"Được, vậy thì giao cho cậu." Khống Vân Tiên vỗ vỗ vai Cận Lỗi.
Khương Tiểu đỡ trán: "Khống đại ca, anh đừng tưởng em sẽ bị bắt nạt nhé, em không đi bắt nạt người khác là may lắm rồi."
"Anh biết em thông minh, nhưng dù sao vẫn là cô nhóc mà."
Vương Dịch nghe xong thấy cạn lời, chẳng lẽ bạn học của Khương Tiểu không phải là cô nhóc sao?
Chẳng lẽ vì Khương Tiểu nhỏ hơn bọn họ một hai tuổi?
Ăn cơm xong, Vương Dịch và Cận Lỗi về trước, Khương Tiểu khóa cửa rồi cùng Khống Vân Tiên đến bệnh viện thăm Khống Tình Tình.
Khống Vân Tiên đề nghị đi bộ một đoạn, coi như tiêu cơm.
Lúc này cũng mới khoảng tám giờ tối.
Đèn đường bên ngoài vàng vọt, kéo dài bóng hình của hai người.
Khi đi ngang qua một sạp trái cây, Khương Tiểu ghé vào chọn tám quả táo.
Khống Vân Tiên đón lấy: "Thay mặt Tình Tình cảm ơn em, con bé rất thích ăn trái cây." Nhưng anh cũng không để Khương Tiểu phải xách.
"Thật ra em nghĩ con gái ai cũng thích hoa, tiếc là không thấy tiệm hoa, nếu không em đã mua cho chị ấy một bó rồi."
Khống Vân Tiên khẽ cười.
"Đợi lát nữa gặp Tình Tình rồi em sẽ biết, con bé tính tình như con trai, hơn nữa tóc cũng cắt rất ngắn."
Khương Tiểu ngẩn người, cô cảm thấy có chút kỳ lạ.
Nếu nói là tính cách như con trai, thì lẽ nào lại dễ dàng bị một người phụ nữ đẩy từ trên cầu thang xuống như vậy?
Nhưng điều này cũng khó nói, lỡ như là nhất thời không để ý thì sao?
Đã nhắc đến Khống Tình Tình, họ rất tự nhiên mà trò chuyện về người phụ nữ kia.
"Khi cô ta đến nhà chúng tôi, Tình Tình mới chỉ vài tuổi, vẫn còn là một con nhóc. Bá phụ thấy cô ta đáng thương, không nơi nương tựa nên có chút thương cảm, hơn nữa cũng luôn để bá mẫu nhường quần áo của mình cho cô ta. Tình Tình nhìn mà chướng mắt, cũng không dám cãi lại trước mặt cha, nhưng sau lưng thì bày ra không ít trò quái đản."
Khương Tiểu cảm thấy qua lời Khống Vân Tiên có thể đoán ra đại khái, anh cũng chẳng ưa gì người phụ nữ kia. Bởi vì khi nhắc đến bà ta, anh chỉ dùng một chữ "cô ta" thay thế, chẳng hề có xưng hô nào cả.
"Con bé Tình Tình này tính khí cũng tệ, mấy trò quái đản của nó có những cái cũng thật sự không thể chấp nhận được, ví dụ như lén đổ mực đỏ lên phía sau quần cô ta, thừa lúc cô ta ngủ trưa thì cắt tóc, vẽ rùa lên mặt cô ta, còn cả việc nhét hai con sâu róm vào trong cơm của cô ta nữa."
Khương Tiểu nghe đến đây cũng không nhịn được mà rùng mình.
Dù sao, trò đùa của một đứa trẻ đúng là có phần quá đáng.
"Có lúc cô ta bị dọa cho hét toáng lên, có lúc sợ đến phát khóc, có lúc lại đi mách lẻo với bá phụ, thế là Tình Tình lại bị cha nó cho một trận đòn. Con bé thực sự vì cô ta mà bị đánh không ít, nhưng càng đánh càng lì."
Khương Tiểu thực ra có chút khó hiểu, ban đầu nghe Vương Dịch nói, cô còn tưởng phu nhân của Khống Khản Chi đã qua đời từ lâu, nên giữa ông và người phụ nữ kia mới có vẻ ám muội đặc biệt, Khống Tình Tình mới thấy bà ta chướng mắt như thế, vì người phụ nữ kia có khả năng trở thành mẹ kế của cô.
Nhưng giờ nghe Khống Vân Tiên kể lại, dường như lại không phải như vậy.
Cô không nhịn được hỏi: "Bá mẫu của anh, không để ý sao?"
Khống Vân Tiên cười khổ: "Nói thật, anh cũng không hiểu nổi bá mẫu, nhưng bá mẫu là một người phụ nữ vô cùng truyền thống, hơn nữa tâm địa lại vô cùng lương thiện, biết chữ hiểu lễ, chưa bao giờ lớn tiếng nói chuyện, đến cả lúc dạy dỗ Tình Tình cũng đều là nhỏ nhẹ giảng đạo lý."
Nghe đến đây, Khương Tiểu bật cười: "Khống đại ca, tính cách của anh chắc chắn là giống bá mẫu rồi nhỉ?"