cũ quả là do lỗi lầm của chúng tôi, nhưng từ bấy tới naỵ chúng tôi không ngừng ăn năn tự trách. Xin thân tăng vì lượng Phật từ bi khoan thứ cho.
Lão nói một hơi dài và nhà sư nhắm nghiền hai mắt tựa hồ không nhận biết một điều gi. Lão khẽ kéo tay ôn Tử Mị ra dấu và cả hai lén đứng lên.
Nhà sư vẫn chắphờ hai tay trước ngực ngồi như một pho tượng, ông đang kiềm chế sự vận hành của các luông nội lực gom tụ về quanh huyệt đản trung và cảm thấy sắp nghẹt thở vì mức nội lực vùn vụt tăng lên như nước lũ. Giữa lúc khẩn cấp, nhà sư bỗng thấy bị đánh hết sức mạnh vào giữa bụng. Sức đánh dữ dội khiến nhà sư bật thẳng người lên. Các luông nội lực đang dồn ứ lập tức ào ào thoát ra như dòng nước đột ngột bứt tung đập chắn. Hai tay nhà sư đang chắp hờ trước ngực nhất loạt đánh vụt tới và nhà sư nghe vang ben tai tiếng thét kinh hoàng của Đại Sơn Nhị Hổ.
Nhà sư mở mắt ra và thấy cả hai bị ngã dập vào vách ván đang lồm cồm bò dậy. Trong tình trạng nửa mê nửa tỉnh, nhà sư thấy mình nhấc tiếp tay lên đẩy thẳng về phía trước. Nội lực từ tay nhà sư cuồn cuộn tuôn ra như cơn bão phá tung bức vách hậu liêu, hất Quách và ôn ra giữa sân. ôn Tử Mị tưởng chừng bị chôn dưới đáy một lớp băng lạnh buốt trong lúc Quách Bá Liêm có cảm gíac toàn thân bốc lửa. Lão lột phăng áo ngoài vứt ra, lăn dài trên mặt đất. Hai tay nhà sư lại khởi động và cả hai thấy một trận cuồng phong cuốn trên đỉnh đầu. Cả hai ép sát mình trên mặt đất trườn ra xa hơn. Xung quanh họ, cát sỏi và hàng trăm mảnh ván quay cuồng. Ba gian nhà gỗ hậu liêu xập xuống va chạm hỗn loạn.
Đại Sơn Nhị Hổ không dám nhìn lại, cắm đầu chạy lao đi. ôn Tử Mị như kẻ mê sảng phóng lên trước và Quách Bá Liêm áo quần tơi tả bám sát sau lưng. Cả hai khuất dạng dưới chân đồi, nhà sư mớl hồi tỉnh.
Đảo mắt nhìn quanh, nhà sư thấy mình đang ngồi giữa trời. Nhớ lại lần lần, nhà sư hiểu cảnh tan hoang của khu hậu liêu là do nội lực của mình phản chấn trước đòn đánh của Đại Sơn Nhị Hổ. Ông nghĩ tới việc luyện công bị cắt ngang và thử dồn sức lên hai tay. Hai luông kình lực lập tức thoát ra va chạm nhau tạo thành một con trốt xoáy cuốn những mảnh ván ngổn ngang về gần trước mặt. Ông vận lực tiếp thêm hai lần nữa và cây, ván vương vãi gần như đã gom hết lại quanh mình. Nhà sư tuyệt vọng thở dài trong lúc một bên mặt hừng hực nóng như bốc lửa. õng thu tay về trước ngực, nhắm mắt đổi nhịp thở. Nhưng lúc này ông phát hiện hai chân hoàn toàn liệt bại và toàn thân mỗi lúc một thêm rã rời đau đớn. Nhà sư nói thầm:
- Chỉ vì một chữ tham.
Ông chấm dứt câu nói bằng một nụ cười rồi lặng lẽ trầm ngâm. Một hồi sau, nhà sư vươn thẳng người lên vận sức vào hai tay đánh thẳng tới. Toàn thể gỗ, ván ngổn ngang xung quanh bốc lên, quay cuồng nhảy muá như những bóng ma trước khi đổ ụp xuống người nhà sư. Ông khe gạt những mảnh ván gác ngang dọc trên người xuống, cắm bàn tay hừng hực nóng vào đống ván chất đống trên hai chân, ép chặt hai ngón tay vào một mảnh ván nhỏ.
Những mảnh ván bị hun khô kêu răng rắc và bàn tay nhà sư càng lúc càng tỏa nóng. Một lọn khói nhỏ nhẹ nhàng vươn lên và mảnh ván trong lòng bàn tay nhà sư bén lửa. Đốm lửa lớn dần.
Trung Chính cùng Nguyệt Quế, Lý Đại băng qua dòng suối nhỏ khi hết thây những mảnh ván xung quanh nhà sư bốc cháy. Những lưỡi lửa chập chờn, nghiêng ngả hất ngược bóng nhà sư lên nền trời thành một khối đen khổng lồ. Từ sườn đồi nhìn lên, Trung Chính thấy phía sau đại điện ngụt lửa thì kinh hầi:
-Tàn lửa đã bay tới đây. Hậu liêu đang cháy.
Cả ba thúc ngựa lên đồi, cột chặt cương vào
mấy gốc cây trước cổng chùa, phóng thẳng vào sân. Khắp hậu liêu, lửa bốc đỏ rực. Trung Chính vừa chạy vừa gọi lớn:
-Ngoại!
Giọng chàng chìm trong tiếng lửa reo.
