Người bình thường chắc đều sẽ không ăn đâu.
Thế nhưng Giải Lan Đệ cứ nhìn Khương Tiểu với ánh mắt mong đợi.
Khương Tiểu bước tới, nói: "Khẩu vị của tôi khá kén chọn, để tôi chọn một loại ăn thử xem sao."
Lời nói vừa thẳng thắn lại không hề tỏ vẻ chê bai của cô khiến Giải Lan Đệ thở phào nhẹ nhõm, gật đầu nói: "Được."
Khương Tiểu chọn một loại mứt quả, trên mặt phủ một lớp màu trắng, chắc là đường bột. Những thứ này đối với Giải Lan Đệ hẳn đã là món quà vặt khá tươm tất rồi.
Cô cầm một miếng bỏ vào miệng, vị chua chua ngọt ngọt, hương vị thực ra không tệ, hơn nữa cũng không có mùi lạ của đồ biến chất.
"Khá ngon." Cô nói.
Giải Lan Đệ bật cười: "Vậy cậu ăn đi, cậu ăn đi, để mình dọn dẹp một chút."
Khương Tiểu lại lấy một miếng, ngồi về giường mình, nhìn Giải Lan Đệ dọn dẹp.
Giờ đây cô đã không còn nhớ nổi năm đó Giải Lan Đệ rốt cuộc là vì sao mà tự sát nữa.
Khi đó tâm trí cô hoàn toàn không để ý tới những người bạn cùng phòng này, dù sao cũng chẳng học cùng lớp. Sở dĩ bọn họ đều bị phân chia lại ký túc xá là vì đây là tòa nhà ký túc xá mới của Học viện Mỹ thuật, nên mới phải phân chia lại.
Khương Tiểu khi ấy là sinh viên năm nhất duy nhất trong phòng này, nên cũng cảm thấy có khoảng cách thế hệ với họ, lại càng hướng nội hơn, lúc nào cũng lủi thủi một mình.
Còn kiếp này, cô rốt cuộc đã cùng họ trở thành bạn học.
Chỉ là nghe nói, sáng sớm hôm đó, Giải Lan Đệ được phát hiện đã chết ở một góc sân thượng tầng ba, thi thể đã lạnh ngắt.
Vì cô ấy không chết ở trong phòng này, nên Khương Tiểu và mọi người vẫn không hề chuyển đi, chỉ là về sau không còn ai dám lên sân thượng nữa.
Trong lúc Giải Lan Đệ đang dọn dẹp, lại có hai bạn học nữa tới.
Hoàn toàn khác với Khương Tiểu và Giải Lan Đệ, gia cảnh của hai vị này rất tốt, hơn nữa họ đều là người bản địa kinh thành, hai người cũng là bạn học cấp ba, nên đã hẹn nhau cùng đến, còn được cha mẹ lái xe đưa tới.
Sau khi hai gia đình này bước vào, ký túc xá lập tức trở nên náo nhiệt.
Hai người bạn cùng phòng này, Khương Tiểu thực sự không còn ấn tượng sâu sắc, trước kia cô cũng chẳng có giao thiệp gì với họ, khi đó họ đều là đàn chị của cô, kiếp này mới trở thành bạn học cùng khóa, cho nên cũng chỉ đơn giản báo tên cho nhau, rồi họ liền ríu rít trò chuyện.
Đây là Tần Tiểu Quân và Vương Lợi Lợi.
Cha của họ đều đang đợi dưới lầu, mẹ của hai người dẫn họ lên, vừa trò chuyện vừa giúp họ trải giường, dọn dẹp đồ đạc.
Tần Tiểu Quân và Vương Lợi Lợi vừa hay chiếm hai cái giường còn lại, một cái giường tầng trên, một cái giường tầng dưới.
Gia cảnh họ khá giả, thái độ và lễ tiết của mẹ hai người lại đều rất tốt.
"Ký túc xá này có hơi nhỏ, nhưng mà đủ ở rồi, các con tới đây là để học tập, chứ không phải để hưởng thụ, sau này phải hòa thuận với các bạn cùng phòng đấy."
"Con biết rồi ạ." Tần Tiểu Quân trông rất đáng yêu, trên mặt có một lúm đồng tiền nhàn nhạt.
Người kia là Vương Lợi Lợi, ngoại hình bình thường, đeo một cặp kính gọng đen, trông khá dịu dàng.
"Đúng rồi, hai bạn học, cuối tuần có muốn cùng Tiểu Quân và Lợi Lợi nhà chúng tôi ra ngoài ăn cơm không? Chúng tôi mời, hai cháu không phải người kinh thành nhỉ?"
Mẹ Tần Tiểu Quân nhìn về phía Khương Tiểu.
Giải Lan Đệ cũng nhìn sang Khương Tiểu.
Tình huống này cô không biết xử lý thế nào, theo bản năng liền muốn làm theo Khương Tiểu.
Khương Tiểu lắc đầu, mỉm cười nói: "Cảm ơn dì, không cần đâu ạ. Cháu tuy không phải người kinh thành, nhưng cháu có người thân ở đây, đã hẹn trước là sẽ về nhà ăn cơm rồi."
Giải Lan Đệ cũng vội vàng nói: "Cảm ơn dì, cháu, cháu cũng không đi đâu ạ, cuối tuần cháu, cháu phải đi tìm việc làm."
Mẹ Tần Tiểu Quân và mẹ Vương nhìn nhau một cái, gật đầu: "Vậy được rồi, thế thì sau này có dịp lại mời các cháu vậy."
Tần Tiểu Quân bĩu môi nói: "Mẹ, mẹ muốn mời bọn con, chi bằng đưa tiền cho con, con và Lợi Lợi sau này tự mời các bạn ấy là được rồi, có người lớn ở đây thì có gì vui đâu chứ."
"Con bé này, giờ đã muốn tách khỏi mẹ rồi sao?"
Lúc này, bên ngoài cửa có một giọng nói dịu dàng vang lên: "Chào mọi người."