Cận Lỗi tuy cũng cao lớn, nhưng gia đình cậu vốn là gia đình văn nhân, thư hương thế gia. Viện trưởng Cận cũng luôn là người ôn hòa nho nhã, giáo dưỡng đối với Cận Lỗi rất nghiêm khắc, cho nên Cận Lỗi không phải là một nam sinh giỏi đánh nhau.
Ngược lại, Phan Tử Hoa tuy không cao lớn lắm, nhưng rõ ràng là kẻ hay đánh nhau, hơn nữa còn biết dùng chiêu trò hèn hạ. Khi cả người hắn nhào lên người Cận Lỗi, còn dùng một đầu gối quỳ ghim chặt vào bụng Cận Lỗi, đè ép khiến cậu không sao cử động được.
Cho nên, trong mắt người ngoài thì hai người họ đang đánh nhau, nhưng thực chất, Cận Lỗi đã phải chịu không ít cú đấm.
Khương Tiểu đang cùng Lưu Quốc Anh bàn về bức thư tố cáo này, thì một nữ sinh trong lớp đã chạy tới thật nhanh, thở không ra hơi: "Thầy Lưu, lớp trưởng và... và Phan Tử Hoa đang đánh nhau ở ngoài sân thể dục ạ!"
"Cái gì? Hai đứa này, quên mất mình đến đây để học cái gì rồi sao? Tay của chúng nó đâu phải dùng để đánh nhau!"
Lưu Quốc Anh tức giận đứng bật dậy.
Khương Tiểu đã nhanh hơn ông một bước lao ra ngoài cửa: "Để em đi xem trước!"
Không biết tại sao, trong lòng cô theo phản xạ nghĩ ngay rằng, trận đánh nhau lần này của Cận Lỗi chắc chắn có liên quan đến cô.
Trước đây cô cũng chưa từng nghe nói Cận Lỗi đánh nhau với nam sinh trong lớp bao giờ.
Khương Tiểu chạy cực nhanh, rất nhiều bạn học chỉ cảm thấy bên cạnh có người mang theo một cơn gió lướt qua, nhưng hoàn toàn không nhìn rõ dáng vẻ đối phương, đến khi định thần nhìn lại thì chỉ thấy bóng lưng của cô.
"Oa, ai vậy? Chạy nhanh thật đấy."
"Nữ sinh mà cũng chạy nhanh được thế này à, lợi hại thật, lợi hại thật."
Khi Khương Tiểu đến nơi, vừa vặn nhìn thấy Cận Lỗi đang muốn gắng sức đẩy Phan Tử Hoa ra để lật người đứng dậy, nhưng Phan Tử Hoa nắm chặt tay lại, dùng phần đốt ngón tay ấn chặt lên ngực cậu, bàn tay còn lại thì đánh về phía mặt cậu.
Cô từng được Mạnh Ác Bá dạy qua, liếc mắt một cái là nhìn ra Phan Tử Hoa tuyệt đối là có luyện tập, chứ không phải kiểu đánh đấm bừa bãi.
Lúc này cô đâu còn bận tâm đến chuyện ai động thủ trước, ai đúng ai sai, đằng nào thì Cận Lỗi cũng là em họ của Vương Dịch, hơn nữa còn từng nói với Khống Vân Tiên là sẽ chăm sóc cô ở trường, vậy thì cậu ấy thuộc về phe của cô rồi.
Sao cô có thể trơ mắt nhìn cậu ấy bị người ta đánh như vậy?
Khương Tiểu lao tới như một cơn gió, vung chân đạp một cú, lập tức hất văng Phan Tử Hoa ra khỏi người Cận Lỗi.
Lực chân của cô quá mạnh, sau khi bị cô đạp bay ra, Phan Tử Hoa không kiểm soát được mà lăn mấy vòng trên đất mới dừng lại.
Biến cố như vậy khiến các bạn học xung quanh đều sững sờ.
Thậm chí còn có rất nhiều người không nhìn rõ Khương Tiểu đã ra chân như thế nào.
Khương Tiểu đã vươn tay kéo Cận Lỗi dậy, đánh giá cậu rồi trầm giọng hỏi: "Cận Lỗi, cậu sao rồi? Có bị thương ở đâu không?"
Cận Lỗi thực ra cảm thấy rất xấu hổ.
Trước đó Phan Tử Hoa ăn nói thô lỗ, cậu tức đến mức giận sôi người nên mới ra tay trước, nhưng cậu hoàn toàn không ngờ Phan Tử Hoa lại biết đánh đấm như vậy.
Cậu lắc đầu.
Thế nhưng, Khương Tiểu đã nhìn thấy một bên mắt sưng tím của cậu, còn có cả nửa khuôn mặt cũng sưng lên.
Lúc nãy cô cũng đã thấy, Phan Tử Hoa cứ nhắm vào mặt cậu mà đánh.
Nhìn Cận Lỗi chật vật như vậy, cơn giận của Khương Tiểu lập tức bốc lên.
"Tại sao lại đánh nhau?" Cô trầm giọng hỏi.
Cận Lỗi nghiến răng không nói lời nào.
Bên cạnh lại có một bạn học xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, đã nhanh nhảu lên tiếng:
"Phan Tử Hoa nói cậu và Cận Lỗi hai người sống chung với nhau rồi kìa!"