“Khương Tiểu, thực ra ta không muốn nói với em những chuyện này, chuyện nhà họ Khống và nhà họ Chu đều loạn cào cào cả lên, sợ làm bẩn tai em. Em bây giờ có thể thoát khỏi những người ở thôn Tứ Dương, trấn Bình An, vốn dĩ đã là khổ tận cam lai, nên hưởng thụ cuộc sống đại học khó khăn lắm mới có được mới phải.”
Khổ tận cam lai ư?
Lời của Khống Vân Tiên khiến Khương Tiểu mỉm cười đầy bất lực.
Anh đâu biết rằng, kẻ thù thực sự mà cô cần báo thù vẫn còn chưa xuất hiện.
Nói đi cũng phải nói lại, những người ở thôn Tứ Dương là do trước kia cô quá vô dụng nên mới bị bắt nạt. Thế nhưng, những kẻ xuất hiện sau này, lại không phải chỉ cần có chút năng lực là có thể chống lại được, đó mới chính là những kẻ thù mà cô cần dốc sức đối phó, giẫm đạp xuống địa ngục.
Nhưng tất nhiên cô sẽ không nói quá rõ ràng những điều này với Khống Vân Tiên.
“Theo như lời Khống đại ca nói, chuyện này ít nhiều cũng có liên quan đến em và Tích Niên ca, dù sao chúng em cũng không muốn có một người hàng xóm độc ác. Cho nên, Khống đại ca, nếu có chỗ nào cần chúng em giúp đỡ, anh cứ việc nói.”
“Được, vậy anh biết rồi, sau này nếu có việc cần hai người giúp đỡ, anh nhất định sẽ không khách sáo.” Khống Vân Tiên nhìn thời gian, “Tiệc sắp bắt đầu rồi, chúng ta qua đó thôi?”
“Vâng.”
Khương Tiểu vừa định đứng dậy, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, vội vàng hỏi: “Khống đại ca, anh hiện tại… có đang kẹt tiền không?”
Khống Vân Tiên ngẩn người, sau đó cong môi cười khẽ, “Vẫn đủ để sống mà, nếu Khống đại ca không có tiền dùng nữa, sẽ lại ngửa tay xin em, được không?”
“Được.” Khương Tiểu đáp xong, cứ cảm thấy câu nói này hơi kỳ quặc.
“Còn nữa, Tình Tình đã mua chuộc đồng nghiệp của anh,” Khống Vân Tiên đột nhiên nói: “Người đồng nghiệp đó thân với anh nhất, hồi năm mới, cậu ta thấy anh đang gói hồng bao. Cho nên, chuyện này cũng để Tình Tình biết rồi.”
Cô đã bảo mà, sao Khống Tình Tình lại biết nhiều chuyện như vậy?
Khương Tiểu cười như không cười: “Đường muội này của anh, giữ anh chặt thật đấy.”
Khống Vân Tiên cười khổ: “Thực ra lý do anh không muốn quay về kinh thành, một phần cũng là vì em ấy. Tính tình Tình Tình ngày càng tự phụ và hung hăng, hồi nhỏ còn chịu nghe lời anh, giờ đến anh cũng chẳng dạy bảo được, anh ấy mà, đúng là không thấy thì tâm không phiền.”
Cho nên, nói anh vô cùng cưng chiều người em gái này, chi bằng nói sự cưng chiều này xen lẫn sự báo ân dành cho bác trai bác gái.
Khống Tình Tình bây giờ thực sự khiến anh rất đau đầu, cũng rất không tán thành.
“Thôi, không nhắc đến họ nữa, chúng ta đi chúc thọ Đường lão thôi.”
Lúc này, Mạnh lão đã đến nhà hàng, ông ấy đến khá sớm.
Đường lão vốn không muốn tổ chức tiệc mừng thọ, định bụng chỉ bày hai bàn thôi, nhưng không ngờ sau khi tin tức lan ra, những người thân vốn từng "mất tích" khi nhà ông gặp khó khăn lại đột nhiên xuất hiện, gửi quà mừng thọ cho ông.
Còn có vài người mà hiện tại Đường Thanh cũng có qua lại, thế là mời hết đến luôn, coi như là chuyện vui đầu tiên của nhà họ Đường sau vài năm thất thế.
Kết quả bày ra thành năm bàn, trừ đi một bàn là lũ trẻ con của nhà họ hàng, còn bốn bàn với ba mươi hai người lớn, cũng không phải là ít.
Lúc Mạnh lão đến, mấy nhà họ hàng của nhà họ Đường cũng đã đến, mấy đứa trẻ đó đang chạy nhảy đùa nghịch, còn hai đứa nhỏ đang quấy đòi kẹo.
“Mạnh gia gia, ông ngồi bên này trước đi ạ, tránh để bọn trẻ va phải.” Đường Thanh bước tới, đỡ ông ngồi xuống chiếc ghế sofa gỗ bên cạnh.
Người vẫn chưa đến đông đủ, không cần vội vào bàn.
Mạnh lão nhìn ngó xung quanh, có chút sốt ruột hỏi: “Tiểu Tiểu nhà chúng ta đã đến chưa?”