Khống Vân Tiên cũng cười: "Có lẽ vậy. Mẹ tôi tái giá sớm, tôi không có ấn tượng gì nhiều về bà ấy, từ trước tới nay đều coi bác gái như mẹ ruột, bác gái cũng coi tôi như con đẻ."
Cho nên, tính cách ôn hòa của anh ta, may mắn là nhờ có Khống bác gái.
Thế nhưng, tình huống nhà họ Khống phức tạp, không lẽ lại ám chỉ người phụ nữ kia sao?
Lẽ nào người phụ nữ đó khiến nhà họ Khống rối loạn một phen?
"Người phụ nữ đó, nói là muốn tới kinh thành tìm người?"
"Ừm, nhưng đã mười mấy năm rồi, vẫn luôn không tìm thấy."
"Vậy cô ta cũng không về nhà sao?" Khương Tiểu cảm thấy rất kỳ lạ, "Chẳng lẽ cô ta không có nhà sao?"
"Chuyện này tôi cũng không rõ, bác gái từng hỏi, nhưng bác trai lần nào cũng nói đỡ cho cô ta, bảo đó là quá khứ đau thương của cô ta, dặn bác gái đừng ép hỏi nữa. Thế là, không còn ai hỏi tới nữa."
Khương Tiểu nghe đến đây, không hiểu sao lại nghĩ tới mẹ ruột mình là Khương Thanh Châu.
Cũng không biết Khương Thanh Châu bây giờ sống chết ra sao, nếu bà ấy còn sống, liệu có giống như người phụ nữ đang ở nhà họ Khống kia, căn bản không muốn về nhà không?
Thế nhưng, sao có thể chứ?
Người phụ nữ kia là quá khứ đau thương, Khương Thanh Châu thì làm gì có chứ, ông ngoại bà ngoại từ nhỏ đã cưng chiều bà ấy như vàng như ngọc, một cô gái nơi sơn thôn, việc gì cũng không biết làm, mười bảy mười tám tuổi rồi mà đầu ngón tay không có lấy một vết chai, đến cơm cũng không biết nấu, ngoài Khương Thanh Châu ra thì còn ai vào đây nữa?
Ngay như cô, hồi nhỏ cũng còn phải giúp ông ngoại phơi thuốc các thứ, cơm tối thiểu cũng biết nấu.
Thế mà Khương Thanh Châu đó thực sự là không phải làm gì cả, nghe nói ở nhà ngay cả cầm chổi quét dọn cũng chẳng mấy lần.
Có cha mẹ cưng chiều yêu thương như vậy, mà bà ấy không hề bị thương nặng, không mắc bệnh, không mất trí nhớ, cũng không bị ai khống chế tự do cá nhân, mà lại tự mình chọn không về nhà, vậy thì đúng là không có lương tâm thật rồi.
"Tiểu Khương?" Khống Vân Tiên thấy cô hơi thất thần, khẽ nâng cao giọng, "Đang nghĩ gì thế?"
Khương Tiểu rất thẳng thắn đáp: "Nghĩ tới mẹ ruột của tôi. Bao nhiêu năm rồi bà ấy cũng không có chút tin tức nào, sống chết chưa rõ. Tôi đang nghĩ, bà ấy chắc không đến mức cũng đang bám lấy nhà người khác ở nhờ mười mấy năm không chịu về đâu nhỉ?"
Khống Vân Tiên hoàn toàn không ngờ tới chuyện này.
Nghe cô nói vậy mới nhớ ra hoàn cảnh gia đình Khương Tiểu, nghĩ tới thân thế của cô, anh ta cũng không khỏi thấy khó nói.
Có chút muốn xoa đầu an ủi cô, nhưng nghĩ tới việc cô chưa chắc đã cần sự an ủi của mình, cuối cùng anh ta vẫn không đưa tay ra, chỉ mỉm cười nói: "Sau này đợi em và Tích Niên tổ chức một gia đình nhỏ, sống tốt cuộc sống của mình, có Tích Niên che chở cưng chiều em, những chuyện khác đều không cần phải nghĩ nhiều."
Phải rồi, có Tích Niên che chở cô là đủ rồi.
Tích Niên cũng là một người cực kỳ đáng tin cậy.
Khương Tiểu gật đầu: "Phải, thực ra tôi thật sự không bận tâm có cha mẹ hay không."
"Người mà Bạch lão nhắc tới ấy, bên phía các người vẫn không có tin tức gì sao?" Hồi năm mới, Khống Vân Tiên cũng đã tới nhà cô, lúc đó cũng vừa hay nghe nói về chuyện của vị kia.
Thế nhưng lại qua hơn nửa năm rồi, vẫn không có lấy một chút tin tức nào.
Khương Tiểu ừ một tiếng.
"Không có."
"Tôi cũng đã nhờ người nghe ngóng rồi, nhưng vẫn chưa có tiến triển gì."
Lúc đó anh ta cũng chủ động nói muốn giúp đỡ, nhưng trong giới thư pháp này vẫn luôn không tìm thấy.
"Không sao, không vội." Khương Tiểu ngược lại khuyên anh ta, "Bao nhiêu năm rồi, tìm được thì tìm, không tìm được thì thôi vậy."
Họ vừa trò chuyện vừa đi tới trạm xe buýt, Khống Vân Tiên liền đưa cô lên xe buýt.