"Rốt cuộc anh là ai? Trước đây tôi chưa từng nghe nói đến anh." Trần Ấn nheo mắt nhìn hắn, không buông cổ tay Vương Dịch ra, chỉ là tay hơi nới lỏng chút.
"Tôi và Dịch vừa mới đi xem mắt mấy ngày trước, chúng tôi đều rất hài lòng về đối phương, cha mẹ hai bên cũng đều rất ưng ý, nên đang chuẩn bị bàn bạc chuyện đính hôn rồi. Tôi tên Lý Văn Vĩ, làm việc ở Ban Tuyên truyền thành phố, còn anh? Tôi cũng chưa từng nghe Dịch nhắc đến anh bao giờ."
Lý Văn Vĩ vừa nói, vừa lấy trong túi áo ra một tấm danh thiếp, đưa cho Trần Ấn.
Trần Ấn không thèm nhìn, nhận lấy rồi vứt đi.
Danh thiếp rơi vào lò nướng, bốc cháy, rất nhanh đã cháy rụi.
Lý Văn Vĩ ngẩn người, "Anh anh anh, sao anh lại làm như vậy?"
"Tôi tên Trần Ấn, là bạn trai của Vương Dịch, cô ấy không nói cho anh biết sao?" Trần Ấn lạnh lùng nói, rồi quay sang Vương Dịch, "Em không nói cho hắn biết quan hệ của chúng ta sao?"
Vương Dịch lại giãy giụa, "Trần Ấn, không phải chúng ta đã chia tay rồi sao!"
Lý Văn Vĩ vội gật đầu nói: "Chuyện này tôi biết, Dịch không giấu giếm tôi, cô ấy có kể với tôi, trước đây cô ấy từng quen một người, sau đó vì người đó thích người phụ nữ khác nên đã chia tay..."
"Tôi thích người phụ nữ khác?" Trần Ấn nhìn Vương Dịch, ánh mắt tràn đầy đau khổ, nói: "Vương Dịch, tôi đã giải thích với em bao nhiêu lần rồi, tôi với Hứa Nghệ Thu thật sự không có tình cảm gì khác, sao em cứ nhất quyết không tin tôi? Em nói chia tay, tôi chưa từng đồng ý. Đã không đồng ý, thì chia tay không có hiệu lực!"
"Tôi không biết! Dù sao chúng ta cũng đã chia tay rồi! Trần Ấn, anh tha cho tôi đi!" Mắt Vương Dịch đỏ hoe.
"Tha cho em? Tôi khiến em đau khổ lắm sao? Trước đây em từng nói, bất kể thế nào, bất kể người khác nói tôi ra sao, coi thường tôi thế nào, bất kể tôi làm ăn lời hay lỗ, sau này giàu sang hay nghèo hèn, trong mắt em, tôi đều là anh hùng của em! Em nói xem, có phải em từng nói như vậy không?"
Vương Dịch muốn gỡ tay hắn ra, nhưng Trần Ấn thế nào cũng không chịu buông.
Vương Dịch lại nhìn về phía Lý Văn Vĩ.
Lý Văn Vĩ vội nói với Trần Ấn: "Có chuyện gì thì không thể nói năng đàng hoàng sao? Đừng có động tay động chân, giữa các người đã là chuyện quá khứ rồi, anh nói những lời này bây giờ cũng vô nghĩa thôi, tôi và Dịch sắp đính hôn rồi..."
Cô ấy sắp đính hôn rồi, sắp đính hôn với gã đàn ông trông như gà mắc tóc này sao?
Hơn một năm nay, bất kể Vương Dịch né tránh không gặp hắn thế nào, bất kể nhà họ Vương ngăn cản ra sao, Trần Ấn vẫn luôn cho rằng đó là vì trong lòng họ còn oán giận hắn, hắn vẫn luôn cho rằng, chỉ cần thời gian dài hơn một chút, chỉ cần hắn không bỏ cuộc, họ cuối cùng sẽ chấp nhận hắn.
Hơn nữa, hắn cũng luôn cảm thấy Vương Dịch cũng đang đợi xem biểu hiện của hắn, chỉ là đang khảo nghiệm hắn mà thôi.
Nhưng Trần Ấn chưa bao giờ nghĩ tới, cô ấy sẽ xem mắt thành công, sẽ bàn chuyện cưới xin với người đàn ông khác.
Hắn chưa bao giờ nghĩ, Vương Dịch thật sự muốn buông bỏ hắn!
"Đây là ý của chính em sao? Em thực sự muốn đính hôn với hắn?" Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn Vương Dịch.
"Anh buông tay ra..."
Khương Tiểu trong lòng lại nhẹ nhõm đôi chút.
Theo cô thấy, Vương Dịch cứ mãi không dám trả lời trực diện câu hỏi này của Trần Ấn, điều đó chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ trong thâm tâm cô ấy thực ra không hề muốn đính hôn với Lý Văn Vĩ, hơn nữa, chuyện này cô ấy chắc vẫn chưa đồng ý, hôm qua trong điện thoại cô ấy chỉ nói là cô ấy đồng ý cân nhắc, chứ đâu có đồng ý đính hôn đâu.
Cho nên đó hẳn là do Lý Văn Vĩ tự suy diễn mà thôi.