Khương Tiểu vừa nói, vừa nhấc chân lên, đá mạnh một cái, chiếc giày đã bị cô giẫm lỏng gót văng ra ngoài.
Chiếc giày đó bay ra xa.
Lý Mỹ đã nhanh bước chạy tới, lật miếng lót giày bên trong ra, quả nhiên thấy mấy tờ tiền trăm gấp lại.
Cô ta bỗng chốc kêu lên: "Năm trăm đồng!"
"Oa, thật sự giấu tiền dưới miếng lót giày kìa!"
"Còn năm trăm đồng nữa này!"
"Vậy chẳng phải cô ta chưa từng mất tiền sao? Sao lúc nãy lại gào lên như thật vậy?"
"Đúng đó đúng đó, hơn nữa còn nói tiền đó có viết chữ, chúng ta còn tưởng thật là bạn học mới xinh đẹp kia trộm tiền chứ!"
"Nguy hiểm thật, suýt chút nữa thì oan uổng người ta rồi!"
Tiếng bàn tán như thủy triều, từng đợt từng đợt đổ dồn về phía Diệp Uyển Thanh.
Mặt Diệp Uyển Thanh xám ngoét, lẩm bẩm một câu: "Là tôi nhớ nhầm, tôi, tôi chỉ là nhớ nhầm thôi..."
Lời chưa dứt, thân hình cô ta loạng choạng, cứ thế đổ gục xuống, thế mà ngất đi thật.
"Bạn học Diệp!"
Tống Vạn Lý và mấy người kia nãy giờ căn bản không phản ứng kịp, vì động tác của Khương Tiểu cứ liên tiếp nhau, khiến người ta rất bất ngờ, đến lúc muốn ngăn cản thì đã không kịp nữa rồi.
Giờ thấy Diệp Uyển Thanh ngất đi, Tống Vạn Lý vội vàng bảo người cõng cô ta đến phòng y tế trường.
Ông ta nhìn về phía Khương Tiểu, sắc mặt hơi tối lại, có chút không đồng tình nói: "Cô tên là Khương Tiểu đúng không? Bạn học Khương Tiểu, ở đây tôi muốn nói với cô một câu, dù thế nào đi nữa, nên tha được thì tha! Đều là bạn học cả, không phải chuyện gì to tát mà cứ phải dồn người ta vào đường cùng, làm vậy quá tàn nhẫn, không nhân hậu chút nào!"
Vừa rồi ông ta cũng xem như đã nhìn hiểu, nghe rõ đầu đuôi. Thế nhưng, so với vẻ yếu đuối không nơi nương tựa, đáng thương tội nghiệp của Diệp Uyển Thanh, sự đanh đá ép người của Khương Tiểu lại khiến ông ta thấy chướng mắt. Vì thế mới nói với Khương Tiểu câu này.
Nếu Khương Tiểu thật sự là Khương Tiểu trước kia, với thân phận của Tống Vạn Lý và những lời ông ta vừa nói, rất có thể sẽ khiến Khương Tiểu kinh hoàng sợ hãi, chân tay luống cuống. Đáng tiếc, Khương Tiểu hiện tại đã không còn là Khương Tiểu của ngày trước nữa.
Cô cứ đanh đá ép người với Diệp Uyển Thanh đấy thì sao? Giờ cô căn bản cũng chẳng thèm quan tâm ánh mắt người khác, cô chỉ biết hôm nay mình đã giáng một đòn mạnh mẽ vào Diệp Uyển Thanh, tát vào mặt cô ta sưng vù, ép cô ta phải giả vờ ngất để thoát thân, thế là được rồi.
Mục đích của cô chính là như vậy, giờ mục đích đã đạt được, cô hơi đâu mà quản người khác nhìn mình thế nào?
Cho nên, khi Tống Vạn Lý nói xong, cô cũng chỉ cười híp mắt gật đầu, nói một câu: "Phó viện trưởng Tống, sau này tôi sẽ chú ý."
Một câu nói mềm mỏng như vậy làm Tống Vạn Lý nghẹn họng. Ông ta còn có thể nói gì nữa? Người ta làm việc đã làm rồi, sau khi bị phê bình thái độ lại rất tốt nhận lỗi, còn có thể nói gì nữa chứ? Ông ta đột nhiên có cảm giác thất bại như đấm một quyền vào bông gòn.
Thế nhưng, Khương Tiểu không muốn so đo, cũng không tức giận, nhưng Lưu Quốc Anh lại không vui. Vừa rồi ông cũng đã nghe rõ, hiểu rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.
Học trò hư của ông suýt chút nữa đã bị một đứa học sinh làm bộ làm tịch vu oan rồi đấy! Vậy những việc con bé làm có gì sai?
Nghe Tống Vạn Lý quở trách nó, ông lập tức lạnh giọng nói: "Tôi lại thấy Khương Tiểu không làm gì sai cả! Người sống trên đời phải làm việc đứng đắn, ngay thẳng, danh dự rất quan trọng! Nó suýt bị vu oan là kẻ trộm, sao có thể không tức giận được? Vậy thì, có cách để chứng minh sự trong sạch của bản thân, tại sao lại không được làm? Người khác vu oan nó, lẽ nào nó còn phải nhẹ nhàng nhỏ nhẹ, tươi cười hớn hở với kẻ đó sao? Đó không gọi là nhân hậu, đó gọi là kẻ ngốc!"
Khương Tiểu suýt chút nữa không nhịn được mà bật cười thành tiếng.