Bọc qua phía sau khụ đại điện, cả ba kinh hoàng dừng lại. Trước mắt họ, Bạch Hạc thần tăng chắp tay trước ngực ngồ0i sừng sững giữa vùng lửa đỏ, y phục trên người đang bốc cháy. Những lưỡi lửa chồm lên từ bốn phía soi rõ từng nét nhỏ trên khuôn mặt nhà sư.
Trung Chính hoảng hốt hét lên:
-Ngoại!
Chàng tung mình xốc tới. Hơi lửa phà vào mặt chàng nóng bỏng. Trung Chính co tay đánh thẳng một chương ve phía trước. Đống ván gỗ tung lên kéo theo những ngọn lửa bùng cao. Nguyệt Quế, Lý Đại thấy Trung Chính lọt vào giữa vòng lửa cháy thì kinh hãi réo gọi thất thanh. Trung Chính vẫn tìm cách bước tới và đang chuẩn bị xuất chưởng mở đường. Nhưng tai chàng bỗng
nghe nhà sư lên tiếng:
-Ngưng lại!
Tiếng quát của nhà sư trầm trầm nhưng át hẳn tiếng lửa gầm thét và Trung Chính ngỡ như có một đợt sóng đè trên các lưỡi lửa đập mạnh vào tim chàng. Hai tay chàng khựng lại trong lúc chàng nhìn về phía nhà sư. Bạch Hạc thần tăng đang mở to mắt nhìn chàng. Giữa những lưỡi lửa dữ dằn quẫy lộn, ánh mắt nhà sư vẫn hiền hoà như lúc bình thường cùng chàng trò chuyện. Rồi một bàn tay nhà sư nhẹ nhàng đưa ra phía trước giữa vùng lửa cháy ngùn ngụt. Bàn tay xoay về phía chàng mở rộng năm ngón phác hoạ dấu hiệu nhắc chàng lui bước. Cùng lúc, đống ván gỗ sát bên nhà sư bùng cháy và một khối lửa khổng lồ toả rộng phủ kín thân hình nhà sư. Trung Chính thấy có người níu vai chàng lôi lại trong lúc một cột khói đen mù mịt bốc lên ngay trước mắt. Giữa vùng khói lửa mịt mù, Trung Chính thấy nhà sư thản nhiên tĩnh tọa. Chàng mơ hồ nhận thấy trên môi ông đang phác hoạ một nụ cười và nước da ông phủ một màu hông rực rỡ. Chàng gào lên:
-Ngoại!
Trung Chính nghe văng vẳng bên tai nhiều tiếng nói. Chàng mở mắt nhìn quanh và thấy mình đang ngồi tựa lưng vào một gốc thông trước cửa chùa quay mặt về phía đại điện. Mái đại điện đang bốc cháy và lửa đã lan khắp hậu liêu. Nguyệt Quế và Lý Đai đang kề sát hai bên chàng lo lắng. Cả hai đều đẫm nước mắt. Trung Chính kêu lên:
-Ngoại!
Lý Đại vội cúi xuống nhắc:
-Lửa đang lan ra rừng thông. Phải chạy thôi!
Trung Chính đờ đẫn nhìn về phía trước. Từng tấc đất trên đỉnh đồi rực sáng. Gió bốc lên dử dằn cuốn tung từng đợt lá khô. Giữa đám lá khô một mảnh giây quay cuồng rơi sát bên chân Trung Chính. Chàng nhặt lên và bỗng sững người khi thấy hàng chữ phía ngoài. Dưới ánh lửa rực sáng, chàng nhận ra đây là một lá thư và người nhận là Quách Bá Liêm. Chàng kêu lên:
-Sao có lá thư này ở đây?
Cùng lúc, mái đại điện xụp xuống. Ngọn đồi rung chuyển trong một chuỗi chấn động kéo dài. Mấy con ngựa sợ hãi lông lên cất tiếng hí kinh hoảng. Lý Đại giục:
-Đinh đồi đang bốc cháy. Chạy mau!
Nguyệt Quế kéo Trung Chính đứng lên.
Chàng cất lá thư vào ngực áo. Nửa khắc sau, ba con ngựa đã mang ba người qua bên kia dòng suối. Trung Chính đã tỉnh hẳn. Chàng ra dấu cho hai người kim ngựa lại, cùng nhìn lên đỉnh đồi đang chìm trong bão lửa. Những tàn than đỏ bay loạn giữa màn đêm, loé sáng trên các ngọn thông cao.
Trung Chính mở lá thư ra nhưng không đọc nổi nên gấp lại, trầm ngâm. Đứùng bên chàng, Nguyệt Quế kinh hãi nhìn ngọn lửa bùng lên từ lưng trời trên các ngọn thông cao rồi lan nhanh theo thân cây bò xuống tạo thành những cột lửa mỗi lúc một nhiều hơn.
Lý Đại lên tiếng:
-Không thể nấn ná trong vùng này. Lửa sắp cháy khắp nơi rồi!
Nguyệt Quế hỏi:
-Ta sẽ đi đâu?
Trung Chính đáp:
-Trở lại Qui Hoá.
Lý Đại thắc mắc:
-Đường mòn qua rừng quế chắc đang cháy. Trung Chính nói như vừa quyết định xong
một việc:
-Băng thẳng từ đây về Bến Chợ theo quan lộ về Qui Hoá. Sau đó, có thể ta và Đại thúc sẽ về Thăng Long.
Nguyệt Quế hỏi:
-Còn em?
Trung Chính đáp:
-Tạm thời, em ở lại cùng Trung Dũng Hầu phu nhân một thời gian.
Chàng đưa tay ra dấu và ba con vật đạp trên những đám lá khô rời xa dần vùng lửa cháy.